Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nghe cô mở miệng ra là “chị dâu”, Lâm Khôn Hà mở tủ lạnh lấy một chai nước rồi đi theo.
Nghe được vài câu mới biết cô đang gọi cho một người chị dâu bên họ anh, hỏi thăm bệnh viện và bác sĩ chuyên về tự kỷ trẻ em.
Đến cả anh cũng không biết người chị dâu đó làm đại diện dược.
Anh dựa vào mép bàn nghe Dương Lâm nói một lúc, rồi lại nghe cô cảm ơn: “Cảm ơn chị dâu, hôm khác qua nhà em ăn cơm nhé… đi biển à? Được chứ, đến lúc đó em đặt khách sạn. Ở Huệ Châu có một homestay nổi tiếng lắm, chị dẫn cả Ân Ân với Đản Tử đi, mình ở đó hai ngày.”
Bên kia không biết nói gì, cô nghi ngờ liếc Lâm Khôn Hà một cái, nhưng lúc này dường như không muốn chủ động nói chuyện, cúp máy xong thì cúi đầu sắp xếp tài liệu.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Em biết nấu ăn à?”
Biết rõ còn hỏi. Dương Lâm vắt chân lên nói: “Không biết, em chỉ biết nấu mì gói.”
Lâm Khôn Hà nói: “Người Quảng Đông không ăn cay giỏi lắm.”
“Vậy ăn lẩu đi, chẳng phải các anh thích ăn lẩu à?”
“Em thấy ai mời ăn cơm mà đãi lẩu không?”
“Em mua nhiều hải sản là được, loại đắt tiền.” Dương Lâm co mấy ngón chân nhìn thử, thấy chưa khô, đành tiếp tục vắt chân, vừa nằm bò vừa viết vẽ.
Lâm Khôn Hà nhìn cô: “Hỏi cho con gái chị họ em à?”
Dương Lâm gật đầu.
Anh nhớ đến cô cháu ngoại nhỏ của cô: “Sao thế? Di truyền hay ngoài ý muốn?”
“Không biết.” Nhưng nhà họ Tôn một mực khẳng định là do gen của Đỗ Hải Nhược, nói chị tính tình quá trầm, theo cách nói y học thì là ảnh hưởng đến sự phát triển thần kinh thai nhi.
Dương Lâm hất tóc sang một bên, bút dạ trong tay xoẹt xoẹt khoanh mấy số điện thoại, giọng trầm xuống: “Em thấy vấn đề ở phía đàn ông.”
Cô cho rằng nhà họ Tôn có người mắc chứng rối loạn bốc đồng, cảm thấy cả nhà chẳng mấy ai bình thường, bất kể người lớn hay trẻ con.
Ví dụ như thằng cháu cả nhà họ. Lúc Đỗ Hải Nhược mới mang thai, nó từng vỗ một cái vào bụng chị ấy, suýt thì sảy thai.
Dương Lâm luôn cảm thấy Hoan Hoan sinh ra như vậy là do cái tát ấy.
“Còn cái vòng vàng Hoan Hoan đeo trước đây, nó đè con bé xuống giật, làm rách cả tay.”
Lâm Khôn Hà hỏi: “Không có người lớn bên cạnh à?”
“Có chứ, ông bà nội đều ở đó. Nhưng người ta bênh cháu trai, nói trẻ con đùa giỡn.” Dương Lâm càng nói càng tức: “Hai cái vòng đó đều là vàng đặc, không rẻ đâu, sau đó cũng chẳng thấy đâu nữa.”
Lâm Khôn Hà bật cười, đưa tay lắc lắc hoa tai cô: “Em thích vàng thế cơ à?”
“Thừa lời, anh không thích à?”
Lâm Khôn Hà nói: “Vàng chán lắm, anh thích cổ phiếu hơn, chơi mới k*ch th*ch.”
Anh đặt chai nước xuống, đầu gối từ phía sau chen tách hai chân cô ra. Dương Lâm đang nằm bò nên bị anh dễ dàng ôm trọn. Cô nhấc gối định đá, anh lại mặt dày húc hai cái. Lần này Dương Lâm chớp được cơ hội, cầm bút dạ quẹt một đường lên mặt anh, nhướng mày đắc ý rồi nhảy khỏi bàn chạy về phòng.
Lâm Khôn Hà không đuổi theo, anh lau mặt rồi cầm điện thoại xem tin nhắn. Xem xong chỉ cười, không trả lời.
Trước đây anh nghĩ bà nội thúc cưới chỉ là theo phong trào, rảnh quá nên đem anh ra làm trò; bây giờ thì hiểu rồi, bà thật sự sốt ruột, thật sự để bụng.
Lâm Khôn Hà cảm thấy nước bùa chắc phải đổi người uống. Anh mở máy tính thu dọn bản vẽ, hiếm hoi mà nảy sinh chút ghen tị với Hoàng Á Tân.
Có nhiều anh em vẫn hơn, ít nhất sẽ không bị nhắm vào một mình mà tăng cường độ, tăng chỉ tiêu.
Anh làm thêm giờ của anh, trong phòng Dương Lâm cũng rửa chân xong, cầm điện thoại lại nhận được tin nhắn thoại của chị dâu, nói vừa giúp liên hệ chuyên gia để xin thêm suất khám, xác định được thời gian sẽ báo cô.
Có lẽ vì tính chất công việc tương tự, hai người nói chuyện khá hợp. Chị dâu còn hỏi Dương Lâm có muốn chuyển nghề sang công ty họ làm đại diện dược không. Dương Lâm lịch sự tâng bốc một câu, nhưng hoàn toàn không có hứng thú.
Cô ghét bệnh viện. Năm kia mẹ cô có khối u, chạy ba thành phố năm bệnh viện, lúc thì nói là u lành, lúc lại bảo có thể là thứ phát phải mổ tụy. Mỗi phút chờ khám, chờ chuyên gia đều là dày vò.
Môi trường đó cô không chịu nổi. Cô luôn cảm thấy bệnh viện là nơi xui xẻo, đến đó ngoài tốn tiền thì chỉ có chịu khổ. Nếu không phải vì Hoan Hoan, cô căn bản không muốn dính dáng.
Trò chuyện xong đã quá nửa đêm. Trước khi tắt đèn, Dương Lâm liếc qua phòng làm việc, Lâm Khôn Hà vẫn đang bận.
Anh quả thật rất liều lĩnh và chăm chỉ. Chỉ riêng dự án anh chủ trì, mỗi năm cũng hoàn thành vài cái, hơn nữa đều trực tiếp tham gia chứ không phải treo tên cho có.
Lúc Dương Lâm mới về Quảng Châu, mới vào Kim Từ, cô từng nghe đến “kỹ sư Lâm” nhưng không biết là anh. Họ Lâm đâu phải hiếm, ở Quảng Đông ném cục đá cũng trúng ba người, huống hồ cô còn tưởng anh sẽ ở lại nước ngoài, không nỡ về.
Sau này đi phụ giúp một lễ trao giải của hiệp hội nào đó, nhìn thấy tên anh cô còn chưa kịp phản ứng, mãi đến khi thấy người thật mới dần đối khớp.
Tối hôm đó chính cô là người bê cúp lên trao. Rõ ràng anh nhận ra cô, nhưng đứng dưới ánh đèn sân khấu cũng không nhìn cô thêm một lần.
Vì vậy lần gặp lại sau này, giữa họ chưa từng chính thức chào hỏi.
Có những chuyện họ ngầm hiểu với nhau, cả hai đều không muốn dính líu thêm.
Đối với Dương Lâm, cái tên Lâm Khôn Hà chỉ xuất hiện trên đơn hàng của đồng nghiệp, trong miệng những người cùng ngành. Người ta khen anh lịch thiệp, hài hước, có phong độ, nói chung hoàn toàn khác với hình tượng anh từng thể hiện khi còn đi học.
Trước đây Dương Lâm từng nghĩ Lâm Khôn Hà là kiểu người lạnh lùng, ít nói. Sau này quen nhiều bạn của anh rồi mới phát hiện, anh chỉ tỏ ra xa cách với người ngoài thôi, chứ khi ở cùng bạn bè cũng ồn ào, cũng điên, cũng lêu lổng. Hứng lên là đi ngay, biển hoang nói xuống là xuống. Ra ngoài chơi, gặp người không hợp cũng có thể đánh hội đồng; đấu khẩu thì chẳng nhường ai, thậm chí đôi lúc còn nói đùa kiểu s*c t*nh.
Ví dụ như bây giờ.
Anh trẻ, có tiền, tự nhiên có không ít đồng nghiệp nữ, nhân viên kinh doanh nữ vây quanh. Anh cũng thành thạo, giao tiếp với phụ nữ thì ánh mắt long lanh, nét mặt rạng rỡ.
Dương Lâm khép cửa lại, trong đầu chợt vang lên lời Từ Phương Băng: có sợ anh làm chuyện gì không?
Dương Lâm không sợ.
Phụ nữ nào cũng nghĩ chồng mình là con quạ trắng. Cô không nghĩ vậy.
Đêm đó anh ngủ với cô tùy tiện đến mức nào thì trước đó chắc chắn cũng từng như vậy với người phụ nữ khác. Và tương tự, sau này cũng sẽ có chuyện như thế xảy ra.
Dương Lâm hiểu rất rõ, con người không thể vừa muốn cái này, lại muốn cả cái kia.
Cô tắt đèn đi ngủ. Nằm trong chăn, rất nhanh đã mơ màng. Cô mơ mình đi dọn bìa carton, bị bẫy chuột dưới khung sắt “cạch” một cái cắn chặt, đau đến vã mồ hôi. Mơ lúc chặt mía bị con dao bén lướt mất một mảng da. Mơ đi khuân hàng bị ống xả xe máy phỏng vào bắp chân. Cũng mơ thấy lính cứu hỏa đến tháo trần giả, không cho họ ở phía trên nữa, nói nơi nào đó cháy rụi cả tiệm, những người ngủ trên gác xép như họ đều bị thiêu chín, không ai thoát được.
Dương Lâm hơi sợ.
Vì có những lúc cô ngủ rất sâu, dù biết có người gọi cũng không tỉnh. Giống như lúc này, cô cảm nhận được Lâm Khôn Hà về phòng cũng chẳng ảnh hưởng gì, xoay người một cái vẫn tiếp tục giấc mơ.
Nhưng Lâm Khôn Hà không cho phép.
Anh áp sát lại, cầm tay cô đặt lên người mình. Dương Lâm mò mẫm mấy cái, người chưa tỉnh hẳn.
Cô lơ mơ hỏi: “Ba em có gọi cho anh không?”
“Có.” Nhưng Lâm Khôn Hà thật sự chưa chắc có thời gian: “Có bạn từ Bắc Kinh qua, anh phải tiếp.”
Dương Lâm ừ một tiếng, cô buồn ngủ quá. Lâm Khôn Hà lại kéo tay cô lên thái dương mình: “Ấn cho anh một chút.”
Có lẽ vì thức khuya, giọng anh cũng lơ mơ.
Dương Lâm hỏi: “Thiếu dương khí à?”
Lâm Khôn Hà hưởng thụ một lúc rồi mới nói: “Em bớt lườm anh hai cái, bao nhiêu dương khí cũng về hết.”
Dương Lâm xoay người sang phía khác, nhắm mắt không thèm nhìn.
Giường rất thoải mái, nghe nói thiết kế theo công thái học. Lâm Khôn Hà chỉnh đầu giường nâng cao một chút, tựa vào cô. Một tay luồn vào lớp voan mỏng v**t v*, một tay vòng qua vai cô, ôm cô vào lòng, vừa nghịch điện thoại.
Dương Lâm bị làm tỉnh nên hơi bực. Tư thế lưng áp ngực cũng không dễ chịu. Cô giật lấy điện thoại của anh, tắt màn hình. Lâm Khôn Hà cũng xoay cô lại, trán chạm trán hỏi: “Sao thế?”
Dương Lâm nói: “Chói mắt, ngủ không được.”
Vừa đúng ý anh: “Được, vậy khỏi ngủ.”
Anh kéo khăn gối che mắt cô, đẩy áo cô lên, chui dưới chăn đè lên người cô.
Kết hôn không phải vô ích, tay đặt đâu, chân gác đâu đều quen thuộc. Nhưng Dương Lâm không gỡ được khăn che mắt. Trong bóng tối, cô cảm nhận anh áp sát mình, tưởng anh sẽ cứ thế mà vào, sợ đến lùi lại: “Anh muốn chết à? Mai em còn đi làm.”
“Mai anh cũng có việc. Hôm nay vừa phải thôi, không tìm chết.” Anh không cho cô từ chối, kéo cô lại vào trong chăn.
Lâm Khôn Hà kiểu đàn ông như vậy vốn không phải người nho nhã. Anh chưa từng để bản thân chịu ấm ức. Khi thoải mái cũng th* d*c. Trong bóng tối, giọng anh vang bên tai Dương Lâm. Lưng cô mềm xuống dưới người anh, cảm nhận sự tồn tại của anh trong mình. Cô theo bản năng bật ra một tiếng thở, bị anh nuốt trọn.
Sáng hôm sau Dương Lâm ra khỏi nhà rất sớm. Còn Lâm Khôn Hà hiếm hoi được ngủ nướng ở nhà. Tỉnh dậy, tinh thần phấn chấn đi nhận giải.
Không phải giải thưởng gì ghê gớm, nhưng mang về công ty cũng như một viên thuốc bổ, lúc đấu thầu có thể đem ra hù dọa đối thủ.
Dự án anh đem đi dự giải cũng chỉ chọn đại. Nhưng có những dịp chính là thực tế như vậy: khi chưa có danh tiếng, dù làm dự án tận tâm đến đâu cũng bị soi mói; khi đã có tên tuổi, có quan hệ thì dự án báo đại cũng có thể trúng.
Cùng nhận giải còn có Lão Khương, một đồng nghiệp từ Bắc Kinh. Xuống sân khấu xong, anh ta khoác vai Lâm Khôn Hà cười ha hả, nhắc lại câu nói lan truyền đầy trên mạng: nói bây giờ mình như “đầu bài” thanh lâu, ông chủ nào cũng muốn sờ một cái, bất kể bên A hay bên B.
“Kỹ sư Lâm!” Lão Chu dẫn theo đám đàn em tới chúc mừng.
Cưới xong rồi mà ông ta còn phải nói một câu “song hỷ lâm môn”. Nếu Lâm Khôn Hà uống thêm chút nữa chắc tưởng tối nay mình không phải nhận giải mà là làm cha mất.
Lão Chu chẳng bận tâm, cụng ly thân thiết: “Kỹ sư Lâm sau này ghé Kim Từ nhiều hơn để chỉ giáo, tiện thể xem Tiểu Dương. Hai người nghỉ tuần trăng mật cũng chưa được bao lâu. Tôi nói với cô ấy rồi, sau này muốn bù nghỉ phép lúc nào cứ đề xuất. Khi nào hai người chơi cho đã rồi quay lại, tôi sắp xếp.”
Lâm Khôn Hà ngoáy ngoáy tai, xoay người thì thấy Tào Uy Liêm dẫn con trai đi tới.
Tào Uy Liêm cưng thằng con này vô cùng, cưng đến mức như thể đã tuyệt hậu rồi mới sinh được một đứa, đi đâu cũng thích dắt theo làm linh vật.
Nhưng mang linh vật đến bàn rượu cũng có tiêu chuẩn. Ít nhất phải lanh như Hoàng Á Tân, ba tuổi đã biết khi cụng ly phải đỡ nhẹ đáy cốc người ta. Con trai Tào Uy Liêm rõ ràng đến để làm thái tử, hưởng cảm giác được vây quanh nâng niu, nhìn cái bím tóc nhỏ sau gáy là biết.
Tào Uy Liêm dạy con: “Gọi chú đi.”
Thằng bé không thích chào hỏi, kéo tay ba đòi đi.
Tào Uy Liêm hạ giọng dỗ: “Con ngoan, gọi chú Lâm. Đây là chồng của dì Dương Lâm.”
Bím tóc nhỏ trừng mắt nhìn Lâm Khôn Hà một hồi, rồi dõng dạc tuyên bố: “Dì Dương Lâm là mẹ con!”
Tào Uy Liêm khựng lại, trong thoáng lúng túng liếc nhìn Lâm Khôn Hà, nhưng trong đáy mắt lại lấp ló chút đắc ý.
Anh ta làm bộ dạy dỗ con một trận, rồi quay sang xin lỗi: “Lão Lâm, trẻ con không hiểu chuyện nói linh tinh thôi, đừng để bụng.”
Nói xong, anh ta còn đẩy nhẹ con trai: “Xin lỗi đi, gọi chú Lâm.”
Thằng bé ấm ức, miễn cưỡng gọi một tiếng “chú Lâm”.
Lâm Khôn Hà sửa lại: “Gọi ba.”
Tào Uy Liêm sững người.
Lâm Khôn Hà ngồi xổm xuống trêu thằng bé: “Không phải con nói dì Dương Lâm là mẹ con à?”
“Đúng rồi!” Thằng nhóc càng hăng, ôm chặt chân Tào Uy Liêm nói: “Dì Dương Lâm từng đi họp phụ huynh cho con, con vẫn gọi dì là mẹ mà!”
Tào Uy Liêm bắt đầu cảm thấy không ổn, đang định quát con thì Lâm Khôn Hà thản nhiên nói: “Vậy con gọi chú là ba cũng đúng thôi.”
Anh chiếm lại phần lợi thế, nửa cười nửa không xoa đầu thằng bé: “Thường thì mẹ là chắc chắn, còn ba thì chưa chắc. Biết đâu con gọi không sai đâu?”
Mặt Tào Uy Liêm lập tức xanh mét.
Lâm Khôn Hà chậm rãi xin lỗi: “Đùa chút thôi, anh Uy Liêm đừng để ý.”
Anh mặt không đổi sắc bước đi. Lão Khương vỗ vai anh: “Ác thật đấy ông bạn. Biết rõ người ta bị vợ cũ cắm sừng mà còn nói vậy.”
Lâm Khôn Hà giả bộ khiêm tốn hỏi: “Thế à? Tôi tưởng họ chia tay trong hòa bình cơ.”
Anh dẫn Lão Khương đi chào hỏi một vòng đồng nghiệp. Tan tiệc lại lái xe đưa anh ta đến Kết Điếu Sa.
Con đường giờ đã thông, người cũng đông hơn. Chỉ có mặt biển là vẫn vậy, trong vắt sáng lấp lánh.
Năm đó lần đầu dẫn Lão Khương đến đây còn chẳng có gì ngoài biển. Nhưng Lão Khương có mắt nhìn, khi ấy đã nói nơi này làm du lịch sẽ phát triển tốt. Mấy năm gần đây homestay nở rộ, Lâm Khôn Hà cũng không đứng ngoài.
Ít nhiều cũng chịu ảnh hưởng từ Lão Khương, anh mới chuyển từ nghệ thuật sang học kiến trúc, từ hướng sáng tạo thuần túy sang kỹ thuật công trình.
Hai người vào sân, pha trà. Lão Khương móc người cả buổi mới lôi ra được một điếu thuốc, thấy sắc mặt anh hồng hào liền trêu: “Xem ra đời sống tân hôn không tệ nhỉ?”
Lâm Khôn Hà gật đầu, nhận lấy điếu thuốc nhàu nhĩ, rít một hơi: “Phải nói là cực kỳ đặc sắc.”