Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không khí trong xe ấm áp vô cùng.
Từng nhịp thở phập phồng đan xen vào nhau, quấn quýt không rời. Hứa Nhan và Chu Tự Dương nằm nghiêng mặt đối mặt, lúc thì ôm hôn, khi lại rủ rỉ vài lời tâm tình, dòng suy nghĩ cũng dần chìm vào cõi miên man.
Cô coi như lẽ đương nhiên mà gác hết cả tay lẫn chân lên chiếc gối tựa bằng xương bằng thịt này, ôm chặt thêm một chút, thỉnh thoảng lại cọ vào gò má. Khi sức nặng chân thực đè lên tứ chi, trái tim hãy còn đang lơ lửng vô định của Chu Tự Dương mới tạm thời tìm được bến đỗ bình yên.
Khi tia sáng cuối cùng hoàn toàn tắt lịm, thế giới cũng chìm vào tĩnh lặng.
Khi đôi mắt chẳng còn tác dụng, khứu giác lại trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Sự gắn bó từ thuở ấu thơ cho đến những năm tháng dậy thì đã bị cỗ máy thời gian may vá, ghim chặt vào vỏ não, tạo thành một nút bấm vô hình. Người ngoài không thể nào nhìn thấu hay chạm tới, chỉ có hơi thở của đối phương mới đủ sức khởi động cỗ máy ấy.
Giờ đây tín hiệu đã được kết nối thành công, những tế bào thần kinh căng như dây đàn cũng dần buông lỏng giữa nhịp thở dài nóng rực. Có điều, sự an lòng của đêm nay lại được điểm xuyết thêm hương thơm từ mái tóc, vương vấn mãi không phai.
Nơi c**ng c*ng càng lúc càng ngẩng cao, không ngừng rót vào não bộ thứ bản năng nguyên thủy nhất của loài người. Bồn chồn, nóng rực, khó nhịn, Chu Tự Dương bực dọc kéo nới chiếc quần tây vài cái. Vì sợ đánh thức cô, anh không thể chạy ra ngoài hóng gió lạnh, chỉ đành khổ sở vặn vẹo thân mình, gắng gượng dỗ về giấc ngủ.
Hứa Nhan mơ màng rúc sâu vào lòng anh, gốc đùi vô tình chạm phải thứ nóng rẫy kia, cổ họng ực một tiếng: “Anh khó chịu lắm hả? Hay là để em giúp anh nhé?”
Tích tụ máu lâu quá lỡ hỏng mất thì làm sao bây giờ? Cô còn chưa kịp xài mà!
Lần này Chu Tự Dương lại im lặng một cách lạ thường. Sau vài nhịp hít thở sâu, anh mới khàn giọng hỏi: “Giúp thế nào?”
Hứa Nhan thực chất cũng chẳng có kinh nghiệm gì: “Dùng tay? Hay chân? Hay là dùng…”
Chu Tự Dương không nghe lọt tai nổi nữa, liền vươn tay bịt miệng cô lại. Chẳng ngờ, luồng hơi thở ấm nóng phả ra lại càng mê hoặc lòng người, khiến tâm trí anh đảo điên.
“Em rành quá nhỉ?”
Hứa Nhan chớp đôi mắt to tròn, tinh ý bắt thóp được sự ghen tuông ngầm trào dâng trong âm cuối của anh. Cô chu môi hôn lên lòng bàn tay anh, ồm ồm nói: “Trong phim người ta toàn đóng như thế mà. Chỉ lý thuyết thôi thì chưa đủ, chúng ta phải thực hành nữa.”
“…”
Anh vốn chẳng muốn đào bới quá sâu về chuyện của Hứa Nhan, nhưng khi chính tai nghe thấy câu nói này, anh không nhịn được gặng hỏi: “Tại sao bao năm qua em không có bạn trai?” Ngay sau đó nhớ đến cái vụ đóng giả với Du Tùng Duệ, anh dùng sức gõ lên trán cô: “Suốt ngày chỉ giỏi bày trò hồ đồ.”
Hứa Nhan hoàn toàn không theo kịp lối tư duy nhảy cóc của anh. Bỗng dưng lại bị mắng mỏ vô cớ, cô không phục mà nhoài người ngồi d*ng h** ch*n lên người anh: “Đang ôm hôn ngon lành, tự dưng anh bạo hành người ta thế!”
Chu Tự Dương đưa tay lên x** n*n chỗ trán vừa bị gõ, vừa khó hiểu lại vừa xót xa hỏi: “Sao phải ấm ức làm khổ bản thân như thế?”
“Anh đang nói cái gì vậy?”
“Tìm bạn trai hờ để lừa gạt qua ải ấy?”
“Mẹ em giục giã phiền lắm.”
“Chưa từng gặp được ai phù hợp sao? Không thích một ai cả à?” Anh ngắm nhìn đôi mắt đang sáng long lanh trong bóng tối, giọng điệu bình thản tựa như chỉ đang tâm tình giữa những người bạn, nhưng trong lòng lại không khỏi tự hoài nghi: Vậy anh có xứng đáng không? Có xứng đáng với sự chờ đợi này của cô không?
Hứa Nhan cúi người nằm sấp xuống, nhéo lấy hai tai anh lắc qua lắc lại, giọng điệu hờn dỗi vẫn còn đặc sệt âm mũi: “Rốt cuộc là anh có ý gì đây hả?”
Trái tim Chu Tự Dương nhói đau. Chẳng nói chẳng rằng, anh vươn tay ấn đầu cô áp sát vào lồng ngực mình, trịnh trọng cất lời: “Xin lỗi em.”
Tiếng xin lỗi này chất chứa sự nơm nớp lo âu và hoảng sợ hơn bất cứ lần nào trước đây, chỉ tiếc là âm tiết quá ngắn ngủi, chẳng đủ sức để nâng đỡ cho tấm chân tình của cô.
Bầu bạn giữa bóng tối mịt mù, khi mọi xúc cảm từ đụng chạm, khứu giác đến thính giác đều thuộc về người mà anh tin tưởng nhất, Chu Tự Dương bất giác rũ bỏ được gánh nặng đeo đẳng bấy lâu. Anh vô cùng cẩn trọng bóc tách lớp vảy che đậy vết thương tận sâu đáy lòng, nặng nề mở miệng:
“Hôm đó Tiểu Nhạc nói anh còn nợ em một lời giải thích. Khi ấy tuổi còn quá nhỏ, suy nghĩ cũng ngây ngô đơn thuần, anh cứ đinh ninh rằng chỉ cần không nói lời tạm biệt mặt đối mặt thì chẳng thể coi là đã chia xa.”
“Cái lúc em chạy đến ga tàu, trong đầu anh chợt nảy sinh một ý nghĩ. Rất ngốc nghếch lại vô cùng ấu trĩ, em có muốn nghe không?”
Hứa Nhan lặng thinh không đáp, chỉ ngoan ngoãn gật đầu. Chu Tự Dương khẽ n*n b*p d** tai cô: “Lúc đó anh đã nghĩ, trên cõi đời này chắc hẳn chỉ có mình em là có thể nhận được tín hiệu cầu cứu của anh mà thôi. Thế nhưng… anh lại không thể để em biết được, bởi vì em chẳng thể nào cứu nổi anh đâu.”
“Quả thực anh không dám đi tìm em. Vừa sợ em đã quên anh mất rồi, lại càng không biết bản thân nên lấy dáng vẻ nào để xuất hiện trước mặt em. Chương Dương thì quá đỗi hèn nhát vô dụng, còn Chu Tự Dương thì cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao. Hứa Nhan à, anh…”
Giãi bày quá nhiều khiến tâm sức gần như cạn kiệt.
Còn những uẩn khúc chưa nói ra, hay đúng hơn là chẳng thể nào thốt nên lời kia, lại giống hệt như mấy hòn đá hôi thối nằm sâu dưới cống ngầm, có lẽ vĩnh viễn chẳng thể nào dọn sạch đi cho được.
Bao năm qua, anh đã quá quen thuộc với cảnh đơn độc một mình, chưa từng dám ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, lại càng không dám mơ mộng có ngày được quay trở về nơi từng khiến cô phải rơi lệ này.
Đương nhiên anh thấu hiểu sự kỳ vọng của Hứa Nhan, cũng hiểu cả nỗi khổ tâm khi cô gắng gượng nuốt ngược những thắc mắc vào trong bụng lúc này. Nhưng cũng chính vì lẽ đó, lòng anh lại càng thêm thấp thỏm, bất an. Anh sợ rằng chẳng bao lâu nữa, cô sẽ tự tay chọc thủng sự ảo tưởng ấy, rồi cay đắng nhận ra rằng hai người vĩnh viễn không thể nào quay lại được những ngày tháng của năm xưa.
Sự bất an ập đến quá đột ngột, tựa như cơn gió thổi làm ngọn lửa cứ leo lét chực tắt. Ngay giây tiếp theo, một giọt lệ nóng hổi men theo khóe mắt rơi thẳng xuống lòng bàn tay anh, xua tan đi sự buốt giá đang lan tỏa từ trong ra ngoài.
Chu Tự Dương cuống quýt nâng lên gương mặt ướt đẫm của cô, l**m m*t vệt nước mắt: “Ngốc quá, nín đi, đừng khóc nữa.”
Hứa Nhan mang theo vẻ hờn dỗi mà cắn mạnh vào môi anh, nếm cả vị máu tanh nồng. Giờ phút này cô không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa, chỉ đơn thuần khao khát được ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt và trao nhau một nụ hôn thật sâu.
Chẳng thèm bận tâm đến phép tắc lề lối nào, cô cởi phăng chiếc áo sơ mi phẳng phiu của anh ra. Bàn tay áp chặt lên những múi cơ săn chắc, men theo những đường nét cơ thể vạm vỡ rồi trượt dần xuống dưới. Chu Tự Dương không tài nào kiềm chế nổi nữa, anh lật người phản công, khóa chặt hai cổ tay cô ép l*n đ*nh đầu, đôi môi vội vã in dấu lên vùng cổ trắng ngần, mịn màng của cô.
Một tiếng th* d*c buông lơi đầy dịu dàng.
Cách một lồng ngực, trái tim của hai con người như đang chạy đua xem nhịp đập của ai mãnh liệt hơn.
Đôi môi anh lướt đến đâu, da thịt nơi ấy đều mềm mại và tỏa hương thơm ngát. Đặc biệt là nốt chu sa nằm ngay vị trí chóp tim, dưới sự trêu ghẹo cọ xát theo vòng tròn của đầu lưỡi, lại càng trở nên ửng đỏ, căng mọng đến lạ kỳ.
Chu Tự Dương rất nhanh đã nắm bắt trọn vẹn được bí quyết diệu kỳ ấy: Chỉ cần anh m*t mát nhẹ nhàng, toàn thân cô sẽ sởn gai ốc, còn khi anh dùng sức cắn, từ sâu trong cuống họng cô sẽ buông ra tiếng r*n r* mềm mỏng, quyến rũ đến chết người.
Hứa Nhan dần dà bị đảo ngược tình thế từ chủ động thành bị động, cô bị giam hãm chặt chẽ trên tấm đệm, hoàn toàn chẳng thể nhúc nhích.
Những m*n tr*n thân mật trong kỳ kinh nguyệt quả thực rất giày vò. Bụng dưới do chịu k*ch th*ch từ các giác quan mà càng co thắt dữ dội hơn. Những cơn đau nhói kéo theo từng đợt máu tuôn trào dính dấp, trơn ướt, từ đó làm ủ men cho thứ d*c v*ng đang ngùn ngụt dâng cao nhưng lại chẳng có cách nào phát tiết.
Dòng máu tuôn trào cuồn cuộn, khác hẳn với những lần trước đó, cảm giác hệt như một nghi thức thanh tẩy vô cùng long trọng.
Tựa như muốn dốc sạch mọi ấm ức, hoang mang cùng bao dồn nén tủi hờn suốt ngần ấy năm trời tống khứ ra khỏi cơ thể. Cô cam tâm tình nguyện để cơn ngứa ngáy cào xé tận cõi lòng thay thế cho những cơn đau bụng quặn thắt không ngừng và cuối cùng mượn lấy chính hơi ấm từ thân thể Chu Tự Dương để sưởi ấm toàn thân.
“Khó chịu lắm hả em?” Chu Tự Dương cúi thấp người ghé sát vào tai cô thầm thì: “Ráng nhịn thêm vài ngày nhé.” Miệng thì dỗ dành là thế, nhưng bàn tay anh lại tiếp tục nhào nặn lấy sự mềm mại no đủ kia, còn đầu lưỡi thì ngậm chặt lấy d** tai cô mà m*t mát.
Sự tiếp xúc da thịt kề cận này vô cùng tuyệt vời. Đặc biệt là hương thơm tự nhiên toát ra từ làn da mịn màng của cô lại càng giống hệt như một liều mê dược không thể dùng lời nào để miêu tả.
Hứa Nhan cách một lớp vải vóc nắm lấy cái đó của anh, động tác lóng ngóng lại thô bạo tuốt lên tuốt xuống hai lần: “Có sướng không anh?” Sau đó, cô hậm hực giật chiếc thắt lưng da cản trở: “Cởi ra đi.”
“Anh chưa tắm.” Chu Tự Dương ôm lấy cô, vừa hôn môi vừa nương theo động tác mà nhịp nhàng đung đưa: “Thế này là rất tuyệt rồi.”
Hôn hít, v**t v*, x** n*n, hai người tỉ mỉ cảm nhận cơ thể đối phương, không ngừng run rẩy trong sự sảng khoái đến tận xương tủy. Đến một khoảnh khắc nhất định, Chu Tự Dương gỡ tay cô ra, đành dùng khăn giấy để giải quyết thứ xung động cuối cùng. Anh có phần ngượng ngùng, quay lưng lại lau đi mọi dấu vết nhếch nhác. Đến khi dọn dẹp sạch sẽ xong xuôi thì Hứa Nhan đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Một giấc ngủ bình yên, trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Chu Tự Dương hiếm khi ngủ một giấc không mộng mị suốt đêm. Gần sáng, anh chỉ cảm thấy có người dùng đầu ngón tay vạch lên một chỗ trên cánh tay mình, miệng còn lẩm bẩm dõng dạc: “Vượt qua chông gai, vươn tới những vì sao.”
“Per Aspera Ad Astra.” Anh như nói mớ đáp lại bằng câu tiếng Latinh ấy, ôm người vào lòng, bàn tay v**t v* bờ vai ngọc ngà: “Dậy sớm vậy sao?”
“Năm giờ rưỡi rồi.”
“Trước kia, mỗi ngày em đều phải ngủ đủ mười hai tiếng đồng hồ mà?”
“Lớn rồi thì không ngủ được nhiều thế nữa.”
“Tối qua ngủ ngon không?”
“Cực kỳ ngon.”
Chu Tự Dương bật cười: “Anh cũng vậy.”
“Nốt ruồi trên cánh tay anh… là do em mới có sao?”
“Ừ.”
“Có giống ngôi sao không?”
“Thì đó là ngôi sao mà.”
“Lần sau em châm thêm cho anh vài nốt nữa, gom thành một bầu trời đầy sao luôn.”
“…”
Hai người nhắm mắt lại, đa phần toàn nói mấy câu vô bổ.
Những cuộc trò chuyện quá đỗi nặng nề thỉnh thoảng giãi bày một lần là đủ rồi. Giờ phút này phía chân trời đang lờ mờ hửng sáng, dưới ánh ban mai, tạm thời cứ gác lại mấy chuyện đau lòng đi thôi.
Đợi đến lúc hòm hòm, hai người tự lái xe chạy về thành phố.
Hứa Nhan vội vàng đến tiệm của sư phụ Chu để khảo sát trước, phải tranh thủ thời gian rửa mặt thay quần áo. Qua một đêm, tóc cô đã bết dầu, dưới cằm còn nổi lên một nốt mụn nội tiết. Chu Tự Dương cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, râu lún phún mọc ra, quần áo thì nhăn nhúm nhàu nhĩ.
Điện thoại vẫn luôn giữ kết nối.
Hôm nay Hứa Nhan nói chuyện đặc biệt nhiều: “Khu đất đó của cô Mao không tồi, lần sau em vẫn muốn đến.”
Chu Tự Dương cười cô ngốc: “Hai đứa mình vẫn nên tìm khu cắm trại chuyên dụng.”
“Đông người, không tiện đâu.”
“…”
“À đúng rồi, anh ở lại Nam Thành bao lâu nữa? Khi nào thì về Hồng Kông?”
“Trước Tết Dương lịch anh phải về một chuyến, sau đó chắc không có cách nào ở lại bên này quá lâu được. Lúc nào rảnh anh sẽ đến tìm em.”
“A… nhanh như vậy đã phải xa nhau rồi sao…” Hứa Nhan mê tín đưa tay gõ vào gỗ: “Phủi phui cái miệng. Để em xem Tết Dương lịch về Dương Thành, chúng ta cùng tới Hồng Kông đón giao thừa nhé.”
“Được.”
Mấy ngày tiếp theo, mọi việc trở nên suôn sẻ lạ thường.
Hứa Nhan thuận lợi mời được sư phụ Chu và chị Trịnh lên hình, đồng thời sẽ có vinh hạnh ghi lại quá trình hai thầy trò hợp sức thiết kế tác phẩm mới. Mười ba chiếc quạt đàn hương, tương ứng với “Mười ba nàng Kim Thoa” trong bộ tiểu thuyết “Hồng Lâu Mộng”, kết hợp khéo léo sự độc đáo, táo bạo và tài tình của kỹ thuật cưa rỗng cùng với sự tinh xảo, tỉ mỉ và thanh nhã của kỹ thuật chạm nóng. Sự giao thoa ấy khiến cho thần thái, ngũ quan của mỗi nhân vật đều hiện lên sống động như thật.
Cô một hơi báo cáo xong công việc, vừa định thoát khỏi cuộc họp trực tuyến. Lận Táp vội vàng gọi giật lại: “Có đang bận gì không? Chị có chuyện này muốn nói với em.”
“Không bận ạ.” Hứa Nhan cuống quýt gõ một dòng tin nhắn gửi cho Chu Tự Dương: [Đợi em mười phút nhé.]
Lận Táp cụp mí mắt, thoạt nhìn khó mở lời: “Chuyện của em trai em cứ trách chị đi.”
Hứa Nhan đại khái có thể đoán được chiều hướng sự việc. Mấy ngày nay ở nhà Cao Khải Nhạc cứ ủ rũ não nề, ngoại trừ việc thông báo tình hình gần đây của Marx ra thì dù có cạy miệng cậu cũng không nói thêm nửa lời.
“Chị ơi, mặc dù em không hiểu rõ tình hình cho lắm, nhưng… nhỡ đâu em trai em thực sự bị lão Quý đánh thì cũng hơi oan uổng cho nó.”
Lận Táp lắc đầu cười khổ: “Đừng nói là chưa xảy ra chuyện gì, dù có xảy ra thật thì lão Quý cũng chẳng có tư cách gì mà đụng đến cậu ấy.”
Khi nhắc đến chồng, Lận Táp hoàn toàn thay đổi giọng điệu thân mật ngày thường, trên mặt cũng chẳng còn đong đầy vẻ ngọt ngào nữa: “Lần đi công tác Thượng Hải đó, chị có ăn một bữa cơm với những người bạn chung của chị và lão Quý.”
Đã lâu không gặp, mọi người trêu đùa nhau ầm ĩ, mở miệng ra toàn nhắc lại mấy chuyện bẽ mặt năm xưa, đặc biệt thích mang cặp đôi kiểu mẫu là Lận Táp và lão Quý ra làm trò đùa.
Trong đó có một người uống hơi nhiều, líu cả lưỡi chia sẻ một chuyện lạ đời: Vài hôm trước lúc nửa đêm, lão Quý có gọi điện thoại cho anh ta, vừa bắt máy đã nghẹn ngào lặp đi lặp lại câu xin lỗi.
Ông anh này dứt khoát trêu đùa lại, hỏi anh ta đã làm chuyện gì đuối lý, rốt cuộc là có lỗi với ai? Lão Quý nhận ra có điểm không đúng, vội bông đùa vài câu rồi cúp máy.
Mọi người nghe xong liền cười nắc nẻ, duy chỉ có Lận Táp là tim đập thình thịch liên hồi, bèn mượn cớ đi vào nhà vệ sinh. Lúc trở lại phòng bao, đám đàn ông đó đang vui vẻ bàn luận xem cô đào nhà nào phục vụ hạng nhất, lấp lửng thảo luận về sự khác biệt giữa “gà luộc rưới sốt cay”, “gà xé phay” và “gà Cung Bảo”. Chẳng biết gã nào bỗng nhiên cao giọng, bảo rằng chuyện này phải đi hỏi lão Quý. Rằng cái đợt chị Lận ra nước ngoài hai năm đó, anh ta đã lăn lộn nhẵn mặt trở thành khách VIP của mấy câu lạc bộ cao cấp rồi.
Lận Táp ngước mắt lên, bắt gặp vẻ lo lắng của Hứa Nhan: “Chị đi bệnh viện kiểm tra rồi, không mắc bệnh gì cả. Anh ta ra đi tay trắng, bọn chị vẫn đang trong thời gian hòa giải cân nhắc ly hôn.”
“Chị Táp…”
Lận Táp xua tay ngắt lời: “Chị đã nói rõ ràng với em trai em rồi, đêm hôm đó chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ ôm nhau ngủ một giấc thôi, tuyệt nhiên không ảnh hưởng đến chuyện yêu đương của cậu.”
“Bây giờ chị sống ở đâu?”
“Khách sạn.”
“Hay là đến chỗ em ở nhé?”
“Không cần đâu, chị đợi anh ta dọn sạch đồ đạc rồi sẽ bán nhà, kẹt quá thì về nhà bố mẹ đẻ ở.”
“Đợi em về sẽ bồi chị vài ly.”
“Okie.”
Chuyện của Lận Táp ít nhiều cũng làm ảnh hưởng đến tâm trạng. Hứa Nhan xị mặt suốt cả buổi tối, chẳng buồn động đũa đến món mì trộn gạch cua vừa mới bưng lên bàn. Chu Tự Dương trộn đều mì, gắp lên một đũa, cố tình quạt gió về phía chóp mũi cô: “Thơm không?”
Hứa Nhan không chịu nổi sự cám dỗ: “Đói rồi.”
“Tranh thủ ăn lúc còn nóng đi.”
“Chu Tự Dương.” Ánh mắt Hứa Nhan dừng lại trên đỉnh đầu anh: “Chúng ta sẽ không xa nhau nữa đâu đúng không?”
So với sự bất lực của hiện thực, cô càng sợ lòng người hiểm ác hơn. Ai có thể ngờ được câu chuyện cổ tích lại có một cái kết khiến người ta phải thở dài xót xa đến thế? Và ai có thể chấp nhận nổi việc người mình yêu thương lại mang những toan tính xấu xa ra để đối phó với chính mình cơ chứ?
Động tác nhai của Chu Tự Dương dừng lại vài giây, anh từ từ ngẩng đầu lên: “Anh sẽ luôn ở bên em, trừ phi… em không cần anh nữa.”
Hứa Nhan chun mũi, vểnh môi lên cằn nhằn: “Sến súa.”
Ăn no uống say, hai người tay trong tay tản bộ dưới bóng trăng, theo lệ cũ mua một bát chè trôi nước rượu nếp làm đồ tráng miệng. Mấy ngày nay, ban ngày mỗi người đều bận rộn với công việc riêng, tối đến lại rủ nhau đi càn quét các tiệm ăn vặt, cuối cùng xoa cái bụng tròn vo rồi ôm nhau ngủ.
Gần đến cửa khách sạn, Chu Tự Dương dừng bước: “Sáng mai anh đến đón em đi ăn sáng.”
“Căn nhà cũ đó ở không thoải mái chút nào, nhưng em đeo nút bịt tai là không sao cả.” Hứa Nhan vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, ghé sát vào tai thì thầm bằng luồng hơi nóng: “Bà dì đã đi được hai ngày rồi, tối nay chắc là được rồi đó! Chúng ta đổi cách chơi khác nhé?”
Chu Tự Dương đỏ mặt, đưa nắm tay lên che môi rồi ho hắng một tiếng: “Khóa học này dài bốn tiếng đồng hồ lận, sẽ ồn ào đến mức em không ngủ nổi đâu. Sáng mai còn phải dậy sớm đi lấy cảnh nữa.”
Hứa Nhan lưu luyến không nỡ buông tay: “Đành vậy thôi…”
Chu Tự Dương lộ rõ nét cười trên môi, ánh mắt ra hiệu cho cô quay bước đi trước. Hứa Nhan lướt những bước chân nhẹ bẫng đi về phía sảnh khách sạn. Mới đi được vài bước, sau lưng bỗng vang lên giọng nói của Hứa Văn Duyệt: “Hứa Nhan, con có bạn trai mới rồi sao?”
–