Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chiếc xe chạy ngược chiều ánh sáng.
Hứa Nhan duy trì tốc độ sát mức giới hạn. Mỗi lần cô đánh lái chuyển làn, ánh đèn từ chiếc xe chạy ngay phía sau lại rọi thẳng vào mắt.
Cô tăng tốc, đối phương cũng tăng tốc. Cô không chạy theo chỉ dẫn của bản đồ mà rẽ vào đường mòn, đối phương cũng nhắm mắt bám theo. Khoảng cách giữa hai xe không xa cũng chẳng gần, vừa đủ an toàn để không xảy ra va chạm, lại vừa đảm bảo cô luôn nằm trong tầm nhìn của người nọ.
Cái trò bám đuôi dai dẳng không dứt này lại khiến Hứa Nhan nhớ đến lần mình bỏ nhà đi bụi.
Gọi là bỏ nhà đi bụi, nhưng thực chất cũng chỉ là đi lang thang vô định trên phố vài tiếng đồng hồ. Khi ấy cô vừa lên lớp bảy. Đám bạn học đứa nào đứa nấy đều nóng lòng muốn vứt bỏ đi những bộ trang phục trẻ con ngây ngô, cứ hễ có thời gian rảnh là lại xúng xính trong những bộ đồ năng động, thoải mái. Duy chỉ có cô là vẫn giữ nguyên phong cách hồng hồng tím tím, từ cổ áo đến ống tay đều đính đầy nơ bướm, trông hệt như một nàng công chúa Disney đang chạy trốn.
Những cô cậu thiếu niên vừa mới bước vào độ tuổi dậy thì, suy nghĩ vẫn chưa thực sự thấu đáo, thường không tài nào kiềm chế nổi ác ý nguyên thủy sâu thẳm trong bản ngã con người. Tầm nhìn của chúng hãy còn hạn hẹp, cứ ngỡ những gì mình thấy chính là toàn bộ thế giới, chẳng thể nào chấp nhận nổi một chút khác biệt nào so với số đông, thậm chí còn sẵn sàng châm chọc thẳng mặt và bêu rếu sau lưng. Cũng vì thế mà Hứa Nhan bị gán cho cái biệt danh: Hộp quà biết đi.
Biệt danh này vừa dài lại vừa líu lưỡi, khó mà truyền miệng được xa. Lâu dần, bọn chúng rút gọn lại thành “Hàng-chờ-bóc”, thỉnh thoảng còn buông thêm mấy câu hỏi cợt nhả đầy tính trêu chọc: “Đang đợi ai tới bóc tem thế?”
Những lời lẽ ác ý đầy tính nhục mạ ấy, kết hợp cùng những điệu cười quái gở và cái nháy mắt, nhíu mày đầy mỉa mai, quả thực mang lực sát thương cực kỳ khủng khiếp.
Hứa Nhan đã dăm lần bảy lượt mách giáo viên nhưng chẳng mang lại kết quả. Vào một ngày cuối tuần nọ, cô xui xẻo chạm mặt đám bạn cùng lớp. Chỉ qua vài giây ánh mắt giao nhau, cô đã hứng trọn vô vàn sự ác ý từ bọn chúng.
Hứa Nhan phải gắng gượng kìm nén cảm xúc mất một lúc lâu. Sau khi ngoan ngoãn ghé thăm ông bà nội xong xuôi, trên đường về đi ngang qua cửa hàng quần áo trẻ em nọ, cô rốt cuộc đã lớn tiếng thét lên chữ “Không!” với người mẹ đang đứng thanh toán tiền.
Thái độ của cô kiên quyết hơn bao giờ hết, nơi hốc mắt lờ mờ dâng lên làn sương mỏng, còn đôi môi thì run rẩy không sao kiểm soát nổi.
Hứa Văn Duyệt cảm thấy vô lý hết sức, mua quần áo mới cho thì có gì mà phải la lối um sùm? Chiếc váy liền thân xinh đẹp này là niềm ao ước của biết bao nhiêu đứa bé gái đó có bi? Thế mà Hứa Nhan thì hay rồi, nhăn nhó khóc lóc trông cứ như đang bị tra tấn, đúng là sống sung sướng mà không biết.
Từng chiếc nơ bướm xinh xắn, yểu điệu đính trên váy thoạt nhìn chẳng khác nào lớp ruy băng gói quà.
Nhưng giá trị của những món quà xưa nay luôn nằm ở chỗ làm hài lòng người khác, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến sở thích hay ý chí của bản thân.
Hứa Nhan giậm chân, hai tay chống nạnh, tủi thân đến mức không chịu nổi nữa: “Con không thích nơ bướm! Con lại càng ghét mặc váy!”
Kiểu tóc buộc đuôi ngựa hơi chặt, kéo căng da đầu khiến cô vừa đau lại vừa ngứa. Hứa Nhan luồn ngón trỏ vào búi tóc, cào gãi một cách sốt sắng, rồi dứt khoát giật phăng luôn sợi dây chun buộc tóc ra.
“Con gào thét lu loa cái gì thế hả?” Hứa Văn Duyệt không chấp nhận việc con gái dám cãi lời mình, tông giọng tuy nhỏ nhẹ nhưng lại mang theo cảm giác áp lực không thể chối từ: “Từ nhỏ con đã thích mặc váy rồi, với lại con gái thì phải ăn mặc như thế này mới đúng.”
“Người khác thích không có nghĩa là con cũng phải thích!” Hứa Nhan gân cổ lên gào thét đáp trả, đoạn quay ngoắt người bỏ chạy.
Hứa Văn Duyệt tức giận mắng xối xả ngay giữa phố: “Giỏi! Giỏi lắm! Mày giỏi rồi! Sáng mai tao phải lên tận trường hỏi giáo viên chủ nhiệm của mày xem ngày ngày trên lớp họ dạy dỗ mày thế nào!”
Hôm ấy, Hứa Nhan cứ lủi thủi đi một mình rất lâu. Cô men theo con đường lớn ở trung tâm thành phố rẽ vào khu phố cổ Mục Thự. Ngắm nhìn những người lớn với bước chân tự do tự tại đầy vẻ ngưỡng mộ, lần đầu tiên trong đời cô nảy sinh cái ý định “Một thân một mình xông pha góc bể chân trời”.
Góc bể chân trời ấy rộng lớn cỡ nào? Cô không rõ.
Ở nơi đó… liệu có còn Chương Dương nữa hay không?
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, bước chân cô bất giác nặng nề đi mấy phần. Công viên, bờ hồ, Cung Thiếu nhi… khi đi ngang qua khu dân cư Cát Tường, Hứa Nhan không khỏi chạnh lòng xót xa: Giá như cậu ấy vẫn còn sống ở đây thì tốt biết mấy. Căn nhà mới của cậu ấy thực sự quá đỗi xa xôi, xa đến mức cô thậm chí còn chẳng kịp nói lời tạm biệt mặt đối mặt.
Cô càng nghĩ lại càng thấy tủi thân, khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem. Đột nhiên, có ai đó dúi một bịch khăn giấy vào lòng bàn tay cô. Sắc mặt đối phương trông không được tốt cho lắm. Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, cậu lại mặc chiếc áo khoác đồng phục kín bưng ngột ngạt, khóa kéo được kéo cao đến tận cổ.
Thấy cậu bày ra cái bản mặt sưng sỉa khó ở, Hứa Nhan khụt khịt hỉ mũi rồi tiếp tục cắm cúi đi về phía ga tàu. Cô bước nhanh, cậu cũng bước nhanh. Cô đi chậm, cậu liền chậm lại. Khoảng cách giữa hai người luôn duy trì bằng đúng độ dài của hai chiếc bóng đổ trên mặt đất.
Mãi đến lúc đi mệt rã rời, cô chẳng buồn ngại bẩn mà ngồi phệt luôn xuống vỉa hè. Chương Dương cũng bắt chước ngồi bệt xuống theo. Cậu giữ một khoảng cách nhất định, cứ thế lẳng lặng ở bên cạnh bầu bạn cùng cô.
Từng phút từng giây đan xen trôi qua, tín hiệu đèn giao thông trước mặt cứ liên tục chuyển màu.
Hứa Nhan duỗi thẳng hai chân, mũi giày gõ nhẹ lên chiếc bóng đen trên mặt đất: “Sao cậu không nói gì?”
Chương Dương lười biếng nhấc mi mắt lên: “Chẳng phải cậu cũng không nói gì sao?”
Hứa Nhan phồng má ôm một bụng tủi thân, rồi lại chầm chậm thở hắt ra. Đã mấy ngày rồi hai đứa không gặp nhau, mấy chuyện phiền muộn không nhắc tới cũng được, nên kiếm chuyện gì vui vẻ để tán gẫu mới phải.
Chương Dương mất kiên nhẫn giậm giậm chân: “Nói gì đi chứ.”
“Tớ cãi nhau với mẹ rồi.”
“Thế nên cậu mới tính bỏ đi không một lời từ biệt à?”
“Số tiền tớ mang theo chỉ đủ mua vé tàu thôi, không đủ tiền ở khách sạn đâu.”
Chương Dương nóng đến mức mồ hôi đầm đìa, cậu xắn tay áo lên, quay đầu lại chất vấn: “Tớ đang hỏi chuyện này hả?”
Hứa Nhan tinh mắt phát hiện ra một vết bầm tím rất to: “Cánh tay cậu bị sao thế kia?”
“Bị va trúng thôi.” Chương Dương đáp lời nhẹ tênh lấp l**m cho qua. Ánh mắt cậu chợt tối đi mấy phần, rồi tự dưng cất lời dặn dò: “Sau này bất kể gặp phải chuyện gì, người đầu tiên cậu phải kể cho biết chính là tớ.”
Hứa Nhan bĩu môi, hốc mắt ửng đỏ lầm bầm: “Tại cậu cứ nhất quyết dọn đi xa như thế, hai đứa mình lại còn chẳng học chung một trường…”
Ánh mắt chạm nhau. Một đôi trong veo như làn nước suối, đôi còn lại thì vô tình bị nhuốm chút nét u buồn, não nề của buổi chiều tà.
Chương Dương quay mặt đi nhìn dòng xe cộ tấp nập qua lại trên phố, tự dưng rơi vào trạng thái im lặng. Hứa Nhan chun mũi, lấy tay xô xô vào người cậu: “Câm rồi hả?”
Chương Dương nắm chặt lấy ống tay áo, chỉ hận không thể thu mình rúc thẳng vào trong bộ đồng phục. Cậu mang vẻ mặt nặng trĩu tâm sự cất lời: “Không thể ngày nào cũng gặp nhau được, nhưng cậu có thể viết thư, viết nhật ký để ghi lại những chuyện vui vẻ hay bực dọc trong ngày, đợi lúc nào hai đứa mình gặp nhau thì mang cho tớ xem.”
“Cậu muốn tớ đi cùng cậu làm những chuyện gì? Muốn tớ giúp cậu giải quyết những rắc rối gì? Cứ ghi chép lại hết rồi kể cho tớ nghe.” Giọng cậu ngày một nhỏ dần, đến cuối cùng gần như chỉ nghe thấy lí nhí như muỗi kêu: “Việc này rất quan trọng đấy. Nếu không… tớ sợ cậu sẽ chẳng còn cần tớ nữa.”
Đó là lần đầu tiên Chương Dương cố tình che giấu vết thương trước mặt Hứa Nhan và cũng là lần đầu tiên cậu nếm trải thứ cảm giác lo được lo mất. Đáng tiếc thay, tâm trí Hứa Nhan lúc bấy giờ đang hoàn toàn đắm chìm trong cuộc cãi vã với mẹ, cô chẳng hề nhận ra chút nặng nề vừa được điểm thêm trong ngữ điệu của cậu.
Rầm…
Thân xe xóc nảy dữ dội, dọa cho bầy quạ đậu quanh đó giật mình bay tán loạn. Nửa thân trên của Hứa Nhan lao nhào về phía trước theo quán tính, dòng suy nghĩ cũng nương theo cú xóc nảy bất thình lình ấy mà nhanh chóng bị kéo tuột về thực tại.
Cô bước xuống xe trong bộ dạng kinh hồn bạt vía, vội vàng vòng ra phía đầu xe để kiểm tra tình hình. Chu Tự Dương từ đâu lao đến, chẳng nói chẳng rằng đã kéo tuột cô về phía lề đường, giọng điệu điềm tĩnh tự nhiên: “Để anh xử lý.”
Hứa Nhan chẳng nể nang gì mà thẳng tay hất ra. Chu Tự Dương lập tức nghiêng người chắn ngang: “Lốp xe kẹt vào hố đất rồi, rất có khả năng sẽ bị nổ lốp đấy. Xe mua bảo hiểm của hãng nào? Trong cốp có lốp dự phòng và con đội ô tô không?”
Anh vừa nói vừa thuần thục xắn tay áo lên, cái dáng vẻ ấy trông hệt như nhân viên cứu hộ giao thông vừa rơi từ trên trời xuống vậy. Hứa Nhan hếch cằm lên, nhìn thẳng vào mắt anh, buông một nụ cười khẩy đầy mỉa mai: “Sao nào? Chu Tự Dương đa tài đa nghệ chẳng gì không làm được nay lại kịp thời xuất hiện, định ra tay cứu vớt tôi đấy à?”
Động tác của Chu Tự Dương dừng lại, Hứa Nhan gằn rõ từng chữ: “Tôi nói cho anh biết, không cần!”
Nỗi đau thương tựa như chất xúc tác thổi bùng lên ngọn lửa phẫn nộ, ủ thành một ly rượu đắng chát sặc đến tận yết hầu.
Nương theo màn đêm, Hứa Nhan dứt khoát nốc cạn chén rượu ấy. Cô chẳng để ý đến những giọt mưa đang lất phất bay tới từ đằng xa, tuôn ra một tràng xối xả như súng liên thanh:
“Chu Tự Dương, có phải anh cảm thấy bản thân mình vĩ đại lắm không? Oai phong lắm không? Lần nào cũng canh đúng thời cơ để xuất hiện cứu vãn tình thế, ban phát sự an ủi, trao hơi ấm, tặng đi các mối quan hệ. Làm việc tốt là phải lưu danh để tôi cứ phải canh cánh mãi cái ân tình đó của anh đúng không?”
“Có phải anh xem phim Marvel nhiều quá rồi đâm ra hoang tưởng, mắc cái bệnh thích đi đóng vai anh hùng cứu vớt người khác không?”
“Tôi cảnh cáo anh, đừng có bám theo tôi như âm hồn bất tán nữa! Cũng đừng tự huyễn hoặc rằng tôi vô dụng đến mức phải cần anh giúp sửa xe, phải dựa dẫm vào anh ra mặt thì mới giải quyết được rắc rối trong công việc!”
“Tôi là một người trưởng thành, tôi có đủ khả năng tự giải quyết vấn đề của chính mình!”
“Chúng ta xa nhau bao lâu rồi hả? Có cần tôi nhắc lại cho anh nhớ không: Là ròng rã mười ba năm trời, chứ không phải mười ba ngày!”
“Thay lốp xe thì nhằm nhò gì? Ba cái chuyện công việc vặt vãnh đó thì có xá gì? Quãng thời gian trước đây tôi gặp phải khó khăn nhiều vô số kể chẳng phải tôi vẫn cắn răng vượt qua tất cả đó sao? Lúc đó anh đang ở đâu? Anh đã lặn mất tăm đến cái xó xỉnh nào rồi?”
Hứa Nhan nói càng lúc càng nhanh, âm thanh dần nghẹn ngào nức nở:
“Anh nghĩ mình là ai hả? Chúng ta thân thiết lắm sao?”
“Anh dựa vào cái gì mà thích đến thì đến, muốn đi thì đi, tự cho mình cái quyền được tự tung tự tác can thiệp vào cuộc sống của tôi?”
“Anh thực sự tự coi mình là đấng cứu thế đấy à? Tôi không cần!”
“Bây giờ tôi chỉ muốn anh tránh xa tôi ra! Càng, xa, càng, tốt!”
“Anh không hề vĩ đại đến mức đó!” Chu Tự Dương không kìm nén nổi nữa mà rống lên, âm lượng át cả tiếng nói của cô, nhưng chớp mắt sau đó ngọn lửa ấy đã vụt tắt: “Anh chỉ là…”
“Chỉ là cái gì!”
Làn mưa bụi làm mờ đi tròng kính, càng làm cho khuôn mặt đang phồng má trợn trừng kia trông rõ vẻ phô trương thanh thế. Chu Tự Dương ngoảnh mặt sang một bên, dùng ngón trỏ gạt đi vệt nước ẩm ướt đọng giữa gọng kính và sống mũi, cất giọng trầm trầm: “Anh chỉ là… cần em cần đến anh.”
“Ý anh là sao?”
Chu Tự Dương không thể thốt thêm được lời nào nữa. Anh xoay hẳn người quay lưng về phía cô, cố gắng kìm nén đôi vai đang run rẩy. Giây phút này, những tủi nhục và dồn nén suốt bao năm qua ồ ạt trào dâng, tựa như đang nhai đi nhai lại vết sẹo cũ, ép anh phải nếm trải thêm một lần nữa nỗi đau đớn giằng xé cả thể xác lẫn tâm can.
Cơ thể anh căng cứng lên theo bản năng phòng vệ, gồng mình gánh chịu từng trận đòn roi bằng thắt lưng da trong ảo giác. Tiếng ù ù bên tai dần hóa thành lời mắng nhiếc cay độc từ quá khứ xa xăm: “Dám đập xe của tao à? Cái thằng nhãi họ Chu kia, không có tao, mày và mẹ mày mơ mà có được những ngày tháng sung sướng! Mơ mà có được thẻ xanh ở Mỹ! Đồ vô ơn bội nghĩa ăn cháo đá bát!”
Tông giọng đột ngột chuyển đổi, biến thành tiếng gầm gừ giận dữ của gã đàn ông hèn kém bất tài: “Chương Dương, đủ lông đủ cánh rồi hả, dám đánh cả bố mày sao?”
Ngay sau đó, tiếng hít thở của Hứa Nhan rơi nhẹ vào mỏm tim anh, hệt như làn gió dịu dàng thổi bay đi mọi vết nhơ bẩn. Cùng lúc đó, một đôi cánh tay thon thả vòng qua ôm chặt lấy eo anh, dùng sức lực trấn áp lại cơn kích động cuồng loạn đang dấy lên trong tâm trí.
Chu Tự Dương tóm chặt lấy bàn tay cô tựa như đang bám víu lấy chiếc phao cứu sinh. Anh cắn chết lấy ngón trỏ của bàn tay kia, mượn cơn đau đớn thể xác để xua đi giọt nước mắt yếu mềm vô nghĩa. Hứa Nhan áp sát tai vào lưng anh, xuyên qua sự rung lên bần bật nơi lồng ngực và tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cuống họng, cô chỉ nghe thấy duy nhất một âm thanh. Đó là tiếng của thiếu niên Chương Dương đang khóc lóc thầm gọi: “Triều Triều, tớ nhớ cậu lắm.”
Bao nhiêu oán hận tức tối cứ thế tan biến không một tiếng động.
Hứa Nhan vài lần cố gắng rút tay ra, định vòng ra đứng trước mặt anh, kết quả lại bị anh nắm lấy siết chặt hơn nữa.
Xung quanh hoang vắng, trước không có làng sau chẳng có quán, tiếng tạch tạch phát ra từ đèn xi-nhan cảnh báo của hai chiếc xe trở thành âm thanh chuyển động duy nhất.
Cơn mưa rơi lất phất làm ướt đẫm khóe mắt, pha loãng đi những giọt lệ nóng hổi, đồng thời cũng rửa trôi đi những viên sỏi thô ráp gây cộm rát nhất trong miền ký ức.
Chu Tự Dương luống cuống đưa tay lau đi vệt nước mắt, hít thở sâu vài nhịp, cuối cùng cũng đứt quãng thốt ra trọn vẹn câu nói ấy: “Nếu không… anh sợ em sẽ chẳng còn cần đến anh nữa…”
Ngay lúc này, ngay tại đây, anh lại biến về làm chàng thiếu niên phải mặc áo đồng phục kín bưng để che giấu đi những vết bầm tím trên cơ thể. Chỉ khác là lần này, anh phải gom góp dũng khí gấp trăm ngàn lần mới dám nối gót bám theo ngay phía sau cô.
Câu nói thốt ra chẳng sai lệch lấy một chữ so với dòng ký ức, nhưng vì đã bị nhuốm đẫm mười mấy năm sương gió bụi mờ, nay trở nên nặng trĩu đến mức chẳng gì có thể sánh nổi.
Hứa Nhan giãy giụa mãi không ra, đành hạ giọng lầm bầm: “Anh làm em đau rồi.”
Chu Tự Dương tựa như người vừa bừng tỉnh sau cơn mộng mị, vội vàng nới lỏng tay. Hứa Nhan nhân cơ hội đó luồn vào khoảng trống giữa anh và thân xe, kiễng gót chân lên, mạnh mẽ nâng khuôn mặt anh đối diện thẳng với mình.
Bốn mắt nhìn nhau, nơi đáy mắt đôi bên đồng loạt hiện lên hình bóng đối phương của năm mười ba tuổi và của cả chính mình lúc này.
Những giọt mưa như ngừng đọng giữa không trung. Sự thân mật khi hai chóp mũi khẽ cọ vào nhau đã thay cho lời từ biệt chưa bao giờ được thốt ra năm ấy, đồng thời cũng nghiền nát mười mấy năm xa cách đầy rẫy thăng trầm chìm nổi hóa thành cơn ác mộng thoáng qua.
Triều Triều và Dương Dương rốt cuộc cũng đã thành công trốn thoát khỏi sự trêu ngươi của số phận, chẳng cần phải bận tâm đến cơn mưa lớn tầm tã của đường đời nữa. Đi loanh quanh một vòng lớn, cuối cùng họ vẫn gặp lại nhau trên góc phố hẻm nhỏ hệt như một phép màu.
Đã xa nhau rất lâu rồi sao?
Đâu có, chẳng phải mới hôm qua hai đứa vừa mới nói câu “Hẹn gặp lại” hay sao?
Ào ào.
Sự xa cách đằng đẵng bỗng chốc sụp đổ, hóa thành một dấu chấm câu có thể lờ đi. Hơi thở nóng rực mang theo sự lưu luyến và niềm áy náy khôn nguôi, không ngừng xua đi lớp sương mù đọng trên mắt kính, để rồi giữa sự giao thoa luân phiên của mờ ảo và sắc nét, ánh nhìn của đôi bên lại càng thêm sâu thẳm.
Chu Tự Dương đưa hai tay nâng lấy khuôn mặt Hứa Nhan, trịnh trọng và đầy thành kính đặt một nụ hôn lên trán cô: “Anh xin lỗi.”
Hứa Nhan từ sớm đã khóc nức nở đến mức không thành tiếng, cô không chịu buông tha, khẽ đẩy lùi đi khoảng cách một tấc cuối cùng giữa hai người: “Rồi còn gì nữa?”
“Anh thực sự sai rồi.”
Những lời tạ lỗi nương theo đôi môi anh chầm chậm trượt xuống giữa hai hàng lông mày, chóp mũi, rồi nán lại nơi má lúm đồng tiền, mang theo tư thế như chạm mà lại không chạm tiến sát về phía môi cô.
Giữa những nhịp tim đập dồn dập, sự ngưng trệ của hơi thở trong từng phút từng giây ép người ta không thể không tìm kiếm dưỡng khí từ chính đối phương.
Chạm nhẹ, rời đi, rồi lại chạm khẽ. Nhịp điệu ấy đồng điệu cùng ánh đèn xi-nhan đang nhấp nháy, tựa như một đốm lửa thiêu rụi cả cánh đồng cỏ khô, thắp sáng rực rỡ cả một góc thế giới nhỏ bé. Bên ngoài vòng tay là gió lạnh mưa giông bão táp, còn bên trong vòng tay là chốn trú ẩn tránh gió an toàn chỉ vừa đủ cho hai người.
Cánh môi mềm mại vương chút mặn chát ướt át của nước mắt, cứ thế từng chút từng chút một lấp đầy đi khoảng trống vắng trong suốt những năm tháng thanh xuân.
Hứa Nhan vòng hai cánh tay ôm ghì lấy cổ anh, cắn mạnh vào môi dưới của anh. Không đủ, có làm thế nào cũng thấy không đủ, cô nhất quyết phải nếm được vị tanh nồng của máu thì mới có thể xoa dịu đi cơn giận dữ này.
Chu Tự Dương luồn tay ra sau gáy, kéo cô áp sát thêm một ly. Hơi ấm rịn ra từ vết nứt nhỏ bé không đáng kể ấy ồ ạt tràn vào, làm tan chảy sự tăm tối lạnh lẽo đã kết băng trong cơ thể anh suốt bao năm qua.
Hơi thở của cả hai đã hoàn toàn rối loạn.
Ôm ấp, nắm tay, chạm trán. Những chiêu trò dỗ dành làm hòa quen thuộc của thuở ấu thơ giờ đây đã chẳng còn chút tác dụng, chúng bắt buộc phải được nâng cấp để phù hợp với độ tuổi trưởng thành. Ngay lúc này chỉ có sự quấn quýt triền miên sâu đậm nơi đầu lưỡi, dựa vào sự tiếp xúc giao hòa thân mật nhất của cơ thể mới thuyết phục được bộ não rằng: Mọi thứ đang diễn ra đều là sự thật.
Suốt những năm tháng qua, cảm giác đớn đau dằn vặt từ phần cơ thể đã bị khuyết thiếu ấy hệt như cơn đau của một chiếc đuôi bị chặt đứt, cứ bám riết lấy anh lúc âm ỉ, lúc dữ dội.
Giờ phút này khi môi lưỡi giao hòa đan xen, vết thương khuyết thiếu kia bỗng chốc lành lặn lại như một phép màu. Nó rục rịch muốn mọc ra một chiếc đuôi mới, để ghim chặt đối phương và bản thân lại cùng nhau thêm một lần nữa.
Gió ngày một thổi mạnh, bùng lên ngọn lửa khao khát.
Cảm giác ấm áp, mãnh liệt và mềm mại đến nhường này, chân thực hơn cả giấc mơ, sống động hơn hẳn mọi ký ức, tốt đẹp tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Chu Tự Dương thuận theo bản năng tìm kiếm hơi ấm mà sáp lại gần. Anh chẳng hề sợ hãi việc bản thân có thể bị thiêu rụi, cũng chẳng bận tâm ngọn lửa này có thể rực cháy vì anh bao lâu, lại càng không muốn nghĩ đến sự tĩnh lặng chết chóc sẽ bao trùm lấy anh một khi ngọn lửa ấy lụi tàn.
Anh chỉ tự nhủ với lòng, ngay khoảng khắc hiện tại, anh nguyện bước đi theo ánh sáng ấy.
–