Em Thả Thính Anh Đi

Chương 68

Trước Tiếp

Một tháng sau khi Đại học Q chính thức khai giảng, các giảng viên khoa Toán đã dần quen với việc số lượng sinh viên dự thính trong học kỳ này tăng vọt so với các khóa trước.

Còn với các sinh viên lớp Toán 1, họ cũng đã luyện được tinh thần thép, có thể bình thản nhìn hot boy của trường mà mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp, chào hỏi một câu rồi ung dung đi lướt qua.

Thời gian trôi qua, tuy chính chủ chưa từng lên tiếng xác nhận nhưng sinh viên Đại học Q đều ngầm hiểu một sự thật: "Hot boy trường mình đã là hoa có chủ".

Đã vậy, cái "chủ" này còn là người từ nơi khác tới nữa chứ.

Trái tim của các thiếu nữ trong trường vỡ vụn đầy đất, đủ để rải kín các con đường chính trong khuôn viên Đại học Q.

Sáng sớm thứ Hai tuần đầu tiên của tháng thứ hai sau khai giảng, anh vẫn giữ thói quen dậy sớm, đưa Đinh Cửu Cửu đến thư viện tự học.

Lúc này phòng tự học chưa có quá nhiều người, hai người dễ dàng tìm được một chỗ trống cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống.

Cô bé đàn em ở đối diện nhìn thấy hai người, đầu tiên là đôi mắt trừng lên kinh hãi, sau đó mới ngượng ngùng vội vàng che miệng, khẽ gật đầu với họ.

"Chào anh ạ, chào chị ạ."

Đinh Cửu Cửu cười khổ đáp lại lời chào của cô đàn em xa lạ.

Đợi đối phương cúi đầu xuống, Đinh Cửu Cửu bất đắc dĩ liếc nhìn chàng trai bên cạnh, hạ thấp giọng:

"Nhờ phúc của anh cả đấy, giờ em thành 'chị' của toàn trường luôn rồi."

Hàn Thời khẽ cười, đôi mắt đào hoa ánh lên tia sáng nhàn nhạt: "Em không thích cách xưng hô này à? Hay để anh bảo họ đổi nhé? Chị Hàn, em thấy thế nào?"

Đinh Cửu Cửu: "..."

Đinh Cửu Cửu: "Mặt anh bị ai tha đi mất rồi à?"

"..."

Hàn Thời càng cười vui vẻ hơn.

Đinh Cửu Cửu lấy sách chuyên ngành ra, bắt đầu giải đề, cũng chẳng buồn để ý đến kẻ thỉnh thoảng lại muốn quấy rối việc học của mình.

Hàn Thời lật giở đống sách cô đặt bên cạnh, tùy tiện chọn một quyển trông có vẻ đỡ buồn ngủ nhất, rồi chống tay lên trán, uể oải mở ra đọc.

Cho đến khi điện thoại trong túi anh khẽ rung.

Hàn Thời hơi nhíu mày, ánh mắt đang vô định bỗng tập trung lại. Anh lấy điện thoại ra, tắt âm trước rồi mới nhìn màn hình hiển thị.

Chỉ vỏn vẹn hai chữ:

"Lâu gia".

Hàn Thời liếc nhìn thời gian ở góc trên bên phải, dù thế nào đi nữa thì đây cũng không giống thời gian người này sẽ gọi điện hẹn bàn công việc với anh.

Trong lúc anh còn đang thắc mắc, cô gái bên cạnh đã hơi nghiêng người sang.

"Có chuyện gấp sao? Nếu có việc thì anh cứ đi trước đi."

"Không có gì."

Hàn Thời hoàn hồn, đứng dậy: "Anh ra ngoài nghe điện thoại một lát."

"... Ừm, vâng."

Cô nhẹ giọng đáp.

Hàn Thời cầm điện thoại đi ra ngoài.

Cho đến khi bước vào lối thoát hiểm của thư viện, Hàn Thời mới nhấn gọi lại.

Lúc này là buổi sáng đầu thu, ánh nắng có phần chói mắt nhưng không gay gắt, chỉ phủ lên nền gạch men trắng muốt một lớp ánh bạc.

Hàn Thời rũ mắt, giẫm lên những vệt nắng loang trên sàn, bước đến bên cửa sổ sát đất ở cầu thang.

Vừa dừng lại, đầu dây bên kia cũng lập tức bắt máy.

"Cậu chủ Hàn?"

"..."

Nghe giọng nói ngoài việc có phần mệt mỏi hơn thường ngày thì không có gì khác lạ, chút gợn sóng trong lòng anh mới dịu xuống.

Hàn Thời tựa lưng vào tường, nhướng mày: "Lâu gia gọi cho tôi giờ này, tôi còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì rồi chứ."

Tần Lâu ở đầu dây bên kia khẽ thở dài, vẫn là giọng điệu lạnh lùng mà ung dung ấy.

"Tôi thì chưa sao, nhưng cậu thì chưa chắc đâu."

"..."

Hàn Thời nhướng mày, suy nghĩ một lát rồi hiểu ra, ánh mắt khẽ động: "Sao, Lâu gia nghe được tin gì rồi à?"

Tần Lâu im lặng hai giây rồi tặc lưỡi: "Cậu cũng khá đấy, cậu chủ Hàn. Nếu không phải cấp dưới báo lại thì tôi cũng không ngờ nhà họ Hàn bây giờ đã bị cậu làm cho rối tung lên rồi."

"..."

Hàn Thời bật cười.

"Vậy thì xem ra tin tức của cậu ngày càng kém nhạy rồi. Cả tháng nay, tuy chưa đến mức ồn ào khắp nơi nhưng trong giới chắc cũng chẳng còn mấy ai không biết."

Tần Lâu thở dài.

"Cả tháng nay tôi không ở trong nước, làm sao biết được chuyện của cậu?"

Chưa đợi Hàn Thời hỏi thêm, anh ấy đã đổi chủ đề.

"Sau khi về nước, tôi đã cập nhật tình hình của cậu. Lần này cậu có hơi nóng vội quá không? Ông cụ Hàn đáng sợ thế nào, cậu là người rõ nhất. Làm vậy cậu không sợ ông ấy phát điên lên à?"

Cảm xúc trong mắt Hàn Thời lạnh xuống.

"Là ông ấy ép tôi phát điên, chứ không phải tôi ép ông ấy."

Tần Lâu: "Ông ấy đã nhắm vào nhà cô Đinh rồi sao?"

Hàn Thời cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo như mùa đông.

"Ông ấy thậm chí còn chưa đợi tôi từ vùng núi trở về đã ra tay rồi."

"..."

Tần Lâu day nhẹ thái dương. "Vậy lần trước cậu đập nát căn biệt thự của ông cụ là để dọn đường cho chuyện sau này à?"

Nghe anh ấy nhắc lại, anh khẽ cười.

"Lúc đó thật sự chỉ vì quá tức giận."

"Vậy là cậu với ông cụ chính thức khai chiến rồi?"

Hàn Thời cười nhẹ. "Sao, giờ cậu mới nhớ ra là phải chọn phe à?"

"À, ý cậu là tôi vẫn còn cơ hội chọn phe ông cụ hả?"

Hàn Thời cười đáp: "Không phải, hai năm trước cậu đã nói bị tôi kéo lên thuyền tặc rồi còn gì?"

"Được thôi, thuyền trưởng, hôm nay tôi đến nộp giấy thông hành đây."

"..." Ánh mắt anh khẽ biến đổi: "Cậu biết được tin gì từ phía nhà họ Hàn?"

Tần Lâu nói: "Ông cụ nhà cậu có vẻ định dùng chiêu cũ với cậu."

Anh hơi nhíu mày: "Ý cậu là gì?"

"Theo tôi biết, phu nhân nhà họ Hàn, bà Từ Uyển Tình, hiện đang trên đường bay đến trường của các cậu."

Hàn Thời: "..."

Im lặng hồi lâu, Hàn Thời bật cười, giọng khàn đi vài phần.

"Tôi thấy ông già đúng là hồ đồ rồi, định để bà ấy đến khuyên tôi ag? Thà sai quản gia trong nhà đến, có khi tôi còn muốn nghe thêm vài câu."

Tần Lâu cũng cười, nhưng giọng lại mang theo chút châm chọc.

"Chưa chắc đâu. Nếu nói về sức ảnh hưởng đối với cậu, tôi thấy cả nhà họ Hàn cộng lại cũng chưa chắc bằng một nửa vị Từ phu nhân này. Ông cụ nhà cậu không hề hồ đồ, ngược lại còn rất khôn ngoan."

"..."

Hàn Thời im lặng hồi lâu, bực bội gạt mớ tóc mái lòa xòa trước trán.

Đôi mắt đào hoa ẩn dưới làn tóc hiện lên những cảm xúc rối ren, sâu kín.

"Thế nào, cậu chủ Hàn, cậu định đón nhận món quà đầu tiên này ra sao?"

Anh đáp: "Chuyện này tôi tự có tính toán, cậu không cần lo."

Tần Lâu: "Được thôi, vậy tôi đứng ngoài xem kịch là được chứ gì."

"Đừng nói về tôi nữa, còn cậu thì sao?"

"Sao là sao?"

Hàn Thời: "Chẳng phải vừa rồi cậu nói mình ra nước ngoài một tháng à? Dự án lớn đến mức nào mà khiến Lâu gia phải đích thân ra nước ngoài khảo sát, lại còn kéo dài suốt cả tháng?"

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.

Phải một lúc lâu sau, giọng Tần Lâu mới hờ hững vang lên: "Không phải việc công ty."

Hàn Thời: "Hửm?"

Tần Lâu: "Việc riêng."

"..." Hàn Thời nghẹn lời vài giây, đến khi hoàn hồn mới bật cười trêu chọc: "Lâu gia mà cũng có việc riêng cơ à? Đừng nói với tôi là cậu để lại hậu quả của một đêm phong lưu nào đó ở nước ngoài đấy nhé."

"Mẹ kiếp!"

Đối phương thấp giọng cười mắng một câu.

"Đừng có mà nói linh tinh bôi nhọ danh dự của tôi."

Hàn Thời: "Ở mặt này, cậu đã mất danh dự từ lâu rồi, mong cậu tự hiểu được bản thân một chút."

Tần Lâu: "..."

"Cậu cũng đừng có mà đánh trống lảng, nói rõ xem nào, rốt cuộc là vì chuyện gì?"

Lần này, sự im lặng kéo dài một cách lạ thường.

Ngay khi Hàn Thời nghi ngờ rằng mình sẽ không nhận được câu trả lời, anh đột nhiên nghe thấy đối phương cười khẽ một tiếng với giọng điệu nghẹn ngào.

Tiếng cười ấy khản đặc đến cực điểm, nghe như đang kìm nén tiếng khóc:

"Hàn Thời, tôi tìm được Tống Thư rồi."

*

"Tống Thư? Anh có quen không?"

Buổi chiều tại quán cà phê, ngồi bên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ, Đinh Cửu Cửu tò mò hỏi Hàn Thời.

Hàn Thời khẽ nhíu mày: "Anh cũng chưa từng gặp, chỉ nghe cấp dưới của Tần Lâu và Tống Soái thỉnh thoảng nhắc đến vài câu, nhưng ai nấy đều kín như bưng."

Nghe vậy, Đinh Cửu Cửu càng thêm hiếu kỳ: "Vậy Tống Thư này có quan hệ gì với Tần Lâu?"

"Cô ấy là, mối tình đầu của Tần Lâu."

Hàn Thời nheo mắt: "Chính xác mà nói, là người tình đầu đã qua đời vài năm của cậu ấy."

"?"

Đinh Cửu Cửu trợn mắt há hốc mồm nhìn Hàn Thời.

Hai giây sau, dưới ánh nắng chiều vốn dĩ nên ấm áp, cô hoàn hồn lại rồi vô thức rùng mình một cái.

"Sao, sao đột nhiên lại thành truyện ma thế này?"

Thấy cô gái bị lời mình nói dọa cho không nhẹ, anh rũ mắt, cười khản giọng.

"Không phải anh đang kể chuyện ma cho em nghe đâu. Theo ý của Tần Lâu, lúc trước có người cố tình dẫn dắt khiến cậu ấy tin rằng Tống Thư đã chết. Nhưng hơn một tháng trước, cậu ấy tình cờ nhìn thấy một tấm ảnh chụp đường phố trên tờ báo nước ngoài, trong đó vừa vặn chụp được Tống Thư."

Đinh Cửu Cửu: "Cho nên, chỉ vì một tấm ảnh mà anh ấy lặn lội sang nước ngoài tìm kiếm suốt một tháng trời sao??"

"Ừ."

"..."

Nghĩ đến mái tóc màu tím rực rỡ đầy vẻ ăn chơi dưới bóng đêm hôm nọ, Đinh Cửu Cửu mang tâm trạng phức tạp dựa lưng vào ghế.

Hàn Thời thấy thần sắc của cô, không nhịn được mà bật cười:

"Anh biết em đang nghĩ gì."

"..."

Đinh Cửu Cửu nghi hoặc nhìn anh.

Anh ngả người ra sau chiếc ghế sofa đơn mềm mại, đưa tay v**t v* đuôi lông mày, thấp giọng cười:

"Mái tóc màu tím nổi loạn đó của cậu ấy, xét cho cùng, cũng có liên quan đến Tống Thư đấy."

Đinh Cửu Cửu hơi ngẩn người.

Ngay sau đó cô cũng mỉm cười: "Cũng đúng, trước đây em đã từng nghĩ, với thân phận như anh ấy mà lại để màu tóc đó, theo lời anh nói thì từ lúc hai người quen nhau màu tóc này chưa từng thay đổi, vậy chắc chắn là phải gắn liền với một chấp niệm nào đó rồi."

Nghe xong, anh im lặng một lát rồi đột ngột bật cười mà không có dấu hiệu báo trước.

"Anh cười gì thế?" Đinh Cửu Cửu khó hiểu hỏi.

Hàn Thời: "Không có gì, chỉ đơn thuần là đang vui sướng trên nỗi đau của người khác thôi."

Đinh Cửu Cửu: "..."

Ánh mắt anh rạng rỡ vẻ thích thú: "Anh có dự cảm, cậu ấy sẽ vấp ngã đau đớn ngay tại ải Tống Thư này cho xem."

Đinh Cửu Cửu bất đắc dĩ liếc anh một cái, đang định nói gì đó thì đột nhiên ánh mắt cô khựng lại, nhìn về phía sau lưng anh.

Cửa kính quán cà phê bị người ta đẩy ra, một bóng người bước vào.

Đinh Cửu Cửu hơi rũ mắt.

"Hàn Thời, bà ấy tới rồi."

"..."

Nụ cười trên gương mặt anh dần thu lại, cuối cùng chỉ còn vẻ đạm mạc.

Mãi cho đến khi bóng người đó đi tới bên chiếc bàn tròn của hai người, anh mới thong thả ngước mắt lên và đứng dậy.

"Phu nhân."

Anh bình tĩnh nhìn Từ Uyển Tình.

Trước Tiếp