Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vào ngày sinh nhật 28 tuổi của Đào Đông Lĩnh, vì cậu đòi Trần Chiếu Lai làm bánh sinh nhật mà lại không có nên cậu bực.
Hôm nay hai người cũng cố ý không mở cửa buôn bán. Trần Chiếu Lai lái xe ra ngoài một chuyến, Đào Đông Lĩnh ngoan ngoãn ở nhà chờ. Kết quả là khi Trần Chiếu Lai quay về, lại xách theo một chiếc bánh sinh nhật đặt làm ở trong thành phố. Đào Đông Lĩnh ngồi trước bàn ngẩn người một lúc, cau mày châm một điếu thuốc, dựa người lên ghế, không thèm nói chuyện với anh nữa.
Trần Chiếu Lai kéo ghế ra ngồi xuống, nhìn Đào Đông Lĩnh đang méo mặt nhìn chằm chằm vào chiếc bánh, hỏi:
"Làm sao vậy... không thích à?"
Đào Đông Lĩnh khó chịu gật đầu một cái:
"Không thích."
Trần Chiếu Lai:
"... Không phải em nói muốn bánh sinh nhật sao? Hay để anh hấp thêm cho em một bát trứng gà nhé?"
Đào Đông Lĩnh càng không vui:
"Em muốn chỉ có vậy thôi à? Không thể để tâm thêm chút nữa sao?"
Trần Chiếu Lai nhìn biểu cảm đó, rõ ràng là không giống giả vờ. Anh lại cẩn thận xem lại chiếc bánh của mình, cũng không nhìn ra vấn đề gì, chẳng phải rất ổn sao? Rất mới lạ mà. Hơn nữa anh ta còn đặc biệt dặn tiệm phải dùng nguyên liệu tươi và tốt nhất, chọn kiểu dáng mà anh cho là Đào Đông Lĩnh sẽ thích; ngay cả chữ viết trên bánh cũng là anh tự tay viết trong tiệm bằng túi bắt kem...
Đào Đông Lĩnh thấy Trần Chiếu Lai không nói gì, trong lòng cũng hơi khó chịu, cơn giận vơi đi một nửa. Cậu gảy tàn thuốc, lẩm bẩm nói:
"Thứ em muốn là bánh anh làm cho em, không phải mua về. Anh có mua đắt đến mấy, mang về em cũng không thèm ăn."
Trần Chiếu Lai cười:
"Cái này anh cũng không biết làm."
"Có gì là anh không biết làm sao? Có gì là anh muốn làm mà không làm được sao? Anh chẳng qua là không chịu vì em mà ra sức thêm thôi."
Trần Chiếu Lai giải thích:
"Ở chỗ anh cũng không có mấy thứ bơ sữa đó, nguyên liệu không có, khuôn cũng không có..."
"Anh có thể mua trước trên mạng."
"Anh......" Trần Chiếu Lai chống hai tay lên mặt bàn, hé miệng, rồi lại không nói ra được.
Thật ra cũng là vì trong tiệm quá bận, từ sáng tới tối quay cuồng, loay hoay một hồi là quên mất. Hơn nữa Đào Đông Lĩnh tuy cũng từng nhắc muốn ăn bánh do anh tự tay làm, nhưng Trần Chiếu Lai lại nghĩ cậu chỉ nói cho vui miệng. Thứ này trong mắt mấy ông đàn ông thô ráp như họ, nhiều lắm cũng chỉ là một món tượng trưng trong ngày sinh nhật, ăn được vài miếng là thôi. Anh không ngờ Đào Đông Lĩnh lại để tâm đến mức như vậy.
Đào Đông Lĩnh liếc Trần Chiếu Lai một cái, ngậm nửa điếu thuốc vào miệng, mặt trầm xuống cầm con dao nhựa, cắt một nhát.
"Thôi vậy, ăn tạm thế này đi. Dù sao mấy chữ trên đó là anh tự viết, coi như anh cũng tự tay làm rồi."
Anh lấy một miếng đầy đặt vào đĩa giấy, đưa cho Trần Chiếu Lai:
"Đây, anh cũng ăn đi."
Trần Chiếu Lai nhận lấy, nói:
"Nến còn chưa cắm mà, em không ước nguyện à?"
"Em từ ngày quen anh đã ước trong đầu rồi, chỉ mong hai đứa mình bình bình an an, lâu lâu dài dài, vui vui vẻ vẻ sống hết một đời, ngày nào em cũng ước."
Trần Chiếu Lai cười, khẽ hít vào một hơi.
Đào Đông Lĩnh càu nhàu:
"Một chút bất ngờ cũng không có......"
"Là anh không tốt," Trần Chiếu Lai nói, "đừng giận nữa, Đông Lĩnh. Sau này em muốn gì anh bù cho em."
"Em còn muốn gì được nữa? Em chẳng qua chỉ muốn anh thích em nhiều hơn một chút, để tâm đến em nhiều hơn thôi."
"Anh không đủ thích em sao......" Trần Chiếu Lai cảm thấy câu này nghe có hơi không sát với thực tế.
Đào Đông Lĩnh lại xúc thêm một miếng lớn nhét vào miệng, má phồng lên, nói:
"Trước khi nhận được cái bánh sinh nhật cực kỳ không có tí tâm nào của anh, em còn chưa nghĩ nhiều đến thế. Em cứ tưởng kiểu gì anh cũng phải giống người ta, đang yêu đương nóng hổi thì ít nhiều cũng chịu khó bỏ chút tâm tư, làm gì đó cho em, dù chỉ là mấy thứ nhỏ nhỏ thôi, cũng coi như quà......"
Cái bánh này đúng là càng nhai càng thấy không ngon.
Trần Chiếu Lai nhìn bộ dạng vừa uất ức vừa nén giận của cậu, nhìn càng lâu càng thấy buồn cười.
"Tại sao anh không chịu làm cho em?" Đào Đông Lĩnh chất vấn anh, "Anh tùy tiện nhặt bên đường một mẩu gỗ, lén khắc cho em mấy bông hoa nhỏ cũng được mà, em cũng có thể coi như bảo bối giữ lại."
"Anh cả ngày 24 tiếng ở cùng em, khắc lúc nào đây? Ở ngay dưới mí mắt em như vậy còn tính là bất ngờ sao?"
"Tâm ý! Anh hiểu thế nào là tâm ý không?"
"Loại tâm ý không ăn được cũng không dùng được này, có phải quá hư hão không?"
"Đến cái hư hão anh còn chẳng buồn làm, có phải anh chê em rồi không? Bây giờ ngày nào em cũng lộ diện trước mặt anh, anh có phải nhìn riết rồi chán rồi không? Có phải đến một chút tâm tư cũng không muốn bỏ lên người em nữa không?"
"Em nói cái gì thế này......"
Trần Chiếu Lai muốn cười mà không dám cười. Đào Đông Lĩnh cứ thế, càng nói càng yếu giọng, càng nói càng làm như chính mình cũng sắp tin là Trần Chiếu Lai thật sự nghĩ về cậu như vậy.
"Anh thích em, Đông Lĩnh, rất thích. Bọn mình ở bên nhau hơn một năm rồi, ngày nào anh cũng thích em hơn ngày hôm trước. Bây giờ anh còn không dám nghĩ đến ngày nào đó thức dậy mà không nhìn thấy em. Em quan trọng với anh thế nào, anh nói không hết được, em cũng không thể tưởng tượng ra đâu."
Đào Đông Lĩnh cắn chặt môi dưới. Trần Chiếu Lai nhìn thẳng vào cậu, những lời nói ra với giọng trầm thấp ấy khiến cổ họng cậu trong chốc lát có hơi nghẹn lại.
Cậu chỉ muốn nghe những lời như thế, nghe mãi cũng không đủ. Dù Trần Chiếu Lai không phải kiểu người đem mấy lời này treo thường xuyên trên miệng, nhưng ánh mắt và biểu hiện của anh thì không giấu được, từng cử động đều lộ ra.
Sao Trần Chiếu Lai có thể không yêu Đào Đông Lĩnh chứ, sao có thể không để tâm.
Trong lòng Đào Đông Lĩnh nhẹ đi không ít. Dù sao thì cũng phải có điểm dừng, nói ra thì không mất mặt, chứ không thì anh Lai suýt nữa đã bị cậu bóp nát trong tay, nuốt vào trong bụng luôn rồi.
Không được, Đào Đông Lĩnh cảm thấy mình lại bắt đầu làm quá lên nữa rồi, nuốt xuống trong lòng, tự nhủ thôi vậy......
Trần Chiếu Lai nhìn Đào Đông Lĩnh đứng ngẩn người một lúc, mặt bỗng đỏ lên, tưởng cậu vẫn còn buồn, liền đưa tay khẽ búng vào đuôi mắt cậu.
"Những gì anh nói đều là thật, Đông Lĩnh. Anh không coi sinh nhật em là chuyện qua loa, anh cũng đã chuẩn bị quà rồi."
"Hả?"
Đào Đông Lĩnh quay phắt lại, lập tức bắt trúng trọng điểm: "Thật à? Quà gì?"
"Ăn bánh trước đã."
"Em không," Đào Đông Lĩnh đặt luôn cái nĩa xuống: "Em muốn quà, bây giờ luôn."
Trần Chiếu Lai có chút bất lực đứng dậy, tay đặt lên vai cậu kéo một cái: "Đi thôi, lên lầu."
Trên lầu giấu bất ngờ gì vậy? Đào Đông Lĩnh nhanh tay rút tờ giấy lau sạch kem bơ dính ở khóe miệng rồi đứng bật dậy.
"Anh chuẩn bị rồi à?"
Cậu vừa xông vừa hỏi: "Quà gì? Giấu ở đâu? Hai tầng nhà có mỗi mấy chỗ, một cái giường, tủ quần áo, ngăn kéo, đến cả đồ lót với tất cũng để chung một chỗ, anh giấu đâu rồi?"
"Anh không giấu," Trần Chiếu Lai cười: "Trong ngăn kéo có khóa ở giữa tủ."
Cái ngăn kéo đó, Đào Đông Lĩnh nghĩ nghĩ, bên trong toàn là giấy tờ của Trần Chiếu Lai: giấy xuất ngũ, phù hiệu, những món kỷ niệm để lại từ thời đi bộ đội, còn có cả mấy thứ liên quan đến giấy phép kinh doanh của cửa tiệm...
"Anh muốn lấy mấy thứ đó làm đồ kỷ niệm cho em à?" Đào Đông Lĩnh theo tới, lắc đầu nói: "Không được đâu anh Lai, mấy thứ này có ý nghĩa đặc biệt với anh, em không thể nhận."
"Không phải mấy cái đó."
Trần Chiếu Lai đi tới trước tủ, mở ra, kéo ngăn kéo, quay đầu nói: "Lại đây."
Đào Đông Lĩnh bước tới.
Trần Chiếu Lai từ trong ngăn kéo lấy ra một cái hộp nhỏ cỡ lòng bàn tay, nhìn qua một chút rồi đặt vào tay Đào Đông Lĩnh.
"Đây là cái gì?" Đào Đông Lĩnh bỗng căng thẳng hẳn lên. Cậu biết, thứ anh Lai chuẩn bị cho mình, chắc chắn không phải đồ qua loa.
"Mở ra xem." Trần Chiếu Lai nói.
Đào Đông Lĩnh cúi đầu, hết sức trịnh trọng, nhẹ nhàng mở nắp hộp.
"Pha lê à?" Đào Đông Lĩnh sững người một chút.
"Nhựa epoxy."* Trần Chiếu Lai cười cười.
* nhựa trong
Đào Đông Lĩnh cẩn thận lấy thứ trong suốt đó ra. Hình vuông ngay ngắn, ở giữa khảm một mảnh trắng không đều.
"Đây là cái gì?" Đào Đông Lĩnh nhìn kỹ hồi lâu mà vẫn không đoán ra.
"Mảnh xương," Trần Chiếu Lai nói, "một mảnh xương vai. Của anh."
Đào Đông Lĩnh đột ngột ngẩng đầu.
Trần Chiếu Lai nhìn đôi mắt mở to của cậu, cười nói:
"Hồi đó bị thương nặng, toàn thân nhiều chỗ gãy xương vụn. Mảnh này lúc mổ bị lấy ra, sau phẫu thuật anh xin bác sĩ mang về, giữ làm kỷ niệm."
Đào Đông Lĩnh siết chặt lòng bàn tay, không nói nên lời.
Trần Chiếu Lai nói tiếp:
"Sau này anh tự xử lý một chút, mua vật liệu về bọc lại. Thật ra lần đầu em nói muốn anh cho em một thứ để mang bên người, anh đã muốn đưa cái này cho em rồi. Anh cũng muốn em... mang anh theo bên mình."
Mũi Đào Đông Lĩnh cay xè. Cậu giơ tay ôm chặt lấy Trần Chiếu Lai. Trần Chiếu Lai vỗ nhẹ lên lưng cậu.
Tay Đào Đông Lĩnh đặt trên lưng Trần Chiếu Lai, ấn rất mạnh. Cậu lần theo vị trí mảnh xương ấy, hạ giọng hỏi:
"......Là chỗ này sao?"
"Ừ."
"Giờ còn đau không?"
"Không đau nữa, lành từ lâu rồi."
"Thế lúc trời mưa thì sao? Còn cảm giác gì không?" Giọng Đào Đông Lĩnh hơi nghèn nghẹn, cuối câu khẽ run.
"Không có. Nếu có thì anh nói với em rồi, anh không lừa em đâu. Yên tâm, Đông Lĩnh."
Cổ họng Đào Đông Lĩnh siết chặt, nói:
"......Em không muốn món quà này, anh Lai. Em không dám nhận......"
Cậu ôm chặt Trần Chiếu Lai, thấp giọng:
"Em sợ... chỉ cần nhìn thấy là đã đau... trong lòng em sẽ đau......"
Trần Chiếu Lai nghiêng mặt, hôn nhẹ lên vành tai cậu.
Đào Đông Lĩnh chẳng còn chút ngang bướng nào nữa, mắt đỏ hoe ngồi trên giường, trông như người vừa rồi vì không ăn được chiếc bánh sinh nhật do anh Lai tự tay làm mà tủi thân thật sự không phải cậu vậy.
Trần Chiếu Lai lại mở ngăn kéo, lấy thêm mấy tờ giấy, đặt lên giường, ngồi xuống nói:
"Những cái này cũng đưa cho em."
Đào Đông Lĩnh đưa tay quệt mũi, cầm lên xem, là sổ tiết kiệm, thẻ ngân hàng, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
"Anh......" cậu ngẩng đầu lên, "Là ý gì vậy?"
Trần Chiếu Lai nói:
"Đây là toàn bộ tiền tích cóp của anh mấy năm nay, mật khẩu thẻ là ngày sinh của anh, còn quyền sở hữu cái tiệm này nữa. Đợi chọn ngày nào đó, mình cùng đi làm thủ tục sang tên."
"Anh muốn đưa hết cho em, Đông Lĩnh. Tất cả của anh."
Đào Đông Lĩnh mở miệng, rồi lại ngửa mặt nhìn trần nhà, nhưng nước mắt vẫn không sao kìm được.
"Anh Lai......" cậu nghẹn giọng nói, "Em chỉ là... chỉ là muốn hỏi anh xin một cái bánh sinh nhật thôi......"
Cậu sụt sịt, một lúc lâu sau mới nói tiếp:
"Đây là sinh nhật đầu tiên của em kể từ khi ở bên anh mà anh đã cho em thế này... thế sau này thì sao? Năm sau anh cho em cái gì? Rồi năm sau nữa?"
"Sau này mỗi năm, anh đều sẽ cho em một Trần Chiếu Lai yêu em hơn năm trước, được không?"
Trần Chiếu Lai cười, đưa tay lau nước mắt cho cậu.
Đào Đông Lĩnh nắm lấy tay anh, dùng sức kéo mạnh, lật người đè anh xuống giường, ôm chặt không buông.
"Em không sánh được với anh... anh Lai......" Đào Đông Lĩnh nói, "Em chỉ có thể, chỉ có thể moi cả trái tim mình ra đưa cho anh thôi......"
Trần Chiếu Lai cười: "Tim em chẳng phải sớm đã là của anh rồi sao? Anh nhận từ lâu rồi."
Anh vươn tay vỗ nhẹ lên lưng Đào Đông Lĩnh, khẽ nói:
"Chúc mừng sinh nhật, Đông Lĩnh."