Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đào Đông Lĩnh nói với Trần Sùng Sơn:
"Chú không nên như vậy."
Trần Sùng Sơn hỏi ngược lại cậu:
"......Tôi thì không nên ở chỗ nào? Cậu thử đứng ở lập trường của tôi mà nghĩ xem, tôi vì ai? Chẳng phải tôi vì nó sao? Tôi cam tâm tình nguyện làm kẻ ác, để Chiếu Lai oán tôi ngần ấy năm à?"
Đào Đông Lĩnh gật đầu:
"Đúng, là vì anh ấy. Chú vì anh ấy, ép anh ấy đi con đường anh ấy không muốn đi. Chú lấy thứ anh ấy coi trọng nhất ra uy h**p, ép buộc anh ấy. Chú không cho anh ấy về nhà. Còn anh ấy thì sao... anh ấy cũng muốn chú được yên lòng. Anh ấy không dám trái ý chú, nên một mình lẻ loi sống qua từng ấy năm. Chú không cho anh ấy ở bên người mình thích, anh ấy liền không ở bên. Anh ấy bảo cháu đi, chú đoán xem lúc cháu đi, trong lòng anh ấy là cảm giác gì, hả chú?"
"Chú nói cháu làm anh ấy tổn thương, cháu nhận. Ngay lúc nhìn qua gương chiếu hậu thấy anh ấy đuổi theo xe, cháu đã biết tim anh ấy vỡ rồi. Nhưng cháu biết làm sao đây? Cháu có thể không đi sao? Cháu ở lại đó, là chú dung được cháu hay anh ấy dung được cháu?"
"Chú chỉ thấy mình một lòng vì anh ấy, còn anh ấy thì một lòng chỉ sợ chú tức giận. Trong lòng anh ấy, chú vĩnh viễn quan trọng hơn cháu. Vậy lúc đó cháu là cái thá gì? Cháu không có mẹ, ai thương cháu đây? Ai nghĩ cho cháu đây?"
"Vừa rồi chú còn nói chú không phải cha ruột của anh ấy, chuyện của anh ấy chú cũng không quản được. Chú nói câu đó là thật lòng sao? Trong mắt chú, Anh Lai là người thế nào chú không biết à? Chú dám nói câu đó không phải cố ý khoét vào tim anh ấy sao?"
Trần Sùng Sơn bị hỏi đến mức không nói ra được một lời. Ông nhìn Trần Chiếu Lai, hàm dưới của anh căng chặt, dưới gầm bàn vẫn nắm lấy tay Đào Đông Lĩnh, im lặng không nói gì.
"Chú nói chú vì anh ấy, nói cháu làm anh ấy đau lòng," Đào Đông Lĩnh ngửa đầu uống thêm một chén nữa, nhìn Trần Sùng Sơn,
"nhưng trong cái đau lòng đó, có bao nhiêu phần là vì chú? Anh ấy vốn đã tính cả đời cứ sống như vậy, một mình, không nhà, không hy vọng, không người bên cạnh! Cứ thế mà sống!"
"Cháu thích anh ấy đến vậy, lúc đầu mặt dày không biết xấu hổ mà theo đuổi, quấn lấy anh ấy, anh ấy cũng không chịu, chỉ vì chú không cho! Chỉ vì anh ấy không muốn làm chú tổn thương!"
"Đặt mình vào vị trí của nhau đi chú, chú còn muốn gì nữa? Chú còn muốn Chiếu Lai nhà chú phải sống thế nào nữa?!"
Đào Đông Lĩnh đã uống quá chén, người trong bàn đều nhìn ra. Tửu lượng của cậu vốn chỉ ba lon bia là cùng, lúc này mấy chén rượu trắng xuống bụng, đầu óc đã không còn chặn được cái miệng.
"Đông Lĩnh, đừng uống nữa, ăn chút gì lót dạ đi." Trần Chiếu Lai gắp thức ăn vào bát cho cậu.
Đào Đông Lĩnh không nghe, nhìn Trần Sùng Sơn mắt đỏ hoe, tay cầm chén rượu run rẩy, hỏi:
"Chú, rượu này cháu uống hay không uống? Chú có cho cháu uống nữa không?"
Trần Sùng Sơn uống cạn chén của mình, nói:
"Uống đi!"
Đào Đông Lĩnh cười khì một tiếng, rót đầy cho ông, rồi rót cho mình.
"Hôm nay vốn cháu không định tới. Một là không muốn Anh Lai khó xử, hai là cũng không muốn chú với thím ăn Tết không yên. Cháu biết hai người thấy cháu trong lòng không thể nào thoải mái được, nhưng..."
Cậu dùng sức chà mũi một cái,
"nhưng cháu không thể tiếp tục nhìn anh Lai đau khổ như vậy nữa. Cháu..." cậu dùng tay đâm mạnh vào ngực mình,
"chỗ này không chịu nổi."
"Nếu Trần Chiếu Lai không gặp cháu, đời này anh ấy sống uất ức thế nào, cam chịu thế nào cũng không liên quan gì tới cháu. Nhưng anh ấy đã gặp cháu rồi, thì anh ấy là của cháu. Cháu phải bảo vệ anh ấy. Đạo lý này không đúng sao, chú?"
"Người mà Đào Đông Lĩnh này đã nhận định trong đời này, không ai cướp đi được. Chú là chú Hai của anh ấy cũng không được. Chú dựa vào cái gì? Hả? Dựa vào cái gọi là 'vì tốt cho anh ấy' của chú sao?"
"Gạt bỏ hết quan hệ máu mủ, gạt hết cái gọi là tình thân, cháu chỉ nói riêng về cháu thôi! Cháu khó khăn lắm mới gặp được một người như vậy, dựa vào cái gì lại bị cướp mất?"
"Mẹ cháu mất, khi đó cháu mới 7 tuổi, cháu hoàn toàn bất lực. Từ năm bảy tuổi, cháu sống như chó hoang. Dựa vào cái gì mà năm hai mươi bảy tuổi cháu mới gặp được một người mà cháu coi trọng hơn cả mạng sống, lại còn để chú cướp đi?"
"Đông Lĩnh..."
Trần Chiếu Lai rút hai tờ giấy bên cạnh đưa cho Đào Đông Lĩnh lau mắt. Đào Úy ngồi bên cắn chặt môi, nước mắt đã không kìm được nữa, Trần Bằng vội với tay lấy thêm hai tờ nhét vào tay cô.
"Chú nói là vì tốt cho anh ấy ..." Đào Đông Lĩnh vừa cười nhạt vừa cúi đầu châm thuốc, mắt cậu chắc nhìn gì cũng thành hai bóng rồi, bật lửa "tách tách" mấy lần không lên, Trần Chiếu Lai cầm lấy bật lửa châm giúp. Đào Đông Lĩnh nắm tay Trần Chiếu Lai ấn xuống đùi mình, rít mạnh một hơi, ngẩng đầu nói:
"Chú Trần, chú nói câu đó mà không biết ngượng, chứ cháu nghe còn ngượng đấy. Chẳng qua là chú ỷ mình là trưởng bối, ỷ trong lòng anh Lai coi trọng chú thôi. Chú có từng để ý xem anh ấy muốn gì chưa? Chú cũng dám nói là vì anh ấy tốt?"
Mặt Trần Sùng Sơn tái xanh, nửa ngày không nói được câu nào. Đào Đông Lĩnh thì coi như đã nói cho hả, cầm ly lại cụng thêm một cái trước mặt người ta, uống cạn rồi ngả người dựa vào ghế, vừa xoa tay Trần Chiếu Lai vừa nói:
"Cháu không quan tâm, lần này cháu quyết đối đầu tới cùng. Chú, cháu tranh người với chú, câu này cháu đã nói với anh Lai tám trăm lần rồi. Với anh ấy, cháu không thể buông tay, ai nói cũng không được. Trái tim anh Lai đã ở chỗ cháu rồi, chú tự tính xem, là tiếp tục cắn chặt không buông, tiếp tục ép anh ấy đau khổ, hay là chịu để anh ấy sống cho tốt, sống hạnh phúc."
"Khẩu khí không nhỏ nhỉ," Trần Sùng Sơn trầm giọng nói, "cậu dựa vào đâu mà chắc Chiếu Lai ở với cậu thì sẽ sống tốt? c** nh* hơn nó nhiều như vậy, lỡ đâu không ổn định... hai đứa lại chẳng có giấy đăng ký kết hôn ràng buộc, nếu cậu thay lòng đổi dạ, nó còn có thể làm gì cậu?"
Ánh mắt Đào Đông Lĩnh khẽ động, ngồi thẳng người dậy.
"Nếu chú lo chuyện đó..." cậu ngừng một chút, "thì cháu nói thẳng cho chú biết vậy."
Cậu nhìn thím Hai và Trần Bằng, lại nhìn Đào Úy. Cậu đúng là say rồi, nhưng vẫn cố suy nghĩ xem có nên nói hay không. Chỉ là lời nói đã bị dồn đến mức này, đầu óc vẫn không kịp ngăn lại...
"Năm nay cháu hai mươi bảy tuổi rồi, chú, lớn tới chừng này mà cháu chưa từng yêu đương với ai."
Cậu giơ thẳng một ngón tay lên:
"Chưa một lần nào. Anh Lai là người đầu tiên trong đời cháu thật sự yêu. Cả đời này, cháu cũng chỉ nhận mỗi anh ấy."
"Với lại," cậu nhìn thẳng Trần Sùng Sơn, nghiến răng nói, "anh ấy đã ngủ với cháu rồi. Bây giờ không phải chú lo cháu có thay lòng hay không, mà là cháu sợ anh ấy thay lòng. Cháu sợ anh ấy ngủ xong rồi lại không cần cháu nữa. Nếu thật như vậy, chú nói xem cháu biết khóc với ai, chú..."
Tay Trần Chiếu Lai run lên, chén trà vừa đưa lên miệng đổ ướt cả người...
Cả bàn người đều chết sững, rất lâu không ai lên tiếng.
Nhị thẩm trợn tròn mắt nhìn Trần Chiếu Lai, lại nhìn Đào Đông Lĩnh, buột miệng hỏi:
"Uống bao nhiêu mà thành ra thế này?"
Đào Úy hoàn hồn, vội khoác tay bà, ghé tai nói nhỏ:
"Đây là vượt mức bình thường rồi đó thím. Trước kia anh ấy uống một chai bia là về nhà ngủ tới trưa hôm sau, dậy còn lảo đảo. Tối nay là nhờ trong lòng còn nén một hơi mới gắng được."
Trần Chiếu Lai lấy giấy lau nước trà trên người, nhận bát cháo nhỏ Trần Bằng đưa tới, dùng muỗng khuấy nhẹ, nói với Đào Đông Lĩnh:
"Uống cái này đi, không mai đau dạ dày."
Đào Đông Lĩnh đã đỏ bừng cả mặt, mắt cũng đỏ ngầu, nhìn Trần Chiếu Lai rồi ngoan ngoãn nhận lấy, từng muỗng từng muỗng chậm rãi uống.
Trần Chiếu Lai quay sang Trần Sùng Sơn nói:
"Chú, tửu lượng em ấy kém, bình thường lái xe là không bao giờ đụng tới rượu. Tối nay cũng là vì trong lòng bức bối chuyện riêng, nó nói năng khó nghe, chú đừng để trong lòng."
Trần Sùng Sơn bị câu nói lúc nãy kích đến xanh mặt, cười lạnh một tiếng:
"Tao nghe không vào, nhưng chẳng phải nó nói trúng tim mày rồi sao? Nó câu nào cũng trách tao, oán tao, trong lòng mày cũng nghĩ vậy phải không?"
"Không," Trần Chiếu Lai cười nhạt, "cháu nói thật, chú, chưa từng trách."
Mũi Đào Đông Lĩnh hơi nghẹn, cúi đầu vừa uống cháo vừa hít nhẹ một cái, Trần Chiếu Lai lại lấy giấy lau giúp cậu.
Trần Sùng Sơn lạnh lùng nhìn, nói:
"Hai thằng đàn ông, nhìn xem ra cái thể thống gì..."
Đào Đông Lĩnh cãi lại:
"Chú dùng ánh mắt thành kiến mà nhìn, thì cái gì chẳng thấy chướng mắt."
"Vậy cậu dám nói chuyện này với họ hàng bạn bè không? Cậu ở trước mặt người ngoài mà như vậy, cậu không thấy mất mặt à?!"
"Cháu mất mặt chỗ nào?" Đào Đông Lĩnh đặt bát xuống, "cháu không trộm không cướp, không phạm pháp, quang minh chính đại yêu người mình yêu, cháu mất mặt ở đâu?"
"Gia đình cậu thì sao? Người nhà cậu để cậu làm loạn như vậy, không quản à?"
"Người nhà cháu đang ngồi đây mà!" Đào Đông Lĩnh chỉ về phía Đào Úy, "chẳng phải sao? Nhà cháu giờ chỉ còn mỗi em ấy."
Trần Sùng Sơn ngẩn ra nhìn Đào Úy một cái, đối diện một cô gái nhỏ cũng khó nói gì, chỉ ném cho Đào Đông Lĩnh một câu:
"Cậu làm anh mà không nghĩ cho em gái mình, cậu không sợ chuyện này truyền ra ngoài, sau này ảnh hưởng tới nó à..."
"Cháu không sợ."
Đào Úy mắt đỏ hoe xoay tròn, cuối cùng cũng tới lượt cô lên tiếng. Cô ưỡn thẳng lưng nói:
"Anh cháu yêu thì dám yêu, hận thì dám hận, chịu khó chịu khổ, nhân phẩm đoan chính, có trách nhiệm với tình cảm. Anh cháu hơn người ở chỗ đó! Anh ấy gánh nổi tình cảm dành cho anh Lai. Chú, chỉ bằng việc tối nay anh cháu uống thành ra thế này mà vẫn nói được những lời đó, cháu đã thấy tự hào rồi. Anh cháu giỏi."
Trần Sùng Sơn bị chấn động một cái, Trần Bằng không nhịn được, quay mặt đi cười khẽ.
Đào Úy rất tinh ý, biết kiểu gia trưởng phong kiến như Trần Sùng Sơn vẫn phải để Trần Chiếu Lai và Đào Đông Lĩnh tự đối phó. Cô q*** t** ôm chặt cánh tay nhị thẩm, sụt sịt nói:
"Dù sao thì anh cháu và anh Lai thật lòng muốn ở bên nhau. Nếu mọi người không đồng ý, hai người họ vẫn sẽ giống như trước, tới Tết cũng không có nhà để về, trong lòng mãi mãi thiếu một khoảng trống. Mọi người nhẫn tâm được thế thì cứ việc..."
Cô siết chặt tay thím Hai mạnh hơn:
"Nếu đồng ý thì khác rồi, cả nhà hòa hòa thuận thuận, không chỉ thêm hai đứa con trai, còn được tặng kèm thêm một cô con gái nữa!"