Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trần Chiếu Lai quay người lại, một tay cầm muôi, tay kia dùng xẻng xới cơm rang ra đĩa, nói:
"Rửa tay chưa? Rửa rồi thì tự bưng ra ngoài đi, để tôi nấu thêm bát canh."
"Không cần đâu, phiền quá. Chỉ ăn thế này là đủ rồi."
Đào Đông Lĩnh bưng đĩa đi ra ngoài.
"Trong tủ khử trùng có thìa."
"Được."
Đào Đông Lĩnh mở tủ bên cạnh lấy một cái, rồi đi ra tiền sảnh.
Trần Chiếu Lai đem chảo đặt dưới vòi nước rửa sạch, lau lại bếp, rồi cũng ra tiền sảnh.
Đào Đông Lĩnh vừa xem tivi vừa xúc cơm ăn từng miếng lớn.
Trần Chiếu Lai đi tới quầy, rót một cốc nước, mang qua đặt trước mặt cậu.
"Cảm ơn anh Lai."
Đào Đông Lĩnh cầm cốc lên, "ực ực" uống một hơi, rồi cúi đầu tiếp tục ăn.
"Bữa trước ăn lúc nào?" Trần Chiếu Lai hỏi.
"Sáng nay. Dọc đường dừng nghỉ có ăn chút bánh mì linh tinh."
Đào Đông Lĩnh cười với anh:
"Chủ yếu là muốn tối nay kịp tới đây, ngủ lại chỗ anh."
"Chỗ này ngoài sạch sẽ ra cũng chẳng có gì đặc biệt," Trần Chiếu Lai nói.
"Mệt đói thì tới đâu nghỉ đó, dọc đường quán xá đầy, ở đâu chẳng là ở."
Đào Đông Lĩnh không đáp, chỉ cười cười, cúi đầu ăn từng miếng lớn. Một lúc sau, cậu hạ giọng:
"Ngày mai sinh nhật. Lần trước ăn bánh bao ở đây... mùi vị y hệt hồi nhỏ mẹ làm. Tự nhiên nhớ mẹ."
Trần Chiếu Lai khựng lại, nhìn cậu, không nói gì.
Đào Đông Lĩnh xúc nốt thìa cơm cuối cùng, đặt muôi xuống, thở ra một hơi:
"Ngon thật đấy anh Lai. Sao anh nấu ngon thế."
Trần Chiếu Lai cười:
"Đói thì ăn gì cũng thấy ngon."
Đào Đông Lĩnh lắc đầu:
"Không phải. Là ngon thật."
Cơm rang chắc bụng, vừa ăn xong cũng không tiện nằm ngủ ngay. Cậu ôm cốc nước dựa lưng ghế, cùng Trần Chiếu Lai xem tivi một lúc.
"Sáng mai ăn sáng không?" Trần Chiếu Lai hỏi.
"Ăn."
Đào Đông Lĩnh cúi đầu thổi nước nóng, hàng mi rũ xuống:
"Bánh bao hôm trước... còn không?"
"Hết rồi, bán sạch từ sớm." Trần Chiếu Lai nói.
Đào Đông Lĩnh ngước mắt nhìn anh.
Trần Chiếu Lai bật cười một tiếng:
"Sáng mai gói cho."
Đào Đông Lĩnh toe toét cười:
"Phiền quá, ngại ghê."
"Đã lặn lội đường xa chỉ vì mấy cái bánh bao, chẳng lẽ để cậu ăn không được?"
Trần Chiếu Lai liếc đồng hồ:
"Lát nữa thì lên ngủ sớm đi. Phòng lần trước còn trống, cứ ở phòng đó."
Đào Đông Lĩnh đang định hỏi, giờ đúng ý, gật đầu:
"Được."
Cậu uống nốt nửa cốc nước, đứng dậy. Trần Chiếu Lai nhìn cậu, hỏi:
"Lần này có mang sạc chưa?"
"Có rồi."
Đào Đông Lĩnh cười, gãi gãi đầu, xách cái balô bên cạnh:
"Sạc, quần áo thay, bàn chải, cốc đánh răng... đều ở trong này."
Trần Chiếu Lai cười:
"Lên đi."
"Ừ anh Lai, tôi đi ngủ trước."
Phim truyền hình buổi tối trong tivi vẫn chiếu tiếp. Ngoài mái hiên, bọ cánh cứng vẫn "vo ve" bay loạn, "lách tách" đâm vào đèn. Trần Chiếu Lai ngồi thêm một lúc, chợt thấy xung quanh trống trải.
Không phải kiểu yên tĩnh quen thuộc của đêm hè, mà là trống.
Đào Đông Lĩnh mang theo bụi đường, mệt mỏi và nụ cười hiền xuất hiện trước mặt anh, ăn sạch một đĩa cơm rang lớn, rồi hạ giọng nói ngày mai sinh nhật, nhớ mẹ, muốn ăn bánh bao anh hấp. Giờ người đã lên lầu, chỉ còn lại Trần Chiếu Lai và tiền sảnh yên ắng trống rỗng.
Chàng trai trẻ muốn ăn bánh bao rồi.
Trần Chiếu Lai tắt tivi, ra cửa kéo cửa cuốn xuống, tắt đèn trước hiên, men theo hành lang quay vào bếp sau.
Thịt băm hôm nay mới xay. Anh lấy từ tủ mát ra một túi đậu cô ve trắng, dùng chân kéo cái ghế đẩu, ngồi xuống bắt đầu nhặt đậu.
Trước bảy tuổi, Đào Đông Lĩnh hầu như không có ấn tượng gì về sinh nhật. Trẻ con nhà quê thì sinh nhật có gì để nhớ. Nghĩ đi nghĩ lại, cậu cảm thấy chắc mẹ chỉ làm cho cậu chút đồ ngon, ôm cậu vào lòng, hôn hôn lắc lắc, nói: "Lĩnh nhà mình sinh nhật rồi, mau lớn lên nhé."
Sau bảy tuổi, năm nào tới sinh nhật cậu cũng nhớ mẹ. Ban đầu nhớ đến cào tim cào gan, sau dần nhạt đi. Trẻ con không chứa nổi quá nhiều buồn bã, ngày nào cũng có quá nhiều việc phải làm, cái đầu nhỏ không lo xuể.
Chớp mắt đã gần hai mươi năm. Đến giờ, ngay cả dáng vẻ của mẹ, Đào Đông Lĩnh cũng nhớ không rõ nữa, chỉ còn lại giọng nói mơ hồ, nụ cười, và cảm giác được ôm vào lòng.
Cậu chỉ nhớ mang máng cảm giác có mẹ.
Ngày mai sinh nhật, lại nhớ mẹ rồi.
Lúc mở mắt ra là bị tiếng xe tải lớn dưới lầu đánh thức. Đào Đông Lĩnh trở mình, cầm điện thoại lên xem, mới hơn sáu giờ sáng.
WeChat có hai tin nhắn, đều do Đào Úy gửi lúc hơn hai giờ đêm.
Một bao lì xì đỏ 888, kèm theo tin nhắn:
Anh ơi, vốn định canh đúng mười hai giờ chúc mừng sinh nhật, ai dè ngủ quên mất haha. Chúc mừng sinh nhật!
Anh phải bình an, khỏe mạnh, vui vẻ nhé. Chúc anh trai em mãi vui vẻ, mãi phóng khoáng, đẹp trai!
PS: Tiền lì xì là tự em kiếm được, đừng trả lại, không là em giận đó!
Đào Đông Lĩnh cười, nhấn nhận, rồi trả lời: Cảm ơn em. Em cũng phải bình an, khỏe mạnh, vui vẻ.
Cậu rửa mặt thay đồ xong xuống lầu. Tiền sảnh không có ai, chắc khách tối qua không nhiều, sáng sớm tranh thủ mát trời đã đi đường rồi. Đào Đông Lĩnh vào bếp sau, thấy Trần Chiếu Lai ngậm điếu thuốc, đứng nhìn hai tầng xửng hấp trên bếp đang phun hơi nghi ngút.
"Tỉnh rồi à?"
Trần Chiếu Lai quay đầu cười một cái:
"Đợi thêm năm phút."
"Ừ."
Đào Đông Lĩnh đáp, bước tới đứng bên cạnh nhìn một lúc. Không biết do hơi nóng hun hay sao, mắt bỗng thấy cay cay.
"Ngoài bánh bao ra còn muốn ăn gì nữa không?" Trần Chiếu Lai hỏi.
"Chỉ cần thế này là được."
Đào Đông Lĩnh cười:
"Cảm ơn anh Lai."
Mở nắp xửng xong còn đợi thêm mấy phút. Trần Chiếu Lai nhấc tầng xửng lên, dùng kẹp gắp từng cái bánh bao trắng tròn mập mạp:
"Đưa cái xửng kia cho tôi."
Anh chỉ sang bên cạnh. Đào Đông Lĩnh đưa qua, anh gắp bảy tám cái bỏ vào.
"Thế đủ chưa?"
"Đủ rồi."
Đào Đông Lĩnh cười:
"Ăn không hết đâu."
Trần Chiếu Lai chỉ sang bên:
"Nước tương, giấm, ớt sa tế... thích chấm gì tự pha."
"Được."
Đào Đông Lĩnh mỗi thứ rót một chút.
"Cậu ăn trước đi, bên này tôi còn bận một lát."
Trần Chiếu Lai lấy một cái bát trong tủ, mở tủ lạnh.
"Được"
Đào Đông Lĩnh bưng nia bánh bao, cắn một miếng, vừa hà hơi vừa đi ra ngoài.
Trần Chiếu Lai đập mấy quả trứng vào bát, đánh đều, thêm nước, đậy nắp bát cho vào hấp. Rồi lại lấy bánh bao ở xửng kia ra để nguội.
Khoảng mười phút sau, trứng hấp xong. Trần Chiếu Lai lấy ra đặt sang một bên, thái chút hành lá rắc lên, chan ít dầu mè và xì dầu, lót đĩa bưng ra tiền sảnh.
"Không có bánh sinh nhật, chỉ có một bát trứng hấp, coi như lấy lệ."
Anh đặt bát trứng trước mặt Đào Đông Lĩnh, cầm khăn lau tay.
Đào Đông Lĩnh nhìn Trần Chiếu Lai, rồi lại cúi xuống nhìn bát trứng mềm mịn kia. Rất lâu sau mới khó khăn nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống, nghẹn đến mức mắt hơi đỏ lên.
"Sao thế?" Trần Chiếu Lai trêu:"Định khóc một trận à?"
"Không có."
Đào Đông Lĩnh quay mặt đi, khàn giọng ho một tiếng, rồi ngẩng lên cười với anh.
Chỉ cười. Không nói gì.
"Ăn đi."
Trần Chiếu Lai nói:
"Bánh bao tôi hấp hai xửng, số còn lại lát nữa gói cho cậu mang theo ăn dọc đường."
Lần này mắt Đào Đông Lĩnh đỏ hẳn, không giấu được. Cậu nhìn Trần Chiếu Lai.
"Đừng cảm động."
Trần Chiếu Lai nói:
"Lặn lội đường xa tới đây rồi, mấy cái bánh bao có tốn công gì đâu."
Đào Đông Lĩnh nhìn anh chằm chằm một lúc, rồi cúi đầu khuấy nhẹ bát trứng hấp.
Trần Chiếu Lai châm điếu thuốc, vào quầy bar lấy giẻ lau bàn.
Đào Đông Lĩnh lặng lẽ ăn hết.
Cậu rút giấy lau miệng, lấy điện thoại ra:
"Bao nhiêu tiền vậy anh Lai? Để tôi chuyển."
Trần Chiếu Lai bật cười:
"Đã đưa tiền thì khỏi ăn, nhổ ra trả tôi."
Nắm chặt thật sự...