Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Này, tài liệu cậu cần, tôi mang tới rồi đây."
Trong quán bar tối mờ, Mạnh Tri Nhạc lôi từ trong cặp ra một xấp tài liệu đặt lên bàn. Mộc Nam vốn dĩ ngồi bên cạnh hắn, nhưng thấy hai người kia đã đi rồi, nên cậu cũng đứng dậy đổi sang ngồi ở phía đối diện.
"Cảm ơn." Mộc Nam vừa lật xem tài liệu vừa thuận miệng nói, "Hôm nào mời anh đi ăn cơm."
"Ăn cơm thì miễn đi, nếu cậu thực sự muốn cảm ơn tôi thì đừng có qua loa lấy lệ như thế." Mạnh Tri Nhạc gạt cái ly của người khác sang một bên, rót cho cậu một ly rượu, " 'Virus Cừu' đó thực sự do cậu làm à?"
"Virus gì cơ? Nghe không hiểu, nghe không hiểu gì hết." Mộc Nam theo thói quen giả ngu, "Số liệu này của anh có đúng không đấy? Sao tôi nhìn cứ như của năm ngoái thế."
"Bởi vì mấy chuyện cậu gây ra gần đây đấy, đá văng bao nhiêu người chơi rồi tự bản thân cậu không rõ sao?" Mạnh Tri Nhạc trợn ngược mắt, "Còn nữa cậu lừa tôi cũng vô dụng thôi, bên ngoài đều đã đồn ầm lên như thế rồi, cậu tưởng tôi là thằng mù thật chắc?"
"Vậy thì nhờ anh làm người mù dùm, đừng hỏi nhiều." Mộc Nam nói.
"Cậu còn bảo tôi đừng hỏi nhiều?" Mạnh Tri Nhạc nheo mắt lại, "Thế thì đừng có hôm nay bắt tôi đưa tài liệu, ngày mai lại bắt tôi nghe ngóng tin tức giúp cậu nữa. Sắc mặt của Tô Bất Thức vừa nãy cậu không nhìn thấy à? Anh ta bắt giữ cậu chặt như thế, không phải rõ ràng là ghét cay ghét đắng cậu sao?"
"Ưm." Ánh mắt Mộc Nam lơ đãng một chút, hiển nhiên là nhớ tới người nào đó vừa mới phẫn nộ bỏ đi lúc nãy, "Vậy không phải vẫn chứng minh trong lòng anh ấy có tôi sao?"
Mạnh Tri Nhạc bị sốc bởi sự tự luyến và không biết xấu hổ của cậu. Một lúc lâu sau hắn mới nhận ra chủ đề đã bị lái sang hướng khác, giận dữ nói: "Tôi bị cậu dắt chạy tít đi đâu rồi, chỉ một câu thôi, A Nam, tại sao kế hoạch của cậu lại không cho tôi tham gia? Nếu là vì hủy diệt Thâm Uyên thì cậu biết rõ là tôi sẽ rất vui lòng giúp cậu việc này miễn phí mà."
"Bởi vì tôi không tin anh." Giọng điệu cậu lười biếng, nhưng thái độ của Mộc Nam lại bình thản đến mức nằm ngoài dự đoán, "Trước đây anh nói anh là thương nhân, điều đó có nghĩa là hai chúng ta không thể bàn chuyện gì ngoài giao dịch, đặc biệt là những kế hoạch lấy tình cảm làm nền tảng. Những lời chính miệng anh từng nói chẳng lẽ anh quên hết rồi sao?"
"Cậu..." Mạnh Tri Nhạc bị chọc tức đến bật cười, nói giọng mỉa mai, "Okay, tôi thừa nhận, tôi chỉ là muốn xem kịch vui, không nhất định có thể làm điểm neo kiên cố của cậu —— Vậy cậu muốn ai giúp? Chẳng lẽ là Tô Bất Thức chắc?"
"......" Mộc Nam nghe vậy, bỗng nhiên để lộ một biểu cảm bừng tỉnh, "Đúng nha, sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ? Được rồi Mạnh Tri Nhạc, tôi tạm thời thừa nhận anh thông minh hơn tôi trong một phút đấy."
"Đi chết đi." Mạnh Tri Nhạc nói.
"Đừng vội, dạo gần đây tôi đã chết rất nhiều lần rồi." Mộc Nam nhanh chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Lúc sắp đi cậu lại như nhớ ra điều gì đó, quay đầu nói với hắn, "Ồ đúng rồi, kiên nhẫn một chút đi bạn hiền, anh sẽ biết tất cả mọi chuyện thôi, nhưng không phải bây giờ."
"Vậy sao?" Mạnh Tri Nhạc cười lạnh, nốt ruồi son trên sống mũi đỏ rực một cách lạ thường dưới ánh đèn, "Vậy thì nên là lúc nào? Đợi đến lúc cậu cho nổ tung Thâm Uyên, hủy diệt tất cả mọi thứ của thế giới này... Trước khi tôi chết có thể được biết không?"
"Thấy chưa, tôi đã bảo là anh không thể tham gia kế hoạch được mà." Mộc Nam cười nói, "Anh mới chính là kẻ sẽ tìm mọi cách để ngăn cản tôi đấy, Mạnh Tri Nhạc."
"............"
.
Sau khi tạm biệt thằng bạn xấu, Mộc Nam vốn định về thẳng nhà ngủ một giấc. Nhưng đi loanh quanh trong hành lang mấy vòng, chẳng hiểu sao cuối cùng lại đi đến tầng của tổ giám sát.
Cậu dừng lại trước cửa ký túc xá của Tô Bất Thức, giơ tay gõ cửa.
Lúc Tô Bất Thức ra mở cửa rõ ràng không ngờ người tới là cậu. Người nọ vô thức ngẩn người ra, để lộ vẻ mặt hơi kinh ngạc.
Trên người anh lúc này chỉ mặc áo sơ mi mỏng, thậm chí còn đang mở cúc cổ áo, tay áo xắn lên, đeo cặp kính mắt thường ngày. Trên người anh tỏa ra mùi thuốc lá nhàn nhạt, cả người toát lên một vẻ mệt mỏi uể oải không giống ngày thường cho lắm. Rất rõ ràng, người này chắc chắn đang bận xử lý công việc nên vẫn chưa ngủ.
"Bây giờ là giờ giới nghiêm." Tô Bất Thức nói, giọng hơi trầm xuống, nhưng ngược lại không còn lạnh lùng như lúc chập tối nữa, "Cậu tới làm gì?"
Mộc Nam vốn vẫn đang mải thưởng thức dáng vẻ khác hẳn ngày thường này của đối phương, nghe vậy liền cười nói: "Đúng thế, giờ giới nghiêm mà đi lêu lổng bên ngoài sẽ bị bắt đấy. Tôi tạm thời chưa có dự định quay lại phòng cấm túc, nên đến chỗ giáo sư Tô trốn một lát. Yên tâm, sáng mai tôi sẽ chủ động đi xóa camera —— Anh sẽ không từ chối tôi đâu nhỉ?"
Cậu cố tình nhấn mạnh ba chữ "phòng cấm túc". Câu bảo cậu "cút đi" của Tô Bất Thức đã đến bên miệng rồi lại bị chặn họng. Khớp xương ngón tay đang nắm chặt khung cửa của anh trắng bệch đi vài phần, cuối cùng vẫn nghiêng người sang một bên, để cho cậu bước vào.
"Cảm ơn giáo sư Tô đã thu nhận ~"
Mộc Nam theo anh vào phòng. Trong phòng phảng phất mùi khói thuốc nhàn nhạt, Tô Bất Thức chỉnh quạt thông gió lớn hơn chút, lúc này mới ngồi lại vào bàn làm việc, tiếp tục hoàn thành công việc còn dang dở ban nãy.
Mộc Nam trước tiên lượn lờ hai vòng, thấy Tô Bất Thức hoàn toàn không có ý định để ý đến mình, bèn chủ động kéo một cái ghế ghé sát vào bên cạnh anh: "Giáo sư Tô đang xem gì thế?"
Tô Bất Thức cũng không định tránh né cậu, bởi việc tăng ca hoàn toàn không cần thiết này chính là do tên này mà ra —— Tất cả chỗ này đều là mớ hỗn độn cần phải xử lý do Mộc Nam vi phạm quy tắc, đã chất chồng lên cao bằng mấy quyển sách dày cộp rồi.
"Cảm động quá... À không, ý tôi là đáng sợ quá." Mộc Nam kịp thời đổi giọng, "Nhưng mà xử lý rồi cũng vô dụng thôi, dù sao giáo sư Tô cũng biết mà, mấy thứ này sớm muộn gì cũng sẽ biến mất triệt để thôi."
Dạo gần đây tần suất cậu nói những lời kiểu này có hơi cao quá rồi.
Tô Bất Thức không phản bác mà chỉ tiếp tục sửa sửa chữa chữa trên tập văn kiện.
"Đừng bơ tôi mà giáo sư Tô, giận rồi à? Chẳng lẽ là vì chuyện ở quán bar chiều nay?" Mộc Nam chày cối làm phiền người ta, "Cái đó cũng đâu trách tôi được, tại hôm nay cái cậu người mới ấy cứ đi rất gần với giáo sư Tô, cho nên tôi ghen mà. Ồ đúng rồi, cậu ta tên là gì ấy nhỉ?"
"......" Tô Bất Thức cuối cùng cũng chịu gác bút trong đống lời nói nhảm bất tận này, ngước mắt nhìn cậu đúng như ý nguyện của đối phương, "Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?"
Câu này lúc Mộc Nam còn chưa vào cửa anh cũng đã hỏi một lần, nhưng lần này hiển nhiên là mang một tầng ý nghĩa khác.
"Haha, bị phát hiện rồi." Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô nghiên cứu rất sâu về các loại thuốc nhỉ? Có loại thuốc độc nào khiến người ta chết nhanh chóng không, tốt nhất là trong vòng một phút ấy. Hoặc là tôi cung cấp địa chỉ, anh giúp tôi đi lấy một chút cũng được. Trước kia đều là tôi tự mình mua, nhưng dạo này bọn họ giám sát tôi chặt quá..."
"Tôi từ chối." Sắc mặt Tô Bất Thức nhìn trông càng đen hơn, lại xoay người quay về phía bàn làm việc.
"Đừng dứt khoát như thế chứ!" Mộc Nam lại lôi người ta quay lại, "Là dùng cho chính tôi, chứ không phải mang đi đầu độc người khác đâu!"
"Cậu muốn dùng cho chính mình như nào?" Tô Bất Thức nói, "Lại định diễn lại trò cũ, dùng kỹ năng hồi sinh để chạy trốn đúng không? Cậu cứ không sợ chết như thế sao?"
Nụ cười của Mộc Nam cứng đờ trong một thoáng, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường: "Không cho thì không cho thôi mà, giáo sư Tô tôi thích anh, chúng ta đổi chủ đề khác đi!"
Cũng không biết câu "thích" kia của cậu rốt cuộc đã chọc trúng dây thần kinh nào của đối phương, mà ánh mắt của Tô Bất Thức hoàn toàn trầm xuống. Anh hất tay cậu ra, quay trở về trước bàn làm việc.
Mộc Nam chớp chớp mắt, có chút bất ngờ.
Nói cho cùng thì hai người bọn họ chẳng là cái thá gì của nhau cả. Mặc dù kể từ sau vụ ở phòng cấm túc tháng trước, hai người vẫn luôn duy trì mối quan hệ mập mờ không rõ, có đôi khi xảy ra tranh chấp, hoặc là những lúc ở riêng cùng nhau như thế này, vẫn khó tránh khỏi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Thế nhưng ít nhất thì ngoài mặt đối phương vẫn đang truy bắt cậu, hai người nhìn nhau không thuận mắt, hay gay gắt đối đầu trước mặt người khác cũng chẳng phải diễn kịch —— Tóm lại, Tô Bất Thức hình như đúng là không có lập trường gì để giúp cậu việc này.
Nói như vậy, mối quan hệ duy nhất giữa cậu và Tô Bất Thức hình như chỉ còn mỗi...
"Giáo sư Tô." Mộc Nam gọi anh. Ngay khi đối phương theo bản năng muốn nghiêng người qua, cậu đột nhiên không hề báo trước mà ngồi thẳng lên đùi người ta, "Tôi muốn làm."
Không chút vòng vo tam quốc, thậm chí có thể gọi là bộc bạch trực tiếp nỗi lòng.
"..." Tô Bất Thức nói, "Cút xuống."
"Chẳng lẽ anh không muốn?" Mộc Nam cúi đầu hôn anh, "Hay là xấu hổ rồi? Rõ ràng lần trước ở trong văn phòng anh cũng đâu có từ chối tôi. Nếu không phải do giáo sư Tô ngầm đồng ý, thì sao tôi xem được đống số liệu và tài liệu kia chứ? Cũng giống như tối nay vậy, là anh cho tôi vào mà..."
"..." Hơi thở của Tô Bất Thức nặng nề hơn vài phần, nhưng nhất thời lại cứng họng không tìm được lời nào để phản bác.
"Được rồi, đừng nghĩ nhiều như thế nữa." Những nụ hôn vụn vặt của Mộc Nam rơi xuống, từ trán đến má, giống như đang dỗ dành người yêu đang hờn dỗi, "Cũng đừng nói mấy lời sát làm mất hứng nữa. Cứ như trước kia là được, đêm vẫn còn dài mà..."
Tô Bất Thức nhìn chằm chằm vào cậu, mãi đến khi đối phương vươn tay tháo kính của anh xuống, anh cũng như bị mê hoặc mà giành lại thế chủ động sáp lại gần, lúc này mới không nói ra những lời làm mất hứng như Mộc Nam bảo nữa.
Đêm vẫn còn dài lắm.
.
Ngày hôm sau, Mộc Nam tỉnh lại trên chiếc giường xa lạ, theo bản năng quờ quạng tìm nước trên tủ đầu giường. Ngay lúc cậu mơ mơ màng màng đưa ly nước lên bên môi, lại bất ngờ nhìn thấy Tô Bất Thức vẫn ở trong phòng, thậm chí còn đang ngồi ngay bên cạnh chiếc bàn làm việc tối hôm qua.
Ồ đúng rồi, hôm nay cậu không ở trong phòng cấm túc, mà đến ngủ nhờ nhà giáo sư Tô.
Tập tài liệu bên tay trái người nọ đã vơi đi gần hết, ngay cả bản thân anh ta cũng là một bộ dáng ăn mặc chỉnh tề, ngay ngắn đâu ra đấy.
Có chút bất ngờ à nha. Mộc Nam thầm nghĩ, bình thường không phải cứ đến sáng là chẳng thấy bóng dáng đâu nữa sao? Rõ ràng kiểu đó mới phù hợp nhất với mối quan hệ kia chứ nhỉ.
Mộc Nam thừa nhận bản thân có một thoáng mờ mịt, nhưng rất nhanh cậu đã bắt đầu nhớ lại những chi tiết của đêm qua. Chẳng lẽ người này tối qua sau khi làm xong tất cả mọi chuyện... lại quay trở lại làm việc tiếp sao?
Ây da, đáng sợ quá đi.
Có điều nhìn điệu bộ này của đối phương thì rõ ràng là đã ra ngoài rồi, vậy thì chuyện xóa camera chắc không cần cậu phải bận tâm nữa. Mộc Nam dứt khoát dựa lưng vào đầu giường, vừa thưởng thức dáng vẻ làm việc của đối phương vừa uống nước, mãi đến khi uống cạn ly nước ấm, thì cậu mới cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn đôi chút.
Cậu là người không chịu ngồi yên, lại chuyển tầm mắt đến hộp thuốc lá và gạt tàn trên tủ đầu giường. Thế là khi Tô Bất Thức day day ấn đường quay đầu lại, nhìn thấy chính là dáng vẻ ngậm điếu thuốc đang dáo dác tìm bật lửa khắp nơi của cậu.
Nhưng Mộc Nam trước nay chưa từng hút thuốc. Thế là Tô Bất Thức bước tới, trực tiếp giật điếu thuốc trong miệng cậu ra.
"Hại sức khỏe." Tô Bất Thức nói trước khi cậu kịp lên tiếng phản đối.
"Câu này do anh nói ra nghe chẳng có tí sức thuyết phục nào cả." Mộc Nam nói, "Nói không chừng trước kia tôi cũng hút đấy, chỉ là sau khi bị xóa ký ức thì không nhớ nữa thôi?"
"Khả năng đó không lớn lắm." Tô Bất Thức ăn ngay nói thật, "Tư thế cầm thuốc của cậu thậm chí còn không thành thạo bằng cầm súng."
"Lúc mới đầu tôi cầm súng cũng đâu có thạo." Mộc Nam nói, "Tôi không có bất kỳ ký ức nào về thời điểm trước khi Thâm Uyên giáng lâm. Cho dù đám Mạnh Tri Nhạc đều nói kiểm tra viên đời đầu như bọn tôi đều giống nhau, nhưng thực ra tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng là tôi và bọn họ đều không giống nhau. Ngược lại đám NPC kia, còn cả 'Cừu' gần đây bắt đầu thay thế người chơi làm DM nữa, lại càng khiến tôi có cảm giác đồng loại hơn."
Người chơi sẽ từ từ bị Thâm Uyên đồng hóa.
Lúc Mộc Nam nói những lời này giọng rất nghiêm túc, nhưng nói xong là xong, không cần cầu xin đối phương đáp lại, thậm chí còn bắt đầu chuyên tâm lục lọi túi áo khoác của mình để tìm kẹo ăn. Tô Bất Thức im lặng nhìn cậu một lúc, sau đó ngồi xuống bên mép giường.
Mộc Nam nhạy bén nhận ra sự bất thường, cậu ngước mắt lên hỏi: "Giáo sư Tô muốn nói gì?"
"Tôi... sẽ rời khỏi 'Lõi' một thời gian." Tô Bất Thức nói, "Là nhiệm vụ phải đi xa một khoảng thời gian do Thâm Uyên yêu cầu."
Hèn chi anh phải thức trắng đêm để xử lý cho xong đống rắc rối kia.
"Ra là vậy, nhưng giáo sư Tô không cần phải báo cáo với tôi đâu nhỉ?" Mộc Nam cười với anh, "Không gặp được tôi đối với anh chẳng phải là chuyện tốt sao? Ít nhất thì không cần phải tăng ca mãi không dứt, cũng không bị tu hú chiếm tổ chiếm luôn cả giường nữa."
Môi Tô Bất Thức mấp máy vài lần, nhưng cuối cùng lại chỉ nói: "Sẽ có người tiếp nhận nhiệm vụ của tôi, tiếp tục giám sát cậu."
"Ồ, vậy thì tiếc thật đấy."
Tô Bất Thức nghe vậy ngẩng đầu lên: "Tiếc cái gì?"
"Giáo sư Tô hết cách bắt giữ tôi, tất nhiên cũng sẽ hết cách tự tay giết tôi rồi nha." Mộc Nam cười với anh, bỗng nhiên ngả người ra sau dựa vào đầu giường, tung hộp thuốc lá trên tay lên rồi lại bắt lấy, "Cái này tặng cho tôi nhé? Coi như là để lại một vật kỷ niệm dùng để nhớ giáo sư Tô vậy."
Trái tim Tô Bất Thức bỗng nhiên đập mạnh một nhịp. Anh nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon dài của đối phương, cùng hộp thuốc lá đang bay lên bay xuống kia, hiển nhiên cũng bỏ qua sự u ám nồng đậm dưới đáy mắt người nọ.
Thế là anh nói: "Được."
.
Tác giả: A Nam không nhìn rõ trái tim mình, và giáo sư Tô nhìn rõ rồi nhưng cũng không thể nói ra.
P/s: Chương này tiếp nối đoạn ký ức chương 67 nhé, còn trong chương 67 Mộc Nam nhắc tới cái đêm đó thì tự hiểu đoạn quá khứ nào he =))