Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 96: Tháp Thông Thiên

Trước Tiếp

Ánh đèn của tháp canh có thể mê hoặc tất cả những sinh vật bị nó chiếu vào, khiến cho nhận thức nảy sinh sai lệch, từ đó ảnh hưởng đến việc qua màn của người chơi.

Tuy nhiên, lỗi nhận thức cụ thể sẽ được quyết định bởi sự khác biệt của từng cá thể. Hơn nữa, vì mục đích ban đầu của phó bản 《Tháp》 là giam cầm người chơi, khiến cho các sinh vật có khả năng hoạt động luôn trong trạng thái tiệm cận ngưỡng giới hạn, kích phát bạo loạn liên tiếp nhằm hạ thấp tỷ lệ qua màn. Nhưng từ trước đến nay chưa từng xảy ra sự kiện tự sát quy mô lớn như hiện tại, lần lỗi này về cơ bản đã dẫn đến sự tê liệt của cả phó bản.

Mộc Nam vừa nhai kẹo, vừa bày ra vẻ mặt ung dung lật xem đống tài liệu nói trên, vừa nhìn đám NPC phía xa đang say sưa đập đầu vào cột đèn đường. Thỉnh thoảng có ánh đèn từ tháp canh quét qua người bọn chúng, đám người kia sẽ trở nên càng thêm điên cuồng, thậm chí rất nhiều tên còn bắt đầu khoa chân múa tay nhảy nhót loạn xạ.

Kể từ khi nhận ra toàn bộ tháp canh đều đã bị bật mở, Mộc Nam và Tô Bất Thức liền tạm thời tìm một cửa tiệm ở góc khuất đèn để ẩn nấp. Cậu phụ trách tiếp tục tìm manh mối, còn anh thì đứng ở một đầu khác dưới mái hiên liên tục thử liên lạc với "Lõi".

Trong suốt khoảng thời gian này, Tô Bất Thức vẫn luôn giữ khoảng cách xa nhất với cậu. Hai người một đứng bên trái một đứng bên phải. Anh điều chỉnh thiết bị cũng mặc kệ cậu, nhìn qua kiểu nếu không phải do yêu cầu nhiệm vụ, thì vị giáo sư Tô này chắc chắn rất muốn một mình giải quyết tất cả mọi chuyện cho xong.

Lại qua một lúc nữa, Tô Bất Thức mới cất thiết bị liên lạc đi. Mộc Nam nhìn vẻ mặt của anh là biết kết quả không được như ý, cảm thán nói: "Không đáng tin lắm nhỉ, mấy người trong 'Lõi' ấy còn chẳng đáng tin bằng tôi."

"..." Tô Bất Thức liếc cậu một cái, "Tín hiệu bị chặn rồi."

Hàm ý là, phó bản này xảy ra vấn đề rồi.

"Tháp canh bị mở lên, tín hiệu bị chặn đứng, tài liệu không đầy đủ, cô lập không viện trợ..." Mộc Nam nói, "Đây là có người muốn chơi anh đấy, giáo sư Tô à."

Tô Bất Thức nghe vậy liền xoay người nhìn cậu: "Sao không thể là vì cậu?"

"Bởi vì tôi khá là người gặp người yêu?" Mộc Nam trưng ra vẻ mặt vô tội, "Thôi được rồi, cho dù anh có nhìn tôi ngứa mắt thế nào đi nữa thì hiện tại hai ta cũng là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng, việc đã đến nước này tôi ngược lại có một cách ——"

Cậu vươn tay chỉ về phía tòa tháp Thông Thiên ở trung tâm thành phố. Bởi vì khoảng cách quá xa nên chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng khổng lồ mờ ảo: "Nơi đó là trung tâm của thành phố này, cũng là nơi chứa lõi của phó bản. Tài liệu hiển thị kể từ sau khi phó bản mở ra chưa từng có một người chơi nào qua màn, điều này có nghĩa là, ở nơi đó nói không chừng có chân tướng mà chúng ta cần tìm."

Tô Bất Thức suy ngẫm trong chốc lát, giống như đang cân nhắc tính chân thực trong lời nói của cậu. Tiếp đó anh nhìn về phía ngọn tháp canh gần bọn họ nhất, ánh đèn đang chiếu thẳng tắp xuống con đường lớn: "Cậu định tránh né sự giám sát của tháp canh bằng cách nào?"

"Tất nhiên là... trốn vào một nơi mà nó hoàn toàn không chiếu tới được rồi."

Mộc Nam vừa nói vừa bước vào màn mưa, đi tới con hẻm bên cạnh cửa tiệm, nơi có một cái nắp cống hình tròn. Cậu ngồi xổm xuống bên cạnh, vẫy tay gọi Tô Bất Thức lại giúp: "Chúng ta đi đường này là được chứ gì?"

Tô Bất Thức nhìn đám rêu xanh bám đầy miệng cống, nhíu mày thật chặt. Nhưng sau một hồi đấu tranh tư tưởng, anh vẫn bước qua đó.

Hai người hợp sức dời nắp cống ra. Mùi tanh hôi xộc lên khiến đôi lông mày của Tô Bất Thức càng nhíu chặt hơn nữa.

"Có thang để đi xuống này, số cũng không đen lắm." Mộc Nam ngược lại tỏ vẻ vui mừng, tiếp đó móc từ trong túi ra một con búp bê cừu nhựa to bằng bàn tay, "Tèn ten ~ Bây giờ đến lượt tôi ra tay rồi đây."

Cậu giơ con búp bê lên trước mặt Tô Bất Thức. Thứ đó trong nháy mắt nổ ra thứ ánh sáng ngũ sắc rực rỡ, cái đầu còn xoay tròn 360 độ như quả cầu laser trong sàn nhảy, trát đầy thứ màu sắc vui nhộn lên mặt đối phương.

Tô Bất Thức: "...."

"Phó bản này không cho phép mang đạo cụ vào, đặc biệt là thiết bị điện tử." Tô Bất Thức đen mặt nói, "Ngay cả tài liệu cũng là bản giấy, cậu trốn qua khâu kiểm tra bằng cách nào?"

"Tôi không tin giáo sư Tô lại thành thật như thế đâu, cấp trên yêu cầu không được mang là anh thật sự không mang sao?" Mộc Nam nghiêng đầu cười nói, "Này, nhưng anh đừng có nghĩ đến chuyện tố cáo tôi đấy nhé. Cái này của tôi không phải đạo cụ đâu, mà là 'điểm neo hồi sinh' được Thâm Uyên cho phép đấy."

"'Điểm neo hồi sinh'?" Tô Bất Thức nheo mắt lặp lại một lần. Anh đã sớm nghe nói người chơi top 1 tên "Nam" sở hữu một kỹ năng có ưu thế tuyệt đối. Thông qua những tài liệu anh sắp xếp mà suy đoán, thì đúng thật có khả năng cao nhất là năng lực thuộc loại hồi sinh, có điều... Anh lại dời tầm mắt sang con búp bê cừu đang xoay càng lúc càng nhanh, nhấp nháy trông như một tên thiểu năng kia, "Nó?"

"Ánh mắt của Giáo sư Tô đừng có khinh miệt như thế chứ, nó sẽ bị tổn thương đấy." Mộc Nam làm bộ làm tịch vỗ vỗ vào lưng con búp bê coi như an ủi, sau đó thuận tay ném luôn thứ đó xuống đất. Nó vừa tiếp xúc với mặt đất liền bắt đầu xoay tròn điên cuồng hơn, chiếu rọi cả con hẻm thành một mớ màu sắc sặc sỡ đặc sắc.

Tô Bất Thức: "..."

Hóa ra đây còn là một con quay.

"Ý nghĩa của điểm neo cũng có nghĩa là, nếu cậu chết giữa đường thì cậu có thể thông qua nó để hồi sinh." Tô Bất Thức dứt khoát dời tầm mắt khỏi thứ đồ chơi kia, nhìn chằm chằm vào Mộc Nam đang bị nhuộm đủ loại màu sắc trước mặt, "Vậy nếu sau khi chúng ta nảy sinh tranh chấp, cậu chọn cách dùng điểm neo để thoát thân, hoặc trực tiếp dẫn tôi vào bẫy thì sao?"

"Tổn thương quá đi! Đồng đội hợp tác với tôi trước kia cùng lắm cũng chỉ dám nói bóng nói gió một chút, anh thế mà lại hỏi toẹt ra luôn!" Mộc Nam ôm ngực hừ hừ vài tiếng, chưa đến một giây sau đã lật mặt cười rạng rỡ, "Nhưng giáo sư Tô chắc sẽ không bị tôi hố chết đâu nhỉ? Tôi đặt kỳ vọng ở anh cao lắm đấy, đừng có giống đám phế vật trước kia nha."

Nói xong, cậu cũng chẳng thèm quan tâm đến phản ứng của đối phương, cứ thế trượt theo cái thang thẳng đứng chui tọt xuống cống ngầm.

Tô Bất Thức nhìn con quay cừu đang phát sáng kia ba giây, cuối cùng vẫn quyết định đi theo.

.

Thành phố xám xịt này lúc nào cũng có mưa.

Mùi tanh hôi trong cống ngầm cứ quanh quẩn mãi không tan. Hai người cứ thế men theo bệ xi măng bên cạnh hệ thống thoát nước, tiến về phía trung tâm thành phố. Tuy đi đường cống ngầm an toàn hơn nhiều, nhưng cả quá trình cũng trở nên cực kỳ khô khan, đến về sau, ngay cả những lời nói nhảm của Mộc Nam cũng ít đi trông thấy.

Lại đi thêm mấy tiếng đồng hồ nữa, hai người đi loanh quanh trong cống ngầm cuối cùng cũng leo được lên trên. Mộc Nam ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm mục tiêu, còn Tô Bất Thức thì đi đến chỗ đầu gió hút một điếu thuốc.

Trông có vẻ anh thực sự đã chịu đựng đủ chuyến du lịch cống ngầm vừa rồi. Có điều, người này nhìn qua đúng là rất tuân thủ quy tắc, ngay cả thứ mang theo để giải tỏa cơn thèm thuốc cũng là diêm chứ không phải bật lửa. Mộc Nam thầm tiếc nuối trong lòng, nếu có bật lửa thì cậu còn có thể dùng bộ phận đánh lửa bên trong để chế chút bẫy điện trêu chọc anh, chứ cũng không đến mức hai người hiện tại chẳng nói câu nào nhàm chán thế này.

"Tiếp tục đi về phía Đông, xuyên qua hai con phố nữa là tới rồi." Tô Bất Thức hút thuốc xong liền đi về phía cậu, tâm trạng có vẻ đã dịu lại đôi chút. Đương nhiên cũng có khả năng là do anh thấy Mộc Nam vẫn luôn rất ngoan ngoãn, chỉ nghĩ là đối phương đi bộ mệt rồi, chứ đâu biết có kẻ nào đó vốn dĩ còn định trộm diêm của anh để chơi khăm.

"Cứ đi cửa chính đi, tôi thích xông thẳng vào." Mộc Nam cười nói, "Nếu có lính canh thì càng vui hơn."

Tô Bất Thức liếc cậu một cái. Rất rõ ràng, đối phương cho dù tay không tấc sắt cũng đã quen với kiểu giải quyết đơn giản thô bạo đó... Không, nói không chừng cậu chỉ đơn thuần là thích cảm giác k*ch th*ch mà thôi.

Nhưng Tô Bất Thức cũng không tỏ vẻ phản đối chuyện này. Sau khi đến gần tháp Thông Thiên thì về cơ bản đã không còn tháp canh nữa, chỉ cần không xuất hiện chướng ngại nhận thức thì mọi chuyện vẫn chưa cần dùng đến kế hoạch dự phòng.

Hai người nghỉ ngơi đủ rồi liền tiếp tục tiến lên. Từ khoảng cách này bọn họ đã có thể nhìn thấy tháp Thông Thiên. Đó là một kiến trúc vô cùng hùng vĩ tráng lệ, từng tầng từng tầng cầu thang xoắn ốc bao quanh đi lên, nhìn như thực sự có thể đâm thủng bầu trời xám xịt kia, thông thẳng đến tận cùng thế giới vậy.

"Cái này... chắc là phải có thang máy chứ nhỉ." Mộc Nam đứng ở quảng trường trống hoác ngẩng đầu lên, câu đầu tiên thốt ra chính là lo lắng việc mình phải tự leo bộ lên đó.

Thôi được rồi, mặc dù thể lực của cậu cũng không tệ, nhưng phải đi đường cùng tảng băng im lìm chán ngắt là Tô Bất Thức này thực sự quá dày vò người khác. Có điều nói đi cũng phải nói lại, nhìn người kia dáng vẻ nho nhã thư sinh, thế mà đi bộ xa như vậy xong vẫn cứ khỏe re như không bị gì, người này đúng là còn nghịch thiên hơn cả lời đồn.

Nhưng nếu muốn nói đến lời đồn "nghịch thiên" nhất, đương nhiên phải kể đến việc anh dù sở hữu ký ức từng làm người chơi, cũng tận mắt chứng kiến sự kiện Thâm Uyên giáng lâm, vậy mà vẫn cam tâm tình nguyện làm việc cần mẫn trong "Lõi"... Đây mới là chuyện khó tin nhất chứ nhỉ?

Đổi lại là cậu thì tuyệt đối không làm được.

"Đi thôi ~" Mộc Nam tung hứng con búp bê cừu trên tay qua lại, cười nói với Tô Bất Thức, "Tôi đang rất mong chờ xem sẽ nhìn thấy chân tướng như thế nào bên trong tòa kiến trúc tráng lệ này đấy."

"..." Tô Bất Thức vẫn giữ im lặng, cùng cậu đi về phía tháp Thông Thiên.

Thế nhưng khi hai người đi vào bên trong, lại phát hiện một tin tốt và một tin xấu. Tin xấu là không chỉ ở quảng trường, mà ngay cả bên trong tháp Thông Thiên vẫn không có bất kỳ dấu hiệu tồn tại nào của sinh vật sống. Còn tin tốt chính là, ngoại trừ cầu thang xoắn ốc bên ngoài thì bên trong quả thực có một chiếc thang máy mà Mộc Nam hằng mong nhớ.

Tô Bất Thức nhìn cậu theo lệ thường đặt con búp bê ở cửa thang máy. Cậu suốt dọc đường về cơ bản đều liên tục đặt con quay cừu này xuống đất, điều này khiến anh bắt đầu có một suy đoán: "Điểm neo hồi sinh của cậu cứ cách một khoảng thời gian sẽ tự động thu hồi sao?"

Anh hỏi rất chắc chắn. Mộc Nam cùng anh bước vào thang máy, nghe vậy liền cười nói: "Giáo sư Tô lợi hại thật đấy. Cái tên Mạnh Tri Nhạc kia lần đầu tiên nhìn thấy còn tưởng tôi mang theo mấy chục cái điểm neo cơ."

Tô Bất Thức không hiểu sao lại cảm thấy không muốn nghe thấy cái tên nào đó cho lắm, nói: "Vậy nếu điểm neo bị phá hủy thì sao?"

"Giáo sư Tô đang nghĩ đến chuyện nguy hiểm gì thế không biết." Mộc Nam liền cười, "Điểm neo bị hỏng, đương nhiên là hồi sinh thất bại và tôi sẽ chết rồi. Tiện thể nhắc tới luôn, tôi cảm thấy kỹ năng này vẫn còn không gian để nâng cấp đấy, tốt nhất là điểm neo có thể di chuyển được, nếu không mỗi lần hồi sinh đều bị giới hạn ở một chỗ, thực sự là vô cùng phiền phức a."

Thang máy đã đi lên được mười mấy tầng, nhưng vẫn đang tiếp tục vận chuyển hướng lên trên.

"Kỹ năng này tên là gì?" Tô Bất Thức bỗng nhiên hỏi.

"Hồi sinh. Nó tên là Hồi sinh, bởi vì tôi không giỏi đặt tên cho lắm." Mộc Nam nói, "Có điều gần đây tôi nghĩ ra được mấy cái tên cũng không tồi, cái gì mà Cầu nguyện nè, Thương xót nè, Sám hối nè... Không cảm thấy rất có ý nghĩa châm biếm sao? Tiếc là đổi tên tốn sức quá, còn phải đi đăng ký nữa. Tôi ghét nhất là nộp đơn xin các kiểu —— Đúng rồi." Cậu bỗng nghiêng đầu nhìn anh, "Kỹ năng của giáo sư Tô, chắc cũng có nét khác cách làm nhưng cùng kết quả với của tôi nhỉ?"

"..." Điều tra là chuyện từ hai phía, Tô Bất Thức rất rõ điểm này. Anh cũng biết trong một tháng anh làm công tác chuẩn bị, đối phương không thể nào thực sự chỉ tập trung làm mấy động tác nhỏ để gây chuyện với anh được.

"Kỹ năng của anh thuộc loại tấn công tinh thần lực, đúng không?" Mộc Nam nói, "Thông qua việc tấn công tinh thần của người chơi để thu hoạch lượng lớn tích phân trong chế độ PVP. Nhưng giáo sư Tô hình như lại chẳng thường xuyên sử dụng, bao gồm cả hiện tại cũng không hề để lộ ra chút nào với tôi —— Tại sao? Là vì muốn giấu nghề, hay là kỹ năng của anh thực ra có tác dụng phụ?"

Tô Bất Thức không hề cắt ngang sự dò xét của đối phương, mà chỉ bình tĩnh hỏi: "Cậu không phải đã sớm đoán được rồi sao?"

"Haha ~ Cho nên tôi mới nói kỹ năng của chúng ta rất giống nhau mà." Mộc Nam nhún vai, "'Tiêu hao tinh thần lực của bản thân để tấn công người chơi', loại tác dụng phụ này có chút giống lối đánh cảm tử, không khớp với phong cách của giáo sư Tô lắm nhỉ."

Tô Bất Thức nói: "Với cậu thì lại khớp đấy."

"Tôi cứ coi như giáo sư Tô không phải đang nói móc tôi, mà là đang khen ngợi đi ha."

Thang máy đã lên đến gần tầng 100, Tô Bất Thức vì sự nhượng bộ của đối phương mà nhận ra một tia không ổn. Ngay sau đó, như để kiểm chứng cho linh cảm của anh, Mộc Nam bỗng nhiên đổi giọng, ánh mắt hoàn toàn rơi trên người đối phương.

"Giáo sư Tô, anh biết không? Kỹ năng 'Hồi sinh' so với 'Slenderman' của anh, còn có một điểm tiện lợi nữa, chính là sau khi kích hoạt sẽ không chịu giới hạn khoảng cách." Mộc Nam lộ ra một nụ cười có thể gọi là hiền lành, "Nhưng anh đoán xem, cái tháp Thông Thiên này rốt cuộc cao bao nhiêu nhỉ?"

Tô Bất Thức nhíu mày, một loại dự cảm chẳng lành bỗng nhiên dâng lên. Còn chưa kịp suy nghĩ tại sao Mộc Nam lại có thể biết rõ ràng tên kỹ năng của mình như thế, giây tiếp theo đã thấy người trước mắt bỗng nhiên mềm nhũn, cứ thế ngã gục xuống sàn thang máy.

Anh vội vàng tiến lên kiểm tra, nhưng lại phát hiện đối phương đã ngừng thở.

Mà chiếc thang máy thông tới chân trời này, vẫn đang không chút dừng lại mà tiếp tục đi lên.

Trước Tiếp