Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 95-2: Virus Cừu

Trước Tiếp

Ở một bên khác, Mộc Nam nhìn chằm chằm vào tay trái của mình, cũng rơi vào trầm mặc kéo dài đến mười giây.

Nếu cậu nhớ không lầm thì vừa nãy cậu hẳn là đã cùng Tô Bất Thức rời khỏi phó bản rồi chứ nhỉ? Vậy mà hiện tại... Mộc Nam ngẩng đầu nhìn cánh cửa màu xanh lam trước mắt, không những Tô Bất Thức mất tích, mà vị trí cậu bị truyền tống đến hiện tại hình như cũng chẳng có chút liên quan nào đến khu nghỉ ngơi.

Xung quanh vẫn là một màn tối đen ngoại trừ cánh cửa kia, Mộc Nam đi vòng quanh cánh cửa hai vòng. Chẳng lẽ Thâm Uyên lại giở trò rồi? Không nên chứ nhỉ, theo ý tứ vừa nãy của con Cừu thì nó hẳn là mong sao cho hai người bọn họ tiếp tục duy trì cái trạng thái nửa thanh máu này mới đúng. Cho dù có âm mưu thì cũng phải đợi về sau mới lộ ra chứ...

Cậu lại gõ gõ vào vòng tay, phát hiện cũng chẳng có phản ứng gì.

Chẳng lẽ thực ra cậu vẫn chưa thoát khỏi phó bản trước? Mà vẫn đang kẹt lại trong thế giới do "người chơi Nam" tạo ra sao?

Nghĩ đến khả năng này, Mộc Nam cũng không do dự nữa. Cậu vươn tay đẩy cửa, cất bước đi vào.

Các loại cơ quan cạm bẫy trong dự đoán đều không xuất hiện, sau khi cửa tự động khép lại, trong phòng thậm chí còn chẳng tối tăm chút nào. Đây là một căn phòng nhỏ chưa đến mười mét vuông, đồ đạc bên trong nhìn một cái là thấy hết: Một bức tường bị vẽ bậy lung tung, trang trí bằng mấy dải cờ sặc màu rẻ tiền trẻ con; một cái ghế lười màu vàng; một cái bàn đối diện thẳng cửa, bên trên còn đặt một chiếc máy phát cỡ nhỏ có màn hình.

Chữ viết trên tường rồng bay phượng múa, lờ mờ có thể nhận ra đó là mấy chữ "Chúc Mộc Nam sinh nhật vui vẻ!"

...Này là ý gì? Hôm nay có phải sinh nhật cậu đâu nhỉ?

Ồ không, chi bằng nói cậu thực ra căn bản không biết ngày sinh nhật thực sự của mình là ngày nào, chẳng lẽ căn phòng này chuẩn bị tiết lộ thân thế của cậu ở thế giới thực sao? Thôi xin đi, cậu chẳng có chút hứng thú nào với mấy vở kịch tìm người thân sướt mướt kiểu này, cũng chẳng muốn biết chút nào về những chuyện mà cậu đã từ bỏ từ lâu.

Mộc Nam dứt khoát xoay người định đi, thế nhưng lúc này căn phòng vốn chẳng có khóa lại làm cách nào cũng không mở được cửa. Cậu lại lấy lọ thuốc độc kia ra, nhưng sau hai giây suy nghĩ vẫn là cất trở về.

Vẫn là xem xem có manh mối gì không đã.

Thực tế thì manh mối duy nhất đang bày ra lồ lộ ngay chính giữa căn phòng. Mộc Nam đi tới kiểm tra chiếc máy phát kia. Kiểu dáng chưa từng gặp bao giờ, cồng kềnh cứ như mấy cái máy tính cổ lỗ sĩ nhất. Mà phía dưới màn hình là một hàng nút điều hướng trái - giữa - phải, bên phải ngoài cùng có một cổng cắm USB.

Khoan đã, USB?

Mộc Nam suýt chút nữa thì quên mất vụ này. Cậu móc từ trong túi ra chiếc USB mà Mạnh Tri Nhạc đã đưa cho cậu ở khu nghỉ ngơi, sau khi khởi động máy thì thăm dò thử cắm nó vào.

"Tít ——"

Âm thanh thông báo đột nhiên vang lên. Giây tiếp theo màn hình sáng bừng, trên màn hình màu xanh lá cây hiển thị thanh tiến độ đang được load một cách chậm chạp.

Cậu dứt khoát ngồi xổm xuống, kiên nhẫn chờ đợi rồi lại ngồi phịch xuống cái ghế lười sau lưng. Khi thanh tiến độ tải xong, sự chú ý của Mộc Nam cũng ngày càng tập trung cao độ...

"Beee beee beee! Beee beee beee ~ Beee beee beee beee beee beee ~ Beee beee! Beee beee beee beee beee beee beee beee beee beee beee beee beee..."

Mộc Nam: ......????

Tiếng cừu kêu từ ít biến thành nhiều, trong nháy mắt lấp đầy cả căn phòng. Cùng lúc đó, từng con cừu hoạt hình cũng từ bốn phương tám hướng trên dưới trái phải thi nhau nhảy vào trong màn hình, thậm chí còn có cả hiệu ứng âm thanh nảy tưng tưng cùng kỹ xảo đặc biệt, phối hợp với dòng chữ "Sinh nhật vui vẻ" trên tường, quả thực mang lại một loại cảm giác náo nhiệt và vui mừng khó tả ——

Vui cái con khỉ ấy! Đây là cái thứ quái quỷ gì vậy? Nút âm lượng đâu? Ồn chết đi được, sao bây giờ ấn nút tắt nguồn cũng vô dụng thế này?!

Mộc Nam cố nén xúc động muốn đập nát cái máy phát, cố gắng tìm cách dừng lại giữa một bầy cừu hoạt hình... Cậu vẫn nhớ trong hồi ức, bản thân cậu trong quá khứ và Mạnh Tri Nhạc từng nhiều lần nhắc tới "Virus Cừu". Chẳng lẽ thứ bọn họ muốn tìm chính là thứ này sao? Cái này cũng quá phiền phức rồi đấy? Uy lực của nó có khi còn ngang ngửa với loại nến hoa sen hễ hát nhạc chúc mừng sinh nhật là hát mãi không chịu ngừng ấy chứ!

Mộc Nam vừa khuyên bảo bản thân bình tĩnh, vừa phân tích lại những manh mối tìm được cho đến nay trong đầu. Cậu nhìn chằm chằm vào những con cừu sẽ trở nên vặn vẹo sau khi đâm vào vách tường... Vặn vẹo... Khoan đã, vặn vẹo?

Cậu vươn tay về phía nút điều hướng bên dưới màn hình, lần lượt ấn xuống, giữa, trái, trái, phải —— Giây tiếp theo, tiếng cừu kêu ồn ào đó liền cùng với hình ảnh biến mất sạch sẽ.

Quả nhiên, màn chơi tìm cánh cửa chính xác cùng [Nhị tiểu thư] chính là mật mã. Thế mà lại liên kết theo kiểu này, xem ra Mộc Nam của quá khứ dường như còn cẩn thận hơn cậu tưởng nhiều.

Ngay sau đó, những con cừu hoạt hình trong màn hình biến mất từng con một, nhưng tấm màn màu xanh lá cây lại từ từ lan rộng ra, ngay trong khoảnh khắc nhuộm xanh cả căn phòng liền chuyển thành một khung cảnh khác.

Cảm giác choáng váng quen thuộc lại ập đến. Mộc Nam theo bản năng muốn đưa tay lên xoa đầu để giảm bớt cơn đau, nhưng lại phát hiện bản thân một lần nữa không thể điều khiển được cơ thể.

Lại là hồi ức sao?

Cậu nhớ lại những ký ức mình vừa nhớ ra sau khi trải qua hồi sinh, tuy vụn vặt lẻ tẻ nhưng lượng thông tin lại rất lớn. Thế nhưng nếu hỏi cậu còn ký ức nào chưa nhớ lại được, thì chỉ có...

Việc cậu đã chết như thế nào mà thôi.

.

"Nhiệm vụ lần này là lần đầu tiên cậu và Tô Bất Thức hợp tác đúng không?"

Bên ngoài phòng thí nghiệm, Mạnh Tri Nhạc đang khoanh tay dựa vào khung cửa. Ánh mắt hắn nhìn Mộc Nam gần như có thể dùng hả hê khi người gặp họa để hình dung: "Vậy thì cậu phải cẩn thận một chút đấy nhé. Tôi nghe người bên tổ giám sát nói, Tô Bất Thức vì cậu mà thậm chí liên tục mấy ngày không ngủ để chuẩn bị phương án, chỉ chờ lúc cậu phạm lỗi là bắt giữ cậu ngay. Đến lúc đó cả người lẫn tang vật rành rành, nói không chừng lần này cậu không vào phòng cấm túc không được đâu."

"Thật hay giả vậy, anh ta ghét tôi đến thế cơ à?" Mộc Nam giả vờ kinh ngạc, "Tôi chọc gì anh ta à?"

Mạnh Tri Nhạc nhắc nhở cậu: "Hôm qua lúc họp cậu còn kiếm chuyện với người ta trước mặt tất cả mọi người đấy thây."

"Tôi làm thế là vì thích anh ta mà." Mộc Nam nói với vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn, "Thích anh ta nên mới muốn anh ta nhìn tôi nhiều hơn chút, thế thì có gì sai? Hơn nữa anh không cảm thấy sao, lâu lắm rồi mới gặp được một người có thể đấu đá qua lại với tôi trên phương diện dữ liệu, đó là top 2 đấy nhé! Lúc còn là người chơi đã đá đít ai đó tụt hạng rồi, chẳng phải thú vị hơn anh nhiều sao?"

"Được được được." Mạnh Tri Nhạc mỉm cười nói, "Vậy thì làm phiền cậu cứ tiếp tục duy trì cái kiểu 'thích' như học sinh tiểu học này đi. Ngoài ra đừng có dìm hàng tôi để nâng người khác lên, cảm ơn."

Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "thích". Mộc Nam nhìn biểu cảm này của hắn là biết ngay đối phương làm vậy là có ý đồ gì. Cậu xoay người lại, quả nhiên nhìn thấy Tổ trưởng đang dẫn Tô Bất Thức đứng ngay sau lưng bọn họ, người trước thì vẻ mặt đầy xấu hổ, còn người sau thì hoàn toàn vô cảm.

"Chào giáo sư Tô nha~" Mộc Nam tiếp tục dùng chiến lược mình không ngại thì người ngại là người khác, híp mắt cười nói, "Giáo sư Tô tối qua ngủ có ngon không? Có nghe thấy lời tỏ tình vừa rồi của tôi không đấy?"

Không khí xung quanh trong khoảnh khắc đó như giảm xuống mấy độ. Tổ trưởng vô duyên vô cớ chịu vạ lây rùng mình một cái, vội vàng cười trừ rồi dẫn Tô Bất Thức vào phòng thí nghiệm trước.

"Vừa nãy có phải anh ta trừng mắt nhìn tôi một cái không?" Mộc Nam trưng ra vẻ vô tội hỏi Mạnh Tri Nhạc, "Con người anh ta kỳ lạ thật đấy. Nếu tôi mà nghe thấy người khác nói thích tôi, tôi nhất định sẽ tán thưởng gu thẩm mỹ của người đó hết lời cho mà xem."

"Đừng có nằm mơ nữa, đồng nghiệp trong 'Lõi' nhìn thấy cậu ai cũng mong đi đường vòng cho rảnh nợ." Mạnh Tri Nhạc hận không thể đá cho cậu một cái, tiếc là vừa mới nhấc chân lên thì đối phương đã như con cá chạch trơn tuột lách người bám theo Tô Bất Thức vào bên trong.

Tô Bất Thức vẫn giữ nguyên dáng vẻ như thể cả thế giới đều nợ tiền mình. Mặc kệ Mộc Nam nói nhảm thế nào anh cũng chọn cách phớt lờ, nhưng ngay khi đối phương vừa bước vào phạm vi an toàn, anh không nói hai lời liền trực tiếp phản kích.

"Oa, dọa chết người ta." Mộc Nam lùi lại một bước né tránh, "Giáo sư Tô vẫn thích giấu lưỡi dao trong tay áo như vậy nhỉ. Nhưng mà nhiệm vụ lần này là không được mang theo bất cứ thứ gì đâu nha, anh sẽ không vi phạm quy tắc đâu nhỉ?"

"Rầm" một tiếng, Tô Bất Thức đập mạnh lưỡi dao mỏng kia lên bàn, đồng thời liếc cậu một cái, lạnh lùng nói: "Tay không cũng đủ rồi."

Cái gì mà tay không cũng đủ? Đương nhiên là đủ để giết cậu. Mộc Nam nghe vậy thì nhún vai, tỏ vẻ biết điều dừng lại đúng lúc để chứng minh mình sẽ rất ngoan ngoãn. Sau khi đứng vào vị trí của mình, cậu còn nhe răng để lộ lúm đồng tiền cười lấy lòng với người kia.

Tô Bất Thức dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Được rồi được rồi, chúng ta làm chính sự trước đã." Tổ trưởng tranh thủ lúc hai người ngừng chiến liền xen vào, "Bug cần sửa chữa lần này nằm ở phó bản có mã là 《Tháp》. Việc người chơi cần làm là thoát khỏi sự khống chế của tháp canh và mượn đường tháp Thông Thiên để qua màn, còn NPC sẽ tìm mọi cách để giam cầm và đồng hóa người chơi. Tuy nhiên căn cứ theo phản hồi của tổ giám sát, kể từ khi phó bản mở ra, không chỉ người chơi chịu ảnh hưởng dẫn đến tự sát tập thể, mà ngay cả NPC cũng bắt đầu liên tục thực hiện hành vi lao đầu vào chỗ chết trên diện rộng, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự vận hành của phó bản. Tóm lại, sau một tháng rà soát, chúng tôi đã dọn sạch toàn bộ người chơi trong phó bản và cho ngừng hoạt động tháp canh, phần còn lại sẽ giao cho hai người."

Đây chính là nguyên nhân mà một tháng trước đã thông báo cho hai người bọn họ phải hợp tác. Thâm Uyên tuy đầu óc không tốt lắm, nhưng cũng biết dùng cái cách đơn giản thô bạo là tìm một người giám sát cậu, tiện thể làm bia ngắm cho cậu, có điều sự giám sát này rốt cuộc có tác dụng hay không...

Mộc Nam bước vào khoang truyền tống, híp mắt cười với Tô Bất Thức ở khoang bên cạnh.

Cứ để chúng ta rửa mắt mà xem, giáo sư Tô.

.

Thế giới này còn cô quạnh hơn tưởng tượng của cậu.

Mộc Nam tùy ý đá một viên đá bên đường. Viên đá lăn vài vòng, vạch ra mấy đường gợn sóng trên vũng nước tích tụ do cơn mưa triền miên không dứt.

"Thời tiết chán thật." Mộc Nam che ô đánh giá, "Hèn chi NPC nhìn thấy đều muốn chết."

Tô Bất Thức nhìn theo tầm mắt của cậu. Một người qua đường với khuôn mặt vặn vẹo đang đập đầu vào tường từng cái một. Anh vừa định tới gần, tên NPC kia liền bật dậy thật mạnh, thế mà lại chạy như bay rồi nhảy thẳng xuống hồ.

Anh tiếp tục thử tiếp cận một người khác, kết quả vẫn y như cũ.

"Nhân duyên của giáo sư Tô không tốt lắm nhỉ?" Mộc Nam cười hì hì sáp lại gần, rồi lại vì ánh mắt của đối phương mà giơ tay đầu hàng lùi lại.

Tất cả người qua đường đều đang tránh xa bọn họ.

Anh ghi chép lại những nội dung vừa nhìn thấy, sau đó nhìn về phía xa, nhìn chằm chằm vào những ngọn tháp canh cao chọc trời giữa màn mưa.

Do ngược sáng nên những ngọn tháp hiện lên một màu đen thẫm trên nền trời xám trắng. Trên đỉnh tháp không có những cột sáng, điều này chứng minh những tháp canh này đúng là đã bị tắt đi giống như lời Tổ trưởng nói.

"Kỳ lạ thật." Mộc Nam nói, "Tháp canh đều đã tắt rồi, vậy còn cái gì đang ảnh hưởng đến hành vi của con người được nhỉ?"

Tô Bất Thức nói: "Chỉ có thể điều tra trước đã."

"Điều tra à..." Mộc Nam nói, bỗng nở nụ cười đầy ẩn ý, "Giáo sư Tô có từng nghĩ tới chưa, tại sao lần này Thâm Uyên lại phái anh tới hợp tác với tôi?"

Tô Bất Thức quay đầu nhìn cậu, không nói gì.

"Tôi đang nghĩ, nói không chừng Thâm Uyên trừ việc để anh ngăn không cho tôi gây họa ra, thì còn gửi gắm kỳ vọng khá cao ở anh đấy. Ví dụ như... điều tra rõ rốt cuộc có bao nhiêu kẻ trong tầng lớp quản lý đang mượn tay Thâm Uyên để giở trò quỷ."

Tô Bất Thức khẽ nhíu mày: "Ý gì?"

"Trò chơi con Cừu vui là vui ở chỗ nó công bằng chính trực. Một khi bị tư tâm của con người lợi dụng, vậy thì chán ngắt mất." Mộc Nam nói, lại như chỉ thuận miệng nhắc tới rồi chuyển chủ đề, "Được rồi, tại hai đứa mình mà khu vực này đã chẳng còn NPC nào sống sót nữa rồi. Muốn tìm manh mối thì vẫn là hai chúng ta cùng nhau từ từ tìm thôi."

Tô Bất Thức không từ chối. Thế là hai người vừa duy trì khoảng cách với nhau, vừa thử tiếp cận tất cả những "sinh vật" biết cử động. Tuy rằng kết quả không được như ý, nhưng giằng co một ngày trời cũng tìm ra được một số quy luật. Thế nhưng, ngay khi bọn họ sắp sửa đi hết khu ngoại thành thì một biến cố đột nhiên xảy ra.

Những ngọn tháp canh vốn dĩ vẫn đang tắt ngúm, bỗng nhiên toàn bộ đều được bật mở.

.

Tác giả: Bắt đầu các chương hồi ức, ước chừng 3 ~ 4 chương.

Trước Tiếp