Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
[Người chơi D414 kích hoạt kỹ năng "Cầu nguyện", giới hạn 10 phút, bắt đầu tính giờ.]
.
Dòng nước lạnh buốt liên tục tràn vào mũi miệng. Sau cơn sốc nháy mắt thoáng qua, Mộc Nam không nhịn được mà thầm chửi thề trong lòng, dạo này cậu như xung khắc với mệnh thủy hay sao ấy, vùng vẫy vài cái cố gắng nổi lên, nhưng ngoại trừ việc bị sặc thêm nước thì chẳng có tác dụng gì.
Chuyện này không đúng lắm, trong lúc bị lũ cá dưới nước húc cho lộn nhào, Mộc Nam hiếm hoi giữ được chút tỉnh táo mà suy nghĩ. Cậu có phải không biết bơi đâu, chỗ rơi xuống cũng là vùng nước nông, thế nhưng hiện tại cậu lại có cảm giác bản thân vẫn đang từ từ chìm xuống.
Những cái bóng đen điên cuồng trong ao nước xé toạc mảng sáng xanh u tối, Mộc Nam có thể cảm nhận được bóng tối trước mắt đang dần lan rộng theo đồng hồ đếm ngược trong đầu, đồng thời vùng bụng và cánh tay cũng truyền đến cơn đau do va đập và bị cứa rách —— Chết tiệt, đám cá này chắc không phải coi cái tên dính đầy bụi phấn là cậu đây thành thức ăn luôn rồi đấy chứ!
Chỉ là không biết chết đuối với bị cắn chết thì cái nào thảm hơn, Mộc Nam nghĩ vẩn vơ. Khi trước mắt hoàn toàn chìm vào bóng tối, cậu thậm chí bắt đầu thấy may mắn vì mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Thế nhưng lại không hề kết thúc.
Mộc Nam mở mắt ra, khung cảnh trước mắt mờ ảo như được bọc trong bọt khí. Nhưng dù có mờ đến đâu thì cậu cũng cảm thấy mình không thể nào đang ở dưới nước mà dịch chuyển tức thời đến trước cửa nhà La Nhạn được.
Phải, trước mắt cậu không phải là đáy nước với màu sắc quái dị, mà là mặt đất ngập tràn ánh nắng.
Chẳng lẽ lại là ảo giác? Mộc Nam nghi hoặc cúi đầu kiểm tra, không nhìn thì thôi, vừa nhìn cậu mới phát hiện trên người cậu đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng kiểu dáng cổ lỗ sĩ, vai đeo túi chéo, trước ngực đeo một viên đá, bên trên khắc chữ "Thư" quen thuộc.
Đây không phải là cơ thể của cậu.
Trong "ảo cảnh" dường như vừa mới tạnh mưa, Mộc Nam vội vàng soi xuống vũng nước trên mặt đất, mặt nước nông phản chiếu một khuôn mặt ôn hòa, chính là người mà cậu đã mơ thấy trước đó.
"Bác sĩ Trần?"
Một tiếng gọi vang lên từ sau lưng, Mộc Nam cảm thấy cỗ thân thể này giật mạnh một cái, ngay sau đó liền không chịu sự khống chế của cậu mà tự xoay người lại. Cậu nhìn thấy trưởng thôn thôn Cống Hồ và một người đàn ông trạc ba mươi tuổi đang sánh vai nhau đi tới.
"Trưởng thôn" này trông trẻ hơn lão già trong hiện thực nhiều, tiếng gọi ban nãy là do ông gọi. Còn người đàn ông bên cạnh ông chỉ nhướng mí mắt lên nhìn cậu một cái, rồi cau mày lại.
"Trưởng thôn, còn cả anh Hưng nữa." Mộc Nam nghe thấy chính mình cười nói, giọng nói y như những gì cậu từng nghe thấy trong mơ, không hề pha lẫn chút khẩu âm nào.
Hóa ra người đàn ông đó chính là La Triệu Hưng sao? Quả nhiên... Nhìn thế này mới thấy La Nhạn và gã trông chẳng giống nhau tẹo nào.
Cậu bây giờ hẳn là đã bị phó bản kéo vào cốt truyện ẩn, tuy không biết điều kiện kích hoạt là gì, nhưng đã đến rồi thì cứ an tâm mà ở lại thôi. Cậu cũng dứt khoát chẳng thèm cố gắng kiểm soát hành vi của cơ thể này nữa, mà yên tâm theo dõi diễn biến câu chuyện.
"Mày đứng ở cửa nhà tao làm gì?" La Triệu Hưng hoàn toàn không có ý cảm kích, giọng điệu nghe vô cùng khó chịu.
"Tôi đến để bàn với hai vị về chuyện đã nhắc tới lần trước." Trần Thư Đạt vẫn giữ nguyên giọng ôn hòa nói, "Ngu thần vừa mới được mời vào trong từ đường, tôi nghĩ chắc hai vị cũng khá bận rộn, nên liền qua đây đợi trước."
"À, ra là vậy." Trưởng thôn nghe thế lập tức híp mắt cười rạng rỡ, "Vậy chúng ta vào trong nói, vào trong nói."
La Triệu Hưng thấy vậy có vẻ không vui lắm, nhưng cửa nhà rõ ràng không phải nơi thích hợp để bàn chuyện, thế là ba người cứ thế cùng nhau đi vào trong sân.
Bố cục trong sân không thay đổi gì mấy, chỉ là dưới gốc cây lựu bên trong chất đống vỏ chai rượu. Mộc Nam nhìn theo bọn họ bước vào cửa, kết quả lại chạm phải một đôi mắt khác.
Đó là một đứa trẻ chừng sáu bảy tuổi, dáng người gầy gò nhỏ bé, đôi mắt đen láy sâu thẳm, đang đứng im lặng trong xó.
Trưởng thôn và La Triệu Hưng rõ ràng bị đứa trẻ trong bóng tối làm cho giật mình. La Triệu Hưng lập tức gầm lên giận dữ, vớ lấy cái chổi lông gà ở cửa ném mạnh về phía nó.
"Mẹ cha cái thứ đen đủi chết tiệt kia! Đứng lù lù ở đấy định dọa ai thế hả? Ai cho phép mày bước chân vào sảnh chính?!"
Đứa trẻ đó không né không tránh, cứ thế hứng trọn cú ném, cái móc sắt cứa rách trán, máu tươi tức khắc trào ra. Nhưng dù còn nhỏ như vậy mà nó đã mang hình bóng quật cường của tương lai, đau đến mức run rẩy cả người nhưng không khóc nấy một tiếng mà cứ im thin thít như đang đợi người lớn nguôi giận.
"Ấy, đừng trút giận lên thằng bé chứ, Đại Nhạn là do tôi gọi ra đấy." Trần Thư Đạt lên tiếng, "Tôi bảo nó làm chút đồ ăn mang cho mẹ nó, cả lớn cả nhỏ đều chết đói thì phải làm sao?"
"Mày vào nhà tao à?" La Triệu Hưng sa sầm mặt mày nhìn lướt qua Trần Thư Đạt, "Ai cho mày nói chuyện với mẹ con nó?"
"Là tôi mạo muội rồi." Trần Thư Đạt ung dung đáp, "Nhưng nếu anh đã tốt bụng quyết định 'thu nhận' bọn họ, thì đương nhiên không thể để bọn họ cứ thế mà chết uổng thế được. Này, chú có ít thuốc ở đây, cầm lấy cho mẹ cháu uống đi."
Hắn lấy từ trong túi đeo chéo ra một hộp thuốc đưa cho La Nhạn đang đứng trong xó, Mộc Nam liếc nhanh qua, đó là loại thuốc chống viêm thường thấy nhất, cậu bé nhận lấy rồi cúi đầu chạy đi. Còn La Triệu Hưng như vì câu nói ban nãy của hắn mà nhớ ra điều gì đó nên không ngăn cản, nhưng sắc mặt lại càng khó coi hơn.
"Đó là vợ tao, con trai tao, mày bớt lo chuyện bao đồng đi." La Triệu Hưng bực bội đá vào cái ghế, "Thằng chó chết, khách đến rồi cũng không biết pha trà mời bố nó."
"Ây da, được rồi được rồi, anh còn không cho thằng bé đun nước thì uống trà cái gì?" Trưởng thôn vội vàng giảng hòa, "Hơn nữa Thư Đạt là bác sĩ, khám bệnh thì có sao đâu chứ, chúng ta vẫn mau bàn chính sự đi thôi!"
Ba người bèn ngồi xuống ghế trong sảnh chính, Mộc Nam chú ý thấy vào thời điểm này vẫn chưa có bàn thờ hay bức tượng đầu cá thân người quái dị kia, sau sân bỗng truyền đến tiếng phụ nữ khóc lóc đứt quãng nhưng bọn họ lại coi như chuyện thường ngày, không nhắc tới chữ nào.
"Hôm nay bọn tôi đã đến từ đường, nói chuyện với tên tư tế đó rồi." Trưởng thôn mở lời trước, cảm thán, "Nói chứ, tên đó đúng là có bản lĩnh thật. Phàm là người đến cúng bái Ngu thần, lúc về đều kể là đã nhìn thấy thứ mà mình muốn thấy nhất, nào là hứa hẹn vinh hoa phú quý, gấm vóc ngọc ngà, tên tư tế đó cứ mở miệng là nói vanh vách."
"Hừ," La Triệu Hưng cười khẩy một tiếng, "Chứ sao nữa? Mấy thằng lừa đảo đi lừa người khác, còn hắn thì lừa cả chính mình."
"Này, đừng có nói bậy." Vẻ mặt của trưởng thôn không mấy tán đồng, "Chúng ta ở đây để bàn cách đối phó với tên tư tế đó, nhưng ngài Ngu thần thì tuyệt đối không thể đắc tội. Anh quên những gì tôi đã kể cho các anh nghe rồi à, về mối quan hệ giữa tổ tiên nhà họ La và Ngu thần từ trăm năm trước ấy? Hồi đó ở mảnh đất ấy đã chết bao nhiêu người? Anh thực sự tưởng cái thôn này của chúng ta ghê gớm hơn người ta sao?"
La Triệu Hưng nghe vậy thì im bặt, Trần Thư Đạt mỉm cười, nói: "Không cần lo quá làm gì, nếu tên tư tế đó đã nói hồ Cống Hồ có ích cho việc tu luyện của Ngu thần, vậy thì chúng ta cứ coi như là đôi bên cùng có lợi thôi."
"Đừng có để đến lúc bị người ta lừa vào tròng, rồi lại bắt tao đi dọn rác hộ chúng mày." La Triệu Hưng nhổ toẹt một bãi đờm, ánh mắt hung hăng như hận không thể nhổ thẳng vào mặt người đối diện.
"Tôi chẳng qua chỉ là bên trung gian, so với hai vị đây, một người vận chuyển hàng, một người trông coi hàng... thì ai lại thèm đi đối phó với tôi làm gì cơ chứ?" Trần Thư Đạt nói rất chậm rãi, giọng điệu nghe như thực lòng lo lắng cho hai người đối diện, "Nếu trưởng thôn thực sự lo lắng như vậy, thì hãy cấp cho tôi một mảnh đất ở khu từ đường đi. Tôi xây một cái phòng khám, cũng tiện giúp mọi người để mắt trông chừng bọn họ."
La Triệu Hưng liền nhìn cậu: "Mày mà có lòng tốt thế á?"
"Anh Triệu Hưng nói kiểu gì thế, tôi với các anh mới là người thân máu mủ ruột rà mà." Trần Thư Đạt cười, ngón tay mân mê viên đá đeo trước ngực, "Tôi còn khá thích món đồ mà tên tư tế tặng này đấy, tấm bùa hộ mệnh kết nối chúng ta lại với nhau, như thể chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây vậy."
"Đúng thế, nhưng chúng ta vốn dĩ đã là vậy mà?" Trưởng thôn bất lực nói, "Được rồi, tôi sẽ duyệt mảnh đất đó cho anh, đến lúc đó phải vất vả cho anh rồi."
"Việc nên làm mà." Trần Thư Đạt cười đáp, "Vậy tôi không làm phiền nữa, xin phép về trước đây."
Hắn đứng dậy khỏi ghế, chủ nhân ngôi nhà này lại hoàn toàn không có ý định tiễn khách. Trần Thư Đạt cũng chẳng để tâm, ra khỏi cửa liền đi thẳng ra đến sân, như thể không hề nghe thấy tiếng khạc nhổ vọng tới từ phía sau.
Hắn vẫn luôn giữ nụ cười đúng mực trên môi, Mộc Nam có hơi nghi ngờ không biết cơ mặt hắn có bị cứng đơ luôn rồi không, tiếp đó, cậu cảm thấy bước chân của đối phương khựng lại khi đi đến cổng, rồi quay đầu nhìn về hướng góc tường.
Có một hộp thuốc chống viêm đang nằm yên tĩnh ở chỗ đó, rất rõ ràng là bị người ta ném vứt ở đó.
Mãi đến tận lúc này thì Trần Thư Đạt mới hơi thu lại nụ cười trên mặt.
.
Khung cảnh lại xoay chuyển một lần nữa.
Lần này môi trường xung quanh tối tăm hơn ban nãy rất nhiều. Mộc Nam vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một cái đầu cá khổng lồ, nếu không phải cơ thể cậu hiện tại đang bất động, thì cậu suýt nữa đã quên mất khả năng vẫn đang ở trong ảo cảnh rồi.
Rất rõ ràng, cơ thể mà cậu đang ký sinh hiện tại vẫn là Trần Thư Đạt, còn thứ trước mặt cậu cũng chẳng phải quái vật đầu cá gì, mà thực chất là một người đang đeo chiếc mặt nạ đầu cá khổng lồ.
Người đeo loại mặt nạ này hiện tại chỉ có một, chính là tư tế thôn Cống Hồ.
"Dạo gần đây may mà nhờ có bác sĩ Trần nên ngài Ngu thần mới tích lũy được nhiều thần lực đến thế." Tên tư tế đó vừa nói, vừa tháo chiếc mặt nạ trên đầu xuống, lộ ra một khuôn mặt trắng bệch quanh năm không thấy ánh mặt trời. Trên khuôn mặt đó có một vết sẹo dài do dao chém, kéo dài từ dưới mắt ngang qua sống mũi đến tận gò má bên kia, "Hy vọng sau này chúng ta vẫn có thể tiếp tục hợp tác."
"Nói gì vậy, tôi mới là người phải cảm ơn ngài đã cung cấp nguồn hàng cho tôi chứ." Trần Thư Đạt nói, chỉ tay vào mặt đối phương, "Để thế này không sao chứ?"
"Đi lại trong 'trần gian' để tìm kiếm người mua mấy vụ này, thì không cần phải dùng thân phận sứ giả của Ngu thần để ra mặt." Tư tế nói, Trần Thư Đạt cười tỏ vẻ đã hiểu, cũng không hỏi thêm nhiều.
Bọn họ ở đây nói chuyện đầy ẩn ý, mà Mộc Nam cũng không hoàn toàn nhàn rỗi, cậu nhận ra đây chính là đường hầm bên dưới từ đường, hai người này đang vừa đi vừa trò chuyện —— Vậy giờ là tình huống gì đây? Trần Thư Đạt vừa quay đầu đã lại móc nối với tư tế rồi sao?
Bọn họ có lẽ đang trên đường quay về, bởi vì Mộc Nam rất nhanh đã nhìn thấy căn phòng sáng đèn phía trước. Đó chính là căn phòng mà ban nãy cậu tìm thấy mặt dây chuyền hình viên đá, Mộc Nam vốn tưởng rằng người ở bên trong sẽ là La Triệu Hưng, thế nhưng khi tư tế và Trần Thư Đạt đến gần lại nhìn thấy một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
La Nhạn đang đứng quay lưng về phía cửa, ngay khi vừa nghe thấy tiếng động liền giật mình quay đầu lại, sợ đến mức làm rơi thứ đang cầm trên tay xuống đất kêu "bộp" một tiếng.
Đó là một cuốn sổ tay bìa đen, to cỡ bàn tay người lớn. Trần Thư Đạt bước tới nhặt cuốn sổ lên, tiếp đó liền nở một nụ cười ôn nhu với đứa trẻ đang sợ đến mức ngây người trước mặt: "Đại Nhạn, sao cháu lại ở đây?"
"Cháu..." La Nhạn cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng thực tế thì lời nói đã bắt đầu lộn xộn không rõ ràng, "Cháu chỉ tò mò... không cẩn thận tìm thấy..."
Cậu bé lúc này trông đã lớn hơn ảo cảnh trước đó, dáng vẻ khoảng mười một, mười hai tuổi, khó mà tưởng tượng được một đứa trẻ mới ngần ấy tuổi làm cách nào có thể tự mình mò mẫm tìm ra được đường hầm này.
Khoan đã, nếu La Nhạn cũng đi xuống từ đường hầm bên dưới từ đường, vậy chẳng phải ban nãy nó cũng đã đi ngang qua những phòng giam kia rồi sao?
Trần Thư Đạt rõ ràng cũng nghĩ đến điểm này, hắn thong thả phủi phủi những hạt bụi vốn không hề tồn tại trên cuốn sổ, giọng nói vẫn nhẹ nhàng ấm áp: "Nói cho chú biết, Đại Nhạn, cháu đã nhìn thấy những gì rồi?"