Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 56: Xuống nước

Trước Tiếp

Khoảnh khắc thứ đó chạm vào cậu, Mộc Nam cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn bình tĩnh hơn cậu tưởng nhiều.

Cậu không rút tay lại ngay, mà ở yên cảm nhận xúc cảm ẩm ướt đó từ từ bò trên mu bàn tay mình, lúc này mới chậm rãi cúi người xuống, nhìn vào thứ đang ở dưới gầm giường.

Một khối thịt tròn màu xanh xám đang ẩn nấp trong bóng tối. Cái đầu to như một khối u đang đối diện với cậu, vị trí có vẻ là hốc mắt thì toàn là đồng tử đen ngòm không có chút tròng trắng nào, còn tứ chi ngắn ngủn dị dạng của thứ đó lúc này thì đang áp sát vào mu bàn tay cậu, ngay khi vừa chạm mắt với Mộc Nam liền ngoác cái miệng dài ngoằng ra, không chút tiếng động cười rộ lên.

"......"

Mộc Nam thầm nghĩ con vong nhi này đúng là âm hồn bất tán. Cậu thử rút tay về, thứ đó lập tức co giật dữ dội một cái, ngay sau đó như một con chuột tinh ranh chui tọt vào phía cuối giường.

Ánh đèn pin vội vàng quét theo, nhưng con vong nhi đó trong chớp mắt đã biến mất không còn tăm hơi.

Mộc Nam lập tức bò ra khỏi gầm giường, cậu xòe lòng bàn tay, để lộ viên đá vừa moi ra được, cả tay cậu lúc này dính đầy bụi bẩn và cáu ghét. Ngoài những vết bẩn ban nãy ra, còn có một thứ chất lỏng màu đen dính nhớp không rõ là gì, tỏa ra mùi tanh nồng nặc, nhìn sơ qua thì cực kỳ giống với thứ chất lỏng trên tứ chi của con quỷ con kia.

"Tay cậu bị sao thế?" Tô Bất Thức rõ ràng đã chú ý tới sự khác thường của cậu, lập tức nhíu mày hỏi.

"Tôi vừa nhìn thấy con vong nhi mà chúng ta từng gặp ở bệnh viện hồi trước." Mộc Nam trần thuật lại.

Tô Bất Thức nghe vậy liền thay đổi sắc mặt, chẳng thèm liếc mắt nhìn viên đá trên tay cậu lấy một cái, ngược lại lôi ngay một cuộn băng đã được bọc kỹ từ trong túi ra, nắm lấy cổ tay cậu bắt đầu lau sạch vết dịch nhầy trên đó: "Có cảm thấy khó chịu ở đâu không? Tay có đau không?"

"Không sao đâu, chỉ là cảm thấy thứ này dính trên tay cứ tởm tởm thế nào ấy." So với tâm trạng căng thẳng của anh, Mộc Nam ngược lại bình tĩnh hơn nhiều. Cậu ngoan ngoãn để mặc cho Tô Bất Thức lau chùi tay phải của mình, thậm chí còn có tâm trạng cười đùa, "Tối qua lúc mơ mấy cái giấc mơ liên hoàn tôi cũng mơ thấy thứ đồ chơi này, tôi đang nghĩ, rốt cuộc là nó bám theo chúng ta từ bệnh viện vào thôn, hay vốn dĩ đã là đặc sản địa phương ở đây nhỉ..... Ây da giáo sư Tô, ổn cả rồi ha, cuộn băng này đắt tiền lắm đấy, chúng ta cứ lãng phí cả nắm thế này thì không tốt lắm đâu..."

"Đứng im." Tô Bất Thức nhìn thái độ vô lo vô nghĩ này của cậu thì chẳng biết phải nói sao cho phải, nên chỉ có thể dùng thái độ kiên quyết rồi đồng thời để cậu tiếp tục suy nghĩ về chính sự: "Thứ đó không ổn lắm, nhưng có vẻ như nó không cùng một giuộc với Ngu Thần."

"Đúng thật, thứ đó ban nãy ngoại trừ dọa tôi giật mình ra thì cũng không hề mở miệng cắn tôi..." Mộc Nam trầm ngâm suy nghĩ, Tô Bất Thức liền rất tự nhiên im lặng, trong lúc để thời gian cho cậu tự mình nghiền ngẫm còn giúp cậu lau sạch tay phải, thuận tiện thay luôn băng gạc mới cho tay trái.

Từ đầu đến cuối, Tô Bất Thức dường như chẳng thèm bận tâm xem Mộc Nam lôi ra cái gì từ gầm giường, đợi anh bận xong hết việc thì Mộc Nam mới lấy viên đá ra xem lại.

Ban nãy đã thấy quen mắt, bây giờ nhìn kỹ lại, quả nhiên ngoại hình của nó giống hệt viên đá nhặt được trong bệnh viện trước đó, chỉ khác là sợi dây đỏ buộc đá vẫn còn nguyên vẹn, và chữ khắc trên đó là chữ "Triệu".

"La Triệu Hưng?" Mộc Nam đoán mò.

Còn chưa đợi Tô Bất Thức bên cạnh có phản ứng gì thì Đào Hải Nguyệt - người vốn đang chuyên tâm muốn lật tung cả căn nhà lên vừa nghe thấy cái tên này liền quay phắt lại, chiếu đèn pin trên tay vào viên đá kia.

"Sao thế, cô nhận ra à?" Mộc Nam nhướng mày nhìn cô ta.

"Anh tìm thấy cái này ở đâu?" Đào Hải Nguyệt không đáp mà hỏi ngược lại, động tác thậm chí còn ẩn ý muốn đòi lấy viên đá.

"Thứ cô đang tìm chính là cái này sao?"

"Không liên quan đến anh." Đào Hải Nguyệt lạnh lùng đáp.

"Nếu cô đã nói thế thì chúng ta chẳng cần thiết phải đi cùng nhau nữa." Mộc Nam nhún vai, "Chỉ là thông tin thôi mà, trao đổi ngang giá cũng không làm được sao?"

"......" Đào Hải Nguyệt khẽ nhíu mày, nhưng cũng không muốn dây dưa với cậu nên cuối cùng chỉ đành nói, "Không phải, thứ tôi muốn tìm không liên quan gì đến vật này."

"Cô muốn tìm đồ của 'La Triệu Hưng' sao?" Mộc Nam hỏi, "Vị này chính là ông bố đã chết của hai anh em La Nhạn, làm sao cô lại dính dáng đến ông ta vậy?"

"La Triệu Hưng chính là chủ nhân của căn phòng này." Đào Hải Nguyệt không thấy bất ngờ, rõ ràng đã sớm biết cái tên này đại diện cho ai, "Thứ tôi muốn tìm là sổ ghi chép vận chuyển hàng hóa trong tay ông ta, nhưng ở đây lại chẳng có gì cả."

Tô Bất Thức nói: "Người đã chết, đồ vật tự nhiên cũng không còn ở đây."

Lời của anh khiến Đào Hải Nguyệt trầm mặc một lát, tiếp đó như đột nhiên nghĩ thông suốt: "Anh nói không sai, tôi không nên lãng phí thời gian ở đây nữa. Viên đá kia các anh cứ giữ lấy đi, nơi này chắc không còn manh mối nào nữa đâu."

Nói xong, cô xoay người rời khỏi căn phòng.

"Vẫn cứ làm theo ý mình nhỉ." Mộc Nam bất lực cất sợi dây chuyền đi, nhìn sang Tô Bất Thức nói, "Đúng rồi, vừa nãy cô ta nhắc đến 'sổ nhập hàng', tôi nhớ bố La Nhạn làm gì có nghề nghiệp đàng hoàng nào đâu, vậy nếu nhập thì lại nhập loại hàng nào nhỉ?"

"La Triệu Hưng cần tiền nuôi con cái ăn học, có lẽ là có con đường kiếm tiền khác." Tô Bất Thức đáp.

Vậy thì khớp với câu không có nghề nghiệp đàng hoàng cậu bảo rồi, Mộc Nam thầm nghĩ. Cậu vừa đi về phía trước vừa nói: "Căn phòng này giống như nơi ở của cai ngục, hơn nữa còn là cai ngục trông coi nhà lao."

Cậu cố tình nhấn mạnh mấy chữ cuối, Tô Bất Thức cũng ngầm thừa nhận suy đoán của cậu, hai người hiển nhiên đều nghĩ giống nhau.

Đào Hải Nguyệt đi đầu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc điều tra. Cô tiếp tục mở cánh cửa trước mặt ra, một luồng gió lạnh thấu xương theo động tác của cô tạt thẳng vào mặt —— Mộc Nam giơ tay lên chắn, đồng thời ngửi thấy mùi tanh ẩm ướt nồng nặc trong không khí.

Đào Hải Nguyệt không chút do dự bước vào, Mộc Nam cũng bám sát phía sau. Ngay khoảnh khắc khi cả ba người đều bước vào trong, cánh cửa sắt đột nhiên tự động đóng sầm lại. Cho dù Đào Hải Nguyệt lập tức quay đầu lại kéo cửa cũng chẳng có phản ứng gì.

Cả ba người đều không ngờ tới kết quả này, Đào Hải Nguyệt nghiến răng nới: "Trúng kế rồi."

Cũng chưa chắc đã là bẫy đâu." Mộc Nam dùng đèn pin soi khung cảnh xung quanh, "Nếu muốn nhốt chết chúng ta ở đây thì cứ lắp thêm mấy cái cơ quan trong hành lang là được rồi, cần gì phải phiền phức thế này?"

"Ban nãy chúng ta đều nghe thấy tiếng gió, cho nên nơi này chưa biết chừng còn có lối ra khác." Tô Bất Thức cũng nói, "Cứ xem xét xung quanh trước đã."

Chuyện đã đến nước này thì cũng chỉ còn cách đó thôi.

Không gian trong đây rộng hơn bọn họ tưởng rất nhiều, ánh đèn pin chiếu ra xa mà không thấy điểm cuối, tiếng nói chuyện thậm chí còn mơ hồ vọng lại vài tiếng. Mộc Nam tìm kiếm khắp nơi một hồi, đi mất một lúc lâu mới sờ được vào vách đá vôi lồi lõm không bằng phẳng tứ phía, cuối cùng cậu xác định nơi này không phải phòng nhân tạo nào cả, mà là một hang đá vôi tự nhiên khổng lồ.

Bên dưới từ đường mà lại rộng thế này sao? Hay là từ lúc bước qua cánh cửa kia, bọn họ đã bị dịch chuyển đến một nơi khác rồi?

Trong lúc cậu đang điều tra xem không gian này rộng bao nhiêu thì phía Đào Hải Nguyệt cũng đã có phát hiện. Mộc Nam đi về phía họ, nhìn thấy trước mặt là một ao nước khổng lồ.

Thảo nào cứ cảm thấy không khí rất ẩm ướt. Mộc Nam nhìn ánh sáng đèn pin khúc xạ trên mặt nước, nước trong ao này không biết sâu bao nhiêu, nhưng trong điều kiện thiếu sáng mà trông vẫn rất trong veo, nói không chừng đây là dòng chảy, nối liền với một nơi nào đó khác.

Mộc Nam nói suy nghĩ của mình cho hai người còn lại nghe, Đào Hải Nguyệt liền đoán: "Chẳng lẽ là hồ Cống Hồ?"

Tô Bất Thức nói: "Chưa chắc, mực nước ở ao này không đúng lắm, có khi là nước ngầm."

Mộc Nam lại ném ánh mắt về phía mặt nước: "Nhưng nước ngầm mà cũng có cá sao?"

Dưới làn nước trong vắt dường như có bóng đen lướt qua, Tô Bất Thức bước lên trước một bước, rõ ràng cũng đã nhìn thấy.

"Tắt đèn đi." Đào Hải Nguyệt đột nhiên lên tiếng, Mộc Nam vừa định nói trong tình huống không biết dưới nước có cái thứ quái quỷ gì mà tắt đèn thì có phải đang đùa không, thì chợt phát hiện đối phương căn bản không nhìn vào vùng nước nông trước mặt, mà đang nhìn chằm chằm vào vị trí giữa ao.

Mặt nước vì có thứ gì đó bơi qua mà trở nên mờ ảo không rõ. Khó khăn lắm Mộc Nam mới chú ý tới ở giữa đáy ao dường như có một khúc nhô lên như được khảm từng viên sỏi, dính liền cùng một chỗ với đống đá đen, nếu không nhìn kỹ thì thật sự không thể nào thấy được.

Đào Hải Nguyệt đã tắt đèn pin trước, Mộc Nam thấy vậy cũng không kiên trì nữa. Đợi đến khi bốn bề lại chìm vào bóng tối được khoảng ba giây thì những viên sỏi dưới đáy nước bất ngờ phát ra ánh sáng màu xanh lục u ám.

Không đúng, đây không phải đá thường, mà là những viên ngọc phát sáng.

Xung quanh lại vang lên những tiếng sột soạt, chỉ nghe mỗi âm thanh thôi cũng đủ biết số lượng dày đặc đến mức nào, giống như có thứ gì đó đang bay về phía bọn họ.

Mộc Nam gần như trong nháy mắt liền nhớ lại đàn thiêu thân khổng lồ gặp lúc mới vào hang. Quả nhiên, cùng với tiếng cánh đập, từng con từng con bay lướt qua người bọn họ rồi bắt đầu lượn vòng quanh trên mặt nước.

Giây tiếp theo, chỉ nghe một tiếng "ùm", mặt hồ vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên bắn lên bọt nước. Mộc Nam lờ mờ nhìn thấy một cái bóng lao vút lên khỏi mặt nước, đớp gọn một con thiêu thân rồi kéo tuột xuống dưới.

Đây chính là cách mà Đào Hải Nguyệt đã nói là dân làng dùng thiêu thân để nuôi cá sao? Nuôi theo kiểu này ư?

Có con cá đầu tiên mở màn nên những con cá khác cũng thi nhau nhảy lên khỏi mặt nước,  trong hang đá vôi lập tức vang vọng tiếng nước cực lớn. Tiếng cá nhảy hòa lẫn với tiếng thiêu thân vỗ cánh nối nhau liên tiếp, trùng trùng điệp điệp, nghe vừa kịch liệt lại kỳ quái.

Ngày càng nhiều thiêu thân bay ngang qua người bọn họ, có vài con còn đâm sầm vào người. Mộc Nam đưa tay bịt mũi miệng để tránh hít phải bụi phấn độc hại, cùng lúc đó, cậu cảm thấy Tô Bất Thức như đang xích lại gần cậu hơn, đặt một tay lên vai cậu, khiến cậu ngay lập tức cảm thấy số lượng thiêu thân va vào lưng giảm đi rất nhiều.

Giáo sư Tô đúng là chu đáo thật. Mộc Nam thầm cảm thán trong lòng, tuy nhiên, hai người bọn họ cứ đứng chôn chân bên bờ thế này cũng không phải là cách. Nghe động tĩnh này thì đám cá kia muốn ăn xong bữa chắc cũng còn phải mất một lúc lâu nữa, nếu bây giờ cậu mà bật đèn pin lên thì đảm bảo đám thiêu thân kia sẽ càng lao vào cậu dữ dội hơn.

Chỉ còn cách liều mình mà đi thôi. Mộc Nam nghĩ thầm, cậu bịt chặt mũi hơn một chút, cúi đầu nói với người bên cạnh: "Cứ thế này mãi thì không ổn, chúng ta nhích từng chút một về hướng của tôi, xem có rời khỏi đây được không."

"Được."

Giọng đáp lại của Tô Bất Thức vang lên đầu tiên, thế nhưng khi nghe thấy câu trả lời của đối phương lại khiến toàn thân Mộc Nam cứng đờ —— Bởi vì giọng nói đó hoàn toàn không truyền đến từ phía sau lưng cậu, mà là từ vị trí bên tay phải cậu.

Vậy thì kẻ đang đứng sau lưng cậu rốt cuộc là ai?

"...... Đào Hải Nguyệt?" Mộc Nam lại cất tiếng hỏi, giọng điệu vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh thường ngày. Ngay sau đó, câu trả lời cộc lốc đầy khó chịu của cô truyền tới, nhưng cũng phát ra từ cùng một hướng với Tô Bất Thức.

Hai người kia dường như hoàn toàn không chú ý đến tình trạng bên này của cậu, cũng có thể là do tiếng đập cánh của đàn thiêu thân đã khiến họ chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến việc khác. Mộc Nam vừa định di chuyển bàn tay đang bịt miệng lên vành tai để truyền tin cho Tô Bất Thức, thì bỗng nhiên, cậu cảm thấy bàn tay đặt trên vai mình siết chặt lại.

Một linh cảm chẳng lành ập tới, Mộc Nam còn chưa kịp né tránh thì đã cảm thấy sau lưng bị người kia đẩy mạnh một cái. Ngay sau đó, cả người cậu liền ngã nhào xuống nước!

Trước Tiếp