Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 41: Mơ chồng mơ

Trước Tiếp

P/s: Mk chuyển Thần Cá sang Ngư thần nhé ~ tại nghe thần cá nó không sang với có lý do á!!!! Mấy chương cũ mình sẽ beta lại sau này nhé.

_

Làn khói đen mang điềm gở cứ thế lượn lờ, tuôn ra từ vết nứt trên tượng thần chảy xuống đất, cuối cùng ngưng tụ lại thành từng cụm bóng xanh xám. Chỉ nhìn qua hình dáng bên ngoài, những thứ này vậy mà lại giống hệt với con quỷ nhỏ đã đẩy cậu xuống hố sâu ở bệnh viện trước kia.

Chúng... chính là thứ được giấu bên trong tượng thần sao?

Trên mặt đất, có những vong nhi tay chân đã mọc ra rõ rệt, có con thì vẫn chỉ là một khối sương mù mờ ảo. Nhưng dù hình thù thế nào, hàng chục con vong nhi này đều răm rắp nghe theo mệnh lệnh của tượng thần. Gần như chỉ trong chớp mắt đã thấy chúng bò rạp dưới đất, vây chặt lấy hai người. Cảm giác ớn lạnh thấu xương hòa cùng tiếng cười khúc khích của em bé tựa như thủy triều ập tới, bủa vây lấy cả hai.

"Chạy!"

Nghe tiếng ra lệnh của Tô Bất Thức, Mộc Nam lập tức hoàn hồn, bám theo đối phương lao ra ngoài. May là cả cửa lớn lẫn cổng sân đều đã được mở sẵn từ trước nên hai người coi như khá dễ dàng thoát khỏi căn nhà mà không gặp phải bất kỳ trở ngại gì.

Thế nhưng, khi chạy vào trong thôn thì mọi chuyện chẳng còn suôn sẻ như vậy nữa. Tô Bất Thức cầm theo chiếc đèn măng xông vốn treo trong sân, hai người phải liều mạng cắm đầu chạy trong điều kiện ánh sáng nhập nhoạng chỉ vừa đủ thấy đường. Đồng thời, Mộc Nam cũng nhận ra con đường mòn ở đây vừa hẹp vừa khó đi, nhưng sao lúc mới vào thôn cậu lại không phát hiện ra đường xá ở đây rối rắm như mê cung thế này nhỉ?

Bóng đêm bao trùm thôn Cống Hồ đã góp phần tạo nên lớp vỏ bọc hoàn hảo cho những mối nguy hiểm rình rập. Mộc Nam có mấy lần suýt thì đâm sầm vào đám vong nhi bất thình lình nhảy ra. Cũng không trách mắt mũi cậu kèm nhèm, bởi trong tình huống chạy thục mạng thế này, Tô Bất Thức chính là nguồn sáng duy nhất. Bóng của đối phương cứ lắc lư che khuất tầm nhìn, đó là chưa kể cậu còn phải căng mắt ra mà bám sát anh để không bị bỏ lại phía sau.

Cũng không biết đã chạy bao lâu, Mộc Nam vốn vẫn cảm thấy lạnh khi trời về đêm ở đây nhưng bởi một màn như vừa rồi mà mồ hôi vã ra như tắm, vậy mà cái người cầm đèn đi trước kia vẫn không hề có chút dấu hiệu giảm tốc độ nào. Cuối cùng, cậu thực sự chạy hết nổi, đành phải mở miệng nói: "Giáo sư Tô ơi, nghỉ chút đi... Đám quỷ con kia cứ lúc ẩn lúc hiện, có vẻ là đang vờn chúng ta đấy... Khoan đã, đây là chỗ nào?"

Cậu bất chợt đưa mắt nhìn xung quanh. Tô Bất Thức cũng không thực sự mặc kệ bỏ cậu lại, nhưng hai người vẫn giữ khoảng cách chừng hai mét. Mộc Nam vừa th* d*c vừa nhìn về phía đối phương. Ở góc độ này, cậu vừa hay nhìn thấy nửa dưới khuôn mặt của Tô Bất Thức được ánh đèn hắt lên, cùng với mặt hồ đang dậy sóng phía sau lưng anh.

Bọn họ đã chạy đến bên bờ Cống Hồ từ bao giờ vậy?

Người kia ngay lập tức ném ánh mắt về phía cậu nhưng không nói lời nào mà như muốn dùng vẻ mặt bình thản để bộc lộ nghi vấn.

Có gì đó không đúng.

Mộc Nam không vì thế mà bước lại gần mặt hồ. Cái đầu đang đau như búa bổ cùng linh cảm chẳng lành xuất hiện từ lúc vừa bước chân ra khỏi cửa đang ngày càng trở nên mãnh liệt. Thế nhưng, khung cảnh lúc này lại bình lặng đến mức quỷ dị: không có bất kỳ con vong nhi, tượng thần nào, mà chỉ có ánh đèn măng xông le lói và một người cầm đèn không nói một lời.

Tuy Tô Bất Thức bình thường ít nói thật, nhưng những lúc cần giải thích thì chưa bao giờ ậm ờ với cậu. Bây giờ chẳng phải là đang quá mức im lặng rồi sao?

Mộc Nam chợt nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

Giây tiếp theo, cậu thử kích hoạt kỹ năng "Cầu nguyện"..... nhưng không hề có phản ứng.

Lúc nãy mới tỉnh dậy từ giấc mơ, đầu óc còn mụ mị nên cậu không nghĩ đến chuyện này, giờ mới nhớ lôi ra dùng thì lại phát hiện hệ thống hoàn toàn bặt vô âm tín hệt như đá chìm đáy biển.

Phải, hiện tại cậu không thể sử dụng kỹ năng, dù cho "Tô Bất Thức" đang đứng sờ sờ ngay trước mặt, ở khoảng cách mà chỉ cần bước lên một bước là chạm tới.

Không còn cách kiểm chứng nào hiệu quả hơn thế nữa.

"Người" trước mắt này, không phải là giáo sư Tô mà cậu quen biết.

"Ngươi là ai?" Mộc Nam dần đanh mặt lại, cậu lạnh lùng cất tiếng, "Tô Bất Thức đang ở đâu?"

Một cơn gió lạnh thổi qua khiến mặt hồ dậy sóng. Cùng lúc đó, khuôn mặt của kẻ đứng đối diện dường như cũng bắt đầu vặn vẹo biến dạng theo.

Vặn vẹo, bong tróc, rồi thay da đổi thịt.

Trong Cống Hồ có cá, hơn nữa còn có cả truyền thuyết về Ngư thần. Rốt cuộc thì kẻ đã tốn bao công sức dụ cậu đến tận đây có mục đích gì? Nó có quan hệ gì với bức tượng thần kia?

Chẳng lẽ lại giống như trong ảo giác ban nãy, cứ khăng khăng muốn đem cậu đi làm mồi cho cá ăn sao, Mộc Nam thầm nghĩ. Cậu nhìn chằm chằm vào kẻ giả mạo đối diện, ngoài mặt tuy không lộ ra chút sợ hãi nào, nhưng trong lòng lại không kìm được nghĩ sớm biết thế đã cầm theo cây kéo kia chạy cùng. Tuy xui xẻo nhưng ít nhất cậu sẽ không rơi vào tình cảnh tay không tấc sắt như bây giờ.

"Ngư thần rất thích cậu nên muốn mời cậu đến ở lâu dài trong long cung." Kẻ đối diện môi khẽ động, nhưng lại không trả lời câu hỏi của cậu. Ánh phản quang trên mắt kính khiến Mộc Nam không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, nhưng có nhìn rõ hay không thì giờ cũng không còn quan trọng nữa.

Giây tiếp theo, ánh sáng từ đèn măng xông bắt đầu chập chờn, phát ra tiếng xẹt lửa như mạch điện bị chập. Đợi đến khi đèn sáng hẳn lại, khuôn mặt vặn vẹo kia đã hoàn toàn đổi sang một bộ dạng khác.

Đó là một khuôn mặt trông không già nua nhưng lại toát lên vẻ trầm ổn, nếu không gặp nhau trong tình huống quỷ dị thế này thì ai nhìn vào cũng sẽ không kìm được mà khen tướng mạo ôn hòa nho nhã. Nhưng đó không phải là thứ chứng minh thân phận hắn rõ nhất. Mộc Nam gần như ngay lập tức nhìn thấy đồ trang sức vừa xuất hiện trên cổ hắn, là một viên đá hình tròn dẹt bị dây đỏ xuyên qua, bên trên lốm đốm những vết không đều, và ở chính giữa có khắc một chữ "Thư" màu đỏ tươi.

Người này là... cái xác chết cháy trong bệnh viện lúc trước?!

[Ting!]

[Xin lưu ý, nửa người chơi khác đã kích hoạt kỹ năng "Sám hối", giới hạn thời gian 10 phút. Bắt đầu tính giờ.]

Tựa như bị sóng dữ đánh úp, ngay khoảnh khắc nghe thấy câu nói kia, trong đầu Mộc Nam vang lên tiếng ong ong kịch liệt, tiếp đó trước mắt tối sầm lại - là kiểu tối sầm về mặt sinh lý. Trong nháy mắt ấy, dù là nước hồ tanh tưởi trước mặt, hay là ánh đèn chói mắt cùng kẻ giả mạo kia, tất cả đều tan biến sạch sẽ.

"Keng!"

Không nhớ nổi đây là lần thứ mấy nghe thấy âm thanh này rồi. Mộc Nam càng thêm nhọc nhằn mở mắt ra. Quả nhiên, cậu phát hiện mình vẫn đang  ở trong đại sảnh nhà họ La. Cậu đang quỳ trên nền xi măng, cây kéo trong tay trái vừa mới rơi xuống, còn tay phải thì đang bị một người khác nắm chặt.

Mà ngay chính diện cậu, vẫn là cái bàn thờ quen thuộc cùng bức tượng đầu cá thân người quen thuộc ấy.

Lại nữa hả?

Một người có thể cày game thông đêm suốt sáng mà không biết mệt như Mộc Nam, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần theo đúng nghĩa đen. Cậu vừa định mở miệng chửi thề thì bất chợt nghe thấy người bên cạnh gọi một tiếng A Nam.

"Anh gọi tôi là gì?" Mộc Nam gần như ngay lập tức hất văng tay đối phương ra. Đã rất lâu rồi cậu không thấy tức giận đến mức máu dồn lên não như thế này, "Diễn đến nghiện rồi phải không?"

"Cái gì?" Tô Bất Thức trước mặt cậu lộ vẻ nghi hoặc chân thật, định đi lên đỡ cậu nhưng vì phản ứng gay gắt ban nãy mà tay lại khựng lại giữa không trung. "Cậu sao thế?"

"Tôi sao á hả? Tôi đương nhiên..." Cậu đang nói thì tự nhiên cứng họng. Mộc Nam nhìn khuôn mặt của "Tô Bất Thức", khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ngọn lửa giận cá chém thớt từ giấc mơ trước đó trực tiếp bay đi một nửa. Thôi xong đời rồi, Mộc Nam muộn màng nhận ra, cho dù trước mặt chỉ là hàng nhái nhưng cậu vẫn không nỡ nổi nóng với người này, hơn nữa giờ có muốn chửi cũng chửi không ra hơi, đầu vẫn đau như búa bổ y hệt lúc trước, cuối cùng cậu chỉ đành lẩm bẩm một câu, "Cái giấc mơ này sao mãi vẫn chưa hết vậy..."

Được rồi, tranh cãi bằng mồm không lại thì cậu đổi chiến thuật khác vậy. Mộc Nam dửng dưng phủi quần đứng dậy. Cậu đã xác định được tất cả những gì xảy ra sau khi ngủ đều là một chuỗi giấc mơ. Điểm chung là đầu óc luôn nặng trịch, đau nhức. Nói cách khác, hiện tại cậu hẳn đang kẹt ở ảo cảnh thứ ba, chỉ cần tìm được cách tỉnh lại là xong.

Nhưng nói thì dễ, chứ Mộc Nam vẫn chưa thực sự hiểu rõ cậu đã thoát khỏi hai ảo ảnh trước bằng cách nào. Giả sử lần đầu tiên tỉnh lại là do bị "Ngư thần" ăn thịt, vậy lần thứ hai là do đâu? Do nhìn thấy người chết sống lại nên nhận ra thế giới đó phi lý sao?

Vậy bây giờ trước mặt cậu xuất hiện một Tô Bất Thức biết gọi tên cúng cơm của cậu, chuyện này nghe cũng có hợp lý đâu, thế sao cậu vẫn chưa tỉnh?

Chẳng lẽ đáp án thực sự lại là cách thứ nhất, phải chết, hoặc phải dâng lên tế phẩm?

Phải rồi, tế phẩm! Mộc Nam nhìn về phía chiếc bát sứ trắng lại lần nữa xuất hiện trên mặt đất. Lần nào cũng có cảnh cậu cầm kéo chuẩn bị cắt máu, nhưng chỉ có duy nhất lần đầu tiên là không bị ai ngăn cản. Và thế là "Ngư thần" thật đã hiện thân, vậy có phải chỉ cần làm lại y hệt một lần nữa là cậu sẽ lại nhìn thấy Ngư thần?

Khả năng hành động của Mộc Nam xưa nay vẫn luôn rất nhanh nhạy, kể cả trong tình trạng đầu óc mơ màng thế này. Thế là, không thèm đợi "Tô Bất Thức" vừa mới đứng dậy giống cậu phản ứng lại, cậu đã lao lên một bước, chộp lấy cây kéo cán đỏ dưới đất, chĩa thẳng đầu nhọn nhất vào cổ tay mình.

"Keng!"

Khoảnh khắc kim loại va vào nhau, Mộc Nam chỉ cảm thấy tay trái đau nhói. Cậu liếc nhìn cây kéo vừa bị đánh văng khỏi tay, thầm nghĩ, cơn đau này hình như chân thực hơn lần đầu tiên nhiều đấy.

"Cậu định làm gì hả?" Giây tiếp theo, người kia liền lao thẳng đến trước mặt, túm chặt lấy vai cậu, giọng kìm nén cơn giận, "Mau tỉnh táo lại đi!"

"...Thì tôi đang tìm cách để tỉnh đây mà." Mộc Nam vô tội nhìn đối phương. Cậu thử giãy ra nhưng phát hiện bàn tay đang đè chặt vai cậu  chẳng xê dịch lấy một li, trong lòng không khỏi cảm thấy thất bại tràn trề. Thế là chút vẻ vô tội kia cũng biến thành sự bất lực vì diễn không nổi nữa, "Có thể đừng cản đường tôi nữa được không?"

Lời này vừa thốt ra, Tô Bất Thức gần như thấy rõ là cứng đờ người lại.

Hắn như vì câu nói ấy mà nhớ ra điều gì đó, rồi lại dùng một ánh mắt mà bản thân Mộc Nam cũng thấy khó hiểu, cúi xuống nhìn cậu chăm chú

Oa, tên pha kè dùng khuôn mặt này để làm ra cái biểu cảm đó thì có hơi phạm quy quá rồi đấy? Mộc Nam không được tự nhiên mà dời tầm mắt đi chỗ khác. Sao cậu lại có cảm giác như cậu vừa lỡ lời nói ra điều gì quá đáng lắm vậy.

"A Nam? Anh là A Nam phải không... Anh bị làm sao vậy?"

Một giọng nói khác lọt vào tai. Mộc Nam nhìn theo hướng phát ra tiếng, chỉ thấy Đường Khả đang đứng ở cửa phòng ngủ, vẻ mặt đầy lo lắng. Đứng bên cạnh cô là La Nhạn đang cau mày nhìn cậu chằm chằm, thiếu niên đứng chắn trước người cô bé La Ngư nhỏ xíu, vẻ mặt vô cùng cảnh giác.

Hửm?

Khung cảnh hiện tại thực sự có chút nực cười. Tô Bất Thức, Đường Khả, La Nhạn, La Ngư, thậm chí bao gồm cả bức tượng thần trên bàn thờ kia, tất cả đều đang nhìn chằm chằm cậu. Mà Mộc Nam khi nhìn lại bọn họ, lại cảm thấy những khuôn mặt trước mắt từ bốn biến thành tám, tám biến thành mười sáu, rồi sau đó lại biến thành vô số.

Đây là những người trong hiện thực, hay lại là ảo giác do "Ngư thần" nhào nặn ra thêm một lần nữa?

"Đừng cử động." Cái tên "mang khuôn mặt của Tô Bất Thức" kia dịch sang bên cạnh một bước, che khuất tầm nhìn của những người khác. Mộc Nam vừa mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút thì liền nhận ra có một bàn tay đặt lên trán mình.

Mộc Nam lần này thực sự có hơi hoang mang rồi.

Tô Bất Thức cao hơn cậu một chút, mà Mộc Nam lúc này bị người ta khống chế hành động nên cũng chẳng thể thực hiện bất kỳ hành vi tấn công gì, bèn hơi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm hắn.

Ánh mắt của đối phương dường như tối sầm lại. Mãi cho đến khi giọng nói ban nãy lại vang lên lần nữa: "Giáo sư Tô, anh nói gì đi chứ, A Nam anh ấy bị làm sao thế này?"

"Sốt cao rồi." Người trước mặt cậu thu tay về, dường như khẽ thở dài một hơi, lúc này mới hạ giọng hỏi cậu: "Còn nhận ra tôi là ai không?"

Mộc Nam nheo mắt lại, im lặng không đáp.

"Không nhận ra cũng không sao, thế vẫn nhớ kỹ năng này chứ?" Tô Bất Thức ra hiệu cho cậu nhìn vào chiếc vòng tay, giọng điệu đã bình tĩnh hơn ban nãy rất nhiều. "Tôi đã kích hoạt kỹ năng nhóm, cái này có thể chứng minh thân phận của tôi."

"Tên pha kè lúc nãy cũng chính vì cái này mà bị tôi vạch trần đấy." Mộc Nam vẫn trơ ra không chút lung lay, "Biết đâu là do anh đã hoàn thiện ảo giác rồi thì sao?"

"...... Vậy cậu muốn thế nào?"

Cách đây không lâu tôi vừa mới tỏ tình với giáo sư Tô thật rồi." Mộc Nam trưng ra vẻ mặt nghiêm túc nói, nói xong một câu, cậu liền ngừng một chút rồi lại ngước mắt nhìn anh, "Thế này đi, anh đồng ý làm người yêu tôi thì tôi sẽ tin anh là thật, sao nào?"

.

Tác giả: Mộc Nam: Tính đường nào thì mình cũng chẳng thiệt đi đâu được. 

Ngoài ra, tuy trước đó Mộc Nam bị sốt cao, nhưng đó không phải là nguyên nhân khiến cậu ấy rơi vào ảo giác đâu nhé. Chủ yếu vẫn là do có thứ gì đó đang giở trò quỷ quái. Mọi người cũng có thể đoán thử xem mấu chốt để tỉnh lại sau mấy lần ảo giác đó là gì nào ~

Trước Tiếp