Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tình hình có vẻ gay go hơn cậu tưởng.
Không thể tự chủ hành động của cơ thể vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất, mà khi Mộc Nam nghe thấy giọng nói kia mới ngộ ra rằng động tác quỳ xuống dập đầu của cậu hiện tại, chắc không phải đang ngầm thừa nhận đại biểu cho việc muốn cầu nguyện với cái thứ này đấy chứ?
"Mọi mong ước của ngươi, ta đều có thể thực hiện."
Thứ đồ chơi trên bàn thờ lại nói câu nữa, ý vị dụ dỗ ẩn trong đó càng lúc càng rõ .
Mộc Nam thầm nghĩ, đến cái kiểu cầu được ước thấy mà cũng dám buông lời hứa hẹn bừa bãi như thế, cái phong thái này xem ra cũng ra dáng một vị thần xịn xò lắm đấy. Có điều hiện tại nó đang khống chế cơ thể cậu, nói cũng không cho nói, thế này thì bảo cậu ước nguyện kiểu gì?
Gió đêm mang theo hơi lạnh ập đến, giây tiếp theo toàn thân Mộc Nam thả lỏng, cậu bỗng phát hiện mình có thể cử động lại được rồi.
"Ta có thể nhìn thấu linh hồn, biết rõ suy nghĩ và cảm nhận của vạn vật." Giọng nói kia như nhìn thấu sự kinh ngạc của cậu bèn đặc biệt giải thích một câu rồi lại hỏi, "Kẻ đến cầu xin điều gì?"
Việc đầu tiên Mộc Nam làm sau khi khôi phục tri giác là lờ đi đối phương, dùng tay trái véo tay phải một cái. Rất đau, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại. Hơn nữa cảm giác đầu rất nặng, đầu óc mê man như thể ý thức cũng sắp trở nên mơ hồ.
Được thôi, đúng là không nằm ngoài dự đoán mà.
Cậu nhổm nguồi dậy, nhìn về phía bàn thờ. Nhưng hình ảnh kinh khủng đáng sợ trong tưởng tượng lại không xuất hiện mà đập vào mắt lại là một bức tượng hình một vị thần tiên với dáng vẻ có thể gọi là hiền từ phúc hậu. Nó cao lớn như mấy pho tượng thần trong chùa miếu, ngồi ngay ngắn trên đài sen, dung mạo tuấn tú, sương mù lượn lờ quanh thân như một dải lụa trắng từ sau lưng rủ xuống, nhấp nhô uốn lợn hêt như những gợn sóng trên mặt nước.
"Nói chuyện văn vẻ như thế, không sợ mấy thôn dân đó nghe không hiểu à?" Mộc Nam lạnh lùng thốt ra một câu, "Với cả trông ông với cái tượng điêu khắc kia chẳng thấy giống nhau tẹo nào ý."
"Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng (*)." Đối phương cũng không giận, vẫn cụp mi vô cảm hệt như một bức tượng đá, thậm chí còn muốn tiếp tục giảng giải Phật pháp cho cậu nghe, "Tướng Bồ Tát của ta, tất nhiên sinh ra từ bản tâm của ngươi. Nếu muốn nhìn thấu hư vọng, cần phải nói ra nguyện vọng thành lời."
(*): "Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai" (Phàm hễ có tướng đều là hư vọng. Nếu thấy các tướng chẳng phải tướng, tức thấy Như Lai). Đây là lời dạy của Phật tronɡ Kinh Kim Cương chương thứ 5, nghĩa là mọi sự vật, hiện tượng có hình dáng, tướng mạo bên ngoài mà mắt thường nhìn thấy đều là giả, không thật, là hư ảo.
"Phải không nhỉ? Tôi là dân tự nhiên theo chủ nghĩa duy vật thì làm sao có thể tưởng tượng ra hình tượng như ông để giao tiếp với tôi chứ." Mộc Nam nói tiếp, "Hơn nữa, rõ ràng ông có thể đọc được suy nghĩ, nhưng lại cứ khăng khăng muốn tôi phải nói ra nguyện vọng thành lời, chẳng lẽ là vì ở đây, 'nói' cũng là một loại điều kiện hạn chế à?"
Nụ cười hiền từ trên mặt đối phương cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
"Phàm nhân đều có d*c v*ng, nào là kết duyên cùng người trong lòng, hay là danh tiếng lẫy lừng, vàng bạc châu báu..." Bức tượng đá kia thong thả nói, tiếp tục rũ mắt nhìn cậu, như phớt lờ những lời cậu vừa nói mà lại tiếp tục truyền giáo theo quy trình, "Ngươi cũng là phàm nhân."
Mộc Nam không nhịn được bật cười một tiếng, tiếp đó liền đưa tay trái ra trước mặt, hỏi: "Vậy ông có thể mở cái này ra được không?"
Cậu nói chính là chiếc vòng tay màu đen trên cổ tay.
"Tôi cũng không phải người thôn Cống Hồ nên những cái ông nói với tôi hoàn toàn không có sức hấp dẫn gì cả." Mộc Nam vẫn quỳ ở đó, nhưng dù là góc độ ngước nhìn lên thì trong đôi mắt mang theo ý cười nhàn nhạt của cậu vẫn không hề có sự thay đổi nào, "Nếu ông thật sự là thần tiên có thể thực hiện mọi nguyện vọng thì chắc là giải quyết được rắc rối thực sự của tôi mà đúng không?"
"Như ngươi mong ước."
Bình sứ được bức tượng đá sống động như thật kia ôm trong lòng lóe lên ánh sáng, giây tiếp theo chỉ nghe thấy một tiếng "tách" cực nhỏ, một vết nứt xuất hiện ngay giữa vòng tay, ngay sau đó nó trực tiếp rơi xuống đất.
Vậy mà làm được thật sao?
Hơn nữa, Cừu không xuất hiện ở đây, mà cậu thì vẫn sống tốt, tại sao? Là bởi vì thứ này có quyền hạn cao hơn cậu tưởng, hay đây thực chất chỉ là một phép che mắt mà thôi?
Biên độ uốn lượn của dải lụa dường như ngày càng trở nên dữ dội hơn.
Mộc Nam nhìn chiếc vòng tay dưới đất, cậu muốn đưa tay nhặt nó lên xem thử, nhưng giây tiếp theo ánh trăng vụt tắt, rồi lại sáng bừng lên, thứ xuất hiện trên tay cậu thế mà lại là cây kéo cán đỏ kia.
"Khế ước đã thành." Thứ trên đài sen kia cười nói, "Đã đến lúc dâng lên tế phẩm rồi."
Lời vừa dứt, Mộc Nam liền cảm thấy tứ chi lại một lần nữa trở nên cứng đờ. Bàn tay đang cầm kéo của cậu không chịu sự khống chế cứ hướng về phía tay phải, lưỡi kéo sắc bén tì chặt vào cổ tay khiến màu máu đỏ tươi trào ra khỏi da thịt theo động tác dùng sức.
Mộc Nam nhíu mày, vì đau và cũng vì cái khác. Cậu bị ép phải nhìn chằm chằm vào đôi tay mình, dòng máu thuận theo đầu ngón tay trắng nõn nhỏ xuống, nhuộm đỏ những dải lụa đang lan tràn xung quanh.
Mà thứ kia như cuối cùng cũng được toại nguyện sau khi dụ dỗ cả nửa ngày trời, thỏa mãn phát ra tiếng cười thấp trầm, trái ngược hoàn toàn với vẻ đạo mạo trước đó.
Mộc Nam dưới sự khống chế của thứ quỷ quái này ra tay không chút lưu tình với chính mình, lưỡi kéo đã ghìm sâu vào một nửa, những dải lụa kia cũng vì máu của cậu mà trở nên hưng phấn hơn. Đây là bị bỏ đói bao lâu rồi hả? Mộc Nam vừa ra sức dùng tay trái kéo giật lại, vừa chửi thầm trong bụng, ban nãy thì luyên thuyên một tràng đạo lý sáo rỗng, thế mà đến lúc ra tay thật thì lại tàn độc đến mức này đây.
Theo lượng máu bị hút đi ngày càng nhiều, những dải lụa kia cũng trở nên hỗn loạn hơn. Ánh trăng không còn tác dụng che đậy nữa mà dần lụi tàn như thể bị thiên cẩu nuốt chửng khiến không gian xung quanh Mộc Nam chìm dần vào bóng tối. Cũng may sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, tay trái của cậu cuối cùng cũng tìm lại được chút cảm giác. Bỗng có một luồng gió đánh tới từ sau lưng, Mộc Nam liên dồn lực thoát khỏi gông cùm xiềng xích.
"Keng!"
Cây kéo rơi xuống đất, đồng thời xung quanh cũng chìm sâu vào bóng tối vô tận, những dải lụa điên cuồng màu đỏ tươi đang tỏa ra mùi gỉ sắt nhức mũi. Mộc Nam đứng dậy chuẩn bị chuồn, nhưng vừa xoay người lại nhìn thấy một con slenderman cực lớn đang đứng thẳng tắp ở ngay cửa.
Cả cơ thể đen xì đứng sừng sững ở đó, gần như trong nháy mắt khiến Mộc Nam nhớ lại bóng dáng truy đuổi cậu trên hành lang trong giấc mơ ở phó bản trước.
Bị thứ đồ chơi kia chạm vào sẽ bị trừ tinh thần lực, lần này đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa rồi.
Mộc Nam theo bản năng lùi lại một bước, nhưng ngay giây sau cậu liền biết hỏng bét rồi. Quả nhiên sau lưng truyền đến một tràng cười khúc khích, hơi nước nhớp nháp bao trùm lấy toàn thân cậu, kèm theo tiếng nước do ai khuấy động. Mộc Nam quay phắt đầu lại, đập ngay vào mắt là một con ngươi khổng lồ chết chóc.
Mùi cá tanh tưởi trong nháy mắt ập đến, một cái đầu cá to bằng cả gian nhà chen đầy không gian trước mắt, mang cá phập phồng có thể loáng thoáng nhìn thấy hoa văn hình hoa sen nở rộ bên dưới, ngay sau đó con mắt cá kia đảo xuống, nhìn cậu như nhìn thấy mồi ngon rồi lao bổ tới.
Tiếng rít chói tai vang lên, cái miệng cá há to để lộ hàm răng nanh lởm chởm, mà bên trong khoang miệng tối om kia, thứ Mộc Nam nhìn thấy lại là vô số đầu người đang chen chúc ở một chỗ hệt như một bọc trứng cá.
Những "con người" đó già có trẻ có, đôi mắt đều đã bị khoét đi, miệng há to, trên mặt ai nấy đều lộ ra nụ cười cuồng nhiệt không ai sánh bằng. Dường như bọn họ không hề biết mình đã bỏ mạng trong bụng cá tăm tối vĩnh hằng, mà cứ ngỡ bản thân đang đứng giữa đường lớn ngập tràn thánh quang để nhiệt liệt chào đón những người mới đến.
Khoảnh khắc bị cái miệng khổng lồ kia nuốt chửng, Mộc Nam chợt thoáng thấy một kẻ trong số đó mặc bộ quần áo y hệt mình. Một suy đoán bỗng nảy ra trong đầu cậu: Đó là bố của La Nhạn! Và nơi này... chẳng lẽ chính là "long cung" mà bọn họ nhắc tới?!
.
"Keng!"
Lại là tiếng kéo rơi xuống đất. Mộc Nam giật mình mở mắt. Ngay khi ý thức khôi phục, cơ thể cậu bỗng chốc rã rời, không còn chút sức lực nào. Hắn cảm thấy bản thân như lại mới vừa trồi lên từ mặt nước, kiệt quệ mất sức. Nếu không phải có người đang giữ chặt lấy cánh tay cậu thì e rằng cậu đã ngã sấp xuống đất từ lâu rồi.
Có người đang ở bên tai cậu gọi A Nam, Môc Nam chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn bèn quay đầu nhìn sang, nhưng lại bất ngờ chạm phải đôi mắt ẩn sau tròng kính.
"Giáo sư....Tô?"
"Là tôi." Thấy cậu đã có phản ứng, vẻ mặt căng thẳng của Tô Bất Thức mới giãn ra đôi chút, nhưng rất nhanh lại cau mày lại, giận dữ mắng: "Cậu ban nãy làm gì vậy?"
Mộc Nam mới tỉnh lại nên vẫn hơi ngơ ngác. Mãi đến khi nhìn thấy bức tượng thần trên bàn thờ, cây kéo rơi dưới đất và cả chiếc bát sứ trắng trống rỗng bên cạnh, cậu mới nhận ra hình như ban nãy cậu vừa bị bóng đè.
Bên ngoài vẫn không có trăng, vòng tay bên trái vẫn nguyên vẹn và tay phải cũng chẳng có bất kỳ vết thương nào. Có lẽ ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mộc Nam quỳ trước tượng thần, Tô Bất Thức đã ngay lập tức lao vào ngăn cản cậu.
Khoan đã, nhưng Tô Bất Thức vào đây bằng cách nào?
"Cả hai cửa đều không đóng. Tôi vừa chạy tới đã thấy cậu đối diện với bức tượng này định..." Tô Bất Thức khựng lại, dường như vì nỗi sợ hãi vẫn còn đó nên không dám nói hết câu, "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Nó... cái thứ đó đòi tôi cúng đồ cho nó." Mộc Nam đáp. Cậu kể lại tường tận những gì xảy ra trong mơ, tiếp đó liền thấy vẻ mặt Tô Bất Thức dần trở nên nghiêm trọng, "Chuyện là thế đấy. Miệng thì nói cầu được ước thấy nhưng thực tế nó chẳng thực hiện điều gì cả. Tôi nghĩ đây có khi chỉ là một chiêu trò lừa đảo để dụ người ta tự sát mà thôi."
Tô Bất Thức dìu cậu đứng dậy, Mộc Nam liền thuận thế dựa vào người đối phương để lấy lại sức. Anh cũng không đẩy ra mà chỉ hỏi: "Nói cách khác, cậu vẫn giao dịch với nó trong khi không biết đối phương là thứ gì sao?"
"Khụ, cái này là do... không còn cách nào khác mà." Mộc Nam giả ngu nói, "Giáo sư Tô không ở bên cạnh, một mình tôi lại không đối phó nổi nó, đương nhiên chỉ có thể dùng cách ngu ngốc này thôi."
"Tôi thấy cậu rõ ràng là đang tận hưởng thì có." Tô Bất Thức thẳng thừng vạch trần.
"Đâu có, ồ đúng rồi!" Mộc Nam vội lảng sang chuyện khác, chỉ tay vào thứ trên bàn thờ nói, "Nhắc mới nhớ, nên xử lý cái của nợ này thế nào đây?"
Bức tượng thần kia trông vẫn chẳng có chút thay đổi nào hệt như lúc trước khi Mộc Nam đi ngủ, ngay cả vị trí cũng không mảy may dịch chuyển một li. Thế nhưng sau khi trải qua chuyện vừa rồi, thứ này nhìn kiểu gì cũng thấy toát ra một luồng tà khí.
"Trước mắt khoan hãy hành động thiếu suy nghĩ thì hơn." Tô Bất Thức nói, "Cậu có cảm thấy có gì không ổn không?"
"Gì cơ?"
"Quá yên tĩnh."
Không sai. Mộc Nam lúc này mới muộn màng nhận ra, cả căn nhà này đúng là yên ắng đến mức thái quá rồi.
Đèn trong hai gian phòng mà Đường Khả (*) và những người khác đang ngủ đều đã tắt, nhưng cậu và Tô Bất Thức nãy giờ nói chuyện cũng không hề kiêng dè hạ thấp giọng, chưa kể đến những chuyện cậu làm lúc mộng du, vậy mà ba người khác sống trong nhà này lại chẳng có bất kỳ ý định đi ra kiểm tra nào cả.
(*): Trong raw, tác giả để tên Đào Hải Nguyệt nhưng theo chương trước thì chỉ có Đường Khả ở nhà anh em họ La thôi nên tui nghĩ tác giả nhầm nên tui tự sửa lại nhé~
Chẳng lẽ bọn họ cũng trúng chiêu giống cậu rồi?
"Răng rắc."
Âm thanh đột ngột vang lên, lấp đầy cả đại sảnh vốn đang tĩnh mịch. Hai người cùng nhìn về phía bức tượng vừa phát ra tiếng động, chỉ thấy dưới ánh đèn trần lờ mờ, bắt đầu từ vị trí miệng cá kéo xuống của thứ đầu cá thân người kia vậy mà lại nứt ra từng tấc một.
"Không ổn," Tô Bất Thức kéo cậu lùi lại một bước khiến Mộc Nam suýt chút nữa thì vấp phải chăn nệm dưới đất, "Có thứ gì đó sắp chui ra rồi."
Đúng như lời anh nói, khi vết nứt lan đến phần bụng to tướng của bức tượng, từng luồng khói đen kịt bỗng nhiên chui ra từ phía trên cùng. Ngay sau đó ngày càng nhiều, ngày càng dày đặc, cuối cùng tượng thần nứt làm đôi, mà đám khói đen kia cũng tức thì phun trào ra ngoài!