Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 38: Lão Tài

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thực ra cậu cũng là bởi phép lịch sự xã giao nên mới phụ họa theo lời của đối phương thôi. Dù sao thì Tô Bất Thức đang không ở bên cạnh, cậu không thể hoàn toàn tin lời nói một chiều của cô gái này. Nhưng vì cậu bây giờ cũng chưa định gây chiến với người chơi khác, nên cứ tiếp tục giữ cái vỏ bọc hòa bình này cũng đâu mất gì.

Đường Khả nhìn có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của cậu.

"Đúng rồi." Mộc Nam nhớ tới câu hỏi ban nãy bèn hỏi lại, "Nghe ý của cô tức là lúc đó giáo sư Tô đang ở cùng Đào Hải Nguyệt, và rồi mấy người chạm mặt nhau hôm qua?"

"Không phải, hôm qua suýt bị nước cuốn trôi xuống dưới thác giống tôi là những người chơi khác tôi cũng không quen. Xong đến sáng sớm hôm nay, lúc tôi được cứu về thì vừa khéo nhìn thấy hai người bọn họ ở trong thôn." Đường Khả nói, "Hải Nguyệt và giáo sư Tô đều được phân đến nhà trưởng thôn ở cách vách, tôi kể anh nghe nè, sân nhà trưởng thôn to lắm, Lữ Vạn Khôn cũng ở bên đó cùng bọn họ luôn."

Mộc Nam tưởng tượng khung cảnh bọn họ đối đầu gay gắt, nói: "Vậy chắc ngứa mắt nhau lắm nhỉ?"

"Chứ còn gì nữa." Đường Khả nói, "Dù sao sau khi trưởng thôn phân chia chỗ ở xong, bọn họ liền trực tiếp chia nhau đi điều tra, tôi đợi đến tận bây giờ, vậy mà bên nhà đó vẫn chưa thấy mống nào về... Cũng không biết hai người họ hiện tại sao rồi."

"Giáo sư Tô đang trên đường quay lại rồi, đừng lo." Mộc Nam nói.

"Vậy thì tốt quá, hai người có đạo cụ liên lạc à?" Đường Khả hỏi, hỏi xong mới phát hiện nghe ngóng đạo cụ và kỹ năng của người chơi khác là hành vi vô cùng không nên, liền vội vàng bổ sung một câu, "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, A Nam anh không cần trả lời tôi đâu... À, anh xem anh ướt sũng thế này, để tôi đi đun chút nước nóng cho anh tắm rửa."

Mộc Nam còn chưa kịp đáp lời, đối phương đã vội vã chuồn vào trong nhà rồi.

Cô gái tên Đường Khả này ở một số phương diện đúng là rất có thiên phú, là một người chơi mà lại thành thạo việc xin ở nhờ nhà NPC, hơn thế La Nhạn cũng ngầm đồng ý cho cô chạy lung tung khắp nơi, còn bảo em gái vào nhà lấy khăn lông cho cậu.

"Không ngờ em chu đáo thế cơ đấy." La Nhạn vẫn ngồi trên ghế đẩu mổ cá, Mộc Nam ngồi xổm cách chậu nhìn cậu bé, "Là bởi vì từ nhỏ đã chăm sóc em gái sao?"

"Anh moi tin tức cả một đường rồi mà vẫn chưa moi đủ à?" La Nhạn ngước mắt lườm cậu một cái.

"Ha ha, thông minh thật đấy." Mộc Nam cười nói, không hề có một tia xấu hổ nào khi bị vạch trần.

Đèn trong sân treo ở trước cửa nhà ngói, vừa khéo chiếu sáng đồ trong chậu gỗ và cả người đang mổ cá.

Ban nãy dưới ánh đèn măng xông nhìn không rõ lắm, giờ Mộc Nam mới để ý ngũ quan của đứa nhóc này có phần quá đỗi thanh tú so với một đứa con trai. Nhưng ngặt nỗi nó cứ luôn giữ cái bộ mặt lạnh tanh, nên nếu không nhìn kỹ thì đúng là chẳng ai nhận ra. Ví dụ như hiện tại, vẻ mặt La Nhạn vẫn cứ dửng dưng như không, ếu chỉ nhìn vào biểu cảm ấy, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi một đứa nhóc mới tí tuổi đầu mà ra tay lại gọn gàng, dứt khoát đến thế.

Mộc Nam tin chắc đối phương cũng thuộc kiểu NPC khai thác manh mối quan trọng, bèn sau khi nhận lấy khăn mặt từ tay La Ngư, vừa lau vừa tiếp tục tán gẫu với cậu bé: "Ây, nhắc mới nhớ, em là một đứa trẻ con, nửa đêm nửa hôm không ngủ, cầm cái xẻng chạy ra bờ hồ làm gì thế?"

"......Nghịch đất."

"Em lớn thế này rồi còn nghịch đất?"

"Không được chắc?" La Nhạn liếc cậu một cái, "Chẳng lẽ chỉ có anh mới được phép chém gió chắc?"

"Còn rất lanh lợi." Mộc Nam cười nói, không định tốn sức đào sâu những vấn đề hỏi không ra kết quả này nữa, "Con cá này to thật đấy, tự em bắt hay được người khác cho thế?"

"Ở trong lu nước ấy ạ!" La Ngư chống cằm nhìn hai người bọn họ, bỗng nhiên chỉ vào cái lu nước lớn trong sân, giọng nói lanh lảnh chen vào.

"Đến giờ em đi ngủ rồi." La Nhạn nhắc nhở cô bé, "Đi đi, anh không ở một mình đâu, không cần lo cho anh."

La Ngư nghe vậy thì bĩu môi, tuy rằng có chút không muốn nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy: "Được rồi, vậy Đại Nhạn... Anh cũng nghỉ ngơi sớm nhé, ngủ ngon, anh trai này cũng ngủ ngon ạ."

"Ngủ ngon ~" Mộc Nam cười híp mắt tạm biệt cô bé, đợi người vào nhà rồi mới nói, "Em xem, em gái em lễ phép biết bao."

"Vừa rồi anh đang nhìn cái gì?" La Nhạn bỗng nhiên hỏi ngược lại.

"Anh đang nghĩ, em với em gái em nhìn không giống nhau lắm nhỉ." Mộc Nam trùm khăn lên đầu, không bỏ qua động tác cạo vảy cá bỗng khựng lại của đối phương, "Oii, em căng thẳng cái gì?"

"......" La Nhạn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén hơn nhiều so với lúc ở bờ hồ, "Anh..."

"Hai người nói cái gì đấy? Cho tôi nghe với ~" Đường Khả đột nhiên xuất hiện cắt ngang lời chưa nói hết của La Nhạn, cô gái này hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của Mộc Nam, cực kỳ tự nhiên ngồi xuống bậc thềm bên cạnh.

Trên trán cô vẫn lấm tấm mồ hôi, chứng tỏ sau khi đun nước xong liền lập tức chạy tới, nhìn ra được là cô thực sự rất muốn thu thập manh mối trong phó bản.

"Tốc độ này của cô cũng nhanh quá rồi đấy, chắc chắn là than đã cháy chưa?" Mộc Nam cười cô, "Hai bọn tôi đang tán gẫu, cô muốn nghe cũng được, vừa nãy tôi đang hỏi cái gì ấy nhỉ... À đúng rồi, tôi muốn uống canh đầu cá, hỏi em ấy con cá to thế này ở đâu ra."

"Bố em bắt được hồi trước rồi để nuôi trong lu nước." La Nhạn thấy Mộc Nam che giấu chuyện vừa rồi liền nhìn cậu một cái, tiếp tục nói, "Lúc em đi vắng con cá này đã có vẻ không ổn rồi, cuối cùng vẫn là chết trong sân, Tiểu Ngư sợ em không về cá sẽ bị hỏng, nên dậy xử lý."

"To thế này, chắc khó bắt lắm nhỉ?" Đường Khả hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào trong chậu, "Trên mình con cá này còn có hoa văn đốm đen nè, đây là cá gì vậy?"

Con cá này dài chừng 1 mét, đầu cá đã bị mổ ra bỏ vào trong túi, thân cá đúng như lời Đường Khả nói, chi chít những hoa văn màu đen, nhìn là biết thuộc loại rất khó câu được.

"Đây là lão Tài." La Nhạn nói, dùng tiếng địa phương khiến Đường Khả phải suy nghĩ một hồi xem là hai chữ nào, "Ở chỗ bọn em còn gọi là cá hiếu, trong Cống Hồ có rất nhiều, người bên đền thờ đều nói đây là cá dưới trướng của Thần Cá, vì rất khó bắt, thông thường cũng không câu được."

"Lão Tài? Cá hiếu?" Đường Khả nói, "Cái tên kỳ lạ thật."

Động tác trên tay La Nhạn không dừng, nói tiếp: "Loại cá này khi mới sinh ra, bởi vì cá mẹ đẻ trứng xong không còn sức lực kiếm ăn nên cá con sẽ chủ động chui vào trong miệng cá mẹ cho nó ăn."

"Hả?"

"Cho nên người ở đây ai cũng khen nó có hiếu, lúc thờ cúng Thần Cá cũng sẽ thờ cả nó luôn." La Nhạn nói, nó gạt đi lớp vảy trên dao, rồi cực kỳ khẽ khàng cười một tiếng, "Nhưng em cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì cả, đến con của mình cũng ăn mà cũng được gọi là bố mẹ sao?"

"......" Đường Khả như nhận ra cảm xúc kỳ lạ trong giọng điệu của đối phương, bỗng nhiên không biết nên nói gì cho phải, cô lặng lẽ nhìn sang Mộc Nam, kết quả thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào con cá trong chậu, đăm chiêu suy nghĩ.

"Hây hây, nói gì đi chứ." Đường Khả nhỏ giọng chọc chọc cậu, "Muốn uống canh đầu cá cũng không cần gấp như vậy đâu!"

"Ừm, đúng thật." Mộc Nam gật đầu, cũng không biết là tán thành cái gì, Đường Khả nghi ngờ cậu căn bản không nghe mình nói chuyện. Quả nhiên, giây tiếp theo Mộc Nam liền chỉ vào đầu cá trong chậu hỏi: "Vừa nãy em nhắc tới lúc thờ cúng Thần Cá sẽ mang theo cả nó, thế chỗ bọn em ai cũng tin cái vị thần trong Cống Hồ kia sao?"

"Ừ, mọi người đều tin." La Nhạn nói, "Trong phòng khách còn có tượng thần... Nhà nào cũng có."

"Ồ đúng rồi! Tượng thần đó!" Đường Khả chỉ mong bọn họ chuyển chủ đề, lúc này cũng như chợt nhớ ra thứ gì đó, cọ một cái rồi đứng dậy, "Chị có thể đưa A Nam đi xem một chút không?"

"Tùy." La Nhạn đáp một tiếng, cúi đầu tiếp tục cạo vảy cá.

Nhận được sự cho phép, Đường Khả cũng đợi thêm nữa, kéo Mộc Nam chạy vào trong phòng khách. Căn phòng rất âm u, không đủ rộng nhưng đủ sâu, xung quanh bày biện ghế dựa, đối diện cửa là một chiếc bàn thờ, tất cả đều cũ lắm rồi, càng đi vào trong càng ngửi thấy rõ mùi gỗ mục nát.

"Dọa chết tôi rồi, tôi vừa nãy có phải nói sai gì rồi không?" Đường Khả hỏi nhỏ, giọng nói vẫn rất căng thẳng, "Thằng bé đó đã không có bố mẹ, nghe thấy truyền thuyết mà lại phản ứng như vậy, liệu có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi không..."

"Nó cũng có phải người thật đâu, cô lo nó buồn làm gì?" Mộc Nam cười một tiếng.

"Thì đúng là vậy, nhưng mà..."

"Ừ, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ." Mộc Nam giúp cô bổ sung nốt vế sau, tiến lên trước hai bước nhìn về phía tượng thần trên bàn thờ, "Suy nghĩ của trẻ con trong đa số tình huống thường rất đơn thuần, bởi vì bọn chúng vẫn chưa giỏi che giấu bản thân. Nhưng La Nhạn thì không giống, thằng nhóc đó ẩn ý nửa ngày, cuối cùng cũng dụ được tôi qua đây xem tượng thần rồi."

"Hả?" Đường Khả sững sờ, "Em ý cố ý để anh tới xem tượng thần?"

Mộc Nam không trả lời, sự chú ý của cậu hiện tại đều dồn vào tượng thần trước mặt. Sự thật chứng minh La Nhạn có thể đã lo xa rồi, phàm là người lần đầu tiên nhìn thấy thứ này thì rất khó không bị nó thu hút. "Tượng thần" cao khoảng hơn hai mét, toàn thân đen kịt, trông có vẻ khá nặng. Ở trung tâm là một bức tượng đầu cá thân người ngồi ngay ngắn trên đài sen, đầu cá dữ tợn còn thân người thì sưng phù, bụng vô cùng lớn. Phần đế được điêu khắc thành hình dạng mặt nước, bao quanh đài sen là một đàn cá đang rẽ nước nhô lên, hễ là phần lộ ra khỏi mặt nước đều được chấm những đốm đen lộn xộn bằng sơn phản quang, nhìn hệt như những lớp vảy sống động như thật, mà đầu của chúng đều hướng về trung tâm đài sen, khiến người ta vô cớ liên tưởng đến cảnh tượng vạn người quỳ bái, nhưng lại toát lên vẻ tà khí khó tả.

Nhìn chung, thứ này đúng như Mộc Nam suy đoán, cực kỳ quỷ dị, hơn nữa thứ dân làng trong thôn Cống Hồ thờ phụng còn chẳng phải tượng thần chính thống gì, vậy thì bắt đầu thú vị rồi đây.

"Không được, tôi không thể nhìn chằm chằm thứ này quá lâu." Đường Khả "hít" một tiếng, đưa tay xoa xoa da gà nổi trên cánh tay, "Hội chứng sợ lỗ lại tái phát rồi."

"Vậy thử tưởng tượng nó thành món bánh Stargazy Pie (*) đi?" Mộc Nam liên tưởng nói.

"Ọe, anh nói thế không phải càng buồn nôn hơn à?"

"Biết đâu dụng ý của nó là thế đấy, giống như rất nhiều tượng thần trấn trạch thường được tạc với dáng vẻ nhe nanh múa vuốt để dọa ma ấy mà... Đùa thôi, cái này chắc chắn không phải." Mộc Nam nhìn biểu cảm cạn lời của Đường Khả thì biết điều ngậm miệng , "Có điều quả nhiên a, đám cá xung quanh đài sen vậy mà đúng là cá chuối."

"Ô (*) gì cơ?"

(*): 乌 để từ đơn dịch âm Hán Việt là ô.

"Cá chuối, hay còn gọi là tài ngư (*), tên gọi phạm vi rộng hơn thì là cá quả, cái này nói không chừng cô từng nghe qua rồi." Mộc Nam nói, "Chính là con mà thằng nhóc đó đang làm thịt đấy, cơ mà có thể dài tới hơn 1 mét thế kia thì chắc cũng sống được khá lâu rồi."

(*): Thật sự tui tra lòi mắt cái tên 财鱼 nó chỉ viết là tên khác của cá chuối (miền Bắc), cá lóc (miền Nam) chứ cũng không rõ tên thuần việt của nó, để cá tài nghe ngứa zl nên tui để thẳng hán việt nhé. Còn lý do nó được gọi là tài ngư bởi nó mang lại nhiều lợi ích lắm, nói chung bổ nên người ta coi nó như loại cá mang may mắn, maybe~

Đường Khả nghe vậy, lặng lẽ quay đầu lại liếc một cái, thấy đứa trẻ kia vẫn ngồi dưới mái hiên mổ cá, lúc này mới yên tâm hơn đôi chút: "Vậy cái mà em ý kể ban nãy... không phải đang kể chuyện ư?"

"Đúng là có chuyện này, nhưng không phải như cô nghĩ đâu." Mộc Nam nói, "Người ở một số nơi khen nó hiếu thảo, nhưng người ở một số nơi khác lại nói nó ăn thịt con rất độc ác, đầy là do sự khác biệt vùng miền, là hiện tượng rất bình thường. Nhưng thực tế cá quả nuốt cá con chỉ vì miệng nó rất lớn nên có thể cung cấp một nơi trú ẩn cho cá con khi nguy hiểm ập đến mà thôi, chứ không phải thật sự sẽ nuốt cá con vào bụng."

.

Tác giả: A Nam thay phần tui phổ cập hết kiến thức ròi đó~

(*) Bánh đầu cá Stargazy Pie (ghê zl, tui cx sợ)

Trước Tiếp