Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đêm nay không có trăng, Mộc Nam ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện sao ở đây đúng là sáng hơn ở thành phố rất nhiều.
Hơn nữa chất lượng không khí cũng không tệ. Cậu liếc nhìn thiếu niên bên cạnh, đứa nhóc này vẫn luôn không chịu nói tên cho cậu biết, Mộc Nam cũng coi như lẽ đương nhiên mà cứ làm phiền cậu bé, liên tiếp hỏi mấy câu rồi đối phương mới như chợt bừng tỉnh bản thân vừa mới bị moi tin tức nên hiện tại dứt khoát ngậm miệng không chịu nói thêm câu nào nữa.
Không chịu nói cũng chẳng sao, dù gì những thứ cậu biết được cũng đủ nhiều rồi.
Đầu tiên nơi cậu đang đứng gọi là thôn Cống Hồ, sở dĩ gọi như vậy là vì trong thôn có một hồ nước khổng lồ nên mới có tên gọi này. Theo lời thiếu niên nói, Cống Hồ là biểu tượng thiêng liêng của những người dân sống đã sinh sống đời đời kiếp kiếp ở mảnh đất này. Thôn Cống Hồ bốn bề là núi, địa thế trũng thấp. Nơi duy nhất kết nối với thế giới bên ngoài chính là cây cầu treo đi vào núi, dưới gầm cầu đúng là có nước chảy, nhưng hạ lưu rõ ràng là một thác nước, nguồn nước đó vốn dĩ sẽ không thể chảy ngược vào trong Cống Hồ được.
Mộc Nam nghe đến đây liền biết đối phương vẫn nghi ngờ cậu, hiện tượng kỳ dị này đối với phó bản mà nói có thể là chuyện thường tình, nhưng cậu lúc này chỉ là một người chơi chưa qua cửa nên cũng không biết phải giải thích như nào, có lẽ nếu không phải sông ngầm thì chắc giống kiểu ghép hai bản đồ lại với nhau như phó bản trước vậy.
Chẳng qua... cậu lại liếc về phía thiếu niên kia, đứa nhóc này hẳn là NPC "bình thường" nhất mà cậu từng gặp cho đến nay, có tư duy bình thường lại còn rất cá tính, không biết lát nữa vào thôn những người khác có phải cũng như vậy không.
Hai người tiếp tục đi sâu vào trong, ánh sáng phát ra từ chiếc đèn măng xông trên tay thiếu niên xua tan phần lớn bóng tối, bọn họ càng đi vào trong, càng có thể nhìn thấy lờ mờ hình dáng của những căn nhà trệt trong thôn, còn có vài tia sáng lọt ra từ cửa sổ.
Mộc Nam nhìn ngó xung quanh, bởi vì trong núi ít hoạt động giải trí nên rất nhiều dân làng đều sẽ đi ngủ sớm ngay khi trời vừa tối. Thiếu niên đã tập mãi thành quen tình huống hiện tại, còn dặn dò Mộc Nam không được lớn tiếng ồn ào, đúng chuẩn dáng một ông cụ non.
Sự yên tĩnh này cứ thế kéo dài cho đến khi hai người đi tới trước một khuôn viên lớn, thấy có ánh đèn hắt ra từ bên trong, thiếu niên cau mày tỏ vẻ khó hiểu.
"Đó là nhà em à?" Mộc Nam quan sát phản ứng của cậu bé bèn hỏi.
"Đi." Thiếu niên không trả lời, nhưng động tác rõ ràng nhanh hơn vừa rồi rất nhiều. Cậu bé đứng bên ngoài sân, giơ tay muốn gõ cửa, do dự mấy lần mới hạ tay xuống.
Qua một lúc lâu, trong sân mới truyền đến tiếng hồi đáp.
"Ai đấy?"
Đó là một giọng nói non nớt lại trong trẻo, thiếu niên sau khi nghe thấy rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới đáp: "Anh đây."
Có tiếng người đi tới mở cửa, Mộc Nam vốn dĩ còn đang nhàn nhã đứng đợi sau lưng thiếu niên, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, cậu lập tức quay đầu lại, nhưng vẫn chỉ nhìn thấy bóng tối thăm thẳm sau lưng mình.
Lại là cái cảm giác bị nhìn trộm đó.
Hơn nữa còn mãnh liệt hơn so với lúc trong bệnh viện, khoảnh khắc khi cậu quay lưng về phía màn đêm đen kịt đó, cả sống lưng nổi lên cảm giác bứt rứt khó chịu, dường như đó không còn đơn thuần là nhìn chằm chằm nữa rồi.
Không đúng, lúc cậu ở bệnh viện, rõ ràng cảm thấy "đứa bé" kia không có ác ý gì với bọn họ mà, nhưng lúc này lại... Chẳng lẽ là một thứ khác?
"Sao vậy?" Thiếu niên cũng bị động tác của cậu làm cho giật mình, hỏi.
"Không sao, cổ hơi bị chuột rút." Mộc Nam đương nhiên không thể nói thật với NPC trong phó bản được, bèn giả bộ nhăn nhó đau đớn rồi vặn vẹo cổ với thiếu niên, thấy đối phương bán tín bán nghi nhưng cũng không hỏi , cậu liền tiếp tục tìm chuyện để nói, "Đây là nhà em thật à, bố mẹ vẫn chưa ngủ sao? Người ra mở cửa là... hửm?"
Cùng với tiếng mở cửa kẽo kẹt, Mộc Nam khi nhìn thấy khuôn mặt trước mắt liền phát ra tiếng mũi nghi hoặc, mà phản ứng của đối phương cũng giống hệt cậu, chớp chớp mắt mới nhận ra: "Anh là... Mộc Nam?"
Cái người tóc ngắn mặt tròn kia, thế mà lại là Đường Khả.
"Hai người quen nhau à?" Ánh mắt thiếu niên đảo qua đảo lại trên người hai người, hỏi.
"Cô ấy là họ hàng của em hả?" Mộc Nam cũng lấy làm lạ, nhướng mày không có ý định đi vào.
"Không không không, tôi chỉ ở nhờ nhà bọn họ mà thôi. Tôi với mấy người... mấy người bạn lúc đó suýt chút nữa bị nước cuốn trôi, may mà bám vào được cành cây mới may mắn thoát nạn. Bọn tôi ngâm mình trong nước cả một đêm! Mãi đến sáng sớm hôm sau, có dân làng đi đốn củi trên núi nhìn thấy mới cứu bọn tôi lên được." Đường Khả giải thích với tốc độ cực nhanh, "Anh cũng vậy à? Ngâm trong nước một ngày một đêm? Bọn tôi đều tưởng anh đã..."
Một ngày một đêm?
Mộc Nam hoàn toàn không ngờ sẽ xuất hiện hiện tượng thời gian không đồng bộ với người khác, nói cách khác, lúc cậu rơi xuống là buổi tối, lúc được thiếu niên này cứu lên cũng là buổi tối, cho nên cậu cứ tưởng là cùng một ngày, nhưng thực tế thì đã trôi qua một ngày một đêm rồi... Không đúng a, tuy cậu biết bơi nhưng cũng không thể nào trong tình trạng ý thức mơ hồ mà nổi lềnh bềnh trong nước một ngày một đêm được? Thế thì chẳng phải đã sớm biến thành ma da rồi sao!
Hai người bọn họ đầu đầy sương mù, mà thiếu niên nghe xong lại càng thêm nghi ngờ, cậu bé nhìn về phía Mộc Nam: " người có quan hệ gì?"
"Anh ấy là một thành viên trong đoàn du lịch của chị, trước đó bị lạc mất!" Đường Khả cướp lời, Mộc Nam cũng không ngờ lời nói dối mà đối phương bịa ra lại cùng một phiên bản với cậu, mặc dù hai cái này khớp nhau một cách vi diệu, nhưng do trước đó cậu nói quá giả trân, dẫn đến tình hình hiện tại dường như ngay cả Đường Khả cũng trở nên không đáng tin theo.
Quả nhiên, thiếu niên kia thậm chí lại bắt đầu nắm chặt cái xẻng sắt rồi, may mà tiếng nói truyền từ trong sân ra kịp thời phá vỡ bầu không khí vi diệu giữa ba người: "Đại Nhạn? Chị Đường Khả, sao mọi người còn chưa vào ạ?"
"Vào ngay đây." Thiếu niên đáp một tiếng, không buông lỏng cảnh giác, nhưng lại là người đầu tiên đi vào sau khi đối phương lên tiếng.
Cũng chẳng phải cố ý chừa lại thời gian cho hai người bọn họ trò chuyện riêng, Mộc Nam thò đầu nhìn vào, thấy thiếu niên bước đi như gió vào trong sân. Bên cạnh sân có một cây lựu khổng lồ, đối diện cổng là một gian nhà trệt, bên cạnh còn có gian nhà , một bé gái khoảng chừng sáu bảy tuổi đang ngồi dưới mái hiên, trước mặt đặt một cái chậu nhựa khổng lồ, còn cô bé cầm con dao, đang mổ cá.
Thiếu niên nhìn thấy cảnh này, lập tức bảo cô bé đi chỗ khác, còn bản thân thì đặt đèn măng xông xuống, rửa tay bên giếng nước rồi tiếp tục công việc của cô bé.
"Tôi ở nhờ nhà này, hai đứa trẻ này giỏi lắm á...." Đường Khả u sầu nhìn chậu nước toàn máu rồi cảm thán, "Tôi ra khỏi phòng nhìn thấy con bé mới tí tuổi đầu đang mổ cá, dọa tôi giật nảy mình, tôi đến giờ cũng không dám giết..."
"Chắc không khó hơn giết người trong PVP đâu nhỉ?" Mộc Nam cười như không cười nói, nhưng thấy đối phương chỉ lè lưỡi lầm bầm nói mình chính là không dám mà, liền lại chuyển chủ đề hỏi, "Vậy cô đến sớm hơn một ngày cũng không thấy bố mẹ của hai đứa nó sao?"
"Không có, mẹ của hai đứa ý hai năm trước đã nằm viện rồi, bố vừa mới mất một tuần trước, nghe nói là buổi tối uống nhiều quá ngã xuống hồ chết đuối. Cũng chính vì vậy mà nhà bọn nó có phòng trống, trưởng thôn mới sắp xếp tôi vào nhà bọn nó." Đường Khả nói, "Hai đứa trẻ này đáng thương lắm. Ồ đúng rồi, đứa nhỏ là em gái tên La Ngư, đứa lớn là anh trai, tên La Nhạn, không ngờ là cậu bé nhặt cậu về đấy."
"Nói nhặt thì cũng không sai..." Mộc Nam nói, cậu thầm nghĩ đứa nhóc kia giấu tên suốt cả dọc đường chẳng phải cuối cùng vẫn bị lộ tẩy đấy thôi, "Cậu nhóc đó cũng khá thú vị đấy."
"Đúng vậy, chỉ là anh trai có hơi phòng bị người khác quá, nhưng mà tuổi vẫn nhỏ mà bố mẹ không ở bên cạnh nên chắc ai cũng vậy thôi, nó là một đứa trẻ vô cùng kiên cường đấy." Đường Khả nói, "Đúng rồi, suýt chút nữa quên hỏi, sao anh lại vào thôn muộn hơn những người chơi khác một ngày thế?"
"Không giấu gì cô, tôi hiện tại đang nghi ngờ có phải tôi đã trôi nổi trong Cống Hồ một ngày một đêm hay không."
"Hả?" Đường Khả kinh hãi, giống như đang phán đoán xem cậu có đang nói đùa hay không, "Không thể nào? Cái hồ đó lớn như vậy, cho dù không chết đuối... Không đúng, nếu có dân làng nhìn thấy, cũng sẽ không để anh trôi nổi trên đó đâu."
Cô vừa nhắc đến cái này Mộc Nam liền nhớ tới cú đá của La Nhạn dành cho cậu, bất đắc dĩ nói: "Phải a, trong hồ hình như không cho bơi lội, tôi bị mắng cho té tát vào mặt đây này."
"Không không, không phải vì cái này." Đường Khả nói, ban nãy nói chuyện hai anh em nhà người ta thì cô còn thẳng thắn vô tư, hiện tại ngược lại biết hạ thấp giọng xuống, "Cống Hồ được người trong thôn gọi là 'nước mắt của nữ thần', nghe nói sâu không thấy đáy, bên trong còn có thần tiên bọn họ thờ cúng sinh sống nữa. Tôi ở đây dạo quanh một ngày, phát hiện dân làng cực kỳ cung kính cái hồ kia, đâu có ai cho phép anh trôi nổi trên mặt nước?"
"Có thể đừng hình dung tôi như một đống rác làm ô nhiễm hồ nước được không." Mộc Nam cạn lời, "Nhưng mà cái hồ đó dìm chết người rồi cơ mà? Cô không phải bảo bố của hai đứa nhóc kia bị..."
Vẻ mặt của Đường Khả bỗng trở nên phức tạp: "Đúng, nhắc tới thái độ của bọn họ cũng khá rợn người. Hôm nay tôi hỏi chuyện này, có một ông lão nói cái gì mà, 'Đó là người được thần Cá lựa chọn, được đón vào trong Long Cung hưởng phúc rồi'. Người rơi xuống nước chết đuối nhưng không có một ai đi vớt, đến giờ vẫn chưa tìm thấy thi thể, anh nói xem có quỷ dị không?"
"Nhưng mà, nếu không có thi thể thì lại làm sao biết người đó là rơi xuống nước chết đuối?"
"Hình như do tìm thấy bình rượu ông ta dùng để đựng rượu, còn có giày. Đúng, sau đó còn thấy một số vết cào nắm gì đó, người lớn tuổi ở đây đều nói tiếng địa phương nên hơi khó hiểu." Đường Khả nói, "Dù sao tôi cảm thấy khá rợn tóc gáy, cho dù đã tham gia nhiều ván trò chơi rồi nhưng NPC ở đây mang lại cho tôi cảm giác kỳ lạ lắm..."
"Hừm." Mộc Nam không cho ý kiến, cậu nhớ tới cảm giác bị nhìn trộm lúc trước, vẫn quyết định sẽ không kể chuyện này khi chưa nắm bắt được quá nhiều manh mối, "Nhưng mà cô đem những manh mối này nói cho tôi biết, không sợ đồng đội thực sự của cô khó chịu sao?"
"Anh nói Hải Nguyệt á?" Đường Khả nói, "Sẽ không đâu, chính giáo sư Tô nhờ tôi chăm sóc anh mà, Hải Nguyệt lúc đó cũng có mặt nên coi như là đã ngầm đồng ý rồi. Ây da, A Nam anh cứ coi bọn tôi cũng cùng một nhóm là được rồi!"
Chờ đã, sao lại lập thành nhóm bốn người nữa rồi? Mộc Nam nghe thấy cách xưng hô thân thiết kia suýt thì cắn phải lưỡi: "Giáo sư Tô? Mấy người đều gặp nhau hết rồi sao? Hơn nữa, đây hình như là giải cá nhân..."
"Ây! Ngốc chết đi được!" Đường Khả bẻ ngón tay đếm cho cậu xem, "Nhưng bên phía Lữ Vạn Khôn có một đống người như này nè! Không lập team thì đối đầu trực diện kiểu gì? Hơn nữa đợi khi thật sự xuất hiện tình huống chỉ có thể sống một hai người thì chúng ta lại giải trừ hợp tác tàn sát lẫn nhau là được rồi mà."
"Tại sao cô có thể trắng trợn nói ra loại chuyện này như vậy..." Mộc Nam chỉ đành nói, "Được thôi, được thôi. Kỳ thực tôi cũng rất vui lòng hợp tác, vậy chúng ta tạm thời kết liên minh, không vi phạm quy tắc của phó bản cũng như của chúng ta, có được không?"
.
Tác giả: Giáo sư Tô đang vắt chân lên cổ chạy.....
Tự dưng phát hiện ra chương này chia team thú vị ghê, hai đứa mồm mép đi chung một chỗ, còn hai người kiệm lời thì đi chung một nhóm. Hy vọng bên kia sẽ không thấy quá nhàm chán (mà chắc là thấy lỗ tai thanh tịnh hơn hẳn ấy chứ!)