Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 30-2: Lời nói thật không ai tin

Trước Tiếp

P/s: Hehe come back ròi nè :3

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mộc Nam đột ngột mở mắt.

Trước mắt là một mảng đen kịt, theo sát cơn ác mộng là cảm giác choáng váng và buồn nôn ập tới, ép cậu phải từ giường ngồi dậy nôn khan, không lẽ thuốc dinh dưỡng đó có vấn đề? Cậu chỉ ăn có một thanh mà đã bị ngộ độc thực phẩm rồi sao?

Cố gắng một lúc lâu mà vẫn chẳng nôn ra được thứ gì, cậu vịn tay vào thành giường định đứng dậy đi bật đèn, s* s**ng một hồi bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng.

Bề mặt tường lồi lõm không bằng phẳng, vừa chạm vào thì từng mảng vôi lả tả rơi xuống, xúc cảm này tuyệt đối không phải là giấy dán tường của khách sạn.

Hơn nữa cảm giác trên người cậu cũng có khác biệt rất lớn so với trước khi đi ngủ. Rõ ràng sau khi tắm xong cậu chỉ mặc một chiếc áo phông mỏng, nhưng lúc này trên người cậu rõ ràng là một chiếc áo dài tay.

Không ổn.

Mộc Nam dứt khoát thu tay lại, sờ vào vòng tay trên cổ tay trái rồi lập tức bật nó lên.

Màn hình phát ra ánh sáng yếu ớt, tuy không đủ để chiếu sáng môi trường xung quanh nhưng cũng đủ để cậu xác nhận một chuyện: Rất rõ ràng, cậu hiện tại vẫn đang ở trong trò chơi.

Mộc Nam bình tĩnh lại, cậu xuống giường, bắt đầu dùng ánh sáng từ vòng tay soi men theo bờ tường mà đi, cuối cùng tìm thấy một cái công tắc ở vị trí cách đó khoảng sáu bảy bước chân.

"Tách."

Ánh đèn trên đỉnh đầu chớp nháy vài cái rồi cuối cùng cũng sáng lên. Mặc dù ánh đèn tối mờ cứ như khung cảnh trong mấy bộ phim kinh dị rẻ tiền, nhưng ít nhất cũng đã có thể nhìn thấy mọi vật.

Đây là một căn phòng, nhỏ hơn rất nhiều so với phòng khách sạn cậu ngủ trước đó. Cả căn phòng toát lên vẻ tan hoang, trên tường đầy rẫy những vết cháy đen sì dữ tợn như thể từng bị hỏa hoạn thiêu rụi. Trong phòng có ba chiếc giường, mà chỗ cậu vừa ngủ cũng từ giường cỡ lớn biến thành loại giường sắt cùng kiểu, vỏ chăn ố vàng nhưng vãn có thể lờ mờ nhận ra màu trắng nguyên bản. Đầu mỗi chiếc giường đều đặt một cây cọc dài dùng để treo bình truyền dịch, trên tường từ trước ra sau lần lượt đánh số "401, 402, 403".

Đây là phòng bệnh của một bệnh viện.

[Chào mừng người chơi tiến vào phó bản PVP "Gỡ trứng á", vui lòng thu thập nhiều manh mối nhất có thể trong thời gian quy định, và rời khỏi bệnh viện để tập hợp tại địa điểm chỉ định.]

Mộc Nam vừa mới nghĩ cái tình trạng quái dị này toát lên một cảm giác quen thuộc, liền nghe thấy tiếng thông báo vang lên trong đầu. Được được được, mặc dù hoàn toàn không có ấn tượng cậu vào đây bằng cách nào, nhưng không hiểu sao bị kéo vào phó bản lại cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với việc tỉnh dậy và phát hiện mình đang ở trong phòng bệnh của một bệnh viện bỏ hoang nhỉ.

Cũng may là cậu đã ngủ được một lúc nên hoàn toàn không thể gọi là bị hành xác liên tục.

Vậy thì, chủ đề phó bản lần này là bệnh viện sao? Cũng khá kinh điển đấy, chỉ có điều PVP... Ra là thế, thảo nào vừa vào phó bản xung quanh đã chẳng có một ai, xem ra là đánh solo rồi.

Cậu lại đưa mắt nhìn bản thân. Hiện tại cậu không mặc quần áo bệnh nhân như dự đoán, mà là một bộ hoodie và quần ống rộng thoải mái, nhìn kiểu dáng thì khá giống với loại cậu thường mặc. Mộc Nam s* s**ng từ trên xuống dưới, lôi từ trong cổ áo ra sợi dây chuyền có thẻ chó, còn trong túi quần là đôi kẹp vành tai kia.

Đồ đạc mang từ phó bản trước ra biến mất rồi.

Trước khi ngủ Mộc Nam đã uống thuốc hồi phục, bổ sung thanh tinh thần lực lại mức 50, cho nên hiện tại trên người chỉ còn lại đôi kẹp vành tai cũng là điều dễ hiểu... Nhưng cái thẻ chó này chạy lên cổ cậu từ lúc nào thế?

Thôi kệ, dù sao cũng là đạo cụ cấp SSR, hy vọng đến lúc quan trọng sẽ có chút tác dụng.

Mộc Nam nhét lại sợi dây chuyền vào trong áo, cảm giác lạnh lẽo sau khi kim loại tiếp xúc với không khí khiến cậu không nhịn được rùng mình một cái, cũng nhờ đó mà tỉnh táo hơn đôi chút. Cậu tiếp tục lật xem vòng tay, có chút bất ngờ chú ý tới việc thanh tinh thần lực không những đã biến thành 100, mà bên cạnh còn xuất hiện lại biểu tượng trái tim nhỏ giống như không gian cặp đôi ở cuối thanh chỉ số.

Chờ đã, điều này có nghĩa là, Tô Bất Thức cũng đang ở đây? Hơn nữa cách cậu cũng không xa?

Cũng phải, nếu không thì giải thích thế nào về tình huống cậu đang ngủ ngon lành lại đột nhiên bị kéo vào phó bản chứ? Việc cấp bách bây giờ vẫn là nhanh chóng hội họp với giáo sư Tô thôi.

"Két ----"

Sau lưng dường như chợt xẹt qua một âm thanh rất nhỏ, Mộc Nam lập tức quay đầu lại, nhưng nhìn qua ô cửa kính trên cửa phòng bệnh lại chẳng thấy gì cả.

Cậu nheo mắt.

Mộc Nam tương đối nhạy cảm với ánh mắt của người khác, vừa rồi chắc chắn không phải là ảo giác, có thứ gì đó vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu từ trong bóng tối bên ngoài kia.

Xem ra trò chơi đã bắt đầu rồi.

Mộc Nam lại nhìn quanh bốn phía, bất đắc dĩ chỉ tìm được một cái ghế đẩu bằng sắt, ước lượng một chút thì thấy dùng làm vũ khí cận chiến cũng tạm ổn.

Lần này con Cừu không xuất hiện, mọi thứ đều diễn ra trong im lặng. Mộc Nam không dám đảm bảo mình là người chơi đầu tiên tỉnh lại, càng không biết bên ngoài có người khác đang mai phục hay không.

"Thật là phiền phức, tôi không thường chơi game đối kháng trực tuyến đâu đấy." Mộc Nam lẩm bẩm một câu như vậy rồi nghiêng người mở cửa.

Bên ngoài cửa quả thực là cấu trúc hành lang bệnh viện như những gì cậu biết, nhưng mức độ hư hại còn nghiêm trọng hơn nhiều. Hai bên đều là những phòng bệnh đóng chặt cửa, từng ngọn đèn trần chỉ có thể chiếu sáng một khoảng nhỏ, những túi nilon đen đựng rác chất đống trong góc tường, bẩn thỉu và bừa bộn hệt như cầu thang của mấy khu tập thể cũ kỹ.

Nói là phải thu thập manh mối nhiều nhất có thể, nhưng hiện trạng như thế này thì thu thập kiểu gì.

Mộc Nam tiếp tục xách cái ghế sắt đi dọc hành lang, thuận tiện thử mở cửa từng phòng bệnh. Cậu chú ý thấy có rất nhiều phòng đã từng bị mở ra rồi, bên trong không có một ai, còn những phòng không mở được, cho dù có nhìn vào trong qua cửa kính cũng chẳng thấy gì cả.

Chẳng lẽ đây là một loại cơ chế bảo vệ người chơi ư? Cái phó bản này cũng trưởng thành phết đấy chứ... Ồ không đúng, hiện tại không phải lúc đánh giá trò chơi. Mộc Nam đang nghĩ như vậy, bỗng nhiên nghe thấy thang máy ở lối rẽ phía trước truyền đến âm thanh khác lạ.

Đó là một trận đánh nhau đột ngột vọng tới theo hướng cầu thang, hòa lẫn với tiếng kêu thảm thiết rõ ràng là do con người phát ra, nghe qua đã thấy vô cùng kịch liệt.

Mộc Nam lập tức cẩn thận tới gần, kết quả còn chưa tới nơi thì đã thấy một người bay ra từ cầu thang, đập thẳng vào tường hành lang, khi trượt xuống đất thì đã bất động.

"Người chơi E261 bị loại."

Vẫn là tiếng thông báo truyền đến từ cầu thang, âm thanh không lớn, có lẽ là phát ra từ vòng tay của ai đó.

Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc, ngay sau đó tiếng thông báo vang lên liên tiếp, từng hồi từng hồi như lời nhắc nhở đòi mạng.

"Người chơi C006 bị loại."

"Người chơi D124 bị loại."

"Người chơi D798 bị loại."

Lại có người ngã văng ra, Mộc Nam nghiêng người né tránh. Kết quả không ngờ người ngã xuống đất kia chưa chết hẳn, khoảnh khắc nhìn thấy Mộc Nam liền trực tiếp đỏ ngầu cả mắt, xách con dao phay trên tay, vùng dậy lao về phía cậu.

Đúng là tai bay vạ gió mà. Mộc Nam cũng không ngờ chỉ đứng ăn dưa mà vẫn có thể trở thành mục tiêu, đám người chơi PVP này cứ vớ được ai thì đánh người đó sao? May mà trong tay cậu còn có cái ghế đẩu, giơ tay đỡ lấy vũ khí của đối phương rồi tung một cước đá tới.

Không chút dịch chuyển.

Thế đứng của đối phương hiển nhiên vững hơn cậu rất nhiều, lúc này hoàn toàn phát điên, dao bị chặn lại liền đổi một tay khác đấm về phía cậu, cứ như thể nhìn thấy kẻ thù không đội trời chung, nhất định phải cùng cậu đồng quy vu tận mới thôi.

Mộc Nam nhất thời không lường trước được tình huống này nên bị ép lùi lại mấy bước, may mà trạng thái của đối phương lúc này chỉ là mù quáng sử dụng sức mạnh. Cậu nhân lúc đối phương định đè cậu xuống đất, dứt khoát buông tay lăn một vòng ngay tại chỗ, liền tránh được lưỡi dao bổ xuống của kẻ kia.

Đồ sắt đập xuống gạch men phát ra âm thanh ghê người, đối phương một đòn không trúng liền muốn tiếp tục nhào tới, chỉ nghe một tiếng xé gió vang lên, ngay sau đó máu tươi trước mặt bắn tung tóe, kẻ kia thế mà lại bị một thanh đao sắc bén xuyên qua ngực ghim chặt lên tường.

"Người chơi A091 bị loại."

Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, dù là trò chơi chân thực đến mấy cũng không có hiệu ứng này, ngay cả Mộc Nam cũng không nhịn được mà nhíu mày.

Tiếng thông báo từ xa đến gần.

Một người phụ nữ từ cầu thang bộ đi ra, vẻ mặt lạnh lẽo, mái tóc dài xõa tung, động tác thì vô cùng dứt khoát. Cô ta cứ thế giẫm lên vũng máu loang lổ trên nền đất, mặt không biểu cảm rút thanh đao trên xác chết ra.

Đó là một thanh hoành đao, toàn thân đen tuyền. Lúc đi ngang qua cửa hàng vũ khí ở khu nghỉ ngơi, Mộc Nam từng nhìn thấy đủ loại trang bị từ xa, nhưng loại nào cũng đều có giá ba con số trở lên, khiến cậu và Lữ Thiên Xuyên hoàn toàn không có ý định bước vào.

Mộc Nam vừa nhìn thấy thanh đao này liền nhận ra tình hình không ổn, xung quanh đã chẳng còn ai sống sót, vừa nhìn dáng vẻ này của đối phương liền biết ngay đó là người chơi cũ đã trải qua hàng trăm trận chiến rồi, có thể đánh thắng nhiều người như vậy càng không thể là loại hiền lành gì. Cho nên mới nói, con Cừu lần này rốt cuộc đã truyền tống người chơi mới như cậu vào cái phó bản quái quỷ gì thế này!

Chênh lệch thực lực quá lớn, Mộc Nam đang ngồi dưới đất dứt khoát đầu hàng: "Cái đó... Thật ra tôi chỉ đi ngang qua thôi, cô xem có thể tha cho tôi một mạng được không?"

Đối phương từ trên cao nhìn xuống cậu, ánh mắt không chút gợn sóng, trái ngược hoàn toàn với động tác giơ đao lên lần nữa của cô ta.

Hoàn toàn không thể giao tiếp a!!

Hết cách rồi, Mộc Nam không nói hai lời lập tức phát động kỹ năng. Mặc dù cậu hiện tại căn bản không biết Tô Bất Thức đang ở đâu, chỗ đó có an toàn không, nhưng nếu cậu còn không hành động thì sẽ phải chết trước ở chỗ này, chỉ có thể hy vọng giáo sư Tô lát nữa nhìn thấy cậu thì đừng có quá ngạc nhiên thôi...

Tuy nhiên, lưỡi đao trong dự đoán rốt cuộc lại không chém xuống.

Người phụ nữ kia dường như lúc này mới nhận ra điều gì, nét mặt cuối cùng cũng có một tia thay đổi: " 'Cầu nguyện'?"

Mộc Nam không ngờ từ vựng vừa mới vang lên trong đầu cậu lại được thốt ra từ miệng đối phương: "Cô..."

"Cậu là ai?" Đối phương hoàn toàn không cho cậu cơ hội đặt câu hỏi, mũi đao chĩa thẳng vào cậu.

"Ha ha, tôi chỉ là một tay mơ vừa vào trò chơi này, ban nãy vừa mới ra khỏi phòng an toàn mà  thôi." Mộc Nam cười xòa, "Trên người tôi cũng không có tích phân, giết tôi không có lời đâu..."

"Kỹ năng 'cầu nguyện' chỉ có mười phút, tốt nhất là cậu nên nói thật."

Cậu nói toàn là lời nói thật a. Mộc Nam đối với sự uy h**p trắng trợn này quả thực chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, đồng thời trong lòng cũng trầm xuống. Cậu không biết đối phương làm sao phát hiện ra ngay trong khoảnh khắc cậu sử dụng kỹ năng. Căn cứ theo kinh nghiệm ở phó bản trước, sử dụng "cầu nguyện" hẳn là chỉ có cậu và Tô Bất Thức, người đóng vai trò là mỏ neo mới có thể phát hiện, theo lý thuyết thì sẽ không có thay đổi gì về ngoại hình mới đúng, chẳng lẽ đây là kỹ năng của đối phương sao?

Nếu đúng là như vậy thì phiền toái to rồi, Tô Bất Thức hiện tại cũng không biết cậu ở đâu, nếu hai người cách nhau quá xa, đối phương lại vừa vặn canh đúng cái mốc mười phút này để chém cậu, thì kỹ năng hồi sinh gì cũng vô dụng.

Hay là cứ dứt khoát lao thẳng vào họng đao cho xong, Mộc Nam quyết tâm, nhưng còn chưa đợi cậu làm ra biểu cảm anh dũng hy sinh gì đó, thì nghe thấy thang máy vang lên một tiếng "ting", ngay sau đó hàn quang lóe lên, thanh  đao trước mặt cậu lại trực tiếp bị đánh văng ra!

.

Lời tác giả: Oh yeah, hội họp thành công ~ Lần này là phó bản PVP, nhưng vẫn sẽ có nhiệm vụ chính tuyến, chẳng qua là sẽ có hơi nhiều cảnh đánh đấm thui, bản đồ cũng sẽ không bị hạn chế mỗi bên trong bệnh viện đâu~

Trước Tiếp