Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"50 tích phân? Anh cướp tiền đấy à!"
Lữ Thiên Xuyên kinh hãi thốt lên. Gã vừa mới vất vả lắm mới trả lời xong câu hỏi, tổng cộng kiếm được có 30 điểm, khó khăn lắm mới lết được đến khu nghỉ ngơi còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đã có kẻ dòm ngó điểm của gã rồi?!
"Ây da, cái này cậu không hiểu rồi." Người đàn ông đối diện cũng không giận, trực tiếp ghé sát vào bọn họ thần thần bí bí nói, "Bang phái của bọn tôi ý, lợi ích khi lập nhóm nhiều hơn đi đơn gấp bội! Anh cứ nghĩ mà xem, sớm muộn gì cũng phải tiến vào phó bản tiếp theo, chẳng lẽ các anh định lập nhóm với người hoàn toàn không quen biết, hay là đi cùng đồng đội đã biết rõ gốc gác từ ván trước?"
"Ồ?" Mộc Nam nghe vậy bỗng nhiên như nảy sinh hứng thú, giữa vẻ mặt kinh sợ kiểu 'đây có thể là kẻ lừa đảo' của Lữ Thiên Xuyên, cậu hỏi, "Nói cụ thể xem nào?"
"Hehe, đương nhiên là bang Phong Bạo của chúng tôi có bí quyết riêng rồi." Gã đàn ông nói, "Hai vị có muốn gia nhập không? Lập nhóm gia nhập bang sẽ được giảm giá, một người 30 điểm tích phân, tặng kèm hai chai thuốc bổ sung tinh thần, thấy thế nào?"
Hóa ra là đang đợi cậu ở chỗ này đây. Xem ra cái bang Phong Bạo này tuy cái tên đặt hơi ba chấm, nhưng cũng dám ra giá thật, còn nhắm mục tiêu chuẩn xác vào đám người mới vừa sống sót qua phó bản đầu tiên. Đây là vì coi người khác là kẻ ngốc dễ lừa hay là thực sự có thủ đoạn phá đảo nhanh? Mộc Nam nhếch mép, đang định moi thêm chút thông tin thì thấy bên cạnh có một bóng người chen vào.
"Xin lỗi, đây là bạn của tôi."
Mộc Nam hơi nhướng mày, thiếu niên thanh mảnh trước mắt, không ngờ lại là Hà Vu Quy không biết đã quay lại từ lúc nào.
"Chúng tôi không tham gia bất kỳ bang phái nào." Hà Vu Quy nói, biểu hiện hoàn toàn khác xa với vẻ rụt rè đầu phó bản, "Đi thôi A Nam, tôi đưa các cậu đi cửa hàng nhu yếu phẩm."
"Được thôi." Mộc Nam cũng không ngại mượn cớ này để thoát thân, dứt khoát kéo theo Lữ Thiên Xuyên vẫn còn chưa dám lại gần Hà Vu Quy, hai người đi theo Hà Vu Quy tiếp tục tiến về phía trước.
Ngoài dự đoán là gã đàn ông nhảy ra giữa đường kia lại thật sự không bám theo bọn họ nữa mà chỉ đứng nguyên tại chỗ dáo dác nhìn quanh như đang tìm kiếm con mồi tiếp theo. Hà Vu Quy chú ý đến động tác của Mộc Nam, giải thích: "Khu nghỉ ngơi có rất nhiều bang phái, bang Phong Bạo quả thực là tổ chức lớn nhất, thành viên bên trong vàng thau lẫn lộn, mà mục đích của bọn họ cũng rất đơn giản, chính là dàn xếp ghép trận."
"Dàn xếp ghép trận?"
"Đúng, chính là nghĩa trên mặt chữ. Thường thì mười người một nhóm cùng vào phó bản, nếu may mắn thì có bảy tám người sẽ được phân vào cùng một phó bản. Bang phái chính là chịu trách nhiệm làm việc này."
"Nhiều người như vậy, nếu bị phân vào phó bản PVP thì làm thế nào?" Mộc Nam hỏi.
"Đây cũng là cách đối phó gần đây của cừu đối với những người chơi dàn xếp ghép." Hà Vu Quy đáp, "Nếu cùng nhau tiến vào, hiện tại xác suất bị phân vào những phó bản chỉ cho phép một hai người sống sót là cực kỳ cao. Mặc dù bang phái không cho phép phản bội, nhưng cừu lại cực kỳ thích thú khi nhìn người chơi tàn sát lẫn nhau. Cho nên, các cậu tốt nhất vẫn là nên tránh xa bang phái một chút thì hơn."
"Thảo nào vừa rồi tên kia chỉ kéo người mới vào bang, nhìn thấy cậu đến là không dây dưa nữa." Mộc Nam nói, "Là bởi vì người chơi cũ đều biết rủi ro đằng sau việc dàn xếp ghép trận sao?"
Hà Vu Quy nói: "Đúng, nhưng rủi ro cao đi kèm với lợi nhuận cao nên vẫn sẽ có người nguyện ý gia nhập bang phái thôi."
"Vậy, vậy tại sao cậu lại giúp bọn tôi?" Lữ Thiên Xuyên do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn hỏi ra câu hỏi mà mình muốn biết nhất.
"Mặc dù tôi suýt chút nữa hại chết các anh, nhưng giữa chúng ta rốt cuộc cũng chỉ là quan hệ giữa người sói và người chơi, đều đã ra khỏi phó bản rồi, với lại hình như cũng không có thâm thù đại hận gì mà đúng không?" Hà Vu Quy cười bất đắc dĩ, "Nếu tin tưởng tôi thì có thể cùng tôi đi mua chút đồ. Vết thương trên người tôi cần xử lý, còn các anh cũng phải tìm chút gì để ăn mà đúng không?"
"Cũng phải, cậu như thế này mà muốn một cân hai thì cũng hơi căng." Mộc Nam cười cười, vừa như đe dọa lại vừa như nói đùa. Cậu đương nhiên biết vết thương trên người Hà Vu Quy là thật, nhưng cũng đại biểu cho việc tên này không chỉ ra tay tàn nhẫn với người chơi khác mà đối với bản thân cũng y hệt. Không chừng cậu ta bị nhốt trong trò chơi đã lâu nên nhận thức đã xuất hiện sai lệch so với người bình thường, đề phòng một chút âu cũng là chuyện đương nhiên.
"Ừ, tôi biết." Hà Vu Quy nói, cậu ta thành thật dẫn đường, trên đường đi cũng không hỏi thăm tung tích của Tô Bất Thức, ngược lại thật sự bắt đầu giới thiệu khu nghỉ ngơi cho bọn họ, "Khu nghỉ ngơi có nhà trọ, quán ăn và hiệu thuốc, nhân viên ở trong đều là các loại cừu. Chỉ cần đủ điểm tích phân thì muốn mua bao nhiêu cũng được. Ở đây không có bác sĩ, cho nên từng xảy ra sự cố người chơi bị thương nặng rời khỏi phó bản nhưng sau đó lại chết ở khu nghỉ ngơi."
Bọn họ đi xuyên qua quảng trường, nhìn thấy trên mỗi một cái ghế dài cơ bản đều có người đang ngủ. Hà Vu Quy nhìn theo tầm mắt của bọn họ, nói: "Giá đồ ăn và thuốc men ở đây khá hợp lý, thuê trọ thì 5 điểm tích phân một đêm, không có tích phân thì ngủ ngoài đường cũng được. Có điều khu nghỉ ngơi toàn thời gian đều là ban đêm nên ngủ bên ngoài cũng có rủi ro bị người chơi khác cướp bóc."
Mộc Nam nhìn những người chơi ngủ say như chết kia, thầm nghĩ bọn họ có lẽ cũng chẳng quản nổi mấy cái này nữa rồi.
"Ngoài ra, người chơi mới trận đầu tiên ít tích phân là chuyện bình thường, điểm tích phân kiếm được từ PVE vốn dĩ không nhiều, PVP sẽ dựa vào việc giết người chơi để lấy điểm, cuối cùng có thể giống như lăn cầu tuyết vậy, người sống sót cuối cùng sẽ nhận được nhiều điểm nhất. Cho nên rất nhiều người chơi không quan tâm đến xếp hạng, để tránh trở thành bàn đạp đều sẽ tiêu hết sạch điểm ở khu nghỉ ngơi. Nghe nói một số chợ đen trên thị trường còn bán cả kỹ năng, nhưng lừa đảo cũng nhiều, không biết thật giả." Hà Vu Quy nói, dẫn bọn họ đi đến trước cửa một trung tâm thương mại đèn đuốc sáng trưng, "Chúng ta đến rồi, vậy... chia tay ở đây trước nhé."
Trung tâm thương mại trước mặt bọn họ có quy mô ngang ngửa với mấy trung tâm thương mại cỡ lớn ở thế giới thực, hơn nữa tiện cái là ngay sát vách chính là một khách sạn. Mộc Nam quan sát thấy có hơn mười người cùng nhau đi vào khách sạn, đám người này xét về khí chất mang lại cảm giác rất khác biệt, không giống loại lương thiện gì.
Nhưng hai người còn lại đều không nhìn về hướng đó, Mộc Nam cũng không lên tiếng, chỉ tự nhiên nói lời cảm ơn với Hà Vu Quy. Cậu ta trông có vẻ còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu, xoay người đi vào hiệu thuốc ở tầng một.
"Vậy, chúng ta đi tìm chút gì ăn đi." Mộc Nam nói. Lữ Thiên Xuyên sau khi Hà Vu Quy rời đi thì cả người trông tự nhiên hơn hẳn, hai người sánh vai nhau cùng đi vào trong cửa hàng.
Vừa vào cửa Mộc Nam đã ngửi thấy một mùi thơm của thức ăn, chỉ thấy vị trí trong cùng vậy mà là một nhà hàng được trang trí sang trọng, những con búp bê cừu mặc tạp dề bưng lên đủ các loại món ăn, có thịt có rau, nào là canh gà, vịt quay, bò bít tết, đùi cừu nướng... Chờ chút, cừu bưng đùi cừu nướng?
"Tôi chắc là ba ngày chưa được ăn thịt rồi..." Lữ Thiên Xuyên cách một lớp kính nhìn chằm chằm vào bên trong, dọa cho một người chơi đang dùng bữa sợ đến mức bưng đồ ăn tránh xa cửa sổ.
"Vậy thì đừng nhìn món ăn, anh nhìn giá đi." Mộc Nam đưa tay chỉ vào bảng giá phía trên, "Món đùi cừu nướng kia 60 điểm tích phân. Giờ còn thèm không?"
"Không thèm nữa." Biểu cảm của Lữ Thiên Xuyên từ mắt chữ A mồm chữ O chuyển sang tâm như tro tàn, "Cho dù tôi có thắt lưng buộc bụng cỡ nào cũng không đủ để mua."
Mộc Nam vỗ vỗ vai gã an ủi, giờ thì cậu đã hơi hiểu lời Hà Vu Quy nói rồi, cung cấp những nơi có hạn mức tiêu dùng lớn thế này, dường như còn có thể khiến người chơi nhanh chóng giao ra số điểm tích phân trong tay.
Đây là sớm muộn gì cũng chết, chết đói hay chết nghèo mà thôi. Hai người đành phải chuyển sang những cửa tiệm trông có vẻ mộc mạc giản dị hơn, bên trong phần lớn là các loại đồ ăn nhanh và dịch dinh dưỡng, bao bì nhỏ gọn chủ yếu để tiện mang theo bên người. Bên cạnh còn có nguyên một bức tường kệ hàng dùng để bày biện các loại thuốc hồi phục tinh thần, có loại hồi 5 điểm, cũng có loại một lần hồi 10 điểm, 20 điểm. Mộc Nam nhìn thấy bên trong có một loại thuốc nhìn rất giống viên đá, hình như là loại mà Tô Bất Thức cho cậu ăn lúc trước, nhìn giá khởi điểm là 30 điểm, chỉ cảm thấy đau thắt cả tim.
Cuối cùng cậu và Lữ Thiên Xuyên kết thúc việc mua sắm, ngồi xếp hàng trên bậc thềm ở cửa ra vào ăn dịch dinh dưỡng do Mộc Nam mời. Bề ngoài trông hơi giống mấy thanh súp thưởng cho mèo, nhưng bất ngờ là mùi vị cũng không tệ.
"Tôi hình như ăn ra được vị đùi cừu nướng." Lữ Thiên Xuyên hai mắt đờ đẫn, "Là ảo giác sao?"
Mộc Nam nghe vậy nhìn thoáng qua thanh súp thưởng cho mèo, à không, là dịch dinh dưỡng của gã: "Không phải ảo giác đâu, cái của anh có vị đồ nướng đấy."
"Haizz." Lữ Thiên Xuyên đáp lại một cách phức tạp, "Thôi kệ, sống được là tốt rồi."
Sống sót quả nhiên rất khó khăn, hai người cùng nhau thở ngắn than dài. Mộc Nam vừa nãy đã mua một cái áo phông rẻ nhất, bởi vì quần áo trước đó của cậu đã hoàn toàn bị máu làm bẩn không thể mặc nổi nữa, ngoài ra còn có hai ống dinh dưỡng và một liều thuốc hồi phục 10 điểm tinh thần. Còn Lữ Thiên Xuyên thì thực tế hơn, mua toàn là thuốc chống viêm và băng gạc. Hai người nhẩm tính số tiền còn lại chắc chỉ đủ ở khách sạn một đêm, nhưng muốn thoải mái sống qua bảy ngày thì hiển nhiên là hoàn toàn không thể.
Dứt khoát tiêu hết điểm ngủ một đêm cho sướng rồi mai chơi luôn ván tiếp theo vậy. Mộc Nam vừa nghĩ như thế, chợt cảm thấy ánh sáng trước mắt tối sầm lại, dường như có ai đó đi tới trước mặt bọn họ.
"Ngại quá ăn hết thanh súp thưởng cho mèo rồi, cho dù muốn cướp bóc cũng không cướp được gì đâu nhé." Mộc Nam thở dài rồi dùng mội hơi nói hết câu, cậu phủi phủi quần đứng dậy, vừa vặn đối mắt với bóng người đang ẩn nấp dưới lớp áo choàng rộng lớn trước mặt.
Nói là đối mắt thực ra cũng không chính xác lắm, bởi vì đối phương toàn thân trên dưới bọc kín mít, còn đeo một chiếc mặt nạ đen xì, căn bản không nhìn rõ mặt.
Người này thật sự không nóng sao? Mộc Nam khom lưng định nhìn rõ đôi mắt sau lớp mặt nạ của đối phương, nhưng vẫn thất bại: "Hello?"
"Cậu có thể gọi tôi là Thương nhân Đà Điểu." Đối phương bỗng nhiên mở miệng, cái giọng nói rõ ràng đã qua máy biến âm xử lý khiến người ta hoàn toàn không phân biệt được nam nữ, "Tôi có thứ các cậu cần đây."
Thương nhân Đà Điểu?
Mộc Nam ngược lại không nghĩ tới đối phương là tới để tiếp thị sản phẩm, có điều người này một chút da thịt cũng không lộ ra, trông cũng khá phù hợp với cái biệt danh này. Đây chính là cái chợ đen mà Hà Vu Quy nói sao?
"Bọn tôi vừa từ cửa hàng ra nên chẳng còn mấy điểm tích phân đâu." Lữ Thiên Xuyên lúc này vừa m*t xong miếng cuối cùng, thấy thế cũng vội vàng đứng lên.
"2 điểm tích phân, một hộp mù." Cái kẻ quái gở tự xưng là Thương nhân Đà Điểu kia tự mình lôi từ trong áo choàng ra một cái túi lớn, "Có cơ hội mở ra đạo cụ giữ mạng và kỹ năng hiếm, đương nhiên, cũng có cơ hội mở ra rác rưởi."
Rất trung thực, ngay cả khi mang dáng vẻ ép mua ép bán mà vẫn trung thực như vậy ha. Mộc Nam kinh ngạc nhìn phương thức tiếp thị mới lạ không giống người thường của đối phương, kết quả liền nghe Lữ Thiên Xuyên nói: "2 điểm tích phân? Thế thì ok ok, để tôi bốc một hộp!"
Có lẽ nhân loại trời sinh đã có hứng thú kỳ lạ với việc mở hộp mù. Mộc Nam cứ thế nhìn Lữ Thiên Xuyên trả tiền, nhìn gã móc từ trong cái túi lớn ra một cái hộp thô sơ, nhìn gã mở ra, cuối cùng nhìn cái hộp đó tỏa ra một màu vàng lóa mắt – là một sợi dây chuyền nhìn như vòng cổ dành cho chó.
...Đây là cái gì?
"Chúc mừng người chơi mở ra trang bị cấp SSR." Thương nhân Đà Điểu mặt không cảm xúc chúc mừng.
SSR? Chờ đã, tỉ lệ gacha ra vàng của cái đồ chơi 2 điểm tích phân này cao thế sao?
Lữ Thiên Xuyên nghi hoặc nhấc sợi dây chuyền lên: "Cái này dùng để làm gì?"
"Sản phẩm này không đi kèm hướng dẫn sử dụng, cần người chơi tự mình tìm hiểu." Thái độ của Thương nhân Đà Điểu cực kỳ thiếu chuyên nghiệp, hắn lại quay sang Mộc Nam, nói, "Cậu có muốn rút thử một hộp không?"
Mộc Nam nhìn thoáng qua Lữ Thiên Xuyên đang mân mê nghiên cứu sợi dây chuyền, cũng bốc một hộp mở ra.
Lần này hộp không phát ra ánh sáng, nhưng lại có một giọng nói vang lên trong đầu:
[Người chơi D414 mở khóa kỹ năng loại quan sát mới "Thời Cơ": Trong phó bản có thể xem tiến độ nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Chúc ngài chơi game vui vẻ!]
......
Mộc Nam: "Cho nên cái này là ý gì?"
"Đúng như tên gọi, ngài đã nhận được kỹ năng." Thương nhân Đà Điểu lại bổ sung, "Có điều là phẩm chất R. Tiện thể nhắc luôn, phẩm chất này là loại phổ thông."
Mộc Nam: "......"
Khoảng cách giữa người với người có cần phải thể hiện ở cái chỗ này sao?
Hơn nữa xem tiến độ nhiệm vụ là cái kỹ năng gì không trời? Cậu ở phó bản trước đã có cừu đuổi theo thông báo suốt cả một ván rồi! Đều là kỹ năng loại quan sát, chẳng lẽ không thể giống như cái la bàn của Hà Vu Quy có thể xem vị trí người chơi sao!
"Nếu người chơi không thích kỹ năng này, ở đây cũng có những sản phẩm khác." Thương nhân Đà Điểu lại lấy ra một cái hộp, dưới biểu cảm "Tôi sẽ không bao giờ mở hộp mù nữa" của Mộc Nam giải thích nói, "Sản phẩm này giá bán 10 điểm tích phân. Có thể kết nối hai người chơi để tiến hành liên lạc, tôi nghĩ, nó mới là sản phẩm thích hợp nhất với cậu."
.
Khách sạn khu nghỉ ngơi, nửa đêm mười hai giờ.
Mộc Nam tắm rửa xong nằm trên giường, nhìn cái hộp trên tay và sợi dây chuyền trông như vòng cổ cho chó, bên tai là tiếng ồn ào uống rượu chém gió từ phòng bên cạnh vọng lại.
Mấy người kia cũng quá ồn ào rồi.
Cậu và Lữ Thiên Xuyên không ở cùng một tầng, lúc chia tay đối phương nhất quyết muốn tặng món đạo cụ SSR mình mở được cho Mộc Nam, nói là coi như báo đáp việc cậu ấy được gánh ở phó bản trước. Nghe thì rất cảm động, nếu bỏ qua câu nói "Dù sao tôi nghiên cứu nửa ngày cũng không biết cái này dùng để làm gì" của gã thì có lẽ sẽ càng cảm động hơn.
Còn về cái công cụ liên lạc giá 10 điểm tích phân kia... Mộc Nam ngồi dậy từ trên giường, suy tư giây lát, vẫn là mở hộp ra.
Bên trong là một cặp khuyên kẹp vành tai, một đỏ một xanh.
.
P/s: Thì như nói ở chap trước mình xin nghỉ 1 tuần :3. Beta là phụ thui chủ yếu tuần sau mình bận qué không có thời gian edit