Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lời dẫn
Lại là một đêm trăng non.
Tiếng khóc lóc, tiếng la hét... những âm thanh lẽ ra phải nghe rất rõ ràng và đáng sợ, nhưng vì cách một bức tường nên trở nên vô cùng trầm đục, cứ như vọng lại từ một thế giới khác.
Một bé gái co ro trên chiếc giường trong góc tường. Những âm thanh đó khiến em nhớ đến những câu chuyện ma mà Đại Nhạn từng kể. Đối phương nói với em rằng, nửa đêm dù có nghe thấy tiếng động gì cũng tuyệt đối không được ra khỏi phòng, nếu không sẽ bị ma quỷ bắt đi.
Nhưng trong tình cảnh này thì làm sao cô bé ngủ được chứ? Gió lạnh lùa vào từ ô cửa sổ rách nát khiến người ta không nhịn được mà rùng mình, ngọn đèn dầu duy nhất còn sót lại trên bàn cũng bị gió thổi cho chập chờn không dứt. Cô bé nhớ rõ trước cửa đáng lẽ phải có một cây lựu với những cành lá khẳng khiu như móng vuốt, cái bóng của nó hắt xuống thường xuyên dọa em sợ chết khiếp, nhưng lúc này bên ngoài là một thế giới trống rỗng chẳng có gì, điều này không những không đem lại cho em chút an ủi nào, mà ngược lại càng khiến nỗi sợ hãi trong lòng dâng cao.
Tiếng động sát vách lại lớn hơn rồi.
Cô bé vội vàng quấn chặt tấm chăn trên người, co cụm mình lại nhỏ hơn nữa, trong lòng thầm cầu nguyện nỗi sợ hãi bên ngoài kia sẽ không tràn vào trong này.
Đáng tiếc, mọi chuyện không được như ý nguyện.
Cánh cửa gỗ cũ nát phát ra tiếng "đùng đùng", ngay lúc cô bé cảm thấy tóc gáy dựng đứng cả lên, thì lại có một giọng nói vang lên.
"Em ngủ chưa?"
Giọng nói vẫn còn non nớt, nhưng lại bị đè xuống rất thấp, toát lên vẻ khàn đặc kỳ lạ đầy mâu thuẫn.
Nhưng giọng nói này lại vô cùng quen thuộc. Cô bé sững sờ, lập tức hất chăn nhảy xuống giường, vội vã chạy ra mở cửa.
"Đại Nhạn..."
Động tác vui mừng muốn lao vào lòng người kia của cô bé khựng lại. Ánh sáng đèn dầu trong phòng tuy yếu ớt nhưng cũng đủ để soi sáng quần áo trên người đối phương —— Người kia chỉ cao hơn cô bé một cái đầu, hiển nhiên cũng là một đứa trẻ, nhưng trên người lại khoác một chiếc áo mưa màu đen dài quét đất của người lớn. Rõ ràng bên ngoài trời không mưa, nhưng lại có những giọt nước trong suốt trượt dài theo tà áo mưa nhỏ xuống.
Chóp mũi nhạy bén của cô bé ngửi thấy một số mùi vị không ổn cho lắm, mùi đất ẩm ướt hòa lẫn với mùi tanh của sắt rỉ, khiến người ta mơ hồ cảm thấy bất an.
Mà đứa trẻ đứng ngoài cửa dường như không chú ý đến biểu cảm của cô bé, nó bước vào phòng rồi trở tay đóng cửa lại, vừa cởi áo mưa vừa bình tĩnh nói: "Đã bảo là phải gọi anh là anh trai cơ mà."
Tiếng động sát vách không biết đã dừng lại từ lúc nào.
Cái bóng đen bao trùm lấy cả người đối phương dần rút đi, người đứng trước mặt lúc này dù là thân hình hay ngữ điệu, đều đã khôi phục lại dáng vẻ quen thuộc nhất trong mắt cô bé.
"Anh sẽ không đi đâu cả đúng không?" Cô bé lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại không nhịn được mà hỏi lại câu hỏi đã xác nhận vô số lần với đối phương.
"Anh sẽ không đi đâu cả." Đối phương nói như vậy, bàn tay lạnh lẽo ẩm ướt chạm vào trán cô bé, "Bây giờ, đi ngủ đi."
.
P/S: Demo phó bản 2. Còn mình vẫn sủi nha~ À, những chương tui thêm con icon con cừu là tui đã đọc lại beta lại rùi nhé :3