Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vở kịch này kết thúc rồi.
Sở dĩ gọi là vở kịch, là bởi vì nó vẫn chưa thể hủy diệt được Thâm Uyên. Virus Cừu cuối cùng vẫn không thể công phá được tường lửa của Thâm Uyên, nhưng sự việc này vẫn gây ra một số hậu quả về sau.
Thứ nhất, Virus Cừu sau khi gặp trở ngại trong quá trình xâm nhập đã kích hoạt chương trình tự hủy, dẫn đến lõi của Thâm Uyên bị nổ tung. Thâm Uyên bắt đầu xuất hiện lỗi thường xuyên, hàng loạt kiểm tra viên bị di dời đến thế giới biên giới để tạm trú, đồng thời phái thêm nhiều người đi sửa chữa Thâm Uyên.
Thứ hai, là về hình phạt đối với người chơi "Nam". May mắn là giáo sư Tô Bất Thức của tổ giám sát đã thành công đưa cậu rời khỏi "Lõi" vào thời khắc mấu chốt. Tinh thần lực của cậu bị hao tổn quá độ mới dẫn đến việc Virus Cừu ngừng xâm nhập. Nhưng hai người này cũng chỉ bị trọng thương, mà đã chưa chết thì phải chịu trừng phạt theo đúng quy trình.
Thế là cuối cùng, lần này "Nam" bị phán là "vi phạm cấp S", vừa bị đình chỉ công tác vừa bị giam lỏng để quan sát, do Tô Bất Thức chịu trách nhiệm trông coi —— Anh có công bắt giữ phần tử nguy hiểm, và đây đã là công việc nhàn hạ nhất ở Thâm Uyên hiện tại rồi.
Đương nhiên, kết quả như vậy không thể khiến tất cả mọi người hài lòng, hay nói đúng hơn là phần lớn mọi người đều không hài lòng. Dù sao thì ai có mắt cũng đều nhìn thấy, đây căn bản không phải vi phạm quy tắc, mà là khởi nghĩa vũ trang trắng trợn. Tên kia chỉ thiếu nước viết bốn chữ "Tôi muốn tạo phản" lên trên mặt thôi, thế mà Thâm Uyên lại không có bất kỳ hình phạt mang tính thực tế nào, quả thực khiến người ta khó mà tin nổi.
Cũng khiến người ta khó mà tin nổi còn có sự việc thứ ba. Thâm Uyên phổ cập một loại vòng tay, chịu trách nhiệm hỗ trợ người chơi sử dụng kỹ năng, ghi chép giao dịch tích phân của người chơi, nhưng trên thực tế thì đây chắc chắn là một loại hình thức giám sát biến tướng, ép buộc tất cả người chơi phải trang bị, hơn nữa hoàn toàn không hướng dẫn cách tháo gỡ như thế nào.
Nghe nói đây cũng là thứ do Tô Bất Thức nghiên cứu ra. Tổ giám sát bọn họ luôn hăm hở đi tìm sự không thoải mái cho người chơi, hơn nữa nhìn theo xu hướng hiện tại, Thâm Uyên rõ ràng sợ trong trò chơi sẽ xuất hiện "Nam thứ hai". Nhưng cái tên điên gây nguy hại cho Thâm Uyên trước đó vẫn chưa chết đâu, trọng điểm vào lúc này chẳng lẽ là đề phòng sự ra đời của tên điên thứ hai sao?
"Vui thật đấy." Đối với việc này, thái độ của người trong cuộc là như thế này, "Tôi thực sự bắt đầu hơi tin vào giả thuyết Thâm Uyên đã nảy sinh ý thức rồi đấy. Nó hiện tại rõ ràng là đang sợ hãi mà. Thú vị thật, hóa ra thứ không phải con người cũng sẽ cảm thấy sợ hãi sao?"
Tô Bất Thức vừa im lặng lắng nghe, vừa thay thuốc cho cánh tay của Mộc Nam, cậu cũng rất tự nhiên đổi tờ báo sang tay kia để cầm.
Mộc Nam đúng là không chết, nhưng những tin tức lưu truyền giữa các người chơi cũng không chính xác. Ví dụ như hôm đó hai người bọn họ đúng là đã bị thương, nhưng nguyên nhân gây ra thương tích, ngoại trừ vụ nổ của "Lõi" lúc đó ra, thì phần lớn đều do bản thân Mộc Nam kịch liệt phản kháng tạo thành.
Tô Bất Thức đã sớm biết đối phương vốn chẳng sợ bị thương. Bởi vì có kỹ năng "Hồi sinh", nên thái độ của cậu đối với việc bị thương luôn khác người thường, còn nhớ lần đầu tiên Tô Bất Thức bôi thuốc cho cậu, Mộc Nam thậm chí còn trực tiếp để lộ một loại biểu cảm vừa thấy mới lạ lại vừa cảm thấy phiền phức.
Đúng vậy, Tô Bất Thức hiện tại đang chăm sóc... không, phải nói là chịu trách nhiệm giam cầm cậu mới đúng.
Tòa tháp cao có cầu thang xoắn ốc này nằm cách xa tất cả các sinh vật sống. Bọn họ đã cải tạo tầng cao nhất thành phòng cấm túc, cũng coi như khá nhọc lòng chỉ vì đề phòng cậu bỏ trốn.
Nhưng Mộc Nam không định bỏ trốn, mà cậu chuẩn bị tìm chết.
Tô Bất Thức chưa từng gặp phải kẻ nào gai góc khó giải quyết đến thế. Anh từng thấy Mộc Nam ngã xuống cầu thang, thế là chuyển từ chỉ khóa tháp sang khóa chặt cửa phòng; từng thấy cậu bị mảnh sứ cứa bị thương cánh tay, thế là thu hồi tất cả những vật nguy hiểm có khả năng gây ra vết thương, tất nhiên bao gồm cả loại thuốc độc trước đó; từng thấy cậu từ trên cao nhìn chằm chằm xuống đáy tháp, thế là bịt kín tất cả cửa sổ, thậm chí còn xích cậu lại... Không chỉ riêng Mộc Nam, mà ngay cả Tô Bất Thức cũng ý thức được rất rõ ràng rằng bản thân anh cũng đang làm những việc căn bản chẳng giống phong cách của anh chút nào.
Cho nên để bù đắp lại, gian "phòng cấm túc" này cũng có thêm rất nhiều món đồ giải trí tiêu khiển, đồ ăn vặt, đàn guitar, máy chơi game, vật liệu chế tạo rối, giường nệm và đồ nội thất êm ái, thậm chí còn có cả một chiếc máy chiếu dùng để chiếu phim —— Giáo sư Tô kiếm đâu ra mấy thứ này thế nhỉ? Mộc Nam tràn đầy hứng thú nghĩ thầm, hơn nữa anh không biết tiện thể mang cái loa lên đây sao? Lần này thì hay rồi, cậu bây giờ cho dù có muốn xem phim thì cũng chỉ có thể xem phim câm mà thôi.
Cậu bày tỏ lòng biết ơn của mình với Tô Bất Thức, nhưng anh dường như chẳng vui vẻ gì cho cam. Mộc Nam biết lý do là gì, điểm tín nhiệm của cậu quá thấp, bây giờ dáng vẻ lạc quan yêu đời tỏa nắng thế này ngược lại càng khiến giáo sư Tô của cậu thêm bất an.
Vào lúc này, chỉ cần một mồi lửa nhỏ thôi cũng có thể phá vỡ màn kịch gia đình ấm áp tình cảm này.
"Uống thuốc vào." Tô Bất Thức nói, số lượng thuốc trên tay nhiều đến mức khiến người ta líu lưỡi.
"Không muốn." Mộc Nam không chút do dự từ chối, "Dù sao uống vào cũng vô dụng."
"Uống vào." Tô Bất Thức lặp lại.
"Trước khi tôi bị nhốt vào đây chẳng phải đã kiểm tra toàn thân một lần rồi sao?" Mộc Nam cười khẩy, "Vậy thì anh nên biết, cơ thể tôi không phải mắc mấy chứng bệnh thông thường kia, mà là sự suy kiệt do ý thức tự thân sau thức tỉnh của Thâm Uyên gây ra. Nói không chừng hiện tại nó mặc kệ tôi tự sinh tự diệt, chính là vì biết tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa đấy?"
"Vậy cũng đừng chết ở chỗ này." Tô Bất Thức nói, nhận ra sự giận dữ mình vừa bộc lộ ra ngoài, anh lại hạ giọng xuống, "Trong thuốc có thành phần an thần, tối nay ngủ một giấc thật ngon đi."
"......" Mộc Nam im lặng đối đầu với anh, cuối cùng vẫn chịu thua bởi cảm xúc đọng lại trong đôi mắt đen láy của đối phương. Cậu nhận lấy nắm thuốc kia, uống cạn một cốc nước mới nuốt hết chỗ thuốc này.
Thế nhưng có lẽ do động tác của cậu quá chậm, nên một vài viên thuốc đã tan ra trước trong khoang miệng. Mộc Nam khó chịu vội vàng rót nước, nhưng lại vì quá gấp gáp mà bị sặc.
"Khụ khụ, tôi... khụ..." Phổi của Mộc Nam phát ra âm thanh khò khè như tiếng cái bễ lò bị hỏng, Tô Bất Thức với động tác lóng ngóng vuốt lưng giúp cậu thuận khí. Cậu dù đã ra nông nỗi này rồi nhưng vẫn cố chấp muốn nói cho hết câu, "Tôi... khụ khụ... Tôi ghét anh..."
Động tác của Tô Bất Thức khựng lại một nhịp, sau đó vẫn nói: "Tôi biết."
"Anh không biết." Mộc Nam khó khăn lắm mới thở lại được bình thường, vành mắt thậm chí đỏ lên do phản ứng sinh lý, "Tôi ghét cay ghét đắng dáng vẻ của anh bây giờ."
Tô Bất Thức dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ kéo chăn lên cao giúp cậu. Lúc đứng dậy đi ra cửa còn không quên bưng ly thủy tinh đi theo: "Nghỉ ngơi sớm đi."
Mộc Nam nằm im không nhúc nhích. Mãi đến khi trôi qua một lúc lâu, cậu mới ở trong căn phòng không còn bóng người, dùng một loại giọng điệu rất nhẹ tự lẩm bẩm một mình:
"Tại sao lần nào cũng là anh..."
.
Tại sao lần nào cũng là Tô Bất Thức, câu hỏi này không có đáp án, cũng chẳng ai biết được.
Những cuộc tranh chấp nhỏ nhặt kiểu này thi thoảng lại xảy ra một lần, nhưng sau đó cả hai người đều sẽ không nhắc lại nữa, cứ như thể chỉ cần ăn ý không nói ra thì có thể tiếp tục giả vờ như mọi chuyện vẫn đang thái bình yên ổn.
Thế nhưng, Mộc Nam đã bắt đầu không nhớ rõ mình bị nhốt trong căn phòng này bao lâu rồi. Sức khỏe cậu ngày càng kém đi, thường là lúc vốn đang mài con rối, nhưng giây tiếp theo liền trực tiếp ngất lịm đi.
Lần này cũng y như vậy.
Mộc Nam ngủ đến mơ mơ màng màng, trong cơn hoảng hốt dường như cảm thấy mình đang tựa vào một thứ gì đó mềm mại, ấm áp vô cùng giữa căn phòng lạnh lẽo, cậu theo bản năng rúc về phía đó.
Mãi đến khi cảm nhận thấy thứ kia bỗng nhiên cứng đờ lại, Mộc Nam mới từ từ mở mắt ra, quả nhiên nhìn thấy Tô Bất Thức.
Cũng phải, không phải anh thì còn có thể là ai được chứ.
"Đừng động..." Mộc Nam mơ hồ nói, vươn tay ôm lấy anh, "Tôi ngủ thêm một lát nữa..."
"Tỉnh rồi thì ngồi dậy trước đã." Tô Bất Thức nói, nhưng động tác lại dịu dàng hơn giọng nói của anh rất nhiều, "Ngủ nhiều quá không tốt đâu."
"...Tôi đã ngủ rất lâu rồi ư?" Mộc Nam đành phải kéo chăn ngồi dậy, trong lòng không muốn thừa nhận sự luyến tiếc đối với hơi ấm kia cho lắm. Cậu nhìn về phía bàn làm việc trước ghế sofa, phát hiện dụng cụ bên trên đều đã được dọn dẹp sạch sẽ, sắp xếp ngăn nắp gọn gàng sang một bên đúng theo thói quen của cậu.
"Ừm, đã... sắp một ngày rồi." Tô Bất Thức do dự một chút, nhưng vẫn nói thật.
Mộc Nam theo bản năng nhìn về phía cửa sổ. Sau khi phát hiện nó vẫn bị bịt kín mít thì lại như không có chuyện gì mà thu hồi tầm mắt. Cậu biết trong phòng có camera giám sát, Tô Bất Thức chắc là thấy cậu ngủ lâu quá nên mới qua đây xem sao.
Dạo gần đây tần suất cậu quậy phá đã giảm đi, nhưng Tô Bất Thức lại không vì thế mà yên tâm. Anh chậm rãi xoa bóp lòng bàn tay cho cậu, cố ý muốn để cậu nói chuyện nhiều hơn một chút: "Có trò chơi nào muốn chơi không?"
"Muốn ngủ." Mộc Nam ngáp một cái, "Giáo sư Tô ngủ cùng tôi nhé?"
"......" Tô Bất Thức lờ đi nghĩa bóng trong lời nói của cậu, nói tiếp, "Không có trò gì chơi thì nói chuyện phiếm cũng được."
"Hả? Hiếm gặp thật đấy, giáo sư Tô thế mà lại chủ động nói muốn tán gẫu." Mộc Nam rút tay về, lười biếng dựa vào ghế sofa, "Tôi thấy là thẩm vấn thì có."
"A Nam." Tô Bất Thức gọi cậu.
"Ừm, ừm. Tôi đang nghe đây." Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô muốn hỏi cái gì?"
Cho dù đã bị nhốt lâu như vậy nhưng vẫn nhạy bén như cũ, Tô Bất Thức không giải thích thêm mà chỉ nói: "Gần đây, tổ giám sát phát hiện có rất nhiều thế giới mới sinh ra, chúng không hề có tính quy tắc của phó bản. So với sân chơi thì chúng trông giống như là..."
Anh vẫn đang cân nhắc dùng từ, còn Mộc Nam lại tiếp lời luôn: "Giống thế giới thực trước khi Thâm Uyên giáng lâm hơn, đúng không?"
Tô Bất Thức liền nhìn cậu.
"Dù sao tôi cũng là tù nhân rồi, đâu cần thiết phải giấu giếm giáo sư Tô làm gì, đúng không?" Mộc Nam nói, "Đó đúng là do tôi làm đấy."
Một câu trả lời nằm trong dự đoán. Tô Bất Thức hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
"Tôi muốn sống sót. Không phải dưới vỏ bọc cũ kỹ ngay cả tự do cũng chẳng có nổi này, mà bằng một phương thức khác." Mộc Nam nói, "Chuyển kiếp, tái sinh, bộ não trong thùng (*), sự sống trong hộp... Gọi thế nào cũng được, có điều tôi thường gọi nó là 'Kế hoạch C'."
(*): Bộ não trong thừng (Brain in a vat), hay cách gọi nghệ thuật hơn trong tiếng Trung là sự sống trong hộp, là một luận cứ trong chủ nghĩa hoài nghi và thuyết duy ngã. Một bộ não khi đặt trong thùng và nhận được chính xác các xung như thể đang ở trong một cơ thể sống, đó là cách duy nhất não liên lạc với môi trường của nó. Từ quan điểm của não, nó không thể phân biệt được mình đang ở trong một hộp sọ hay một cái thùng. Do đó, não không thể biết được phần lớn của nó là đúng hay sai.... (mọi người có thể tham khảo Wiki để biết về thí nghiệm này he). Tóm lại hiểu ngắn gọn theo ý Mộc Nam là: bị khống chế, bị lừa gạt, bị nhốt trong một thế giới khép kín và nghĩ ngoài kia mới là sự thật.
"Em muốn dùng tạo vật của Thâm Uyên... để thoát khỏi sự giám sát của Thâm Uyên sao?"
"Cậu ta sẽ nhận được đặc quyền y như tôi. Nhân tiện nhắc luôn, thời gian bắt đầu kế hoạch này sớm hơn anh tưởng nhiều đấy, điều đó cũng có nghĩa là..." Mộc Nam khẽ cười nói, "Tô Bất Thức, anh không cản được tôi đâu."
"......"
Đối phương im lặng một hồi lâu. Mãi lúc sau, Tô Bất Thức mới chậm rãi mở miệng: "Em hận tôi đến thế sao?"
"...Gì cơ?" Mộc Nam có chút bất ngờ, "Sao có thể chứ? Tôi chẳng phải đã bảo là tôi thích anh nhất rồi sao."
Cậu lật mặt xưa nay còn nhanh hơn lật sách, mà lật lại cũng dễ như trở bàn tay. Tô Bất Thức thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải ký ức của cậu xảy ra vấn đề rồi không, nếu không thì sao có thể nói hươu nói vượn mà chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào như thế.
"Tôi sẽ không tố giác em." Tô Bất Thức nói, "Cũng sẽ không ngăn cản kế hoạch của em."
Mộc Nam nhướng mày nhìn anh, chờ "nhưng" của đối phương.
"Nhưng, tôi cũng muốn tham gia vào kế hoạch."
"Nghe như giáo sư Tô đang thực hiện một vụ làm ăn lỗ vốn, hoàn toàn chẳng vớt vát được chút lợi lộc nào nhỉ." Mộc Nam nói, "Nếu là vì cảm thấy tội lỗi, thế thì thực sự không cần thiết đâu nha."
Tô Bất Thức lắc đầu, nói: "Không phải."
"Không phải? Vậy chẳng lẽ lại là giao dịch?" Mộc Nam cười ha hả, cả người như không xương mà nằm ườn ra ghế sofa, "Tôi bây giờ ra nông nỗi này, còn có gì để cho anh nữa đâu?"
Tô Bất Thức không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu, rồi từ từ cúi người xuống.
Mộc Nam liền cười với vẻ đã hiểu, vươn tay định vòng qua ôm lấy vai đối phương. Thế nhưng còn chưa đợi cậu có động tác tiếp theo, đã cảm thấy hơi thở của đối phương di chuyển lên trên, tiếp đó, một xúc cảm ấm áp rơi xuống vầng trán, nhẹ nhàng tựa một chiếc lông vũ khẽ lướt qua.
"Cứ coi là giao dịch đi." Cậu nghe thấy Tô Bất Thức đứng dậy rồi nói, "Ngủ ngon."
.
Tác giả: Hết rồi, chương sau hồi ức kết thúc.
P/s: Mấy chương về sau mọi người sẽ hỉu vì sao đoạn hồi ức trong phòng giam lần này tui đổi xưng hô cho giáo sư Tô nghe~