Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cặp đôi nhỏ bên nhau ngọt ngào suốt một đêm.
Cuối cùng đều lỡ mất thời gian về ký túc xá, hồ sơ về muộn bị treo trên bảng vi phạm, làm cả diễn đàn trong trường đều toàn là suy đoán về bọn họ.
【Không uổng công mị hóng biến suốt một đêm, cuối cùng cũng đợi được rồi】
【Từ tối qua lúc thấy đàn anh Quý Lễ trả lời là tui đã bắt đầu mong chờ rồi a a a a!】
Một bài đăng hot nhất là: 【Thằng này đến để vẽ lại cốt truyện đây, mạnh dạn suy đoán: Đóa hoa cao vời thật sự theo đuổi chồng sấp mặt rồi.】
Vị huynh đài này, xâu chuỗi tất cả các tuyến phát triển giữa Nhung Ngọc và Quý Lễ, cùng với những biến cố xảy ra từ khi Quý Diễn chuyển trường đến nay, vẽ ra một cốt truyện máu chó kinh thiên động địa.
Ý chính đại khái là, ác bá si mê chật vật Quý Lễ nhiều năm, tự nguyện làm bạn giường với Quý Lễ, buổi tối bị Quý Lễ giày vò đòi hỏi hết lần này đến lần khác, ban ngày lại giả vờ chỉ là bạn học bình thường.
Ác bá tâm tính đơn thuần, không kiềm chế được rung động trong lòng bèn thổ lộ hết lần này đến lần khác, kết quả lại bị từ chối ngầm lẫn công khai ba lần, thậm chí còn đặt cược công khai trước mắt mọi người là hắn sẽ tỏ tình thất bại, khiến trái tim thiếu niên thuần khiết tan nát thành từng mảnh.
Ác bá cuối cùng cũng nản lòng thoái chí, từ bỏ chăn đệm của Quý Lễ, quay sang tình nồng ý mật với người anh trai là con riêng nhà họ Quý, hai người tuy rằng đều xuất thân kém cỏi, nhưng yêu đương cũng coi như ngọt ngào.
Quý Lễ nhìn hai người anh anh em em thì ghen tuông ngùn ngụt, đột nhiên nhận ra tình cảm của mình dành cho Nhung Ngọc, giận dữ ra tay, hắc hóa bệnh kiều cưỡng tình đoạt ái, kéo Nhung Ngọc lên giường đại chiến ba trăm hiệp đến mức trời đất tối sầm, vì muốn trói buộc Nhung Ngọc ở lại bên cạnh mình mà ép hắn phải đồng ý đính hôn với mình.
Nhưng đến phút cuối, Nhung Ngọc nhìn nụ cười dịu dàng của Quý Diễn thì bỗng nhiên tỉnh ngộ, triệt để từ bỏ Quý Lễ...
Cốt truyện này máu chó lại đầy kịch tính, plot twist liên hồi, chuyện yêu đương nhăng nhít thăng trầm trắc trở, nhận được vô số lời tán dương của quần chúng hít phốt, thậm chí bên dưới còn thi nhau đồn đoán:
【Nhìn thấy hồ sơ vi phạm tối qua chưa? 3 giờ sáng mới về, là tôi nghĩ quá nhiều rồi sao?!】
【A a a a nếu nói như vậy, gần đây đàn anh Ngọc đi làm thêm, Quý Lễ cũng chờ ở bên cạnh, giờ nghĩ lại chắc là sợ ảnh lén đi gặp Quý Diễn nhỉ?】
Mà người chiến thắng lớn nhất trong số đó, thế mà lại là ông chủ Dương.
Vụ cá cược cậu ta mở ra kia, dưới một phen thao tác của gian thương ông chủ Dương, được tính là nhà cái ăn hết, kiếm được đầy túi, cười không khép được miệng.
Tung tăng tung tăng chạy đến phòng huấn luyện mời cơm trưa, phớn pha phớn phở đòi chia tiền cho Nhung Ngọc.
Bèn thấy tâm trạng của hai chính chủ, chính là hai thái cực.
Quý Lễ rõ ràng vẫn chưa hết giận, công chúa không giận thì thôi, đã giận là dỗi liên tục mấy ngày liền.
Ít nói hẳn đi, hỏi gì cũng chỉ trả lời gỏn gọn vài câu, áp suất quanh người lạnh đến mức đóng băng.
Nhưng khi Nhung Ngọc đẩy chiếc bánh ngọt nhỏ đến trước mặt cậu.
Cậu lại ngoan ngoãn thuận theo cúi đầu ăn bánh.
Nhung Ngọc ở bên cạnh nheo mắt cười, dáng vẻ nóng lòng nỗ lực thể hiện trước mặt cậu bạn trai nhỏ. Chính hắn cũng cầm lấy miếng bánh, dùng dĩa sạch xiên từng trái từng trái dâu tây một, chuyển sang bánh kem của Quý Lễ.
Sắc mặt Quý Lễ lúc này mới dịu đi một xíu.
Phồng má, nghiêm túc ăn hết từng trái dâu tây này.
Nhung Ngọc nhìn chiếc bánh ngọt lịm, lại không còn dâu tây của mình.
Hơi do dự một chút.
—— Hắn cũng không thích đồ ngọt đến vậy, gọi một phần hoàn toàn là để cho công chúa được ăn thêm dâu tây, lại không muốn lãng phí đồ ăn.
Hắn hơi ghét bỏ mà đẩy sang cho Quý Diễn: "Cậu ăn không? Tôi chưa đụng vào đâu."
Quý Diễn: ??? Thằng khốn này đối xử với đối tượng tin đồn của mình như thế à?
Ông chủ Dương nhìn hết toàn bộ quá trình, lặng lẽ soạn sẵn vụ cá cược tiếp theo.
Cứ cược xem khi nào tiểu đội của họ chính thức cạch mặt, tan đàn xẻ nghé.
Dương Tây Châu lại nói: "Vụ lần này là nhờ mấy cậu mới phát tài, về tôi chuyển lại cho mấy cậu một nửa nhé."
Cậu ta vẫn rất hiểu chuyện, lấy scandal của người ta ra để kiếm chác, kiểu gì cũng phải cho người ta chút lợi lộc, nếu không sau này sao cậu ta làm ăn được nữa.
Nhung Ngọc đang ăn cơm, cười tủm tỉm mà nói: "Cậu chia cho Quý Lễ là được rồi, lúc trước cậu ấy đổ vào đấy không ít tiền đâu."
Sắc mặt Quý Lễ vốn đã ngoan hơn phần nào, vừa nghe thấy vậy thì lại nhớ đến chuyện mất mặt của mình, buồn bực nói: "Anh tự ôm đi."
Nhung Ngọc còn muốn khuyên thêm.
Quý Lễ bèn mím môi: "Anh cầm đi, sắp thi rồi, tính năng cơ giáp của anh không theo kịp."
Nhung Ngọc thấy lời này cũng đúng, bèn gật đầu.
Quý Lễ dường như lại nhớ ra điều gì đó, đột nhiên trừng mắt nhìn hắn, hung dữ nói: "Không cho anh nghĩ lung tung."
Người bên cạnh nghe mà mù mờ.
Chỉ có Nhung Ngọc là hiểu rõ, hắn cong khóe miệng, nhỏ giọng nói: "Được."
Quý Diễn cảm thấy cái bánh mình đang ăn chắc được làm từ cơm chó.
Ăn một miếng, rồi mới chậm rãi nói: "Cậu định đặt làm lại cơ giáp mới à? Hay là tiếp tục nâng cấp đống linh kiện kia?"
Y cũng không nỡ gọi Nhóc Xám Xịt là một đống sắt vụn.
Nhung Ngọc không chút do dự, cười hì hì đùa cợt: "Tôi đâu thể có tiền là bỏ rơi Nhóc Xám được."
Quý Lễ lại lườm hắn một cái.
Đối xử với cậu thì chẳng khác nào đồ trai đểu.
Mà đối với cơ giáp thì lại chung tình gớm.
Quý Diễn "ờ" một tiếng: "Vậy cậu muốn mua linh kiện không thì khó đấy."
Linh kiện mức độ cao cấp nhất, hoặc được đặt làm riêng, đa số đều bị các thương nhân cơ giáp cao cấp độc chiếm, muốn lấy được hàng không phải chuyện dễ.
Ánh mắt Quý Lễ rõ ràng hơi căng thẳng lên.
Cậu nghĩ, đến lúc cho Nhung Ngọc thể hiện rồi.
Ngoan ngoãn gọi một câu "bạn trai", chuyện thế này bèn dễ như trở bàn...
Nhung Ngọc dứt khoát nhìn về phía Dương Tây Châu: "Ông chủ Dương, cậu có hàng không?"
Dương Tây Châu nhún vai: "Nhà tôi không làm loại này, tầm trung thì còn có cách, chứ cấp đặt làm riêng... không nhúng tay vô được."
"Khụ khụ." Quý Lễ ho khan một tiếng, ra hiệu Nhung Ngọc nhìn về phía mình.
Nhung Ngọc rót cho cậu một cốc nước.
Còn ân cần hỏi cậu có phải tối qua bị cảm lạnh rồi không.
Sau đó quay đầu hỏi Quý Diễn: "Còn cách nào khác không?"
Quý Diễn theo bản năng nói: "Hay cậu đến chợ đen thử xem?"
Cá mè một lứa.
Quý Lễ bèn đen mặt, vừa uống nước, vừa dùng ánh mắt muốn giết người nhìn Quý Diễn.
Con hồ ly vô dụng này!
Đợi thi đấu xong, nhất định phải tống anh ta đi sao sâu sao xa ngay lập tức!
Quý Diễn cũng rất biết điều, ăn xong là chuồn còn nhanh hơn thỏ, chỉ còn lại Nhung Ngọc cà lơ phất phơ chạy theo sau Quý Lễ, mưu đồ lén chạm vào xúc tu nhỏ nhưng không thành.
Bắt lấy một Bé Ngoan nhỏ xinh đang tung tăng nhảy nhót, liền bị tóm tại trận.
"Làm gì đấy?" Quý Lễ lạnh lùng nhìn hắn.
"... Thì," Nhung Ngọc ho một tiếng, "Hình như hôm qua anh sờ thấy một bé... đặc biệt mềm."
Hắn nhớ rõ tối qua đã túm được một bé xúc tu nhỏ xinh có xúc cảm cực kỳ tốt, mềm mềm mịn mịn.
Nhưng cũng không nhìn rõ, nên quên mất là bé nào rồi.
Quý Lễ ửng đỏ vành tai quay đầu đi: "... Ai cho anh sờ."
Nhung Ngọc liền đứng trước mặt vị hôn phu nhỏ, vô lại hôn một cái lên xúc tu của cậu: "Làm sao?"
Mặt Quý Lễ thoáng chốc đỏ lựng lên.
Nhung Ngọc dùng chiêu này, lần nào cũng linh nghiệm.
Vốn tưởng rằng lần này Quý Lễ cũng sẽ mềm mại không nói được lời nào, một lát sau sẽ bị hắn quấy nhiễu đến mức hết giận, biến thành nàng công chúa mềm nhũn.
Ai ngờ Quý Lễ không hề né tránh, đôi mắt hiện lên màu xanh thẫm nguy hiểm, giống như đã hạ quyết tâm nào đó.
Cậu bèn an tĩnh nhìn chằm chằm hắn: "Nhung Ngọc."
"Hửm?" Nhung Ngọc vô lại mà cười.
"... Em với xúc tu, có liên thông xúc giác." Giọng nói của Quý Lễ vẫn thanh đạm như cũ, vành tai hơi nóng, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng trêu ngươi.
?!!!!
Lần này người sững sờ đổi thành Nhung Ngọc.
"Thích chúng đến vậy sao?" Quý Lễ tiến lại gần một bước, chăm chú nhìn khuôn mặt Nhung Ngọc nhanh chóng bị nhuộm đỏ, ngay cả Bé Ngoan trong tay cũng buông ra.
"Em —— em ——" Nhung Ngọc nghĩ đến những gì mình đã từng làm, đột nhiên cả khuôn mặt đỏ bừng lên, "Sao em không nói sớm..."
Hắn đã lén hôn xúc tu nhỏ bao nhiêu lần rồi.
Còn thừa dịp Quý Lễ không chú ý mà vuốt tới vuốt lui.
Còn để chúng chui vào trong áo mình để đo kích thước.
Xúc tu nhỏ lại lén leo lên cổ tay Nhung Ngọc, như có như không cọ xát vào môi hắn.
"Tiếp tục không?" Quý Lễ đã phát hiện rồi, Nhung Ngọc cợt nhả căn bản chỉ là hổ giấy thôi, cái tên ngốc này ngoài hôn hôn ôm ôm ra thì chẳng biết cái gì hết. Chỉ cần cậu nhẫn nhịn một chút, người xấu hổ, người nhũn cả chân, chỉ có thể là Nhung Ngọc ——
Nhung Ngọc quả nhiên lần đầu tiên tỏ ra luống cuống, lùi lại một bước: "Tiếp tục cái gì?"
Quý Lễ lại nhẹ nhàng ôm eo hắn, giữ chặt hắn tại chỗ: "Hôn em."
Xúc tu nhẹ nhàng cọ lên môi hắn.
Thật sự giống như đang hôn vậy, khẽ khàng m*n tr*n.
Nhung Ngọc bị Quý Lễ ôm, đến chạy cũng không biết chạy thế nào.
Hắn không dám nói chuyện, chỉ sợ đứa nhỏ này sẽ thật sự chui vào.
Khác hẳn với sự đáng yêu ngày thường, xúc tu dưới sự điều khiển của Quý Lễ, mang theo hơi thở nguy hiểm tương tự.
Quý Lễ giống như bị ác ma xui khiến, nói ra càng nhiều lời mà bình thường sẽ không nói: "... Thật ra em thích lắm."
Cảm giác được hôn lên tinh thần thể rất tuyệt.
Cậu từng rất chán ghét xúc tu của mình, vì chúng không xinh đẹp hay uy mãnh như tinh thần thể của người khác, mà giống quái vật dưới biển sâu hơn.
Giống như cậu ghét chính bản thân đã từng yếu đuối thế nào.
Nhưng khi Nhung Ngọc hôn lên con quái vật nhỏ này.
Cậu lại có một cảm giác kỳ diệu.
Nhung Ngọc đỏ mặt, khẽ hôn xúc tu của cậu, nhỏ giọng nói: "Vậy được chưa?"
"... Thích không?"
Quý Lễ đỏ mặt.
Cậu nhớ lại một câu nói của giáo viên môn chiến thuật.
Mọi tiết tấu, đều nằm trong tay kẻ săn mồi.
... Điều này là đúng.
Xúc tu lùi xuống.
Cậu hôn lên d** tai của Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Rõ ràng chỉ là hôn nhẹ xúc tu một cái thôi, trước đây hắn cũng thường xuyên làm, nhưng khi biết cái đó có liên đới cảm giác với Quý Lễ, lại bị Quý Lễ đòi như vậy...
Thì bỗng chốc trở nên không còn như trước nữa.
Bản năng của Nhung Ngọc cực kỳ nhạy cảm với nguy hiểm.
Nhưng chính hắn cũng chưa chắc đã hiểu rõ ý nghĩa trong đó.
Chỉ biết ngây ngô hỏi đối phương có thích hay không.
Mặt Quý Lễ phiếm hồng, quay đầu đi, nhàn nhạt nói: "Cuối cùng cũng coi như được một lần biểu hiện tạm được."
Nhung Ngọc liền quăng sự nguy hiểm vừa rồi ra sau đầu, chỉ biết kháng nghị: "Anh không phải vẫn luôn thể hiện à?"
Hắn đã cho cậu ăn bánh ngọt nhỏ rồi! Còn gắp dâu tây cho cậu nữa!
Chẳng lẽ hắn thể hiện vẫn chưa đủ mười điểm sao?
"Không tính." Quý Lễ thấp giọng nói.
"Vậy thế nào mới tính?" Nhung Ngọc không hài lòng.
"... Em." Quý Lễ mập mờ nói một câu gì đó.
Nhung Ngọc không nghe rõ: "Hả?"
"Nghe không rõ thì thôi," Quý Lễ mím môi, "Em sẽ... từ từ nói cho anh biết."
Phải để Nhung Ngọc thật sự xem cậu là vị hôn phu, ỷ lại vào cậu, làm nũng với cậu, nảy sinh h*m m**n tr*n tr** nhất với cậu.
Giống như cách cậu yêu hắn vậy.
Mới tính.
***
Gấp: Cái thời tiết ở VN, dạo này ốm quá mấy mem ơi hơi lười á. Còn tận 60 chương nữa mới hoàn huhuhu.