Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 90: Anh thích em

Trước Tiếp

Nhung Ngọc ăn cơm xong, trái lại còn thấy tệ hơn, cả người đều mụ mẫm ngơ ngẩn.

Nếu hắn chưa ăn gì, có lẽ còn có thể phiêu dạt theo gió, giống như hồn ma vất vưởng mà bớt đi chút phiền muộn, ăn no rồi, lại như bị nhét thêm một quả cân ở bên trong, bay không nổi mà đi cũng chẳng xong.

Lúc hắn bi quan, liền cảm thấy con người chẳng qua chỉ là lũ lệ quỷ đang thụ hình trên thế gian tầm phào này, dạ dày chính là xiềng xích, một bữa cơm chính là một quả cầu sắt, đày đoạ người ta không được giải thoát, khi nào không còn kéo nổi nữa, thì mới được coi là mãn hạn tù.

Vậy Quý Lễ sẽ là gì đây?

Trên đời này làm gì có lệ quỷ nào đáng yêu như vậy, Quý Lễ chắc mẩm là món hình cụ tới để tra tấn hắn, hắn không sợ đau, cũng chẳng ngại chết, chỉ sợ Quý Lễ, sợ tên nhóc không chịu nói ra nửa lời thật lòng, không tài nào đoán nổi tâm tư, lại còn đáng yêu không chịu nổi đó.

Hắn không dám gặp Quý Lễ, bèn không muốn về ký túc xá, càng không muốn tới phòng huấn luyện, dứt khoát leo lên cây ngủ một giấc.

Lúc hắn vừa tới Trường Sao, không có bạn bè gì, liền thích ngủ trưa trên cái cây cổ thụ cực cao kia, thanh tịnh lại an tĩnh, tỉnh dậy thì men theo cành cây nhảy vào tầng ba hoặc tầng bốn.

Lúc ngủ, hắn có chút nhớ Kẹo Cao Su, nhưng cũng may mắn vì Kẹo Cao Su không ở bên cạnh hắn.

Nghĩ lại thì cũng tốt, ít nhất như vậy sẽ không làm nhóc đáng yêu đó lo lắng cho hắn.

Lúc tỉnh dậy, hắn theo thói quen đi sờ Kẹo Cao Su ở đầu giường, lại phát hiện tay không nhúc nhích được.

Ngón tay nhéo nhéo, sờ phải một cái xúc tu nhỏ trơn tuột.

—— Hắn bị xúc tu nhỏ trói lại.

Hắn bị một lớp chăn dày bọc chặt, sau đó bị xúc tu nhỏ quấn lấy cả người lẫn chăn, trói thành một cái kén tằm thật lớn.

Hắn cũng không phải đang ngủ trên cây.

Mà là bị chuyển tới bãi cỏ.

Theo phỏng đoán của hắn, chắc là sợ hắn ngủ mơ màng mà từ trên cây ngã xuống, một đám xúc tu nhỏ liền khiêng hắn từ trên cây xuống, lại sợ hắn cảm lạnh, bèn cẩn thận đắp chăn cho hắn... rồi trói thành một cái bánh chưng.

Nhung Ngọc không hợp thời điểm lại còn cảm thấy đáng yêu.

Một giọng nói lạnh như băng truyền tới: "Tỉnh rồi à?"

Nhung Ngọc lúc này mới nhớ tới tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó.

Quý Lễ đứng ở trước người hắn, đôi mắt xanh cực lạnh, không có một chút ý cười.

Hắn giống như một con sâu trắng béo thực thụ, nỗ lực cựa quậy hai cái, miễn cưỡng ngồi dậy, có hơi chột dạ gọi một tiếng: "Quý Lễ..."

"Hay là, cậu cởi trói cho tôi trước đi?"

Rõ ràng hắn mới là người bị bỏ rơi, nhưng biểu hiện của Quý Lễ, lại làm hắn cảm giác như mình mới là thằng phụ bạc người ta.

"Sao phải vậy?" Quý Lễ từ trên cao nhìn xuống hắn, "Cởi ra rồi, để cậu lại tiện chơi tôi nữa sao?"

Trong nháy mắt kia, thần sắc Quý Lễ phức tạp vô cùng, thất vọng, phẫn nộ, tủi thân, tất cả những cảm xúc vốn không nên xuất hiện trên người cậu, đều đang hỗn hợp trên người cậu.

Cậu dùng giọng điệu lãnh đạm thuật lại từng lời một của hắn:

"Hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, cậu cũng không thiệt thòi gì, đúng không?"

"Chúng ta cũng không phải đang hẹn hò, đúng không?"

"... Cậu còn sẽ chúc phúc cho tôi?"

Quý Lễ càng nói càng thấy lạnh lòng, từ thần sắc lạnh tới tận tâm can, duy chỉ có vành mắt là đỏ lên: "Nhung Ngọc, anh đang đùa giỡn em sao?"

Nhung Ngọc không nhìn nổi cậu khổ sở, bản thân cũng sẽ đau nhói theo, nhỏ giọng ngập ngừng nói: "... Cậu cũng sắp đính hôn rồi..."

"Em muốn đính hôn với anh." Quý Lễ hét lớn một tiếng.

Lần này không chỉ là mắt, mà mặt cũng đỏ lên rồi.

Trên mặt cũng lộ ra thần sắc bị sỉ nhục lại phẫn nộ đến cùng cực, ánh mắt nhìn hắn hung tợn vô cùng, gần như là căm hận.

"Phải, anh cứ nhất quyết bắt em phải mất mặt như vậy." Quý Lễ rốt cuộc không nhịn được nữa, "Coi như em tự mình đa tình, em tự cao tự đại, tưởng rằng anh cũng thích em, tưởng rằng anh cũng muốn kết hôn với em, tưởng rằng trong lòng anh cũng nhớ thương em..."

Kết quả thì sao.

Hắn thế mà ngay cả một ý nghĩ kết hôn cũng chưa từng động tới, chỉ có một mình cậu, như một đứa ngốc mà hao tâm tổn sức, mừng thầm một phen. 

Hiểu lầm cậu muốn kết hôn với người khác còn chưa hết, lại còn một điệu nhàn nhã thong dong, nói buông tay là buông tay —— cậu còn phải cảm ơn hắn nữa đúng không? Vì đã không khua chiêng gõ trống đá cậu đi?

Nhung Ngọc đã ngây người ra đó, đôi mắt màu nâu đờ đẫn nhìn cậu, chuyển biến những cung bậc sắc thái giữa kinh ngạc không thể tin nổi và vui sướng.

"Cậu..." Đôi mắt hắn, thình lình lập loè ánh sáng, "... Muốn với tôi?"

"Giờ thì không phải nữa," Quý Lễ hận thấu cái vẻ mặt cái gì cũng không hiểu này của hắn, giọng nói càng thêm lãnh đạm, "Anh vui rồi chứ?"

Nhung Ngọc luống cuống lại nôn nóng nhìn cậu: "Quý Lễ, tôi chỉ là..."

Nhung Ngọc càng gấp.

Quý Lễ càng thấy hả dạ.

Cố ý nói ra những lời khó nghe.

"Chẳng lẽ em không có anh thì không sống nổi sao?" Quý Lễ lạnh lùng nhìn hắn, "Anh nói đúng lắm, em lẽ ra nên tìm một người phù hợp với em, ít nhất nên tìm một người môn đăng hộ đối, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, sẽ không lừa gạt em."

Nhung Ngọc ngẩn cả người.

Như bị lời nói của cậu đâm đau vậy, nhưng ánh mắt nhìn cậu, lại chẳng cách nào giận nổi.

Giống như là đau, lại chẳng nỡ rời đi, chỉ cầu xin cậu dịu dàng hơn một chút.

Quý Lễ khựng lại, thế mà không đành lòng nói tiếp.

Cậu chán ghét cái vẻ giả vờ đáng thương này của Nhung Ngọc.

Lại càng chán ghét bản thân không có lấy một chút sức chống cự.

Cậu cắn chặt môi, liên tục nói ra những lời trái lương tâm: "Anh thắng rồi, em còn có thể chơi với anh, anh còn muốn chơi em thế nào nữa? Cưới người khác, rồi để em l*m t*nh nhân của anh sao?"

"k*ch th*ch không? Vừa không phải chịu trách nhiệm, vừa không phải bị đứa ngốc như em quấn lấy, anh đã vui chưa?"

"Chỉ ôm hôn là đủ rồi sao?" Quý Lễ cúi người, lộ ra thần sắc châm chọc, ở bên tai hắn thầm thì, "... Có muốn lên giường với em không?"

Nhung Ngọc không nghĩ tới Quý Lễ lại nói ra những lời như vậy.

Công chúa mà hắn thích nhất.

Hắn khó chịu cực kỳ, há miệng muốn giải thích, nhưng lại không nói nên lời.

Vì một Quý Lễ hư hỏng như vậy.

Giờ khắc này vành mắt đỏ hoe.

Phảng phất như ngay giây sau có thể bật khóc vậy.

Nhung Ngọc bị đè xuống hôn ngấu nghiến.

Quý Lễ loạn xạ cắn môi hắn, hận không thể xé nát da thịt của hắn xuống.

Hắn cuối cùng cũng từ trong đám xúc tu, rút ra được một bàn tay, nắm chặt lấy vạt áo Quý Lễ.

"Tôi muốn kết hôn..." Giọng Nhung Ngọc khản đặc, mang theo sự mềm mỏng van nài, "Xin lỗi, Quý Lễ, tôi muốn ở bên cậu mà."

"Xin lỗi..."

Chỉ vài câu nói mà thôi, sao cậu có thể đau đến mức này chứ?

Nước mắt Quý Lễ vẫn là rơi xuống.

Cậu hung dữ trừng mắt nhìn hắn.

"Em để anh chơi em như một đứa ngốc vậy."

"Hôn lễ."

"Lâu đài."

"Em có chỗ nào làm chưa vừa ý anh sao?"

"Do em hôn không giỏi?"

"Hay là anh cảm thấy em chưa đủ thích anh?"

"Thế tại sao anh..."

Quý Lễ vốn không muốn khóc.

Cậu không uống rượu, cũng chưa từng ở trước mặt ai mà khóc như thế này.

Nhưng chỉ cần giọt lệ đầu tiên rơi xuống, những giọt sau đó liền không thể kiểm soát được nữa, nước mắt tuôn ra vừa nhanh vừa dữ dội, lau thế nào cũng không hết, cuối cùng vùi mặt vào hõm cổ của Nhung Ngọc, hung dữ cắn bả vai hắn, nước mắt nóng hổi đều rơi cả lên bờ vai Nhung Ngọc.

Nước mắt ấy đáng hận đến cực điểm.

Nhung Ngọc cũng đáng hận đến cực điểm.

Lúc cậu khóc một chút tiếng động cũng không có, chỉ có nước mắt cứ dâng lên tựa thủy triều, giọng nói cũng không tự giác mà run rẩy: "Tại sao anh lại không thích em?"

"Nhung Ngọc, anh dựa vào cái gì mà không thích em?"

"Tôi thích cậu." Nhung Ngọc nắm chặt vạt áo cậu, "Xin lỗi, tôi thích cậu..."

Hắn vụng về đến mức tay chân luống cuống, ngày thường biết cách ghẹo người ta như vậy, mà bây giờ ngay cả việc hôn đi nước mắt của người ta cũng không biết làm.

Hắn càng giống như đang xin lỗi vì lòng hắn thích sai thời điểm, vì mình không xứng đôi.

Rồi lại sợ quấy nhiễu tiểu thiếu gia đang khóc đến kinh thiên động địa này.

"Tôi chỉ là..." Hắn như một tên ngốc lẩm bẩm, "Quý Lễ, tôi chỉ là sợ không xứng với cậu."

"Dối trá." Quý Lễ giận dữ mắng.

"Thật đấy, tôi thích cậu," Nhung Ngọc rối cả lên, cuống đến nỗi nói năng lộn xộn: "Tôi sẽ thi vào quân bộ, tôi định đến lúc đó sẽ nói cho cậu, nhưng tôi..."

Tai Quý Lễ khẽ khàng động đậy: "Hôm nay anh đi thi vào quân bộ?"

"... Tôi làm hỏng bét rồi." Nhung Ngọc nhỏ giọng nói.

Quý Lễ bỗng nhiên không cắn hắn nữa.

"Tôi không có mặt mũi bắt cậu chờ tôi lâu như vậy," Giọng Nhung Ngọc càng ngày càng nhỏ, "... Tôi bèn nghĩ, cho dù cậu kết hôn rồi... tôi cũng có thể cứ thế mà chờ cậu."

Lời này hắn nói không có chút tự tin nào, cái loại hành vi chờ người ta ly hôn này, thực sự là có chút không ra gì.

"Xin lỗi."

Nhung Ngọc chán nản lặp lại một lần nữa.

Hắn không giống hắn.

Cậu cũng không giống cậu.

Hai kẻ nhát gan ở nơi này, ai cũng chẳng còn như trước.

Quý Lễ nằm gục trên vai hắn, lặng lẽ rơi lệ.

Nhung Ngọc bèn rút hai bàn tay ra từ trong đám xúc tu, trộm ôm lấy Quý Lễ.

Hắn dường như sinh ra đã không biết rơi lệ, bèn đem tất cả những vết thương tích tụ vào mặt tối không nhìn thấy, đau đớn có kịch liệt đến mấy, cũng im hơi lặng tiếng.

"Không được nói xin lỗi nữa," Quý Lễ khóc xong rồi, nói chuyện có chút nghèn nghẹn, "Đều tại cái lời xin lỗi chết tiệt của anh."

Nhung Ngọc thấp giọng nói: "... Tại tôi hiểu lầm."

"Không," Quý Lễ giận đến mức lại ngoạm hắn một cái, "Tại anh định tặng em cho người khác kết hôn!"

Bây giờ cậu nghĩ lại, vẫn còn thấy oán giận.

Nhung Ngọc nói: "Tôi... dù sao cũng không thể đi cướp hôn. Tôi cũng không thể đánh cho người kết hôn với cậu tàn phế, rồi nhốt cậu lại được..."

Hắn nói chi tiết như vậy, rõ ràng là đã từng cân nhắc qua.

"Nhưng em có thể làm vậy đấy." Quý Lễ lại thấp giọng nói.

Lông mi cậu khẽ run, tròng mắt phảng phất như ẩn chứa một đại dương sâu không thấy đáy, "Nhung Ngọc, anh đã trêu chọc em, thì vĩnh viễn đừng hòng kết hôn cùng kẻ khác."

Nhung Ngọc nói: "Được."

Quý Lễ nhìn hắn hồi lâu, dường như mới xác định được câu này của hắn không phải giỡn chơi, mà là thật sự đồng ý rồi, mới miễn cưỡng cho phép xúc tu nhỏ thả hắn ra.

Cái kén tằm khổng lồ Nhung Ngọc này, cuối cùng cũng có thể nhúc nhích.

Chỉ là đám xúc tu nhỏ vẫn còn giương nanh múa vuốt mà vây quanh bên cạnh hắn, hung dữ uy h**p hắn.

Nhung Ngọc dường như lá gan lại phồng lên rồi, nhỏ giọng oán trách với đám xúc tu nhỏ: "Trói chặt quá đấy nhé, đau."

Kết quả là Bé ngoan lại dùng giác hút xoa bóp cho hắn những vết hằn bị trói.

Nhung Ngọc lúc này mới chú ý tới cái chăn trên người: "... Cái chăn này cậu lấy đâu ra thế?"

"Bảo Quý Diễn đem tới," Quý Lễ quay mặt đi, "Ngủ trên cây rất nguy hiểm, mùa này dễ bị cảm."

Quý Lễ vốn dĩ định gọi cái tên khốn này dậy.

Nhưng vì tâm trạng quá tệ, trong đầu toàn là những ý niệm nguy hiểm, khắc chế không xong, cuối cùng vẫn đưa hắn xuống cây, đợi hắn tự mình tỉnh dậy.

Nhung Ngọc ngẩn người.

Dường như nhớ ra điều gì.

Hắn nhớ lúc vừa chuyển trường tới không lâu, vì không quá để ý thời tiết, thỉnh thoảng ngủ quên trên cây sẽ đau đầu, ngày hôm sau đầu óc quay cuồng nghe giảng.

Sau đó một thời gian, thỉnh thoảng hắn sẽ xuất hiện vài chuyện kỳ lạ.

Ví dụ như, rõ ràng là ngủ quên trên cây.

Lúc tỉnh lại lại nằm trên ghế dài, còn đắp quần áo của mình.

Hắn còn từng nghi ngờ, mình có chứng mộng du.

Sau đó trời lạnh hơn, hắn không còn ngủ nữa, cũng không còn xuất hiện tình trạng như thế nữa.

Hắn lờ mờ ý thức được điều gì đó.

Ánh mắt nhìn về phía Quý Lễ, cũng bỗng nhiên gợn lên từng sợi, từng sợi ý cười.

Quý Lễ giành lấy tay hắn từ chỗ Bé ngoan, thô bạo lại loạn xạ xoa bóp mấy vết hằn cho hắn, lạnh lùng hỏi: "Anh thật sự thích em, đúng không?"

"Ừ." Nhung Ngọc thầm nói.

"Anh không có lừa em?" Quý Lễ lặp lại một lần nữa, "Em không hề tự mình đa tình?"

Tiểu thiếu gia khi nào lại có vẻ mặt do dự không quyết, không chút tự tin như thế này.

Nhung Ngọc trộm hôn lên môi cậu một cái, nghiêm túc lại trịnh trọng lạ thường nói với cậu: "Anh thích em, Quý Lễ."

Không ngờ chỉ một cái hôn nhẹ nhàng như vậy.

Lại bị bắt lấy cơ hội.

Lưỡi Quý Lễ luồn vào trong.

Môi của hắn bị Quý Lễ cắn rách, trong nụ hôn liền nếm được vị máu tanh, vị mặn chát của nước mắt, còn có d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt.

Hắn bị nhốt giữa Quý Lễ và thân cây.

Hắn hôn Quý Lễ.

Còn Quý Lễ đang nhấm nháp hắn.

Tai Nhung Ngọc nóng lên, giống như người đang lơ lửng giữa không trung, không tự chủ được muốn nắm lấy thứ gì đó, tay quờ quạng, vô thức chộp được một chiếc xúc tu nhỏ.

Hắn không kịp nhìn xem đó là cái nào.

Lại bị Quý Lễ đè chặt lấy gáy.

Đầu ngón tay Quý Lễ lún sâu vào mái tóc bồng bềnh xoã tung của hắn, nhẹ nhàng m*n tr*n, cảm giác tê dại từ da đầu truyền thẳng tới tim, khiến hắn trở nên nóng bỏng lại mềm nhũn.

Trong kẽ hở của nụ hôn.

Hắn nghe thấy Quý Lễ khẽ giọng nói với hắn: "Lời người khác nói đều chẳng biết tính toán gì cả."

"Em đã tính kỹ rồi, em và anh xứng lứa vừa đôi."

Nhung Ngọc ngẩn ra, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: "Chẳng lẽ... em đi xem tuổi rồi sao?"

Quý Lễ im lặng.

Công chúa đi xem tuổi gì đó, thật là buồn cười quá đi mất.

Nhung Ngọc bèn nở nụ cười, lại bất giác thấy lòng mình mềm nhũn.

—— Quý Lễ nói rồi, bọn họ xứng lứa vừa đôi.

"Quý Lễ," Hắn lầm bầm hỏi, "... Vẫn kết hôn được không?"

Quý Lễ hung dữ nói: "Không kết nữa, trong nhà không cho."

Nhung Ngọc bèn bật cười, dịu dàng rỉ tai cậu: "Thiếu gia nhỏ, chẳng phải em rất lợi hại sao?"

"Chẳng phải thật sự có thể kết hôn với anh hay sao."

Nếu không thì sao?

Cậu đã mua cả lâu đài rồi.

Chẳng lẽ định kết hôn với ma chắc?

Quý Lễ cứ nghĩ tới là thấy tức, căn bản chẳng thèm nói chuyện với cái tên ngốc này nữa.

... Chỉ muốn hôn thôi.

Thế là lại hôn thêm một lần nữa.

Tay Quý Lễ đã luồn vào trong áo hắn, đôi mắt Nhung Ngọc trở nên nhạt màu, vừa hôn cậu không dừng lại được, vừa nhỏ giọng nói: "Đang ở bên ngoài mà..."

Vành tai Quý Lễ bỗng chốc đỏ chót lên, lại lạnh lùng nói: "Chẳng phải đây là kịch bản anh thích sao?"

Là những lời Nhung Ngọc tự mình nói, những kịch bản trong quyển tiểu thuyết đồng nhân kia.

Quý Lễ nghĩ tới thôi là lại bực.

Thời gian qua Nhung Ngọc rốt cuộc đã bịa ra bao nhiêu lời nói dối để dỗ cậu đây?

Cậu nhất định phải bắt hắn trả lại từng cái một mới được.

Nhung Ngọc tự đào hố chôn mình, bây giờ lại bị đào lên quất xác.

Lập tức đỏ mặt.

"Quý Lễ, anh sai rồi." Hắn nhỏ giọng nói.

Quý Lễ không nói một lời nào.

Nhung Ngọc bèn nâng mặt cậu lên, hôn loạn xạ như một chú cún nhỏ, cười hì hì lặp lại: "Quý Lễ, anh thích em."

"Thích em nhất."

"Kết hôn với anh đi, công chúa nhỏ của anh."

Quý Lễ lúc này mới dời tầm mắt đi, lạnh lùng nói: "... Để xem biểu hiện của anh thế nào đã."

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Nhật ký công chúa (N tháng trước):

Sao cứ thích ngủ trên cây thế nhỉ?

... Thôi coi như làm từ thiện mỗi ngày đi.

Trước Tiếp