Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 87: Em có tiến bộ không?

Trước Tiếp

Quý Lễ bị hắn dỗ được rồi.

Nhung Ngọc ngồi bên giường suy nghĩ thật lâu.

Hắn may mắn vì Quý Lễ vẫn còn chưa có đối tượng đính hôn thực sự, nếu không rất khó có thể dùng trò này để lừa Quý Lễ ở lại bên cạnh mình.

Hắn cũng rất rõ, hắn không thể dựa vào cái cớ khôi hài này, để mãi mãi ngăn cản Quý Lễ.

Trừ phi... người đính hôn với Quý Lễ là chính hắn.

Chỉ riêng ý nghĩ này thôi, đã khiến Nhung Ngọc không nhịn được mà thấy mình không biết tự lượng sức.

Hắn nghĩ, có lẽ mình có thể từ bỏ đoàn đánh thuê, giống như Quý Lễ nói, thi vào quân đội.

Hắn giống như bao tên ngốc mơ ước cưới được đại tiểu thư khác, mơ một giấc mộng hão huyền tốt đẹp, tính toán xem mình phải mất bao lâu mới leo lên được một vị trí đủ để nhà họ Quý công nhận.

Và... Quý Lễ sẽ đợi hắn lâu như vậy sao?

Hắn phải trở nên mạnh mẽ đến mức nào, mới khiến nhà họ Quý bằng lòng giao một Quý Lễ tốt đẹp như vậy cho hắn?

Lúc mặt trời còn chưa lặn, hắn muốn tìm một người để trò chuyện, tốt nhất là một quý tộc, nhưng không được tìm người quen của Quý Lễ —— vậy chỉ có Đoạn Nha là hợp nhất.

"Chuyện gia đình Quý Lễ, thế nào rồi?" Nhung Ngọc hỏi gã.

Đoạn Nha bực mình chửi hắn một trận, mới nói: "Tạm qua rồi, chẳng lẽ mày không phát hiện, lũ cháu chắt đến nịnh bợ Quý Lễ lại nhiều lên rồi à?"

Nhung Ngọc "ừ" một tiếng.

Thực ra hắn có phát hiện, chỉ là vì gần đây đều bận tập luyện, Quý Lễ cũng không thèm để mắt đến người khác, nên hắn cũng không để tâm.

"Có điều," Đoạn Nha dường như nhớ ra điều gì, một hồi lâu sau, mới chậm rãi nói, "Mày tốt nhất nên an phận một chút, đừng có động tà tâm gì."

Lời này thốt ra từ miệng kẻ như Đoạn Nha tới để cảnh cáo hắn, liền có vẻ nực cười hết sức.

Nhưng cũng có vẻ trịnh trọng khác thường.

"Ý gì đây?" Nhung Ngọc hỏi gã.

"Mày không cảm thấy Quý Lễ ngang ngược đến quá đáng à?" Đoạn Nha cười khẩy một tiếng, "Lúc nhà họ Quý xui xẻo nhất cũng chẳng mấy ai dám làm khó cậu ta, đến cả Quý Diễn cũng sợ cậu ta."

"Cậu ta bây giờ còn không định tiếp quản vị trí người nắm quyền nhà họ Quý nữa kìa."

"Cũng chỉ có tao, không rõ tình hình, mới..." Đoạn Nha cũng thấy chuyện mình gây sự rồi bị bọn yêu nhau chó chết này hợp sức tẩn cho mấy trận quá đáng xấu hổ, bèn né tránh chủ đề này, "Tóm lại, sau đó tao đã đi điều tra lai lịch của Quý Lễ."

"Vấn đề nằm ở mẹ Quý Lễ." Đoạn Nha lười biếng nói, "... Không có một chút tin tức nào, ai cũng biết, mẹ của Quý Lễ, là Quý phu nhân danh chính ngôn thuận."

"Nhưng không ai biết mẹ Quý Lễ rốt cuộc là ai, nghe nói là thể trạng yếu ớt quanh năm tĩnh dưỡng, chưa ai được gặp qua."

Nhung Ngọc nghĩ trong chốc lát, dường như đúng là chưa từng nghe Quý Lễ nhắc đến mẹ mình bao giờ.

Đoạn Nha cười nhạo một tiếng, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc mà nhìn Nhung Ngọc: "Bố đây nhắc nhở mày một câu, mắt xanh của Quý Lễ tuy là rất thường gặp, nhưng... mắt của Hoàng thất cũng là màu xanh."

"Hoàng thất còn có một vị trưởng công chúa đã mất tích."

Lần này ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu được ý của Đoạn Nha.

Nhung Ngọc cười hỏi: "Bé Răng Sún à, mày thấy tao có thể cưới được Quý Lễ không?"

Đoạn Nha im lặng một hồi.

Trên thực tế, đối với một kẻ mồm độc dạ đen như Đoạn Nha mà nói, sự im lặng này đã là câu trả lời lớn nhất rồi.

"Dù cậu ta có muốn..." Đoạn Nha im lặng một lát, lời phía sau không nói ra, "Nhung Ngọc, những người như bọn tao, không thể hoàn toàn sống vì bản thân mình."

"Tình yêu trong mắt bọn tao chưa chắc đã có ý nghĩa gì."

"Hôn nhân đối với bọn tao... cũng chưa chắc đã đại diện cho điều gì."

Đoạn Nha dường như cũng thấy những lời này quá mức làm tổn thương người khác, bèn kể cho hắn nghe mấy chuyện đời nảo đời nào như là mang thai bỏ trốn, bảo hắn nếu thật sự không xong thì cứ để Quý Lễ tuyệt thực, hoặc là làm Quý Lễ mang bầu rồi dắt nhau bỏ trốn.

Nhung Ngọc cũng chỉ cười cho qua.

Hôn nhân và tình yêu, đối với một số người, có lẽ có thể hoàn toàn tách rời.

Nhưng đối với Nhung Ngọc thì không được.

Hay nói đúng hơn, với Nhung Ngọc đã thích Quý Lễ thì không được.

Nhung Ngọc thấp giọng nói: "Phải nhỉ."

Nhưng hắn vẫn muốn có được Quý Lễ.

Không chỉ là hẹn hò, hắn muốn có được Quý Lễ hoàn toàn.

Hắn trầm mặc mà khởi động quang não, bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm thông tin về cách quân bộ tuyển người, vốn dĩ hắn chưa từng quan tâm đến chuyện này, giờ xem mới phát hiện có rất nhiều chứng chỉ yêu cầu phải thi trước, rất nhiều tài liệu cần phải xin cấp rồi mới có thể đi nộp.

Giờ đây hắn ghi tạc hết tất cả vào lòng, hận không thể lập tức làm xong hết thảy những chuyện này mới tốt.

Hắn từng là một con mãnh thú bị nhốt, liều chết thoát khỏi gông cùm xiềng xích của Giác Đấu Trường, mới có được thân phận quang minh chính đại, đứng ở nơi rực rỡ nhất.

Hắn thậm chí đã ôm được người sạch sẽ xinh đẹp nhất.

Nhưng hắn rồi lại trở về làm một con thú bị vây nhốt thêm lần nữa.

Sao có thể cam tâm đây?

Hắn u ám đến mức hận không thể cướp Quý Lễ đi.

Người mà hắn phải nhơ nhuốc bùn lầy, dốc hết sức mới có thể miễn cưỡng chạm tới này.

Công chúa mạnh mẽ nhất, dịu dàng nhất, tốt đẹp nhất mà hắn giấu trong lòng, khiến hắn hận không thể dâng lên hết thảy.

Lại sánh đôi nhất khi đứng cùng kẻ khác.

*

Quý Lễ rất khổ não.

Gần đây tâm trạng Nhung Ngọc không được tốt.

Hắn luôn quay lưng với cậu lén tra cứu tài liệu trên quang não, mỗi lần gần gũi với cậu chẳng có biểu hiện vui vẻ gì cho cam, nhưng cũng không biểu hiện gì quá kháng cự, chỉ là ngày nào cũng cười tủm tỉm mà chọc ghẹo cậu, hỏi câu đã học được kĩ thuật mới gì hay chưa.

Giống như trong đầu đang canh cánh chuyện gì đó, rõ ràng vừa lo lắng nhưng cũng nghiêm túc hẳn lên.

Ban đầu cậu còn cho rằng Nhung Ngọc lại có bí mật mới nào đó——

Ví dụ như lại giấu cậu lén đi làm thêm, rồi có thêm mấy con thú lông xù xù gì đó ở ngoài linh tinh.

Nhưng sau nhiều lần thăm dò, dường như Nhung Ngọc cũng không có hành động bất thường nào.

Cậu từng hỏi thẳng Nhung Ngọc.

Nhưng Nhung Ngọc chỉ luôn trả lời lấy lệ cho qua.

Quý Lễ bị đánh trống lảng đến phát bực, bèn đi hôn hắn.

Cậu quả thực đã nghiêm túc đi học tập những kiến thức làm người ta mặt đỏ tim tập, thậm chí có chút hạ lưu đó, khi học tập, thậm chí trong đầu cậu toàn là hình bóng của Nhung Ngọc.

Cậu bèn nghiêm túc, làm theo kiến thức đã học để hôn Nhung Ngọc.

Nhưng Nhung Ngọc vẫn luôn nghiêm túc bình luận: "Vẫn thường thường thôi."

Lúc đầu cậu còn thấy phiền lòng và rầu rĩ.

Nhung Ngọc sẽ cười dỗ dành cậu: "Không sao mà, cậu cứ xem thêm là sẽ được ——"

Nhưng số lần như vậy nhiều lên, dường như cậu lại nhận thấy có chút gì đó sai sai, lòng cũng dần nảy sinh nghi ngờ.

Cậu vẫn có chút tự tin vào khả năng học tập của mình.

Trừ phi là người chấm bài có vấn đề.

—— Bạn trai nhỏ của cậu.

Hình như không nói thật.

Thế là cậu tăng tần suất luyện tập, cái gọi là vẫn thường thường thôi này, từ chỗ cậu và Nhung Ngọc như gà mờ mà mổ nhau, dần dần tiến tới chỗ Nhung Ngọc hoàn toàn không chống đỡ nổi, đỏ mặt bủn rủn chân tay, bị cậu ấn trong khoang mô phỏng hôn đến thở hổn hển.

Quý Lễ thẳng người dậy hỏi hắn: "Em học vậy ổn không?"

Ánh mắt Nhung Ngọc đảo quanh: "... Cũng tạm."

Vành tai Nhung Ngọc đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, đôi mắt cũng nhuốm một tầng sương mù mờ mịt, khắp người đều toát ra hơi thở rung động.

Lần này dù cậu có ngốc hay không hiểu sự đời đến đâu, cũng có thể nhìn ra Nhung Ngọc đang nói dối rồi.

Đôi mắt xanh thẳm của Quý Lễ dò xét hắn, không vội vàng tiếp tục đi bắt nạt hắn, mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy hắn, mềm mại hỏi: "Có phải gần đây... anh không vui không?"

Câu nói này là trước kia Nhung Ngọc thường hay hỏi cậu, không biết từ khi nào, cậu cũng có thể bình thản tự nhiên nói ra câu này.

Nhung Ngọc bèn cười nói: "Không có mà."

Suy cho cùng hắn cũng không thể nói, mình vì điều kiện để cưới được Quý Lễ quá cao, mà mỗi ngày lo bạc cả đầu, thế này nghe thật quá mức kém cỏi rồi.

Càng không thể nói, hắn vẫn luôn nỗ lực dựa vào kỹ năng diễn xuất xuất sắc, mà phủ nhận kỹ thuật của bạn trai nhỏ nhà mình, cố gắng muốn cho cậu quên tiệt đi chuyện đính hôn —— đến giờ phút này hắn vẫn cho rằng, diễn xuất của mình rất xuất sắc, Quý Lễ nhóc xử nam ngây thơ này chưa từng nếm mùi đời này, chắc chắn không nhìn ra được.

"Em có thể giúp anh mà." Quý Lễ nghiêm túc nói.

Vậy thì phiền em, hãy tự tặng chính mình cho anh đi.

Nhung Ngọc đen tối nghĩ trong lòng.

Nhung Ngọc không nói thật, Quý Lễ lại càng hiểu ra, ngày thường mình phiền phức đến mức nào.

Cậu thậm chí không giống Nhung Ngọc, biết dùng một vài lời lẽ ngon ngọt, hành động thú vị để dỗ hắn vui, hay dùng đủ mọi loại phương thức kỳ quái để dụ hắn nói ra lời thật lòng.

Cậu chỉ có thể xáp lại gần, khẽ hôn lên má Nhung Ngọc, giọng nói có chút buồn tủi: "Không thể nói cho em biết ư?"

Nhung Ngọc lười biếng cười: "Vốn dĩ chẳng có chuyện gì mà."

Quý Lễ im lặng một hồi, chợt liền ở bên tai Nhung Ngọc thấp giọng nói: "Vậy em lại luyện tập thêm chút nữa nhé, được không?"

Nụ cười của Nhung Ngọc lập tức liền cứng lại, ho khan một tiếng: "... Cần thiết không?"

"Cần thiết," Quý Lễ nhẹ giọng nói, má ửng lên một vệt hồng nhàn nhạt, nghiêm trang thuật lại, "Trong video hôm qua em xem có nói, lúc hôn phải nhớ chăm sóc những chỗ mẫn cảm của đối phương..."

Quý Lễ dùng cái giọng lạnh lùng đó, để lặp lại thứ nội dung này.

Càng chọc người ta thấy ngại đỏ cả mặt.

Nhung Ngọc chỉ mới nghe thôi đã không nhịn được thấy như sắp phát sốt, vội vàng phủ nhận: "Tôi không có cái chỗ đó."

"Trong video nói, là chưa phát hiện ra thôi." Quý Lễ bèn dùng những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn để chặn họng hắn.

Cậu chẳng biết là vô tình hay cố ý cọ qua vành tai Nhung Ngọc, vừa lòng mà nhìn Nhung Ngọc không tự chủ khẽ rùng mình, đôi mắt cũng vô thức nheo lại, bên trong chảy ra một dòng vàng kim nhàn nhạt.

Lại nhẹ nhàng l**m yết hầu Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc trộm nắm lấy vạt áo cậu, giọng nói dần dần trở nên dính nhão: "... Quý Lễ."

"Em có thể tự mình... chậm rãi tìm." Gương mặt cậu ửng hồng, nói ra những lời dịu ngoan nhất, cũng đáng sợ nhất.

Nhung Ngọc cho đến giờ phút này, vẫn cho rằng, cùng lắm chỉ là hôn hít một chút thôi.

Chân tay hơi nhũn ra một chút cũng chẳng có gì ghê gớm, kỹ năng hôn của bạn nhỏ Quý Lễ cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hai phút sau.

Giọng của Nhung Ngọc càng ngày càng mềm.

Càng ngày càng ngọt.

Cuối cùng ngay cả hơi thở, cũng trở nên ngọt ngào lại nóng bỏng, hai tay siết chặt lấy vạt áo cậu, yết hầu nhẹ nhàng cuộn lên cuộn xuống, thấp giọng gọi tên cậu.

Bản năng là muốn phản kháng cậu.

Rồi lại bị thứ gì đó ghìm lại, không muốn chống cự.

Dưới sự dung túng như vậy, Quý Lễ càng làm càng lấn tới, chỉ còn lại được voi đòi tiên.

Nhung Ngọc bị hôn đến mơ mơ màng màng, cái đầu vốn bị lấp đầy bởi đủ loại điều kiện thăng tiến trong quân đội, chứng nhận thi đấu, cuối cùng cũng chia ra được một chút rảnh rỗi ít ỏi, để suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của hắn và Quý Lễ.

Hắn lờ mờ nhận ra, mình đúng là tự đào hố chôn mình rồi.

Tự đày mình vào một tình cảnh khó xử, tiến thoái lưỡng nan.

... Khả năng học tập của học thần Quý Lễ này, hình như có chút mạnh mẽ quá rồi thì phải?

Tại sao còn biết giấu nghề nữa chứ!

Nhung Ngọc bị hôn đến choáng váng đầu óc, nghĩ mãi không thông điểm này.

"Em có tiến bộ không?" Quý Lễ vẫn hỏi cùng một vấn đề.

Nhung Ngọc đã không thể trả lời lại được nữa.

"Định nói thật chưa?" Cậu lại nhẹ nhàng hỏi.

Hắn sắp hết cứng miệng nổi rồi.

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Thực ra không phải vì tui muốn ăn h**p hai đứa nhỏ đáng yêu này mãi đâu, mà còn là để cháu Ngọc có thể nhận thức rõ ràng tình cảm của cháu dành cho công chúa.

Với cả còn để... mài giũa thêm kỹ thuật của công chúa nhà ta nữa. 

Ba cái mưu đồ vặt vãnh của cháu Ngọc ấy mà, sắp bị Công chúa bóc mẽ sạch sành sanh tới nơi rồi. 

Hai đứa nhỏ đều ngượng muốn chết. 

Còn tui thì vui muốn điên lên đây nè. (Icon: Nhảy múa kiểu người rừng.jpg)

Nhật ký Công chúa (Một tuần trước): 

Tại sao mình mãi không có tiến bộ vậy?

Nhật ký Công chúa (Vài ngày trước): 

Mình nghi là cậu ấy đang lừa mình.

Nhật ký Công chúa (Hôm nay): 

Cậu ấy đang lừa mình.

Trước Tiếp