Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vì trận đấu đã giành thắng lợi, tối hôm đó họ được nghỉ một buổi, không định tiếp tục huấn luyện mà ai nấy đều trở về ký túc xá.
Quý Diễn vẫn ở lại phòng tập luyện để chăm sóc Hồng Lam, Đoạn Nha thì tính đi mua mấy cuốn tiểu thuyết tình yêu mới.
Nhung Ngọc hiếm khi có một buổi chiều thong thả, bèn lén hỏi Quý Lễ, có muốn tới ký túc xá của hắn, xem bù buổi xem phim còn nợ lần trước không.
Quý Lễ bình tĩnh nhìn hắn hồi lâu, con ngươi xanh thẳm như đá quý vậy mà thoáng hiện vẻ thẹn thùng khó nhận ra, khẽ giọng "ừm" một tiếng.
Trên đường về ký túc xá, hành lang người qua kẻ lại.
Quý Lễ do dự mấy lần, đôi bàn tay thanh tú đẹp đẽ cứ nắm lại rồi lại buông ra, buông ra rồi lại nắm lại, cuối cùng cũng quang minh chính đại nắm lấy tay hắn.
Ngay cả lòng bàn tay Nhung Ngọc cũng thật ấm.
Quý Lễ vẫn chưa thấy đủ, lén lách vào giữa các kẽ ngón tay của Nhung Ngọc, học theo dáng vẻ như trong phim, mười ngón tay đan chặt vào nhau, nắm tay rất đỗi tự nhiên, cứ như thể hai người họ cũng thực sự giống như một đôi người yêu thân mật khăng khít vậy.
Cậu nghĩ, dù sao thì quan hệ cũng đã tiến triển đến bước này rồi, quả thực nên có kiểu nắm tay tự nhiên và thân mật như thế.
Ngày thường bọn họ dường như là luôn vai kề vai nhau, hoặc là quen với việc quàng vai bá cổ, Nhung Ngọc ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp ánh mắt vui vẻ ngập tràn của Quý Lễ.
Dù khóe miệng không có nhếch lên, nhưng cậu ấm nhỏ đang trộm mừng thầm.
Ngay cả khí áp quanh thân cũng không giấu nổi vẻ hạnh phúc.
Nhung Ngọc bèn hỏi: "Cười gì thế?"
Ánh mắt Quý Lễ khẽ chớp, thấp giọng nói: "Lễ hội súng màu... đột nhiên nhớ lại chuyện đó."
Khi đó cậu và Nhung Ngọc vẫn chưa phải mối quan hệ yêu đương như hiện giờ.
Suốt cả buổi cậu cứ nhìn chằm chằm một cặp yêu nhau ngọt ngào sến súa, muốn được nắm tay Nhung Ngọc, hôn hắn giống như bọn họ, hay là ăn cùng một cây kem.
Tiếc là cái tên đần Nhung Ngọc này vẫn chẳng chịu nhận ra, cậu bèn lén nhét bé xúc tu vào trong túi của hắn, giả vờ như đang nắm tay hắn, bấy nhiêu thôi cũng đã thấy rất vui rồi.
Bây giờ cậu nắm tay Nhung Ngọc chặt như vậy, lại vẫn cứ cảm thấy chưa đủ, hận không thể gắn bó khăng khít hơn chút nữa, dính thành một cục với hắn, mới cảm thấy Nhung Ngọc là của mình.
Không biết là do cậu dần trở nên tham lam, hay là mối tình thuận buồm xuôi gió như vậy khiến cậu có cảm giác không chân thực như đang dẫm trên mây, lúc nào cũng muốn đòi hỏi nhiều hơn một chút.
Nhung Ngọc dường như cũng nhớ lại, hắn kề sát bên cậu, mặt dày hỏi: "Quý Lễ, lúc đó cậu thích tôi à?"
Quý Lễ oán hận bản thân khi ấy tự mình đa tình, nào có chịu thừa nhận, bèn quay mặt đi cứng miệng nói: "Không thích."
Nhung Ngọc liền có hơi thất vọng thở dài một tiếng: "... Thế à."
Quý Lễ lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, lại có chút thấp thỏm: "Vậy còn anh?"
Cậu biết đoạn ký ức ngọt ngào này, phần lớn chỉ là màn độc diễn của mình.
Nhưng nhắc tới rồi, lại không nhịn được mà truy hỏi.
"Tôi không nói rõ được," Đôi mắt biết cười của Nhung Ngọc như một dòng suối lành, sâu thẳm lại trong veo, phản chiếu hình bóng của cậu, "Lúc đó nếu cậu không ở trước mặt tôi, tôi nghĩ đến cậu là lại thấy không vui, cảm thấy cậu quá ngạo mạn lại còn hay ra vẻ, ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng thèm cho tôi..."
"Nhưng chỉ cần cậu đứng trước mặt tôi, tôi lại quên sạch bách hết những chuyện trước đó."
Cảm giác mất mát của Quý Lễ liền tan biến không còn tăm tích, mũi giống như muốn hếch lên tận trời, kiêu ngạo đến như một con công lớn, tia u ám cuối cùng trong lòng cũng bị quét sạch. Nghĩ đến hôn ước danh chính ngôn thuận sắp tới của hai người, cậu lại hạnh phúc đến tột đỉnh.
Thậm chí nếu lúc này Nhung Ngọc bảo cậu mặc váy khiêu vũ, nói không chừng cậu cũng sẽ đồng ý luôn.
Thế là sau khi hai người vào phòng Nhung Ngọc, đầu tiên là dính lấy nhau chọn phim một hồi, rồi lại chụm đầu ghé tai nói vài lời chọc ghẹo. Nhung Ngọc chuẩn bị sẵn đồ uống và kem cho công chúa lớn Quý Lễ cùng công chúa nhỏ Kẹo Cao Su, sau đó ôm lấy túi khoai tây chiên của mình, vừa ăn vừa ôm công chúa xem phim.
Nhung Ngọc cảm thấy rất hạnh phúc.
Quý Lễ cũng cảm thấy rất hạnh phúc.
Cho đến khi phim chiếu tới cảnh nam nữ chính đính hôn, Quý Lễ khẽ nhắc khéo: "Em có cần chuẩn bị gì không?"
Nhung Ngọc còn đang nhai khoai tây chiên mà xúc tu nhỏ đút cho, chả suy nghĩ gì hỏi lại: "Sao cơ?"
Quý Lễ liền rũ mắt nhỏ giọng nói ba chữ: "... Đính hôn đó."
Cuối cùng cũng nói ra miệng được rồi.
Lông mi cậu run run, vẫn còn chìm đắm trong ban mai hạnh phúc.
Cảnh tượng trong phim, vẫn tiếp tục trôi qua như đèn kéo quân, nhưng miếng khoai tây chiên trong miệng Nhung Ngọc, bỗng dưng mất hết vị.
Hắn nghe thấy mình hỏi: "Cậu nói xem bao giờ?"
Quý Lễ bèn ướm thử: "... Sau cuộc thi?"
Thấy hắn không nói lời nào, Quý Lễ lại nắm lấy tay hắn, rũ mi ra vẻ bình thản như chẳng có việc gì, giọng điệu cũng rất khẽ: "Cũng không phải là gấp lắm, chỉ là... cảm thấy đã đến lúc rồi thôi."
Đầu óc Nhung Ngọc rối tinh rối mù, giống như vừa xảy ra một trận động đất lớn, một đám lông xù xù luân phiên gào thét đinh tai nhức óc.
Quý Lễ thế mà lại muốn cùng người khác đính hôn sao?
Với ai? Đàn ông hay phụ nữ? Là đối tượng nào mà trong nhà sắp xếp cho cậu sao? Hay chỉ là vì đến lúc rồi?
Rõ ràng sáng nay mới vừa thi xong, chiều còn đang yêu đương mặn nồng với hắn, sao đến tối, đã đột ngột đòi kết hôn rồi!
Cái đồ công chúa lừa tình này!
Từng con lông xù xù trong đầu hắn nối tiếp nhau mà gào thét.
Con này hét: Mau ngăn công chúa lại! Không được để cậu ấy đính hôn, đính hôn rồi mày sẽ không có xúc tu nhỏ nữa!
Con kia hét: Nhanh lên nhanh lên đi, bảo cậu ấy đừng đính hôn, đính hôn rồi mày sẽ không thể ôm ấp bế bồng với cậu ấy nữa.
Lại có một con khác hét lên: Cậu ấy đính hôn rồi, thì mày thật sự chỉ còn được làm bạn của cậu ấy mà thôi.
Chỉ có hắn, hệt như một tên ngu ngốc vẫn còn mờ mịt cự cãi: ... Nhưng tôi đã đồng ý với cậu ấy rồi...
Có một con thú lông xù xù nhảy lên đầu hắn mắng: Đồng ý cái con khỉ, đồ ngốc, công chúa của mi sắp gả cho người khác rồi.
Nhung Ngọc bỗng giật mình tỉnh táo lại.
Quý Lễ vẫn đang nói với hắn: "Anh có... suy nghĩ gì không?"
Ánh mắt Nhung Ngọc chợt lóe lên.
Nảy sinh vô số ý nghĩ tối tăm.
Cái nào cũng không giống như hắn thường ngày.
Cuối cùng hắn chọn lấy cái ít gây hại nhất, mỉm cười, ghé sát vào hôn lên môi Quý Lễ: "Sao lại gấp thế..."
Hắn đúng là loại động vật hành động nhanh hơn ý nghĩ.
Hắn biết mình đang làm gì, hắn muốn dỗ ngọt thiếu gia nhỏ này một chút, để cậu có thể ở lại bên cạnh hắn chơi bời thêm một khoảng thời gian.
Quý Lễ bị hắn hôn đến bất ngờ.
Cách Nhung Ngọc hôn luôn rất thân mật lại tự nhiên, mổ mổ vài cái, ngẫu nhiên sẽ l**m môi cậu, nhưng lần này lại có chút vụng về, đưa lưỡi ra quấn quýt với cậu.
Nhung Ngọc có chút xấu xa nhếch miệng cười, thậm chí là mang theo ác ý cùng dụ dỗ.
Hắn như thật như đùa hỏi cậu: "Chẳng lẽ hẹn hò với tôi không vui sao?"
Quý Lễ đỏ bừng cả mặt.
Ký túc xá đang chiếu phim tối om, cậu thậm chí không nhìn thấy ánh mắt lập loè nguy hiểm của Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc không cho cậu cơ hội cự tuyệt, ôm lấy cậu cười tủm tỉm làm nũng: "... Công chúa à, cậu vẫn chưa được đính hôn đâu, chờ thêm chút nữa đi, được không?"
Hắn thực ra rất rõ, Quý Lễ căn bản không chịu nổi sự nài nỉ của hắn.
Hắn thậm chí còn chẳng muốn hỏi xem đối tượng đính hôn của Quý Lễ là ai.
Như vậy dường như có thể giảm bớt mặc cảm tội lỗi của hắn.
Hắn là kẻ lớn lên trong vũng bùn, hắn không phải là sẽ không đê tiện, chỉ là không muốn làm mà thôi.
Nhưng bây giờ, hắn đổi ý rồi, hắn không muốn Quý Lễ thuộc về bất cứ kẻ nào, không muốn Quý Lễ cùng bất cứ kẻ nào kết hôn.
Hắn dốc hết sức muốn làm cho thời gian Quý Lễ ở bên hắn, dài lâu hơn một chút.
Dù cho sớm muộn gì Quý Lễ cũng sẽ thuộc về người khác.
Tim Quý Lễ đập thình thịch.
Sức cám dỗ của đính hôn lớn như vậy.
Nhưng Nhung Ngọc trước mắt, sức cám dỗ cũng lớn chẳng kém.
Trên người Nhung Ngọc mang theo cảm giác khác hẳn ngày thường, hơi thở của d*c v*ng.
Cậu gần như không thể suy nghĩ rõ ràng, đỏ cả tai, mềm mại nói: "... Tại sao lại không được?"
"Tôi vẫn chưa sẵn sàng mà." Nhung Ngọc ôm lấy eo cậu, "Chúng ta còn rất nhiều việc chưa kịp làm cùng nhau."
Hắn cắn tai Quý Lễ, thì thầm: "Tôi thấy cậu cũng chưa sẵn sàng đâu."
Việc sai lầm nhất Quý Lễ từng làm.
Chính là cho hắn một người bạn trai tốt nhất thế gian, rồi lại muốn thu hồi người bạn trai đó đi.
Bị hắn đeo bám cũng là chuyện đáng đời.
Nhung Ngọc lười biếng cười.
Ánh mắt Quý Lễ khẽ loé lên, nhưng lại có chút hoang mang: "... Còn gì chưa sẵn sàng sao?"
Nhung Ngọc thực ra cũng không nghĩ ra.
Hắn bỗng nhớ tới quyển tiểu thuyết đồng nhân kia.
... Quyển tiểu thuyết đồng nhân vô liêm sỉ hạ lưu không biết xấu hổ hết nói nổi kia.
Hắn thấp giọng ở bên tai Quý Lễ, nói loạn xạ vài tình tiết.
Đến tai hắn cũng sắp bốc khói, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm nữa.
Tai của Quý Lễ cũng bốc khói luôn.
"Không phải trước đây anh nói, phải kết hôn mới..."
"Tôi ngoài miệng nói vậy thôi, chứ trong lòng thì muốn." Nhung Ngọc để lừa Quý Lễ đừng đi kết hôn, khoác lên vẻ già đời chọc ghẹo nói: "Cậu ngay cả mấy cái này cũng không hiểu, còn đòi đính hôn gì chứ."
Quý Lễ quẫn bách cực kỳ, cả người vừa đỏ vừa nóng.
Cậu sao mà ngờ được, thứ Nhung Ngọc muốn, lại còn hạ lưu hơn cả những gì cậu ghi trong sổ tay.
Chẳng lẽ Nhung Ngọc vẫn không chịu đồng ý đính hôn với cậu, là vì... kỹ thuật của cậu... vẫn chưa có sẵn sàng sao?
Trước đây cũng từng nói, kỹ năng hôn của cậu rất tệ.
Cậu đã hoàn toàn quên mất thái độ mâu thuẫn giữa hai lần của Nhung Ngọc, trong đầu giờ chỉ toàn là vấn đề kỹ thuật.
Cậu thế mà lại vì kỹ thuật quá kém mà bị từ chối lời cầu hôn.
Quý Lễ trở nên ủ rũ cụp tai.
Nhung Ngọc tủm tỉm cười, lòng dạ âm u lại vô liêm sỉ mà gạt cậu: "Lỡ mà trước khi cưới cậu không học cho tốt, sau khi cưới sẽ ảnh hưởng đến tình cảm lắm đấy——"
"... Em sẽ học."
Quý Lễ cúi đầu, quẫn bách bặm chặt môi, tai đỏ lựng lên: "... Em học được rồi... sẽ mau chóng... đính hôn."
Nhung Ngọc: Sao cậu ấy cứ nghĩ mãi đến chuyện đính hôn vậy!!!