Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 73: Em muốn có anh

Trước Tiếp

Nhung Ngọc đã thương lượng với đàn chị, vẫn là quyết định giảm bớt tần suất làm thêm, để có nhiều thời gian hơn dành cho bạn trai nhỏ nhà mình.

Đàn chị Mộc Sương làm ra vẻ mặt không ngoài dự đoán, cười lắc đầu thở dài: "Chị thì thật ra sao cũng được, mỗi tội đám nhóc trong quán sẽ phản đối thôi."

Đám nhóc ở đây chính là lũ đàn em xà lơ ngày nào cũng thích chạy đến đây, vừa xin hướng dẫn cơ giáp miễn phí vừa thèm thuồng được hít Kẹo Cao Su, mấy ngày nay toàn khóc lóc inh ỏi trong diễn đàn nội bộ.

【Đàn anh ác bá của mị đâu! Bé thạch rau câu của mị đâu! Mị chai mặt ở quán cà phê ba bốn ngày rồi, cội nguồn hạnh phúc của mị đi đâu mất rồi hu hu hu】

【+1, sắp thi lấy bằng đến nơi rồi, tui còn muốn xin đàn anh chọn hộ tui một phương án cơ giáp mới mà】

【Tụi bây đứa nào bắt cóc đàn anh Nhung Ngọc đi mất rồi, cho chúng bay ba phút, thả ảnh ra mau, nếu không đừng trách Long Ngạo Thiên tao đây không nương tay】

Quý Lễ nhìn diễn đàn nội bộ đang lệ đổ thành sông, mấy ngày liên tiếp, tâm tình đều vui vẻ hiếm thấy.

Thế nhưng tâm trạng này chỉ duy trì được đến ngày thứ tư, bèn không tiếp tục nổi nữa.

Nhung Ngọc dường như có thêm không ít người theo đuổi, ngoài đời thường xuyên bị chặn lại chào hỏi tán gẫu, mục liên lạc trên quang não cũng xuất hiện thêm rất nhiều yêu cầu kết bạn, chỉ mấy tin nhắn lời chào thôi cũng khiến người ta phát bực: 【Đàn anh có ngại yêu người kém tuổi không ạ?】 【Đàn anh ơi anh thích kiểu con gái như thế nào ạ?】 【Đàn anh ơi bé thạch rau câu của anh có muốn phối giống không ạ, nhà em có một bé thạch màu hồng nè】

Cái yêu cầu cuối cùng kia bị Nhung Ngọc đọc cho Kẹo Cao Su nghe, dưới sự ra lệnh cưỡng chế của Kẹo Cao Su, không thể không từ chối yêu cầu của đối phương.

Lý do là, 【Nhóc thạch rau câu nhà tôi hình như ghét cậu rồi】.

Thậm chí sáng nay, hắn còn tìm thấy một bức thư tình mạ vàng dán kín bằng sáp trong tủ đồ cá nhân, bìa thư in vô số hình trái tim, cứ như sợ hắn không biết đây là cái gì vậy.

Quý Lễ mặt vô cảm làm bộ như không nhìn thấy, một người yêu rộng lượng và có lễ độ như cậu, giật lấy ngay tại trận rồi xé cho nát bấy, loại chuyện như thế, tất nhiên là cậu sẽ không làm đâu.

... Chỉ là khóe miệng mím đến nỗi thành một đường thẳng thôi.

Đợi đến lúc hai người ở riêng, Quý Lễ vừa đọc sách, vừa không mặn không nhạt ngước mắt liếc hắn một cái: "Thư tình?"

Nhung Ngọc thấp giọng cười: "Tôi chưa xem."

Hắn tìm một cái phong bì lớn, đóng gói lại rồi gửi trả cho người gửi.

Quý Lễ hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới hơi hài lòng một chút, xúc tu nhỏ xinh lén quấn lấy cổ tay hắn, nhét vào tay hắn một thứ mát lạnh.

Là phù hiệu của Quý Lễ.

Phù hiệu hạng nhất năm nay của Nhung Ngọc là đồ hoạ trời sao, trước đó đã đưa cho Quý Lễ rồi, bây giờ hắn đang đeo là phù hiệu phổ thông cho học sinh bình thường.

Lúc này, phù hiệu hạng nhì của Quý Lễ, lại nằm gọn trong tay hắn.

Hắn liền nheo mắt lại, cười có chút xấu xa, cố tình hiểu sai ý cậu: "Làm gì thế, chế nhạo tôi à?"

Quý Lễ lườm hắn một cái thật dữ, kéo hắn lại gần, tự tay thay phù hiệu cho hắn: "Sang năm cái đưa cho anh sẽ là hạng nhất."

Nhung Ngọc bị cậu khích lên, cố ý hỏi: "Nếu không lấy được thì sao?"

Quý Lễ nhàn nhạt liếc hắn: "Không lấy được thì anh đợi đưa cho em đi."

Lúc này hắn mới phát hiện, Quý Lễ đã đeo chiếc phù hiệu sao trời kia lên rồi. Chợt nhớ lại căn nguyên hành trình bắt đầu đội nồi của mình, chính là vì hắn muốn phù hiệu của Quý Lễ.

Nghĩ đến đây, không nhịn được mà hơi muốn cười.

Quý Lễ không biết hắn đang cười cái gì, như dò hỏi mà nhìn sang.

Nhung Ngọc liền nói khẽ: "Cậu còn nhớ lời đồn tôi yêu thầm cậu không?"

Quý Lễ nghe vậy, lại nhớ tới hồi ức xấu hổ vì mình tự đa tình lung tung, sắc mặt hơi ửng hồng: "... Nhớ."

"Giờ thật sự lấy được rồi," Nhung Ngọc có hơi ngại, "Lúc đó có phải cậu thấy tôi rất đáng ghét không?"

Đột nhiên xuất hiện một tên khốn chơi trội, cứ thế ngang ngược lại l* m*ng, công khai tỏ tình với cậu trước mặt mọi người.

Nhìn kiểu gì cũng không thấy đó là một trải nghiệm vui vẻ.

"Không phải."

Quý Lễ không định nói chi tiết.

Không muốn nói cho Nhung Ngọc biết là, cậu khi đó... còn thấy khá vui.

Ấn tượng của cậu về Nhung Ngọc chưa bao giờ tệ, ngay từ lúc Nhung Ngọc mới chuyển trường tới đã vậy.

Mới đầu có lẽ là vì luận về cơ giáp hắn thật sự rất mạnh, sau lại là vì đôi mắt vàng kim tuyệt đẹp, rồi lại vì vẻ kiêu ngạo và phóng khoáng trên sàn đấu của hắn, rồi lại sau nữa, là vì khi cười lên hắn cũng thật dịu dàng.

Rồi sau đó lí do ngày một nhiều.

Có lẽ là vì Nhung Ngọc luôn thích ngủ trưa trên một thân cây, lúc ngủ dậy sẽ ngáp một cái thật nhỏ, vừa tuỳ ý vừa lười biếng.

Có lẽ là vì dáng vẻ Nhung Ngọc trước mỗi kì thi đều sẽ nằm bò ra bàn, mơ mơ màng màng học thuộc lòng có xíu đáng yêu.

Hoặc cũng có thể là vì, Nhung Ngọc luôn cách cậu rất xa, cậu thử thăm dò tiến lại gần một chút, là người này lại cười hì hì chạy đi thật xa, vô hình trung vạch rõ giới hạn với cậu.

Khi đó quay quanh cậu luôn là một đám người hào nhoáng lại ồn ào, kỳ thi cuối kỳ, cậu đã từng nghĩ muốn mời Nhung Ngọc lập nhóm thi chiến thuật cùng mình.

Nhưng cậu vừa mới đi tới, Nhung Ngọc đã làm bộ như muốn kiếm cớ rời đi, thà chạy đi lập đội với đám Dương Tây Châu.

Giống như một nhóc thú hoang đi lạc, ngày thường cứ tội nghiệp vô cùng mà nhìn cậu, nhưng khi cậu vừa đưa tay ra, lại chạy đi mất hút.

Cho nên khi Nhung Ngọc đứng trên giảng đường, cười nói muốn phù hiệu của cậu.

Trong lòng Quý Lễ, như mọc ra một ngọn cỏ nhỏ chẳng ngừng đung đưa, nếu thật sự muốn nói tỉ mỉ, vẫn là niềm vui thật nhỏ len lỏi chiếm đa số.

Những lời này Quý Lễ sẽ không nói ra, chỉ chỉnh lại phù hiệu của Nhung Ngọc cho ngay ngắn, nhấn mạnh: "Lúc đi làm thêm cũng không được cởi."

Dù thế nào thì Nhung Ngọc hiện tại là của cậu, từ đầu tới chân, ngay cả sợi tóc cũng là của cậu.

Đàn em lớp dưới cái gì chứ.

Toàn là một đám nhóc bỉ ổi vô sỉ suốt ngày vòi vĩnh.

Nhung Ngọc hơi do dự, hỏi cậu: "... Có phải cậu... không thích tôi quá thân mật với đám đàn em không?"

"Không có," Quý Lễ nhẹ giọng nói, "Thật ra rất tốt."

Cậu đã nhìn Nhung Ngọc từ khi bị mọi người ghét bỏ e dè, bị đám đông tách biệt.

Hiện giờ mọi người đã dần hiểu Nhung Ngọc, hắn bắt đầu được người khác yêu mến, cậu cũng rất vui.

Chỉ là báu vật bản thân cất giấu bấy lâu, bỗng nhiên có một ngày ai ai cũng biết đến, khó tránh khỏi có chút tâm tư chua loét nhỏ nhen, cảm thấy người khác đều là thừa nước đục thả câu, hận không thể giấu hắn về nhà, nhốt trong phòng, chỉ được phép nhìn một mình cậu thôi mới tốt.

Nhưng cậu cũng không muốn hạn chế Nhung Ngọc giao lưu với bọn nhóc hay làm nũng kia.

Bạn trai nhỏ của cậu vốn dĩ đã rất ưu tú, giấu không nổi đâu.

Kế hoạch yêu đương của cậu đã phá sản rồi, vậy phải làm sao để hầu hết mọi thời gian của hắn đều chỉ dành cho mình cậu đây?

Quý Lễ đột nhiên nhớ ra điều gì, giả vờ nghiêm trang hỏi: "Giải đấu liên trường năm nay, anh có muốn tham gia không?"

Giải liên trường vốn là kỳ thi liên trường, tổng cộng có mười mấy trường cùng tham gia, trong đó bao gồm cả Trường Sao.

Kỳ thi tổng hợp liên trường này mỗi năm chỉ có một lần, mấy trường chuyên về chiến đấu đều đấu đá ngầm với nhau, thành tích đều sẽ liên quan mật thiết đến việc tuyển sinh năm sau.

Sau này bèn trực tiếp trở thành giải đấu liên trường, theo quy định của trường, những người dự thi sẽ được miễn kì thi cuối kì, giành được giải còn có thể được lấy được học bổng.

Nhung Ngọc năm ngoái không tham gia, là vì chưa đủ tuổi, chưa lấy được bằng lái chiến đấu.

Năm nay Nhung Ngọc đã đón sinh nhật, chắc là sẽ sớm có tư cách dự thi thôi.

"Đăng ký rồi, huấn luyện viên trưởng bảo tôi tham gia hạng mục cơ giáp đơn."

Lúc đó vẻ mặt của huấn luyện viên trưởng, hoàn toàn là mong ngóng hắn đi gieo rắc tai họa cho đám học sinh trường khác, cũng để cho sự hy sinh anh dũng của đám loắt choắt Trường Sao trong mấy trận đấu tập có chút giá trị.

Nhung Ngọc lại cười nói: "Có phải cậu đang chuẩn bị cho hạng mục chiến thuật không?"

Hạng mục chiến thuật không giới hạn độ tuổi, Quý Lễ năm ngoái đã đạt hạng nhất, năm nay chắc chắn cũng vững vàng ở vị trí số một.

Quý Lễ thản nhiên nói: "Cũng không có gì phải chuẩn bị."

Chẳng ai làm khó được cậu.

Nhung Ngọc đương nhiên là cười tủm tỉm tán thành: Bây giờ hắn chính là fan não tàn số một của Quý Lễ công chúa, công chúa nói gì thì là cái đó, công chúa chính là đỉnh nhất.

—— Trừ phi công chúa muốn so cơ giáp với hắn.

Quý Lễ im lặng một lát, thấp giọng nói: "Những học sinh tham gia đấu cơ giáp nhóm năm ngoái, năm nay đều lên lớp trên rồi. Huấn luyện viên trưởng bàn với em, muốn em dẫn đội, đồng thời tham gia cả hai hạng mục chiến thuật và đấu cơ giáp nhóm."

Cậu hơi cúi đầu, nói nhỏ: "Em muốn mời anh đi cùng em."

Cậu vốn dĩ còn chưa định nhận lời yêu cầu này của huấn luyện viên.

Nhưng ngay vừa rồi, cậu bỗng dưng ý thức được, đây là một cái cớ tuyệt vời.

Thứ nhất, Nhung Ngọc là cơ giáp sư tuyệt nhất. 

Thứ hai, cậu là quan chỉ huy chiến thuật giỏi nhất.

Thứ ba, cậu muốn dùng một lý do quang minh chính đại, để chiếm dụng toàn bộ thời gian của Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc do dự giây lát: "Tôi không đủ thời gian..."

"Em có thể nói chuyện với trường, tham gia hai hạng mục, có thể miễn thi cuối kỳ."

Quý Lễ đưa ra một điều kiện cực kỳ có sức cám dỗ.

Làm Nhung Ngọc lộ rõ vẻ mặt giằng co có thể thấy được bằng mắt thường.

"Nhưng còn học bổng..."

Quý Lễ nghiêm túc: "Cả hai hạng mục đều lấy được giải có số, em có thể giúp anh xin học bổng gấp đôi."

Nhung Ngọc động lòng điên lên được.

Nhưng vẫn là bị lý trí mạnh mẽ kéo lại, khẽ lắc đầu: "Không được, đặc tính chủng tộc của tôi là cuồng hóa, không hợp để tác chiến phối hợp, cậu cũng nhớ lần thi chiến thuật kia rồi đấy... tôi không muốn cản đường cậu."

Hắn thừa hiểu năng lực và đặc điểm của mình, cuồng hóa thật sự là một đặc tính hóc búa, trong chiến đấu đơn độc, bản năng của hắn là vũ khí trời cho, nhưng trong tác chiến, bản năng của hắn lại có thể trở thành chướng ngại của Quý Lễ.

"Chiến thuật là thứ có thể điều chỉnh, em sẽ làm tốt hơn Quý Diễn." Quý Lễ trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng vẫn là nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng nói, "Nhung Ngọc, em muốn làm chỉ huy của anh."

... Sau khi kết hôn lúc vừa tốt nghiệp.

Cậu vẫn còn nhớ ước mơ của mình.

Cậu muốn cùng Nhung Ngọc vào chung một bộ phận, muốn trở thành chỉ huy chiến thuật cho Nhung Ngọc.

Đương nhiên, đây là xuất phát từ sự thưởng thức với tài năng của Nhung Ngọc, cũng như sự tin tưởng đối với bản thân Nhung Ngọc.

Tuyệt đối không phải vì lòng riêng.

... Thôi được rồi, tuyệt đối không phải hoàn toàn vì lòng riêng.

Cậu muốn có thêm nhiều sự ăn ý, nhiều kinh nghiệm sát cánh chiến đấu với Nhung Ngọc, cái này khiến cho hạng mục cậu vốn còn đang do dự, trở nên hấp dẫn hơn nhiều.

"Em muốn tham gia với anh." Ánh mắt Quý Lễ lần này vừa nghiêm túc vừa điềm tĩnh, mang theo ma lực khiến người ta khó lòng khước từ, "Nhung Ngọc, em muốn có anh."

Rõ ràng là cùng một ý tứ.

Nhưng câu nói này, lại còn dễ nghe hơn cả những lời âu yếm trước kia.

"Rõ." Nhung Ngọc đỏ bừng cả tai, nhẹ nhàng nắm lấy tay Quý Lễ, khẽ giọng nói: "Thưa quan chỉ huy."

Hắn sao có thể cự tuyệt câu nói này được đây.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Nhật ký công chúa:

Nghe đâu có quan chỉ huy quy tắc ngầm phó quan của mình.

Đúng (tôi) là (cũng) bỉ (muốn) ổi (thế).

Gấp:

Kịch bản Học thần x Học bá: ❌OFF

Kịch bản Quan chỉ huy x Phó quan: ✅ON

*
Nói tóm lại là em Quý đã thích cháu Ngọc kiểu chấm cháu từ trước ròi, im lặng quan sát người ta thế cơ mà. =))))) Chỉ là ẻm kiêu quá nên độc giả bị thao túng tâm lí theo. =))))))) Kết hợp đọc lại chương 2 đoạn cuối là hiểu nhoa.

Với lại đừng thắc mắc sao em Quý hồi mới đầu vừa thấy cháu Ngọc là đã hay ngại rồi dịu keo zậy, rồi Kẹo Cao Su sao nghe cháu Ngọc bảo không thích bản thể là đã bùn rùi, tại em Quý kết cháu từ trước mà ẻm làm giá không á chứ ngay từ hồi anh vào khoang mô phỏng gọi em dậy là ẻm đã khoái chết mie gòi. ┐⁠(⁠´⁠д⁠'⁠)⁠┌

Trước Tiếp