Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 72: Với anh thì được

Trước Tiếp

Làm thêm?

Nhung Ngọc dạo này thiếu tiền ư?

Việc cải tạo cơ giáp của Nhung Ngọc hẳn là đã êm xuôi rồi kia mà...

Quý Lễ dứt khoát kết nối liên lạc với đàn chị Mộc Sương, vừa bắt máy, đối phương đã lộ ra vẻ mặt hiểu ý, nhưng vẫn thận trọng gật đầu: "Đàn em Quý."

"Đàn chị, Nhung Ngọc đang làm thêm chỗ chị sao?" Thái độ hỏi chuyện của Quý Lễ luôn là rất ôn hòa, nhưng vẫn luôn khiến người ta cảm thấy một áp lực từ trên cao nhìn xuống.

"Nhung Ngọc bảo chị giữ bí mật," Đàn chị do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn nhỏ giọng nhắc nhở cậu, "Con trai cũng có lòng tự trọng của mình mà..."

Quý Lễ nghe vậy, sửng sốt thật lâu.

Cậu xem lại kế hoạch của mình, rồi lại nhìn Nhung Ngọc trong video, mím chặt môi, vành tai lại hơi nóng lên.

"Cậu ấy có nói... tại sao lại làm thêm không?" Quý Lễ biết rõ còn hỏi.

"Chị nghe em ấy nói với đàn em Dương, là vì yêu đương." Đàn chị cười nói ra câu trả lời cậu mong muốn.

Lần này vẻ rạng rỡ trên đuôi mày Quý Lễ, cuối cùng không thể kìm nén được nữa, có chút hổ thẹn, nhưng lại không ngăn được sự thẹn thùng vui sướng.

Ý này là sao chứ, chẳng lẽ là vì cậu ư?

Cái gì mà bị nhìn thấy dáng vẻ làm trò hề của tinh thần thể mình trước mọi người, cái gì mà tử hình công khai thị chúng, bỗng nhiên hết thảy đều bay sạch ra sau đầu, trong lòng quay tới quay lui chỉ còn lại sự đắc ý không kìm chế được.

... Bạn trai nhỏ của cậu, thật sự ngốc chết đi được.

"Vậy đàn chị," Quý Lễ nhỏ giọng nói, "Ngày mai em có thể tới xem cậu ấy không?"

Đàn chị cười gật đầu, chỉ có lúc này Quý Lễ mới không còn dáng vẻ ngạo mạn, trái lại như một thiếu niên vui vẻ, mang theo chút ngây ngô.

Này đối với Quý Lễ mà nói, thật sự là quá hiếm có.

*

Quý Lễ mặc áo măng tô, đội mũ trùm thật lớn cùng kính râm, từ sớm liền ngồi trong góc quán cà phê lông xù.

Bạn trai nhỏ của cậu đã không muốn cậu phát hiện, vậy cậu cứ lén tới nhìn hắn thôi cũng được.

Nhưng vừa thấy Nhung Ngọc bước vào, cậu đã không nhịn được bắt đầu thấy chua lòm.

Đàn chị thích trai tơ, nên đúng là đã ăn diện cho Nhung Ngọc rất đẹp.

Đồng phục là sơ mi màu trắng sữa phong cách retro và quần yếm kẻ caro, nhìn qua càng giống một thiếu gia nhỏ gia cảnh xuất chúng.

Dáng người Nhung Ngọc thật tốt, mặc bộ đồ này vào, tay áo sơ mi xắn đến khuỷu tay, nếp quần căng chặt, lúc đưa món ăn vòng eo hơi cúi về phía trước, đường cong đẹp đến mức khó tin, khiến Quý Lễ không tự chủ được mà nhớ tới giấc mơ kia của mình.

Nếu mình có thể nuôi nấng Nhung Ngọc thời niên thiếu trong lâu đài của mình, thì có lẽ lớn lên, sẽ chính là dáng vẻ này, là một thiếu gia nhỏ vừa dịu dàng lại thích dính người.

Bản thân mình còn chưa nhìn thấy, đã bị người khác thấy trước, Quý Lễ thấy chua loét cả họng.

Nhung Ngọc vừa vào, đám đàn em đang ngồi trong quán đã đua nhau cười chào hỏi hắn, từng tiếng "đàn anh ạ" vang lên không dứt, thậm chí có người còn ngang nhiên trước mặt trêu chọc hắn, gọi hắn là "đàn anh ác bá", nhưng lại lộ rõ vẻ thân thiết.

Vốn dĩ ai nấy đều kiêng dè hắn ba phần, giờ đây lại chẳng còn sợ hắn nữa, đuôi mày khóe mắt Nhung Ngọc, lại càng thêm phần hoà nhã.

Người máy đưa món có thể thực hiện phần lớn công việc phục vụ, còn Nhung Ngọc dường như dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc đám lông xù, và trò chuyện tán gẫu cùng với đám đàn em.

Lúc thì cho gấu mèo ăn thêm đồ, lúc lại thay nước cho một chú chim nhỏ, Kẹo Cao Su như một giám sát viên nhỏ, chống nạnh oai phong lẫm liệt ngồi trên đầu hắn chỉ đạo bốn bề.

Có người thấy tính cách Kẹo Cao Su đáng yêu, cố ý trước mặt bé cưng này mà xúi giục Nhung Ngọc: "Đàn anh ơi, em tặng anh một con lông xù xù nhé được không ạ? Mèo cánh dơi thuần chủng, cánh nhỏ xíu hà, không bay được chỉ thích lăn lộn trong lòng anh thôi."

Làm Kẹo Cao Su tức đến mức nhảy dựng lên, nhiều lần quá còn "gu chi gu chi" rớt luôn nước mắt.

Nhung Ngọc bất đắc dĩ, chỉ có thể giả vờ hung dữ nổi giận với đám đàn em: "Mấy đứa không được bắt nạt nó nữa, nếu không vào trận đấu tập anh không nể tình đâu đấy."

Thế rồi giọng điệu lại xoay chuyển, tông giọng trở nên ôn hòa: "Nó là chúa khóc nhè, sẽ buồn thật đấy."

Dáng vẻ dịu dàng của Nhung Ngọc, tạo cho người ta một ảo giác:Nên bắt nạt chính hắn mới phải.

Trên đấu trường càng ngang ngược ngạo mạn phóng túng bao nhiêu, thì sự dịu dàng lúc này lại càng mê người bấy nhiêu.

Quý Lễ càng xem càng chua, càng nhìn càng muốn giấu Nhung Ngọc dịu dàng này đi, chỉ để một mình cậu ngắm nhìn thôi mới được.

Thấy không khí trong quán đang hoà thuận vui vẻ, Quý Lễ không muốn để Nhung Ngọc phát hiện, bèn đè chặt kính râm, đứng dậy từ vị trí trong góc rời đi.

Kết quả vừa đi tới cửa.

Đã bị Nhung Ngọc xách lấy cổ áo, nhẹ nhàng kéo một cái, bắt cóc đưa vào con hẻm nhỏ ngoài quán.

"Sao lại đi thế, cậu chủ nhỏ." Nhung Ngọc nheo mắt, tháo kính râm của cậu xuống, vẫn là ý cười chẳng xoay chuyển, "Là tôi phục vụ không chu đáo sao?"

Quý Lễ bỗng nhiên đỏ bừng cả tai, lúc bị Nhung Ngọc kéo khẩu trang xuống, cả gương mặt đều là màu hồng rực.

Vẻ mặt lạnh lùng nhạt nhẽo thường ngày, giờ đây che kín sự bối rối túng quẫn vì bị bắt quả tang.

Một Quý Lễ đáng yêu cỡ đó, cho dù có hoá trang thành thú nhồi bông, hắn vừa nhìn là sẽ nhận ra cậu thôi.

Nhung Ngọc lại nảy sinh ý đồ chọc ghẹo cậu, liền ghé sát lại, vẻ phóng túng như đang đùa bỡn gái nhà lành: "Để tôi phục vụ riêng cho cậu... Cậu thấy thế nào?"

Lại nói nhảm rồi đấy.

Quý Lễ bị ghẹo đến phát bực, xoay người muốn đi.

Nhung Ngọc lại bất đắc dĩ tóm lấy tay cậu: "Đừng đi mà... Tôi nhận lỗi với cậu có được không. Tôi không nói, là vì thấy hơi ngại thôi."

Ở Trường Sao tìm bừa một người yêu đương với công chúa, cũng sẽ không phiền toái như với hắn.

Nhung Ngọc luôn hy vọng hắn ở trong mắt Quý Lễ, là dáng vẻ đẹp trai lại nhẹ nhàng thong dong, có thể tự nhiên mà ở chung, hắn không mong Quý Lễ sẽ nhìn thấy dáng vẻ chật vật của hắn.

Quý Lễ mím chặt môi, thấp giọng nói: "Kế hoạch đó huỷ đi."

"Chúng ta cứ ở bên nhau như lúc trước là được rồi."

Nhung Ngọc giữ lấy tay cậu, khẽ giọng nói: "Cậu đừng như vậy, đi làm thêm cũng không vất vả gì."

Quý Lễ xứng đáng nhận được một tình yêu giống như cậu hằng mong đợi.

Huống chi mong muốn của Quý Lễ cũng chẳng phải chuyện gì quá đáng, chỉ là ra ngoài hẹn hò, đi xem phim, sau đó cùng nhau ăn tối, đời thường đến không thể đời thường hơn, bất cứ một học sinh nào của Trường Sao, đều có thể làm tốt hơn hắn gấp trăm nghìn lần.

Hắn không muốn để Quý Lễ chịu thiệt thòi.

Quý Lễ lại lật tay nắm lấy tay hắn, giọng nói hơi lạnh, nhưng vô cùng kiên định: "Em không thấy thiệt thòi."

"Chỉ cần ở bên anh, em đã thấy rất vui rồi."

"Có kế hoạch hay không, cũng không sao cả, vốn dĩ em cũng chỉ vì muốn được ở bên anh nhiều hơn, nên mới..."

Gương mặt Quý Lễ đỏ như thiêu đốt, quay đầu đi, nhỏ giọng nói: "Em vốn dĩ, cũng rất mong chờ anh có thể đến ký túc xá của em để hẹn hò..."

Tim Nhung Ngọc mềm nhũn ra.

Lại vì lời nói của Quý Lễ, mà mặt không tự chủ được nóng bừng lên.

"Vậy phải làm sao đây?" Hắn mỉm cười ghé sát lại cậu, "Anh bù đắp cho em nhé?"

"Cậu chủ Quý, muốn được phục vụ thế nào đây?"

Hắn vốn định nói, ít nhất cũng phải bù lại bộ phim lần trước.

Lại thấy Quý Lễ cứ thế tiến thẳng tới, hôn lên môi hắn.

Một tay hung dữ ôm lấy eo hắn, chắc là sợ hắn giống như trước đây, trêu ghẹo loạn xạ xong, rồi lại chạy đi mất.

Nhung Ngọc thật ra phải thừa nhận, mình chỉ được cái miệng là giỏi thôi.

Hắn thật ra chẳng nỡ bắt nạt Quý Lễ chút nào.

Sợ sẽ doạ cho công chúa vốn nên được nâng niu trong lòng bàn tay bỏ chạy mất.

Thế nên cứ để mặc cho Quý Lễ tóm lấy hôn đi.

"Há miệng ra." Quý Lễ hung dữ ra lệnh.

Nhung Ngọc liền ngoan ngoãn để cho cậu hôn.

Quý Lễ còn muốn quá đáng hơn cả lần trước, vừa vụng về vừa ngây thơ, đầu lưỡi loạn xạ và nông nổi cuốn lấy hắn, không cẩn thận đụng phải răng, lại thẹn thùng rụt về.

Mặc dù hắn chưa từng hôn ai khác, nhưng lờ mờ ý thức được: Kỹ năng hôn của Quý Lễ, chắc là phải tệ lắm.

Nhưng cảm giác này lại tốt đến mức không ngờ.

Vành tai Nhung Ngọc nóng lên, định theo dáng vẻ của Quý Lễ mà hôn lại.

Hai kẻ gà mờ có kỹ năng hôn tệ như nhau đấu đá một hồi, vậy mà lại ngang tài ngang sức, lúc tách ra, tim Nhung Ngọc đã đập đến loạn xạ, giống như đứa trẻ vừa được ăn vụng kẹo, miệng đầy vị ngọt, nhưng lại cứ phồng má không muốn để người ta phát hiện.

Nhung Ngọc chạm vào môi mình, uyển chuyển thấp giọng nói: "... Em nhẹ một chút."

Thiếu gia nhỏ sắp cắn rách môi hắn luôn rồi.

Sao mà hôn dữ thế chứ?

"Chẳng phải muốn phục vụ em sao?" Quý Lễ không chịu nói là do trước đó uống phải đầy bụng giấm chua, lạnh lùng ngoảnh mặt đi, giả vờ điềm tĩnh.

Nhung Ngọc lại cố nhịn cười, lén lút kéo kéo tay áo cậu: "Cậu... chẳng phải chê kiểu hôn này dung tục à?"

Hắn còn nhớ rõ lời thiếu gia nhỏ nói lúc trước đấy nhé.

Quý Lễ mím môi: "... Với anh thì được."

Nhung Ngọc sững sờ, đột nhiên nóng cả mặt.

Với anh thì được cái gì cơ? Với hắn thì có thể dung tục sao? Thiếu gia nhỏ từ bao giờ lại có thể nói ra những lời trắng trợn như vậy chứ?

"Mặc dù kế hoạch đã bị hủy bỏ rồi..." Quý Lễ để duy trì hình tượng lãnh đạm lại kiêu ngạo của mình, ho nhẹ một tiếng, "Nhưng cái chấm công đó, vẫn phải có."

Quý Lễ mặt đỏ hồng, được đà lấn tới: "Sau này đều phải hôn như thế này."

Hôm nay cậu hung dữ như vậy... Nhung Ngọc có phải bị cậu hôn đến mức mềm nhũn eo rồi không?

Trong sách nói thế nào nhỉ, hẳn là sau khi hôn xong má sẽ đỏ bừng, cả người nhũn ra như một vũng nước xuân vậy.

Nhung Ngọc...

Quý Lễ tự hỏi một hồi, sở dĩ không có mềm nhũn, có lẽ là vì thể chất Nhung Ngọc còn khá tốt, nên không phải kiểu bị hôn một chút là đã nhũn cả chân —— mặc dù cậu cũng rất muốn thấy dáng vẻ Nhung Ngọc bị hôn đến mềm nhũn.

Chẳng lẽ phải dữ hơn chút nữa ư? Nhưng Nhung Ngọc rõ ràng muốn cậu nhẹ một chút.

Quý Lễ nghĩ tới nghĩ lui, định bụng vẫn là gác vấn đề này lại đã, rồi lại nhỏ giọng nói với Nhung Ngọc: "Nếu, anh muốn làm thêm cũng không sao cả..."

"Nhưng nhớ dành một chút thời gian cho em." Quý Lễ khẽ giọng nói.

Xong rồi.

Nhung Ngọc nghĩ.

Hắn chắc là lại sắp cho đàn chị leo cây rồi.

Quý Lễ đáng yêu thế này, hắn sao nỡ để công chúa phải chơi một mình đây?

***

Gấp: Thật sự là em Ngọc xuất thân từ Giác Đấu Trường nên lúc nào cũng sợ mình lộ bản tính thật sẽ doạ sợ em Quý, lại thêm huyết thống cuồng hoá nên khum dám làm gì quá đáng với ẻm luôn á không nỡ không khống chế được thú tính đè em Quý ra làm này làm nọ thì chít.... (⁠ ⁠;⁠∀⁠;⁠)

Trước Tiếp