Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhung Ngọc xách đuôi con rồng nhỏ mập của mình, không cam lòng lật đi lật lại xem xét, quả nhiên cả người nó nhẵn nhụi trơn bóng, hắn như bị sét đánh ngang tai, hoang mang không thôi: "... Sao đến một cọng lông cũng không có thế này?"
Quý Lễ chột dạ, ánh mắt đảo liên hồi: "..."
Quý Diễn không nhịn được nữa, trực tiếp cười há há thành tiếng.
Nó lại bị ghét bỏ rồi!
Rồng mập nhỏ lại một lần nữa bị xách ngược đuôi lên, tủi thân rơi nước mắt, "tí tách tí tách" rớt xuống đất, hai cái vuốt trước nhỏ xíu lại gian nan lau đi.
Nhung Ngọc lại không nhịn được mà mủi lòng, lau nước mắt cho nó rồi ôm vào trong lòng, bàn tay không yên phận n*n b*p cái đuôi rồng béo, hồn siêu phách lạc hỏi: "... Sao lại không phải lông xù xù cơ chứ?"
Quý Diễn suýt nữa thì cười thành đứa dở: "Cậu bị ngu hả, có loài lông xù nào chui ra từ trứng không?"
"Thì là gà con cũng được mà." Nhung Ngọc lầm bầm, hãy còn chưa từ bỏ ý định: "Tôi còn có thể có tinh thần thể thứ hai không?"
Quý Diễn nhổ nước bọt phì phì: "Cậu tưởng là đẻ con đấy à? Nếu có thể có cái tinh thần thể thứ hai thì còn phải đợi tới lượt của cậu chắc? Tôi đã làm một đứa từ lâu rồi."
Nhung Ngọc lần này thật sự muốn khóc luôn, tủi thân ôm nhóc rồng mập mập không có lấy một cọng lông của mình. Đôi mắt vàng kim của rồng béo ướt sũng, mắt hắn cũng rưng rưng, trông hai đứa đúng là cùng một nòi thật.
Quý Diễn vẫn còn ở đó bụng dạ hiểm ác mà châm dầu vào lửa, xúi giục hắn: "Cậu không thấy đó là vấn đề của Quý Lễ sao? Cậu nhìn xúc tu của nó đi, rồi lại nhìn con rồng này..."
Lời còn chưa dứt, đã bị Quý Lễ xách cổ áo ném ra ngoài.
Quay đầu chạm phải ánh mắt chất vấn của Nhung Ngọc, còn thật sự chột dạ một tẹo.
Nhung Ngọc nheo mắt lườm cậu: "Em biết từ lâu rồi đúng không?"
"Không phải."
"Vậy sao em lại giấu quả trứng?"
...
Quý Lễ không trả lời được.
Cậu dù sao cũng không thể nói, là vì mình sợ Nhung Ngọc chê trách tinh thần lực của cậu không ấp ra được mấy con lông xù.
Nhìn vũng nước mắt đựng đầy nửa quả trứng trên đất, lại nhìn đôi mắt khóc sưng húp của rồng béo, Quý Lễ càng chột dạ hơn, vành tai phơn phớt hồng, ngồi xuống bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "... Chúng mình có thể nuôi mà."
Con rồng mập be bé kia dùng hai cái vuốt trước móc lấy cổ áo Nhung Ngọc, khóc đến mức ướt đẫm vạt áo trước của hắn, đôi cánh nhỏ màu trắng bao phủ bởi lớp màng mỏng run bần bật.
Nhung Ngọc bất lực chọc chọc nó: "Đừng khóc nữa... Nước mắt thì thôi đi, sao mày còn có nước mũi nữa?"
"Mày muốn tao đặt tên cho mày là Rồng Vắt Mũi Chưa Sạch không?"
Rồng mập ú nghe vậy run lên một cái.
Quả nhiên nín nước mắt về, ngay cả nước mũi cũng không dám hít vào nữa.
Ánh mắt Quý Lễ nhìn Nhung Ngọc dần trở nên khiển trách.
Nào có ai đặt tên cho chính tinh thần thể của mình là Rồng Vắt Mũi Chưa Sạch như hắn.
Nhung Ngọc cười tủm tỉm vặn lại: "Em lườm anh cái gì, em còn chẳng đặt tên cho bọn Bé Chín nữa là!"
Quý Lễ: ...
Cậu phát hiện, ở cùng Nhung Ngọc lâu rồi, đầu óc của cậu cũng trở nên không được bình thường cho lắm. Bình thường căn bản sẽ không có ai lại đi đặt tên cho tinh thần thể của mình.
Nhưng nhìn dáng vẻ thút tha thút thít của bé rồng mập, cậu bỗng nhớ lại lúc nó vẫn còn là một quả trứng, lẽo đẽo sau lưng cậu, chỉ chực chờ rúc vào lòng cậu.
Lại không kìm lòng được mà mềm nhũn.
Nhung Ngọc luôn có thể nhanh chóng tìm được bộ phận thoải mái nhất trên người mấy con vật, thở dài bóp bóp cái đuôi của rồng mập nhỏ: "Tính sao giờ? Đáng lẽ nếu mày là một đứa lông xù, anh sẽ đặt tên cho mày là Bé Con Ngọt Ngào Xù Lông Đáng Yêu Nhất Trên Đời, kết quả mày lại chẳng có cái lông nào."
Rồng mập nhỏ cũng không dám rút đuôi ra, nơm nớp nhìn hắn.
Nó cũng không biết tính sao giờ.
"Hay gọi là Vỏ Trứng nhá," Nhung Ngọc nheo mắt trêu nó.
Con rồng nhỏ mập kia ấm a ấm ức nhìn hắn một hồi lâu, bỗng nhiên từ từ rũ đôi mắt vàng óng của mình xuống, thất vọng rụt đuôi về, xoay người lén lút chui vào nửa mảnh vỏ trứng còn sót lại của mình.
Thậm chí còn dùng đuôi quét những mảnh trứng vụn gom lại, cũng cuốn nốt vào trong trứng.
Nó quá béo, nửa quả trứng căn bản không chứa nổi, vẫn còn nửa cái mông rồng lộ ra ngoài vỏ, cái đuôi ủ rũ mà cụp xuống.
Quý Lễ bỗng nhiên ngẩn người.
Càng nhìn hành động này, càng thấy giống Nhung Ngọc.
Cậu lén kéo Nhung Ngọc một cái, ánh mắt Nhung Ngọc cũng dao động.
Hắn bắt đầu hối hận vì mình đã bắt nạt nhóc rồng mập này.
Quý Lễ chợt im lặng một lúc, thấp giọng nói: "Gọi là Quả Cầu Tuyết đi."
Cái đuôi nhỏ len lén nhúc nhích chút xíu.
Nhung Ngọc do dự một hồi, thở dài, xách đuôi lôi đứa nhóc này ra, "chụt" một cái hôn thật mạnh.
"... Tao sai rồi." Nhung Ngọc nhỏ giọng nói, "Gọi là Quả Cầu Tuyết, mày thích không?"
Nếu hắn an ủi Kẹo Cao Su như vậy, Kẹo Cao Su nhất định sẽ đại náo thiên cung quất hắn bem bép.
Nhưng rồng nhỏ mập căn bản chẳng có ý định tấn công hắn, ngược lại khiến Nhung Ngọc không biết làm sao với nó.
Rồng nhỏ mập chỉ chỉ thân thể của mình.
Ý bảo mình chẳng có lông tơ. Nó càng chán nản gục đầu cụp mắt, đôi mắt vàng kim óng ả cũng tối mù cả đi.
Kẻ muốn có lông là mình, Nhung Ngọc lúc này càng không biết làm sao an ủi nó.
Quý Lễ nhàn nhạt nói: "Mắt rất đẹp."
Đôi mắt của nhóc rồng béo tức thì sáng lên.
"Đuôi sờ vào cũng rất dễ thương." Quý Lễ tiếp tục nói.
Rồng nhỏ mập đắc ý vểnh cao đuôi.
"Lúc phun lửa, trông rất ngầu." Quý Lễ tiếp tục nói, ánh mắt bỗng chốc lảng đi, gò má hơi ửng hồng, cũng không biết mình đang nói chính ai, "Em rất thích."
Con rồng ngốc này, thình lình sáng rực đôi mắt vàng, đắc ý dạt dào mà bay lên, giống như một quả bóng rồng béo được bơm căng phình, sung sướng trao cho Quý Lễ một cái thơm "chụt chụt".
Nhung Ngọc nhìn Quý Lễ cười rộ lên, nheo mắt: "Em biết nuôi thú cưng từ bao giờ thế? Lén học ở đâu đấy?"
Quý Lễ không chịu nói.
Nhung Ngọc lại cắn tai cậu chơi đùa.
Quý Lễ lúc này mới hơi quay đầu đi, vành tai hơi nóng lên, mặt cũng nóng dần theo: "... Chỉ có nó thôi."
"Cái gì?"
"Nó giống anh." Quý Lễ nhỏ giọng nói.
Lời của cậu chỉ có tác dụng với con rồng béo ngốc nghếch này, bởi vì tính tình của nó cực kỳ giống Nhung Ngọc.
Mặt Nhung Ngọc lập tức đỏ lên, một lúc lâu sau mới lầm bầm: "Anh có ngốc thế đâu..."
Nhưng nói đoạn, hắn lại trộm ôm chặt công chúa, vùi mặt vào hõm cổ công chúa.
Quý Lễ hoàn toàn không muốn nói về những chuyện dở khóc dở cười mà hắn từng làm, vì sự vụng về và mông muội, khiến họ đi biết bao con đường vòng kì quái, bởi vì trong chuyện này, cậu và hắn cũng tám lạng nửa cân.
Nhung Ngọc là một tên có hai mặt cực đoan, khi hắn chỉ có một mình, hắn kiêu ngạo lại mạnh mẽ, bất kỳ sự khiêu khích hay sỉ nhục nào cũng chỉ đổi lại nụ cười nhạo báng của hắn, khiến hắn trở nên càng hùng mạnh hơn.
Nhưng đối lập với đó, là lòng dạ yếu mềm cực kì đối với người thân thiết, một khi bị người mình thích bắt nạt, hắn thậm chí không có khả năng cãi lại, chỉ biết đáng thương tội nghiệp vô cùng mà nhìn đối phương, rồi tự mình trốn đi, giống như một con vật nhỏ bị thương. Chỉ cần dỗ dành vài câu, lại quên sạch bách những đau đớn trước đó, cọ cọ ống quần ngao ngao khẽ kêu.
Đây là một Nhung Ngọc khác mà Quý Lễ trong sớm tối bên nhau, dần dần phát hiện ra.
*
Song song với các trận đấu diễn ra hết trận này đến trận khác, kỳ thi cuối kỳ cũng càng ngày càng sát nút, tin tức về Giác Đấu Trường, cũng dần trở nên nhiều hơn.
Con rồng nhỏ mập này.
Hình như cũng càng ngày càng giống Nhung Ngọc.
Lúc mới phá vỏ, thì còn ngoan ngoãn an phận, giờ đã nghịch đến mức không để bản thể vào mắt.
Nó thân với Kẹo Cao Su nhất, bây giờ mỗi ngày đều có thể thấy nó vỗ vỗ đôi cánh nhỏ, nâng cơ thể tròn vo của mình và một Kẹo Cao Su đang uống nước ngọt lên, thậm chí còn học được cách đưa Kẹo Cao Su bay lên cây hái quả, dính đầy bùn đất rúc vào trong chăn lăn lộn, còn biết trốn vào trong ngăn kéo, định hù chơi Quý Lễ một trận.
Quý Lễ thì mặc kệ nó.
Nhung Ngọc ngược lại càng ngày càng thích con rồng ngốc này, thường xuyên cưỡng ép bắt con rồng béo đang bay lung tung lại mà bóp đuôi một hồi, cười tủm tỉm ép nó gọi "daddy".
Còn chỉ vào Quý Lễ bảo nó gọi "mommy".
Quý Lễ nhàn nhạt liếc hắn một cái: "Anh đã thấy tinh thần thể nào biết nói chưa."
Nhung Ngọc nheo mắt cười: "Đùa nó chơi thôi mà... Nhưng mà tiếng rồng kêu như thế nào nhỉ?"
Quý Lễ không muốn học, nhưng nhìn đôi mắt sáng ngời của Nhung Ngọc, lại không nỡ từ chối.
Nhung Ngọc còn kéo tay áo cậu nói: "Em đọc sách nhiều, chắc chắn biết mà."
Bạn trai nhỏ đã nói vậy rồi, Quý Lễ đương nhiên càng không thể phụ lòng đối phương, gò má hơi đỏ, nhỏ giọng "à hú*" một tiếng.
(*Từ tượng thanh, giống tiếng hú của sói hoặc mấy con Husky, Samoyed.)
Mắt thấy Nhung Ngọc với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhe răng nở một nụ cười thật lớn, cả người đều bị đáng yêu làm cho run bần bật, suýt chút nữa thì ôm cậu hôn chụt một cái.
Quý Lễ lại thẹn quá hóa giận: "Đừng có hỏi lại em."
Nhung Ngọc cười đến cả người run rẩy, lại suýt chút nữa bị đáng yêu đến xỉu, ôm nhóc rồng mập nhà mình hỏi: "Học được rồi chứ?"
Rồng mập há miệng.
Quả nhiên thốt ra hai âm tiết.
"Gu chi."
Nhung Ngọc: ???
Quý Lễ: ???
Kết quả, "daddy", "mommy" đều không học được, cái học được đầu tiên lại là tiếng "gu chi" của Kẹo Cao Su.
Có thể thấy là chơi với nhau lâu, Kẹo Cao Su dạy hư nhóc rồng béo luôn rồi.
Nhung Ngọc trợn mắt há mồm, vò đầu bứt tai sầu đời: Rồng nhà ai lại đi kêu "gu chi gu chi" chứ?
Tinh thần thể này của hắn, vốn dĩ béo múp míp đã hơi ngáo rồi, giờ lại kêu "gu chi gu chi", thế này thì tí tẹo tôn nghiêm của loài rồng cũng chẳng sơ múi được.
Thế là hắn trịnh trọng bắt con rồng mập này lại.
Ấn lên bàn dạy nhóc ác long của hắn phát âm mà rồng dữ nên có.
Một người một rồng ngồi mặt đối mặt.
Nhung Ngọc trịnh trọng mở miệng: "À hú!"
Rồng mập học theo: "Gu chi!"
Nhung Ngọc: "À hú à hú!"
Rồng béo: "Gu chi gu chi!"
Nhung Ngọc: "À hú à hú ——"
Nhung Ngọc tức đến mức chính mình cũng sắp khè ra lửa, thình lình bị Quý Lễ xoa đầu một cái.
Nhung Ngọc ngước mắt nhìn cậu: "Em làm gì đấy?"
Quý Lễ nghiêm trang nhìn chằm chằm trang sách, không tiếng động âm thầm nhếch khóe môi: "Kêu cũng khá đáng yêu."
Mặt Nhung Ngọc lập tức nóng bừng.
Lại không nhịn được nheo mắt, nhét con rồng mập ú vào lòng Quý Lễ: "Em giỏi, em dạy đi."
Lần này đến lượt Quý Lễ sầu não.
Há miệng ra, liền thấy vẻ mặt chờ cười ha ha của Nhung Ngọc.
Ngậm miệng lại, nhóc ác long lại vô tội nhìn cậu.
Thế là tự làm tai mình đỏ chót.
Nhung Ngọc lúc này mới thấy ưng cái bụng, kề sát vào cắn tai của cậu, cười tủm tỉm thì thầm một câu: "Vẫn là em đáng yêu hơn, có phải không nào?"
Lần này Quý Lễ cả hai tai đều bốc khói luôn rồi.
Nhung Ngọc thắng được một ván, càng thêm hả dạ.
Ánh mặt trời nở rộ trong đôi mắt lam của Quý Lễ.
Nhung Ngọc không kìm được nhịp tim, ghé lại gần khẽ hôn lên hàng mi cậu, lại h*n l*n ch*p m** cậu, gò má Quý Lễ càng đỏ hơn, ngay cả lông mi cũng rủ xuống run rẩy.
Tiếng cười của Nhung Ngọc càng thêm không dừng lại được, giống như một đứa trẻ vừa chơi xấu thành công.
Đúng lúc này, bỗng nghe thấy tiếng tin nhắn của Quý Lễ vang lên.
Quý Lễ hơi rũ mắt, nhẹ giọng nói: "Tìm thấy manh mối rồi."
Thần sắc Nhung Ngọc liền thay đổi, nụ cười hơi thu lại, đôi mắt nheo lại dần trở nên sắc bén: "Thế sao?"
"Cuối cùng cũng đợi được rồi."
Mặt dây chuyền Tinh Trần treo trước ngực hắn, rực rỡ như đôi mắt hắn vậy.
Chỉ trong nháy mắt.
Hắn lại trở lại thành thiếu niên thâm trầm và hiếu chiến kia.