Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhung Ngọc dựa tường đứng dưới lầu ký túc xá đợi tiếp ứng cho Kẹo Cao Su, ai ngờ chờ dài cổ mà vẫn không thấy bóng dáng thú cưng nhỏ nhà mình đâu, không nhịn được lo lắng hẳn lên.
Lẽ nào là gần đây béo quá, bị kẹt ở đâu không chui ra được? Sớm biết thế không nên cho ăn nhiều tinh thần lực như vậy mới đúng.
Hay là không tìm thấy trứng? Quý Lễ chẳng lẽ mang trứng đi học cùng rồi?
Nhưng cặp của Quý Lễ cũng không đựng vừa quả trứng to như vậy mà.
Nhung Ngọc trong lúc thất thần, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng gõ cửa sổ khe khẽ trên lầu.
Vừa ngẩng đầu, Kẹo Cao Su đang nằm bò bên cửa sổ, bên cạnh không thấy trứng đâu, mà lại dùng hai cái xúc tu nhỏ huơ huơ về phía hắn.
Đầu tiên là hai cái xúc tu nho nhỏ hướng ra ngoài, ra hiệu một cái hình thật lớn.
Sau đó hung dữ biến thành một bóng ma hung thần dữ tợn.
Cuối cùng xúc tu nhỏ như là xua đuổi, vẫy vẫy về phía sau hắn "bẹp bẹp bẹp bẹp".
Ý của Kẹo Cao Su chính là: Đại ma vương ở đây! Siêu dữ! Chạy mau chạy mau!
Nhung Ngọc nghiên cứu một hồi, cuối cùng dựa vào trí khôn của ta đây, đã get được ý mà thú cưng nhỏ nhà mình muốn biểu đạt: Trứng to quá! Quạu rồi đó! Mau vào đây tự bê đi!
Kẹo Cao Su nằm bò bên cửa sổ, mạo hiểm rủi ro bị bản thể tiêu hủy để truyền tín hiệu nguy hiểm, cấp thiết "gu chi gu chi", xúc tu nhỏ biến thành một dấu hỏi chấm: Cậu hiểu chưa?
Nhung Ngọc giơ ngón cái với nó: "Hiểu!"
Daddy lên vận chuyển trứng ngay đây!
Kẹo Cao Su vừa mới thở phào một hơi, xúc tu bé xinh vỗ vỗ ngực, bèn trông thấy Nhung Ngọc linh hoạt mạnh mẽ nhảy lên cửa sổ, nở một nụ cười đẹp trai loá mắt với nó: "Bé cưng ơi daddy tới rồi đây!"
Tên chủ nhân đại ngố này! Hắn hiểu mới là lạ á!!!
Kẹo Cao Su vươn hai cái xúc tu nhỏ mà quất hắn, Nhung Ngọc còn tưởng bé con này vì trứng quá nặng mà nổi quạu, một tay ôm nhóc con vào lòng mình, một tay chống cửa sổ, hào hoa phong nhã tung người nhảy vào phòng Quý Lễ.
"Mày đừng sợ, chẳng qua là một quả trứng thôi mà, tao qua đây lụm ——"
Còn chưa dứt câu.
Đã đối diện với biểu cảm nhàn nhạt của Quý Lễ.
Và quả trứng ngoan ngoãn ngơ ngác trong tay cậu.
Quý Lễ... Quý Lễ lúc này chẳng phải nên ở trên lớp sao!!!
Kẹo Cao Su: ... Ngáo không chịu được.
Nhung Ngọc phản ứng cực nhanh, hệt như tua ngược, dứt khoát dùng tay chống một cái, mắt thấy sắp từ cửa sổ nhảy ngược lại, lại thình lình bị xúc tu nhỏ quấn lấy eo, kéo ngược lại, liền mất thăng bằng giữa không trung, bị quấn chặt cứng lên sofa.
Xúc tu nhỏ phát triển cực nhanh, rất nhanh đã trói hắn thành cái bánh tẻ, ấn ngồi ngay ngắn lên sofa.
"Sao nào?" Nhung Ngọc bị bắt tại trận, dứt khoát không biết xấu hổ luôn, nheo mắt trêu chọc bạn trai nhỏ nhà mình: "Trộm trứng bị anh bắt thóp, muốn giết người diệt khẩu à?"
Quý Lễ nhìn hắn, hơi nhướng mày một cái không thể nhận ra: "Đây là trứng của anh à?"
Hắn liền trơ mắt nhìn thấy quả trứng kia tưng tưng nhảy tót vào lòng Quý Lễ.
Nhung Ngọc: Trứng thối!
Hắn đã đặt sẵn tên cho quả trứng này của mình rồi, cứ gọi là Quả Trứng Thối đi!
Quý Lễ ôm quả trứng đó lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* một cái, Nhung Ngọc liền cảm thấy tinh thần lực của mình cũng như bị cái gì đó m*n tr*n một cái vậy, lập tức đỏ bừng gò má: "... Em muốn làm gì?"
"Thử thẩm vấn một chút." Quý Lễ thản nhiên nhướng mày, "Xem nó rốt cuộc là trứng của ai."
Nhung Ngọc còn chưa hiểu cậu có ý gì.
Lại chỉ thấy Quý Lễ rũ mắt xuống, vành tai hơi đỏ lên, nhàn nhạt lên tiếng: "Bản thể của mày, thích tao không?"
Nhung Ngọc vừa định mở miệng.
Liền thấy quả trứng đó gật đầu trước cả hắn.
Đồ trứng phản bội!
Nhung Ngọc lập tức hiểu ra, trừng mắt nhìn quả trứng của mình một cái, quả trứng bán đứng hắn kia lại càng rúc sâu vào lòng Quý Lễ.
Quý Lễ lại âm thầm nhếch khóe miệng, tiếp tục hỏi: "Có hay nhớ tao không?"
Trứng lại gật gật đầu.
"Sau lưng có coi tao là công chúa không?"
Trứng gật đầu lia lịa.
Nhung Ngọc nhìn cậu cùng trứng kẻ tung người hứng, lúc này gan lại bành trướng, nheo mắt cười, khiêu khích Quý Lễ: "Em trực tiếp hỏi anh không phải tốt hơn sao?"
"Ngày nào cũng nhớ em, cưng em như công chúa, em còn gì muốn hỏi không? Anh đều sẽ nói cho em biết."
Quý Lễ nhìn vẻ mặt trơ lì tiêu sát tự tại của hắn, nhàn nhạt liếc nhìn hắn một cái.
"Có cố ý ra vẻ nhẹ nhàng không?"
Nhung Ngọc trong chớp mắt ngẩn người, muốn đứng dậy ngăn cản Quý Lễ, lại bị xúc tu nhỏ trói đến chặt cứng, cử động một cái cũng không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn quả trứng ngốc đó gật đầu như giã tỏi.
Trong phút chốc mặt đã đỏ bừng lên.
Quý Lễ lại nhàn nhạt liếc hắn một cái, tiếp tục hỏi: "Có vì khác biệt thân phận mà cảm thấy bất an không?"
Quả trứng đó gật đầu càng hăng hơn.
Còn như sợ lạnh mà rúc vào lòng Quý Lễ.
Ánh mắt của Nhung Ngọc đã lấp loáng.
"... Có cực kì sợ chia tay với em không?"
Lần này gò má Nhung Ngọc hoàn toàn nóng bừng lên rồi.
Không dám nhìn quả trứng của mình.
Cũng không dám nhìn Quý Lễ, chật vật gục đầu, tựa như một đứa trẻ mắc lỗi.
Hắn không cười nổi nữa, hai má nóng rẫy, chỉ biết trái tim đang đập loạn xạ, chính hắn cũng cảm thấy bản thân mình lúc này thảm hại cực kì.
Hắn không biết quả trứng ngu ngốc kia của mình có phải lại gật đầu bán đứng chủ nhân sạch sẽ nữa rồi hay không, chỉ biết rằng trong phòng yên tĩnh lạ lùng.
Bẵng đi một lúc lâu, trước mắt hắn hơi tối sầm lại, bóng của Quý Lễ bao phủ lấy hắn.
"Ngẩng đầu." Quý Lễ nói.
Cả gương mặt của Nhung Ngọc đều đã đỏ lựng, hắn ngẩng đầu lên, lí nhí gọi: "Quý Lễ..."
Quý Lễ vẫn là mái tóc đen nhánh mượt mà, đôi mắt xanh như biển, nhưng giọng nói lại dịu dàng đến thế: "Những điều này có thể hỏi anh ư? Anh sẽ thành thật trả lời em sao?"
Lần này Nhung Ngọc đến cả đuôi mắt cũng đỏ bừng, theo bản năng cử động một cái, nhưng một câu cũng chẳng nói nên lời.
Sẽ không.
Hắn rất khó nói những điều này với công chúa.
Im lặng hồi lâu, gò má Quý Lễ cũng dần dần ửng hồng, tựa như đã ấp ủ hồi lâu, mới thốt ra ba chữ nhẹ nhàng.
"Xin lỗi anh."
Lông mi Quý Lễ khẽ run rẩy, trong giọng nói cũng mang theo sự run rẩy, có chút vụng về, dùng sức nói ra: "Em... thường xuyên dối lòng."
"Nhưng em luôn hy vọng, anh có thể đối với em... tin tưởng hơn chút nữa."
Cậu dùng sức ấn bả vai Nhung Ngọc, rũ mắt hôn lên trán hắn: "Em..."
Vốn dĩ cậu muốn nói mấy câu sướt mướt hơn nữa, lại bỗng dưng thẹn quá hóa giận: "Không được cười!"
Nhung Ngọc cong đôi mày, chủ động ngẩng đầu khẽ hôn lên cằm cậu, nhẹ nhàng nói: "Được."
Cười cười.
Vành mắt lại hơi đỏ lên: "Cảm ơn công chúa nhé."
Quý Lễ thật sự giống như dáng vẻ công chúa trên tháp cao.
Kiêu ngạo, dịu dàng, và lại dũng cảm.
Tóm lại, đều là dáng vẻ hắn thích.
"Chúng ta có thể từ từ thay đổi," Quý Lễ lại trịnh trọng nói, "Sau này anh hỏi em, em đều sẽ nói cho anh biết."
"Em còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh."
Nhung Ngọc đỏ mặt, dụi dụi vào lòng cậu: "Em không phải đều hỏi xong rồi sao?"
"Còn những cái khác nữa,"
Quý Lễ lại gục đầu xuống, gương mặt chín đỏ.
"Muốn hỏi... trong mơ của anh có em không?"
"Có phải cũng sẽ tự mình làm loại chuyện đó?"
"Lúc làm chuyện đó... người nghĩ đến là em sao?"
"Em đều muốn biết..."
Mặt Quý Lễ đỏ như say mèm, hai cánh tay chống bên tai hắn, nụ hôn rơi xuống trán hắn, dần dần men theo đôi mày, sống mũi, rơi xuống d** tai, môi, cằm, cuối cùng nồng nhiệt hôn sâu lấy hắn.
Cậu lạnh lùng như vậy.
Những cũng nóng bỏng đến thế.
Nhung Ngọc th* d*c, xúc tu nhỏ chẳng một tiếng động nới lỏng ra đôi chút, thay vào đó là cái ôm và nụ hôn ướt át say mộng của Quý Lễ.
Hắn bị cái ôm của cậu giam cầm.
Lại cảm nhận được sự dịu dàng kì lạ.
Khi tách ra, Nhung Ngọc thở hổn hển, giấu đi ý cười nơi khóe môi, con ngươi biến thành màu vàng kim nhạt nhoà mờ ảo. Hắn ngẩng mắt, chăm chú nhìn cậu: "Anh chỉ có một câu thôi."
"Quý Lễ."
"Không phải là em... muốn làm với anh bây giờ đó chứ?"
Lông mi Quý Lễ run rẩy, có chút tùy hứng mà nhướng mày, lại bỗng dưng không vui: "Anh không muốn à?"
Là vì lần trước cậu thể hiện quá tệ sao!
Quý Lễ trong chớp mắt cả người lại đỏ bừng lên, hai cái tai đều bốc ra hơi nóng: "Em sẽ không giống lần trước nữa."
"Tối nay nhất định... sẽ khiến anh thoải mái."
Cậu vừa dỗi lại vừa ngượng.
Nhung Ngọc nhịn cười không được, lại đá cậu một cái, nhỏ giọng phàn nàn: "Em nghĩ cái gì vậy, anh là muốn nói... em nhốt Kẹo Cao Su và trứng lại trước đã đi!"
Bé Ngoan Bé Chín hắn đã chấp nhận rồi.
Hắn có thể coi như là cái đuôi của Quý Lễ.
Nhưng trước mặt quả trứng và Kẹo Cao Su... làm cái chuyện đó?
Hắn sau này sao mà dám tự xưng là daddy của chúng nó nữa!!!
Chẳng lẽ hắn không cần mặt mũi sao!
Quý Lễ một tay ôm Kẹo Cao Su, một tay bế quả trứng lên, nhốt chúng vào nhà vệ sinh, lại nghe Nhung Ngọc lầm bầm: "Sao Kẹo Cao Su lại giúp em thế chứ..."
Kẹo Cao Su trong lòng Quý Lễ sắp khóc xỉu luôn rồi: Nó oan uổng quá!!!
Nó là mạo hiểm tính mạng đưa tin mật báo cho hắn đấy chứ!
Tên chủ nhân đần độn này máu không lên não thì trách được ai hả hu hu hu!
Quý Lễ lại không tự chủ được mà chột dạ, sống lưng căng cứng.
Mặc dù đã hứa với Nhung Ngọc là phải thẳng thắn với nhau rồi.
Nhưng là một công chúa tiêu chuẩn kép, có chút bí mật nho nhỏ cũng rất bình thường.
Ngoài việc này ra...
Thực ra điều cậu khó mở lời nhất, là Nhung Ngọc đã coi Kẹo Cao Su là người thân quan trọng rồi.
Long Cốt vẫn chưa tìm lại được, cậu thực sự không chắc, lúc này nói cho Nhung Ngọc biết, liệu có làm hắn đau lòng không.
Cho nên lúc Nhung Ngọc còn lầm bầm.
Cậu lại hôn lên môi Nhung Ngọc.
"Công chúa à," Nhung Ngọc chân thành nhìn cậu, "Em đừng sợ, lần này nhất định sẽ được."
"Em chưa vào cửa, chúng ta bèn tính là chưa xong chuyện."
"Đây là anh nói đấy." Quý Lễ không những không tức giận, thậm chí còn cắn lấy môi hắn, ánh mắt dần sâu thẳm.
Công chúa tính toán rửa mối thù xưa.
Nhung Ngọc bỗng nhiên có chút rùng mình.
Đợi... đợi chút.
Hắn là thuận miệng nói thôi mà!!!
Sao công chúa không thẹn thùng cũng không giận dỗi nữa vậy! Sẽ không thật sự định làm hắn chết đi sống lại đó chứ?!
***
Nhung Ngọc: Muốn làm phò mã, phải chịu đựng được những cảm giác không ai chịu đựng được.