Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quý Lễ lúc này đang ngồi trong phòng, nhìn quả trứng không mời tự đến, cứ lăn bình bịch theo sau lưng mình kia.
Vỏ trứng màu vàng kim rất quen thuộc, hoa văn màu xanh băng phía trên lại càng quen thuộc hơn, cậu đưa một ngón tay ra chọc chọc, quả trứng liền vui vẻ lăn một vòng, thân mật cọ cọ đầu ngón tay cậu.
Quỷ dính người đúng là quỷ dính người, đến cả quả trứng cũng là một quả trứng vô lại, ưa làm nũng, lại bám người, giỏi nhất là luồn lách vào kẽ hở trong lòng người khác, chui vào rồi là ăn vạ không chịu ra, lì lợm muốn chết, đuổi cũng không chịu đi, làm ngơ cũng không xong.
Quý Lễ tiện tay cởi áo khoác của mình ra, nhìn vết nước mắt nước mũi trên đó, nhớ lại bản thân hiểu lầm, không nhịn được lại nóng vành tai, nhíu mày nói với quả trứng kia: "Mày chỉ được phép ở đây một đêm thôi, mai thì phải về."
Quả trứng vui sướng nhảy cẫng lên, bộ dạng lưu manh chui tọt vào trong chăn của cậu.
Quý Lễ lại một lần nữa nhíu mày: "Mày đã tắm chưa?"
Quả trứng ngơ ra cả quả, bèn thiệt cẩn thận lăn xuống dưới, như lắc đầu mà lắc qua lắc lại trái phải.
Chẳng những chưa tắm, còn lăn cả quãng đường dài, là một quả trứng toàn thân bụi bặm, làm bẩn cả giường Quý Lễ rồi.
Quý Lễ mím chặt môi, đẩy cửa phòng tắm ra: "Qua đây."
Quả trứng bèn "lục cục" lăn qua đó, bị Quý Lễ một tay nhấc lên, nhẹ nhàng đặt vào bồn tắm: "Ai dạy mày lăn như thế? Nhung Ngọc à?"
Lúc trước đã muốn nói rồi, Nhung Ngọc đối với tinh thần thể không khỏi quá qua loa ẩu đoảng, để trứng lăn loạn khắp nơi, giờ còn không để ý để trứng theo cậu về nữa.
Tinh thần thể mà hắn ngày ngóng đêm trông như vậy, chẳng lẽ không phải là nên đi đâu cũng ôm khư khư trong lòng sao?
Mấy cái xúc tu nhỏ từ trong bóng tối mọc ra, quen cửa quen nẻo đi tìm sữa tắm, nặn ra một đống bọt xà phòng lớn, vây quanh quả trứng dịu dàng lại nâng niu tắm rửa cho nó, hương thơm lạnh lẽo bèn bao trùm lấy quả trứng, Bé Chín và Bé Ngoan phân công ở hai bên lần lượt cuốn lấy một chiếc khăn tắm dày dặn mịn màng phủ lên thân trứng, nhẹ nhàng thấm sạch đi nước thừa, chỉ còn lại một quả trứng thơm ngào ngạt.
Robot thuần thục thay bộ ga giường bẩn, đổi sang một bộ ga giường bằng lụa màu xám nhạt tông lạnh, lại đặt một chiếc đệm lót thật dày mềm mại lên giường, làm cái nôi nhỏ cho quả trứng này.
Nếu bị Nhung Ngọc nhìn thấy, chắc chắn sẽ tự kiểm điểm mình nuôi Kẹo Cao Su quá cẩu thả rồi.
Những ngày đầu Kẹo Cao Su mới tới, toàn là nuôi trong bồn tắm, nhét vào cốc nước mang đến trường, những món đồ còn lại đều là sau này thêm vào từng chút một, không ít cái thậm chí là do Nhạc Điềm, ông chủ Dương, Quý Diễn và những người khác thấy mà thương tài trợ cho.
"Đêm đến không được quậy lung tung," Quý Lễ nhàn nhạt nói, "Lăn xuống giường tao sẽ không quan tâm đâu."
Quả trứng "ùng ục ùng ục" lăn khỏi cái nôi của mình, lăn gọn vào lòng Quý Lễ.
Quý Lễ khẽ cong khóe miệng, nhưng lại mau chóng đẩy quả trứng ra: "Không được ăn vạ."
Quả trứng "ùng ục ùng ục" lại lăn vào lòng cậu, phảng phất như một con vật nhỏ ngoan ngoãn cầu xin được yêu thương.
Quý Lễ bỗng nảy sinh một cảm giác vi diệu quen thuộc đến cực điểm, dường như Nhung Ngọc thỉnh thoảng cũng sẽ có những cử chỉ như vậy, cậu thậm chí có thể nghe ra tiếng lòng của Nhung Ngọc.
"Chỉ huy ơi, ôm một chút đi mà." Nhung Ngọc khi nói lời này, chắc chắn cũng là mặt hơi đo đỏ, nheo đôi mắt vàng kim lại, ôm eo cậu, cười xấu xa mà dụi vào lòng cậu.
Trong đầu cậu lại hiện ra một ý nghĩ kỳ diệu: Đây là tinh thần thể của Nhung Ngọc, là nơi thành thật nhất của Nhung Ngọc, thậm chí là tiềm thức của Nhung Ngọc.
Cậu nghĩ tới một chủ ý xấu bụng, hơi hơi hắng giọng, cất giọng lạnh lùng trong trẻo hỏi: "Mày... người mày thích nhất là ai?"
Quả trứng kia cọ cọ vào cậu.
Khóe miệng của Quý Lễ lập tức cong lên.
"Thích tao hơn, hay là xúc tu hơn?"
Quả trứng lại cọ cọ vào cậu.
Khóe miệng cậu liền nhếch lên thật cao.
"Câu hỏi cuối cùng," Quý Lễ mím môi, "Muốn kết hôn với em không?"
Quả trứng nhảy lên mặt cậu, cho cậu một nụ hôn siêu bự.
Gương mặt của Quý Lễ bèn nhẹ nhàng cong lên, khẽ hừ một tiếng: Cậu biết tỏng mà.
Cậu không đẩy quả trứng đó ra nữa, mím môi nhắm mắt lại.
Trong phòng chìm vào bóng tối.
Xúc tu nhỏ lén lút từ bóng tối mọc ra, giống như dây leo quấn quanh quả trứng này, giống như đang bao bọc một viên bảo châu thật lớn.
Ngày hôm sau, Nhung Ngọc chờ dài cổ trước cửa phòng Quý Lễ.
Quý Lễ đẩy cửa ra, cứ như không nhìn thấy hắn, đi thẳng về phía trước.
Hắn bèn ba chân bốn cẳng đuổi theo, túm lấy vạt áo Quý Lễ, cười hỏi: "Quý Lễ, em có thấy quả trứng của anh không?"
Khóe miệng Quý Lễ không tự chủ được mà cong lên, dáng vẻ lại vô cùng lạnh nhạt dửng dưng: "Trứng gì?"
Khó khăn lắm công chúa mới bằng lòng nói chuyện lại với mình, hắn bèn khoa tay múa chân: "Thì là, cái tinh thần thể kia của anh, to như vậy này, tối qua mất đâu rồi, anh còn tưởng là đi theo em rồi ——"
Quý Lễ chớp chớp mắt: "Em không thấy."
"Hả?" Nhung Ngọc mở to hai mắt. Hắn cũng không lường trước được là, công chúa lại lụm luôn quả trứng của hắn bỏ túi. Thế chẳng lẽ là mất luôn rồi sao?
Tinh thần thể mà cũng có thể thất lạc?
Hắn bèn lập tức lộ ra vẻ mặt lo lắng sốt ruột, nhắm mắt bám đuôi Quý Lễ từng bước một, nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây.
Quý Lễ ôm sách, lại bỗng dừng bước chân: "Nhung Ngọc."
"Hả?"
"Trước giờ anh luôn thức dậy trước em."
"Ờm... Đúng vậy." Hắn không biết tại sao Quý Lễ lại đột nhiên nhắc tới cái này.
Quý Lễ bèn ghé sát vào tai hắn, giọng nói lạnh lùng hỏi tội: "Anh không lén lút làm chuyện gì sau lưng em đó chứ?"
Trong đầu hắn lập tức xẹt qua một luồng điện tê rần, khuôn mặt tức thì đỏ gay lên: Sao Quý Lễ lại biết được!!!
Hắn còn không phải là hay nhân lúc Quý Lễ chưa ngủ dậy, lén hôn cậu, sau đó bèn âm thầm vờ như công chúa là bị nụ hôn của mình đánh thức sao?
Quý Lễ đang ngủ, lẽ ra không nên biết bí mật này mới đúng chứ?
Đương nhiên là vì quả trứng nào đó sáng sớm ngày ra đã nhảy lên thơm một cái vào môi Quý Lễ rồi.
Nhung Ngọc ngơ ngác đứng sững ra tại chỗ, từ vành tai đỏ rực xuống tận cổ: "Em... quả trứng đó vẫn ở chỗ em đúng không? Có phải không?"
Bên ngoài cửa kính, một tia nắng ban mai phá tan lớp mây mù dày đặc, trên sườn mặt của Quý Lễ, để lại một sắc vàng rực rỡ, phản chiếu trong đôi mắt nâu của Nhung Ngọc.
Quý Lễ nhẹ nhàng cong khóe miệng, cơ thể khiêm tốn nghiêng về phía trước, môi lướt qua vành tai nóng hổi của hắn.
"Nghe không hiểu anh đang nói gì." Quý Lễ nói.
Cả người từ trên xuống dưới, đều toát ra hương vị sung sướng.
Quả trứng đó, quả thật vẫn tạm coi như một quả trứng thuận mắt. Cậu quyết định không khách khí giữ luôn.
Chỉ còn lại Nhung Ngọc tại chỗ kinh hãi vạn phần: Hắn chẳng những sắp mất trắng cả vợ lẫn con, bây giờ thậm chí đến chút mặt mũi sau này làm vốn cúng cơm cũng không giữ được nữa rồi!!!
Hắn vốn còn nghĩ, Quý Lễ nếu thích quả trứng của hắn, cùng lắm thì đưa quả trứng cho Quý Lễ cũng chẳng sao, nói đi nói lại thì trong quả trứng đó cũng có tinh thần lực của Quý Lễ. Quý Lễ là vì quả trứng này mà giận hắn, hắn tặng luôn quả trứng cho Quý Lễ, biết đâu Quý Lễ liền tha thứ cho hắn.
Nhưng bây giờ hắn mới đả thông kinh mạch, cái chuyện hắn để quả trứng đó lại chỗ Quý Lễ, sợ là chẳng khác nào đến cái q**n l*t cuối cùng che thân cũng bị lột luôn là mấy, chút xíu tâm tư của hắn chẳng phải đều sẽ bị cái quả trứng ngốc kia của mình phơi bày sạch sành sanh sao?
Thế thì biết tính sao giờ?
Hắn còn muốn xây dựng hình tượng thanh niên cao lớn đẹp trai phong độ trước mặt công chúa nữa mà.
Hắn suy nghĩ cả một buổi chiều, cuối cùng cũng nảy ra được một sáng kiến hay.
Đến buổi chiều, hắn thật cẩn thật đi tới cửa phòng ký túc xá của Quý Lễ, từ trong túi móc ra con át chủ bài cuối của mình: Một ông trời con đang nằm bò trong túi của hắn, lười biếng uống nước ngọt.
"Kẹo Cao Su," Nhung Ngọc híp mắt cười, chọc chọc đôi tay nho nhỏ của Kẹo Cao Su dỗ dành: "Có thể giúp daddy của con một việc được không?"
Kẹo Cao Su ra vẻ ông lớn thản nhiên uống một ngụm nước ngọt: "Gu chi."
Đây là ra hiệu cho hắn nói mau.
"Biết đây là đâu không?"
"Gu chi."
"Đúng vậy, Quý Lễ hiện tại chắc không có ở ký túc xá," Nhung Ngọc giờ đây đã có thể giao tiếp rõ ràng với nhóc quỷ sứ này rồi, nhỏ giọng nói: "Có thể... giúp tao trộm quả trứng ra ngoài được không?"
Kẹo Cao Su "phụt" một tiếng, phun hết nước ngọt vừa uống vào ra ngoài.
Nhung Ngọc vừa rút khăn giấy ra giúp nó lau sạch, vừa nhỏ giọng rầm rì: "Tao nghĩ rồi, đợi một lát, mày biến thành dạng lỏng chui vào từ khe cửa, sau đó mở cửa sổ, lăn quả trứng ra khỏi cửa sổ, mày lại nhảy xuống... Tao ở bên dưới đợi mày, tuyệt đối không để mày ngã đau đâu."
Kẹo Cao Su thật sự không muốn để ý tới cái kế hoạch ngu đần này của hắn.
Bắt nó đi trộm trứng từ bản thể.
Khó vậy mà hắn cũng nghĩ ra được.
Kẹo Cao Su béo múp míp lắc lắc thân mình, dùng cái mông đối diện với chủ nhân của mình.
Nhung Ngọc lại thơm thơm nó, tội nghiệp cực kì mà nói: "Bây giờ chỉ có mày giúp được tao thôi, tao mua cho mày thật nhiều thật nhiều nước ngọt ngon uống chịu không ——"
"Còn mua cho mày thêm cái ô che nắng xinh xinh nữa."
"Sau này cũng không đi sờ nhóc cáo nữa..."
Nghe được sự cám dỗ này, Kẹo Cao Su lại quay người lại.
Ngàn lần không tình nguyện mà "gu chi" một tiếng.
"Nhờ cả vào mày đấy." Nhung Ngọc lại sực nhớ ra gì đó, sợ Quý Lễ làm mất trứng sẽ lo lắng, lại viết một mẩu giấy nhỏ, nhét cho Kẹo Cao Su, "Mày trộm được trứng rồi, thì để cái này lại trên bàn."
Kẹo Cao Su "gu chi" một tiếng, cầu nguyện tốt nhất bản thể không có bên trong, nếu không nó cùng chủ nhân, đều niệm luôn.
Lại quấn mẩu giấy vào cơ thể dạng keo hút của mình, biến thành chất lỏng, từ khe cửa, chui vào phòng Quý Lễ.
Kẹo Cao Su mới vừa lọt vào trong.
Đã biết nên nói lời vĩnh biệt rồi.
Quả trứng đó, đang ở trên tấm thảm nhung trắng mềm mại, cùng Bé Chín vui vẻ hất một quả cầu hoa nhỏ cùng nhau chơi đùa, rõ ràng là đã vui đến quên lối về, căn bản chẳng nhớ được bản thể của mình là ai nữa.
Mà Quý Lễ đang tĩnh lặng ngồi ngay ngắn trên sofa, tựa như đang chờ đợi nó đến, chẳng có lấy một tia ngạc nhiên.
Đến nỗi đám xúc tu nhỏ xung quanh, cũng đang ở hai bên cậu mà giương nanh múa vuốt, làm ra dáng vẻ như quỷ ảnh, cứ như là ba phiên xét xử đang chờ hỏi tội tuyên án, vây xung quanh nó đe dọa.
Kẹo Cao Su ba chân bốn cẳng quay đầu định chạy về.
Ai ngờ Bé Ngoan đã chặn đứng khe cửa.
Đừng nói là biến thành chất lỏng, trừ phi nó có thể bốc hơi thành chất khí.
Kẹo Cao Su do dự ba giây, bắt chước các xúc tu nhỏ xung quanh, "gu chi" một tiếng, cũng làm ra dáng vẻ quỷ ảnh đang giương nanh múa vuốt, ý đồ trà trộn nhập hội.
Bị Quý Lễ lạnh lùng liếc mắt nhìn một cái.
Tức khắc cứng đờ.
Hệt như một quả bóng xì hơi, ủ rũ cụp đuôi, ngoan ngoãn bò đến trước mặt Quý Lễ.
"Mẩu giấy." Quý Lễ liếc mắt một cái đã nhìn thấy thứ nó đang nỗ lực che giấu.
Kẹo Cao Su liền từ trong thân thể lôi mẩu giấy đó ra, run cầm cập dùng hai xúc tu xinh xinh dâng lên cho bản thể.
Không phải nó bán đứng chủ nhân đâu.
Thật sự là bản thể quá nguy hiểm!
Nó nếu bị bản thể hấp thụ trở về! Thì làm sao mà ở bên cạnh cái tên chủ nhân ngốc nghếch kia được nữa!
Kẹo Cao Su bi phẫn khóc lóc, bị Quý Lễ liếc mắt một cái, lại tự mình nghẹn nước mắt về.
Quý Lễ cầm mẩu giấy đó lên, nét chữ rồng bay phượng múa ở trên vô cùng quen thuộc.
【Quả trứng mất mặt này bị anh trộm đi rồi.
Muốn sờ cũng không phải không được, nhớ phải dùng nụ hôn để đổi lấy.】
Còn vẽ một cục Kẹo Cao Su phiên bản hoạt hình đang cười gian.
Phần ký tên bị tẩy xóa một chút, từ "Nhung Ngọc", biến thành hai chữ "Bạn trai".
Phía dưới cùng còn viết thêm một dòng chữ nhỏ xíu: 【Bé đừng dỗi anh nữa mà】
Khóe miệng Quý Lễ nhếch lên, ngón tay khẽ cử động, mẩu giấy liền bị kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, xoay đi xoay lại.
"Cậu ấy ở bên dưới à?" Quý Lễ nhìn về phía cửa sổ.
Kẹo Cao Su rúm ró gật gật đầu.
"Dụ cậu ta lên đây." Quý Lễ nói.
Kẹo Cao Su sao mà không hiểu ý của Quý Lễ nữa chứ.
Tiêu rồi tiêu rồi.
Chủ nhân lần này hết cứu rồi.
Một cục kẹo trong sạch vô tội như nó.
Hôm nay chỉ có thể biến thành một cục kẹo phản bội cùng đường thôi!
***
Tác giả có lời muốn nói:
Công chúa: Trứng kia nằm gọn trên giường, Nhung Ngọc thích nhất là gần bên ai?
Quả trứng: Ùng ục.
Công chúa: Biết ngay mà! Là mình chứ ai!
Kẹo Cao Su: Chủ nhân của mình lúc nào cũng thích tự dâng mình vào miệng cọp.