Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 120: Quả trứng mồ côi mẹ

Trước Tiếp

Ngày hôm sau, tàu phi hành rời khỏi lâu đài dưới đáy biển.

Quý Lễ vẫn còn có chút ngượng ngịu và lạnh lùng, nhìn vào bản hướng dẫn hành vi trước hôn nhân trên quang não, cũng như cuộc tư vấn hôn nhân cá nhân vừa mới hẹn trước, vờ như không có việc gì nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại không nhịn được lén nhìn Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc thì lại sảng khoái thoả mãn vô cùng, hắn đã thay bộ quần áo của buổi tụ tập ngày hôm qua, khoác một chiếc áo khoác phối màu rộng rãi lại đẹp trai, bên trong là áo hoodie họa tiết vẽ tay màu trắng. Tóc hơi dài ra một chút còn chưa kịp chải chuốt, bèn dùng kẹp kẹp phần mái lên, ngược lại làm cho đôi mắt nâu kia càng thêm xán lạn chảy ra ý cười như có như không.

Có lẽ là công hiệu của giao hoà tinh thần lực, Nhung Ngọc tỏ ra sung sướng vô cùng, cứ như yêu quái vừa hút sạch tinh lực của người ta trong truyện, cả người đều rạng rỡ đắc chí hẳn lên. Nhung Ngọc đã cảm nhận được tinh thần lực thay đổi rồi, hắn thậm chí có một loại dự cảm, dường như có thứ gì đó, đang được ấp ủ trong tinh thần lực của mình.

Hắn đang ôm con búp bê bạch tuộc đã được vá lại kia, chỉ huy mấy bé xúc tu nhỏ khâu vương miện lên con bạch tuộc đáng yêu đó —— đây là thứ hắn dự định sau này sẽ tặng cho cục cưng lông xù của mình.

Hắn tin chắc rằng, dưới sự kêu gọi thành kính của mình, tinh thần thể của hắn nhất định là một nhóc lông xù xù đáng yêu, có thể mặc hắn v**t v* nhào nặn tùy ý.

Huống hồ hắn thích công chúa như vậy, tinh thần thể nhất định cũng sẽ thích con thú nhồi bông bạch tuộc công chúa này là cái chắc.

Quý Lễ lại càng không thể rời mắt đi được nữa, nỗ lực quên đi chuyện mất mặt tối qua của mình, trò chuyện phiếm với Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc cũng rất phối hợp, có chút tò mò hỏi: "Những năm qua, em chưa từng quay lại lần nào à?"

"Thỉnh thoảng có tới thị sát."

"Dù sao cũng là một trong những tài sản của mẹ." Quý Lễ rũ mắt nhàn nhạt nói, "Sau khi bà đi, nơi này trở thành hành tinh trực thuộc nhà họ Quý, nếu em không thường xuyên giám sát, có lẽ sẽ bị họ dùng vào việc khác."

Cuộc liên hôn giữa Trưởng công chúa và nhà họ Quý vẫn luôn là một bí mật, thậm chí ngay cả một chứng nhận hôn nhân chính thức cũng không có. Dù sao tất thảy những chuyện này cũng chỉ là một cuộc trao đổi lợi ích dưới tính chất hôn nhân mà thôi. Nếu mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch của Trưởng công chúa, có lẽ sau khi tinh thần lực của bà ổn định, bèn sẽ chia tay trong hòa bình với cái bình hoa xinh đẹp kia, mà cái gọi là Quý phu nhân, cũng sẽ biến mất theo.

Sau sự cố cơ giáp, bên ngoài vẫn luôn tuyên bố là bà mất tích.

Quý Lễ dừng lại một chút: "Thực ra mẹ..."

Nhung Ngọc: "Hửm?"

"Không có gì," Quý Lễ rũ mắt nghĩ, những việc nhà này, có lẽ sau khi kết hôn nói ra sẽ tốt hơn, bèn nhẹ nhàng chuyển chủ đề, "Thực ra mẹ đối xử với em rất tốt."

Nghĩ đến hai chữ "việc nhà", cậu lại không tự chủ được mà hơi đỏ mặt.

Nhung Ngọc nheo mắt vung vẩy xúc tu của bạch tuộc bông: "Con bạch tuộc này cũng là bà ấy tặng em sao?"

"Em không phải bạch tuộc." Quý Lễ đen mặt nói, "Xúc tu của em cũng không phải là bạch tuộc!"

Nhung Ngọc nheo mắt cười, bóp bóp xúc tu của con búp bê bạch tuộc kia: "Cũng giống phết mà."

"Đều mềm nhũn, sờ sướng tay."

Quý Lễ đại khái là bị hai chữ "mềm nhũn" kia k*ch th*ch, không biết nghĩ đến cái gì, vành tai nóng ran ngay lập tức, trừng mắt lườm hắn một cái.

Nhung Ngọc lúc này mới phản ứng lại được, nhịn không được bật cười, ghé sát vào tai cậu, có chút xấu xa nói: "Không phải chứ, công chúa, có vậy cũng để bụng à?"

Quý Lễ vô lý đùng đùng, lạnh lùng lại hung dữ trừng mắt với hắn: "Anh cố ý đúng không?"

"Trời đất chứng giám," Nhung Ngọc lười biếng giơ tay lên, "Anh đang nói xúc tu, không nói cái gì khác hết."

Mặt Quý Lễ đỏ bừng, quay đầu đi, một hồi lâu sau, mới nghẹn ra được một câu bậy bạ: "Sau này... sẽ cứng thôi."

Nhung Ngọc sửng sốt, lần đầu nghe thấy Quý Lễ nói chuyện như vậy, không hiểu sao thấy có hơi muốn cười, nhưng đáy lòng lại thấy tê rần một mảng, không nhịn được ghé sát vào xúi giục: "Bé nói thêm câu nữa đi, nói thêm câu nữa anh nghe."

Quý Lễ không thèm để ý đến hắn.

Nhung Ngọc bèn cố ý khích cậu, kề sát vào tai cậu nhại đi nhại lại: "Mềm nhũn~ Quý Lễ công chúa mềm nhũn~ Quý Lễ công chúa đáng yêu nhất trên đời~"

Đến cả âm cuối cũng lộ rõ vẻ đung đưa đầy ý cười.

Mặt Quý Lễ bèn càng lúc càng đỏ, đợi đến khi Nhung Ngọc hát đến câu "Công chúa Quý Lễ là em bé ngọt ngào ~", bèn trở mình một cái, ấn Nhung Ngọc xuống ghế ngồi.

Tàu phi hành không người lái, bỗng chốc rung lên một cái giữa không trung.

Sắc mặt cậu đỏ lựng lên, ánh mắt lại hung dữ vô cùng, đã không còn lựa lời mà nói loạn lên: "Cho dù em chỉ dùng tinh thần lực cũng có thể thoả mãn được anh."

Nhung Ngọc cực thích nghe công chúa nói loại lời thoại này, còn cực kỳ chờ mong sau khi công chúa định thần lại sẽ quẫn bách đến thế nào, cười nói: "Phải phải phải, Quý Lễ công chúa thiên hạ vô địch."

Quý Lễ thấy được sự qua loa của hắn, giọng nói càng lạnh, đuôi mắt cũng càng đỏ ửng lên, cúi người c*n v** c* hắn: "Em nói sai sao?"

"Tối qua chẳng phải anh khóc rồi sao?"

Rõ ràng Nhung Ngọc bị cậu làm cho rối tinh rối mù, ga giường bẩn thỉu ướt sũng, tất cả đều là dấu vết Nhung Ngọc để lại, thế mà bây giờ còn không biết xấu hổ tới khiêu khích cậu.

Nhung Ngọc tức thì câm ngang.

"Chẳng lẽ anh kiên trì được lâu lắm sao?" Quý Lễ lúc này chẳng còn kiệm lời nữa, cậu cố ý hôn lên vành tai hắn, học theo hắn cười nhạo đối phương.

Nhung Ngọc không kịp trở tay, hơi thở loạn nhịp, lúng túng biện minh: "Lúc đó là do giao hoà tinh thần lực mà..."

Khí thế rốt cuộc cũng yếu đi vài phần.

Quý Lễ khẽ hừ một tiếng, giọng nói trong trẻo dần bén mùi uy h**p: "Vậy mình lại làm thêm lần nữa nhé? Có muốn em bấm giờ cho anh không."

Ngoài miệng thì cậu hỏi như vậy, các xúc tu nhỏ cùng tinh thần lực đã chực sẵn chờ tấn công rồi. Ngay khi một luồng tinh thần lực vừa tràn vào, Nhung Ngọc đã không nhịn được bủn rủn tay chân, theo bản năng ôm chặt lấy Quý Lễ, thấp giọng th* d*c một tiếng.

Giọng Quý Lễ mang theo sự bực bội, lại có chút bất đắc dĩ dịu dàng: "Cho anh chừa cái tội nói năng bậy bạ."

Cậu vốn không định thật sự làm gì Nhung Ngọc, tối qua cậu nhất thời xúc động, cố ý muốn làm Nhung Ngọc thoải mái, giao hoà tinh thần lực đã hơi quá mức, nếu tiếp tục nữa sợ sẽ làm Nhung Ngọc khó chịu.

Cũng chỉ là để dọa dẫm tên bạn trai ngốc nghếch lúc nào cũng nhăm nhe bắt nạt mình này mà thôi.

Cậu vừa định thu hồi tinh thần lực của mình, lại phát hiện trạng thái của Nhung Ngọc có vẻ không đúng lắm. Con ngươi của hắn đã dần dần đổi màu, tinh thần lực dấy lên một lốc xoáy thật lớn, quấn chặt lấy cậu, gần như điên cuồng hút lấy hết toàn bộ tinh thần lực của cậu vào trong, nhưng không đi vào cơ thể Nhung Ngọc, ngược lại ngưng tụ thành một quầng sáng giữa không trung.

Quý Lễ đã từng thấy qua cảnh tượng này: Nó hơi giống với cảnh tượng lúc hình thành tinh thần thể.

Nhung Ngọc đột nhiên nhận ra chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt mở to, dần lộ ra vẻ mặt hưng phấn, đồng tử hoàn toàn biến thành màu vàng rực: "Lông xù! Là nhóc lông xù của anh sao?"

Nói rồi, cả người hắn nhảy bổ lên người Quý Lễ, ôm chặt lấy cậu như gấu koala, thơm cậu một cái thật kêu: "Quý Lễ, em giỏi quá đi! Em đúng là chàng trai siêu đáng tin cậy luôn!"

"Cuối cùng anh cũng đợi được rồi!"

Hắn phấn khích quá mức, suýt chút nữa là mất kiểm soát hành vi luôn, ôm cậu hôn hết má trái lại tới má phải. Cơn nóng bỏng và niềm vui sướng giống như làn sóng thuỷ triều nóng rực, ập tới trước mặt.

Quý Lễ bị cảm xúc vui sướng đó lây lan, không nhịn được nhếch môi cười theo, nhưng đột nhiên lại thấy có gì đó không đúng: "... Anh đã biết từ sớm rồi sao?"

Việc giao hoà có thể sẽ tạo ra tinh thần thể chuyện này cậu cũng có biết, nhưng tỷ lệ không phải là một trăm phần trăm, nên vẫn chưa kịp thảo luận với Nhung Ngọc.

—— Thế mà Nhung Ngọc đã sớm biết rồi?

Nhung Ngọc chớp chớp mắt, nhận ra mình hơi đắc ý quá đà, bèn hơi buông tay ra, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, thận trọng nhích từng bước: "Cái đó... thì, nghe nói qua thôi."

Dự cảm chẳng lành của Quý Lễ càng lúc càng mạnh, đột nhiên liên tưởng đến mấy biểu hiện nhiệt tình thái quá của Nhung Ngọc những ngày này, hễ có cơ hội là quấn lấy cậu đòi giao hoà tinh thần lực.

Cậu còn tưởng là do kỹ năng của mình siêu quần, tinh thần lực mạnh mẽ, làm cho Nhung Ngọc muốn ngừng mà không được, khao khát khôn nguôi —— cậu còn viết cả vào nhật ký đấy!

Xem cái kiểu này...

Sắc mặt Quý Lễ lạnh xuống: "Anh quấn lấy em đòi giao hoà, là vì tinh thần thể sao?"

"Cũng không phải vậy đâu," Nhung Ngọc thấy bạn trai nhỏ lại sắp có dấu hiệu dỗi, vội vàng nhào tới dỗ dành, "Anh cũng thích giao hoà với em mà!"

Quý Lễ tin hắn mới là lạ.

Cái tên bạn trai khốn nạn này, miệng chẳng có lấy một lời thật lòng! Chỉ biết lừa gạt cậu!

Lừa xúc tu nhỏ của cậu! Lừa tinh thần lực của cậu! Giờ đã lừa hết cả người cậu sạch veo rồi. Cậu là vì muốn kết hôn nên mới làm những chuyện đó với hắn, nhưng cái tên Sở Khanh này, thế mà lại chỉ vì muốn từ chỗ cậu kiếm cho bằng được nhóc lông xù!

Quý Lễ lửa giận bốc lên đầu, ánh mắt nhìn hắn càng thêm hung dữ.

Đến cả đuôi mắt cũng tức đến đỏ hoe.

Nhung Ngọc một bên thì sốt vó Quý Lễ, một bên thì tim lại đập thình thịch háo hức chờ mong nhóc lông xù của mình, không biết cái quầng sáng giữa không trung kia sẽ phân hóa ra bé đáng yêu kiểu nào, đến cả lời dỗ dành bạn trai nhỏ cũng chẳng được tâm huyết bao nhiêu: "Không tin thì giờ em cứ thử giao hoà với anh mà xem ——"

Quý Lễ càng cáu hơn.

Đến lúc này rồi mà Nhung Ngọc vẫn còn muốn từ chỗ cậu lừa lấy tinh thần lực!

"Nhung Ngọc," Quý Lễ tức đến không chịu nổi, mím chặt môi trừng mắt với hắn, "Nếu không có tinh thần thể, có phải anh căn bản không bằng lòng giao hoà với em không?"

Nhung Ngọc đương nhiên là bằng lòng rồi.

Nhưng quầng sáng giữa không trung đã ngưng tụ thành thực thể.

Vừa vặn tàu phi hành hạ cánh, một cú xóc nảy làm cho cái thứ vẫn còn đang phát sáng, tròn vo đó từ giữa không trung rơi xuống cái "bộp".

Nhung Ngọc nhanh nhẹn mạnh mẽ phóng tới, đưa tay ra chộp một cái, đã vững vàng đón lấy quầng sáng đó vào lòng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tàu phi hành hạ cánh vững vàng trên mặt đất, Quý Lễ đã tức đến khó thở, kéo cửa tàu không gian ra, đuôi mắt đỏ hoe lạnh lùng nói: "Được lắm, anh cứ ôm quả trứng của anh mà hôn hít đi."

Mắng xong vẫn chưa hả giận, lại trẻ con bồi thêm một câu: "Chúc anh sớm ngày nuôi nó thành một quả trứng xù lông nhé!"

Dứt lời, bèn xấu hổ buồn bực đến cùng cực mà phất tay áo bỏ đi.

Quý Lễ vừa bước khỏi cửa, liền định triệu hồi xúc tu nhỏ của mình để đóng sầm cửa lại thật là hung hăng, ai dè vừa rồi để ngưng tụ thành trứng, tinh thần lực của cậu đều bị Nhung Ngọc hút cạn rồi, đến cả xúc tu nhỏ cũng chẳng triệu hồi ra nổi, thế là tủi thân càng dâng cao, cậu cắn chặt môi, suýt chút nữa bị chính mình làm cho vì ghen mà phát khóc.

Cậu biết ngay mà!

Tên trai đểu đó chỉ coi cậu như một cái công cụ mà thôi!

Trứng... Trứng xù lông?

Nhung Ngọc vừa cúi đầu, mới phát hiện, tinh thần lực của mình thế mà lại ngưng tụ thành một quả trứng nóng rực, tròn vo, đang tỏa ra ánh sáng lờ mờ.

Vỏ trứng hơi thô ráp, nhưng màu nền là một màu vàng kim ấm áp, mang theo những hoa văn giống như vết nứt màu xanh lam toả ra ánh sáng, chạm vào thấy ấm áp, một quả thật lớn, gần như có thể ôm đầy cả vòng tay.

Nhung Ngọc ngây người như phỗng.

Ê... Ê...

Tại sao tinh thần thể của hắn lại là một quả trứng hả!!!

Tuy nhìn rất đẹp, nhưng dù sao vẫn là một quả trứng mà! Nhóc lông xù của hắn đâu!? Chẳng lẽ là trốn ở bên trong sao?!

Hắn chưa từ bỏ ý đồ gõ gõ vào vỏ trứng, ngáo ngơ hỏi: "Mày tự chui ra được không?"

Quả trứng lăn lăn, lại cố sức nhảy nhảy một cái, rồi dừng lại.

Hiển nhiên là không làm được rồi.

Lúc này, nó chỉ là một quả trứng tròn ủng mà thôi.

Cái này có thể ấp được không trời?

Nhung Ngọc ôm quả trứng của mình, vừa định mở miệng hỏi, mới sực nhớ Quý Lễ đã giận hắn mà chạy mất rồi, lập tức choáng cả người.

Khoan đã... hình như vừa rồi hắn mới đắc tội với công chúa rồi.

Bạn trai hắn dỗi rồi!

Quả trứng của hắn... dường như ngay trong khoảnh khắc vừa rồi, đã trở thành một quả trứng mồ côi mẹ rồi sao?

Sao có thể thế được!

Nhung Ngọc thoáng chốc méo cả mặt.

Hắn phải làm thế nào mới rước lại được công chúa về dinh đây?

Trước Tiếp