Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 119: Cậu chẳng lẽ không phải là thiên tài bẩm sinh sao?

Trước Tiếp

Chất lỏng lạnh lẽo bao bọc lấy cung điện lộng lẫy dưới nước.

Trong phòng lại chỉ có hai người.

Nhung Ngọc ôm xúc tu của Quý Lễ, bên trái xoa xoa, bên phải nắn nắn, miệng thì bảo là an ủi nhưng thực chất là s* s**ng d* x*m từng cái một, nhỏ giọng dỗ dành: "Có đau không?" "Mấy bé đáng thương quá đi." "Lại đây để anh hôn cái nào."

Mấy xúc tu nhỏ cứ thế hết cái này đến cái khác, leo lên người hắn để ôm ấp.

Quý Lễ bị hắn hôn đến đỏ mặt, lại bực mình vì hắn chỉ nhớ đến mấy cái xúc tu, bèn trở mình khẽ hừ một tiếng.

Tên Sở Khanh Nhung Ngọc biết chính cung sắp nổi cáu, thế là lại ôm lấy bạn trai nhà mình làm trò xằng bậy.

Quý Lễ lúc này mới hơi xuôi xuôi, một lúc lâu sau, mới lạnh lùng quăng ra một câu: "Đều tại anh lắm chuyện, trường khóa cửa hết rồi."

Giờ này ký túc xá và trường học đều đã khoá cửa.

Nhung Ngọc không quên thái độ không thích nơi này của Quý Lễ, bèn nheo mắt cười: "Vậy phải làm sao giờ? Qua đêm ở đây nhé?"

Quý Lễ liếc mắt nhìn xung quanh một lượt, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Nhung Ngọc, khẽ mím môi: "... Nếu anh ở lại với em."

Nhung Ngọc xấu xa trêu chọc cậu: "Sao vậy? Sợ à?"

Quý Lễ không sợ. Chỉ là nơi này quá lớn, trống trải đến mức làm người ta run rẩy.

Bản năng cậu chán ghét không khí lạnh lẽo nơi này.

Nhưng khi Nhung Ngọc xuất hiện ở đây, dường như đã xảy ra một phản ứng hóa học vô cùng kỳ diệu. Các phân tử, không gian ở nơi này đều được cấu trúc lại lần nữa, mọi thứ vẫn giống như cũ, nhưng mọi thứ lại mang theo ý nghĩa không còn như trước.

Tất cả không còn lạnh lẽo nữa, tất cả đều thuộc về cậu.

Bao gồm Nhung Ngọc.

Cậu thậm chí còn nghĩ bụng, nếu như trong mấy năm mình bị nhốt ở đây, mà có Nhung Ngọc xuất hiện, e là cậu sẽ chẳng bao giờ còn muốn ra ngoài nữa.

Lúc tắm, nước nóng dội lên da đầu cậu, ảo tưởng của cậu càng lúc càng thái quá. Mới đầu, cậu nghĩ Nhung Ngọc nho nhỏ có thể ở chỗ này cùng cậu đọc sách, cùng cậu ăn cơm, ôm nhau ngủ trên một chiếc giường lớn.

Nhưng cứ nghĩ miên man mãi, bèn không còn thuần khiết như vậy nữa. Nhung Ngọc trong tâm trí cậu dần dần biến thành thiếu niên, rồi trở thành dáng vẻ phóng khoáng kiêu ngạo, mang theo ý cười như hiện tại. Thần sắc ỷ lại vào cậu, cũng dần dần biến thành vẻ mê đắm khi tinh thần lực giao hoà. Cậu nghĩ, thư viện là một nơi tốt để bắt nạt Nhung Ngọc, cái bàn ăn khổng lồ kia cũng rất tuyệt, nơi đây chỉ có bọn họ, Nhung Ngọc dù có trốn vào bất kỳ góc nào, cũng sẽ bị cậu dỗ dành, bị các xúc tu nhỏ lôi ra ngoài ăn sạch sành sanh.

Nước nóng này, càng tắm càng thấy nóng, Quý Lễ suýt chút nữa đã tự hấp chín chính mình. Cả người đỏ bừng bước ra khỏi phòng tắm, lúc ra ngoài, Nhung Ngọc đã ngủ rồi, trong lòng ôm một con búp bê bạch tuộc làm bằng vải từng được vá lại.

Đó là món đồ chơi bằng bông khi còn nhỏ của cậu. Cậu nhìn thấy con búp bê đó liền cảm thấy nó như đang mỉa mai chính mình, chán ghét vô cùng, bèn xé rách rồi vứt vào một góc. Không biết Nhung Ngọc lôi nó ra từ đâu, ôm trong lòng cứ như ôm thứ gì bảo bối vậy.

Ánh mắt Quý Lễ ướt mềm.

Xúc tu nhỏ lén lút lôi con búp bê sang một bên, tự cậu lại chui vào lòng Nhung Ngọc.

Quý Lễ nhẹ nhàng leo lên giường, phủ lên đôi môi Nhung Ngọc.

Cậu nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** Nhung Ngọc, dừng lại giữa chân mày, lại tham lam cọ xát vào mí mắt của hắn, thành kính hôn lên yết hầu, rồi lại nâng tay hắn lên, rải rác hôn lên mu bàn tay.

Lúc cậu biến thành Kẹo Cao Su, thường nhân lúc Nhung Ngọc đã ngủ mà làm những chuyện thế này. Cậu gần như muốn hôn qua tất cả những bộ phận trên người Nhung Ngọc, hành vi này vừa thiếu tự trọng, lại chẳng dè dặt, thậm chí có vẻ còn hơi đê tiện.

Nhưng hôm nay không hiểu vì sao.

Đầu óc cậu choáng váng, sớm đã không còn thuộc về chính mình. Bị nước nóng dội qua lại càng nóng đến mức không chịu nổi. Cậu liên tục hồi tưởng lại dư vị mà mình đã từng trải qua lúc ở trong hình dạng Kẹo Cao Su. Cậu biết mình chui vào trong cổ áo của Nhung Ngọc, sau đó bèn có thể chạm vào làn da ấm áp, cách một lớp da thịt, cảm nhận nhịp tim của hắn.

Nhung Ngọc ấm áp mà cậu thích nhất.

Mặt cậu đỏ bừng, sắc màu trong đôi mắt lại càng thêm si mê, đầu ngón tay hơi run rẩy, nhưng vẫn cởi cúc áo của Nhung Ngọc.

Tay lại bị giữ lấy.

Nhung Ngọc vốn dĩ ngủ không sâu, bị cậu quậy như vậy sớm đã tỉnh rồi. Hắn nheo mắt cười, ghé lại gần bên tai cậu cười hỏi: "Công chúa à, em muốn làm gì vậy?"

Quý Lễ sững sờ tại chỗ, bị bắt quả tang tại trận.

Cậu muốn rút tay về, Nhung Ngọc lại không cho. Mặt cậu đỏ đến mức gần như nổ tung, môi khẽ run rẩy, hàng mi cũng không ngừng run lên che mờ ánh mắt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.

Nhung Ngọc lại hết lần này đến lần khác thích bắt nạt một Quý Lễ như vậy. Hoặc là nói, gần đây Quý Lễ thực sự đã ngoan hiền lâu quá rồi, đến mức bạn học Nhung Ngọc không có một chút cảm giác nguy cơ nào, càn rỡ đến càng ngày càng huyênh hoang.

"Sao bé lại nhân lúc anh ngủ mà làm loại chuyện này thế?" Nhung Ngọc nheo mắt cười: "Hả công chúa hư hỏng?"

Mặt Quý Lễ đỏ đến nóng bừng, nắm chặt lấy vạt áo hắn, trong mắt như có sóng lớn cuộn trào, muốn quay đầu đi như thể lảng tránh, lại bị Nhung Ngọc nhéo nhéo cái mặt nóng ran: "Muốn hôn chỗ nào? Có phải phát hiện ra anh đẹp trai quá, thế là quên mất cách giữ mình luôn không?"

Quý Lễ bị hắn nhéo mặt, ánh mắt mỗi lúc một lạc đi, lảng tránh: "... Không phải."

"Không phải cơ à?" Nhung Ngọc nheo mắt cười, vạch trần lớp ngụy trang cuối cùng của cậu, cắn vành tai cậu thì thầm: "Cưng có phản ứng rồi kìa, công chúa à."

"Ngoan ngoãn thừa nhận một chút không được à?"

"Được thôi," Quý Lễ bị ép đến mức mặt đỏ rần, dứt khoát tự sa ngã, trở mình một cái đè lên người Nhung Ngọc, đè vai hắn xuống, tiếp tục những chuyện chưa làm xong vừa nãy: "Em muốn hôn anh."

"... Muốn anh."

Dứt lời, xúc tu cũng theo đó cuộn chặt lấy hắn.

Nhung Ngọc trái lại có chút không kịp đề phòng: "Hả?"

"Cái, cái gì cơ?"

"Cái anh đang nghĩ đấy," Gò má Quý Lễ đỏ rực lên, "Em đã học qua rồi."

Nhung Ngọc định kháng nghị một chút, nhưng động tác của xúc tu nhỏ còn nhanh hơn hắn nhiều. Quý Lễ thực sự quá quen thuộc với phương pháp làm hắn thả lỏng.

Tiếng kháng nghị theo bản năng, nhanh chóng biến thành những tiếng r*n r* trầm thấp. 

Công chúa khép nép giữ giá nói trước khi kết hôn thì không được làm gì đâu?!

Cái miệng của công chúa đúng là đồ lừa đảo!!!

Vành tai Nhung Ngọc nóng rực, gò má cũng đỏ bừng theo cậu.

Hắn nghĩ, muốn chạy là chạy không thoát rồi.

Tuy là kích cỡ của Quý Lễ có hơi kinh hồn bạt vía một chút, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể tiếp thu.

Hắn muốn Quý Lễ.

Sớm muộn gì cũng phải đến bước này thôi.

"Hay là thử một lần đi?" Nhung Ngọc thấp giọng nói, rồi sống lưng lại căng cứng, ánh mắt vừa căng thẳng vừa mong chờ: "Chúng ta lại... hôn thêm một lúc nữa đi."

Hắn thích hôn Quý Lễ.

Nếu cho hắn chọn một khoảnh khắc để chết đi, hắn nhất định sẽ chọn chết đuối trong khi đang hôn Quý Lễ.

"Được." Quý Lễ thấp giọng đáp một tiếng, tinh thần lực bao phủ xuống, cùng lúc đó, bèn bao phủ lấy môi Nhung Ngọc.

...

Trong tưởng tượng của Quý Lễ.

Lần đầu tiên của cậu hẳn là phải rất thành công. Trong sự thành công đó, hẳn là phải bao gồm Nhung Ngọc không thể rời xa cậu và khóc lóc xin tha, hẳn là phải một đêm vô số lần, cực kỳ dịu dàng và mạnh mẽ, bọn họ hẳn là phải nhấp nhô trong làn sóng ngọt ngào và vui sướng —— tóm lại một câu, chính là rất mãnh liệt, rất thành công.

Dù sao thì cậu đã học lý thuyết chắc cực kỳ, kiến thức vô cùng phong phú.

Nhưng thực tế là, sau một giờ đồng hồ.

Nhung Ngọc ở trên giường, ngay cả quần cũng chưa kịp kéo lên, chỉ lo nín cười đến run rẩy, cuộn tròn lại thành một con tôm lớn.

"Ờm thì, em đừng để bụng, lúc đầu vẫn rất tốt mà, rất thoải mái, rất đúng chỗ, cũng rất đầy đủ..." Hắn nỗ lực chọc lọc câu từ, để an ủi công chúa nhỏ đang suy sụp nhà mình, nhưng giọng nói vẫn không nén nổi sự run rẩy, "Chúng ta chưa thử bao giờ, tình huống này là rất bình thường..."

"Nghe nói hưng phấn kích động quá độ, thì dễ xuất hiện vấn đề này lắm, không phải trường hợp cá biệt của em đâu."

Mặt Quý Lễ đỏ đến phát nghẹn.

Trừng mắt lườm hắn.

Nhung Ngọc suýt chút nữa không che giấu nổi, khóe môi nhếch lên, thấp giọng nói: "Nếu không thì em nghỉ ngơi một chút, lát nữa thử lại xem?"

"Không thử nữa." Quý Lễ kéo chăn trùm kín mít đầu.

Trên đời này còn có chuyện gì nhục nhã hơn đối với cậu không!!

Cậu và bạn trai cái gì cũng chuẩn bị xong hết rồi, cậu còn chưa bắt đầu, đã kết thúc rồi sao?!

Ai có thể giải thích cho cậu một chút không!

Tuy cậu đã thấy trong giáo trình có nhắc tới việc lần đầu tiên có khả năng xuất hiện tình huống như vậy, nhưng, nhưng cậu chẳng lẽ không phải là thiên tài bẩm sinh sao?

Học thần Quý Lễ từ trước tới nay luôn là học sinh xuất sắc ưu tú mọi mặt, học một hiểu mười, học đâu chắc đó, căn bản không thể chịu đựng nỗi uất ức này.

Cậu cố nén những giọt nước mắt khuất nhục, suýt chút nữa là cắn mấy cái xúc tu nhỏ của mình mà khóc thành tiếng, thế mà lại cách chăn nghe thấy tiếng cười sảng khoái của anh bạn trai nhà mình.

Quý Lễ tức đến đỏ bừng cả mặt, mấy bé xúc tu ở bên ngoài cũng bực bội uất nghẹn đập bẹp bẹp vào cổ tay Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc rốt cuộc không nhịn được cười, ôm bụng ở trên giường cười vật vã, cố gắng ôm lấy cậu qua đống chăn, trong giọng nói mang theo ý cười nồng đậm: "Không sao đâu, thật đấy, lần sau thử lại..."

"Anh im đi!" Quý Lễ bực bội không thôi, rúc trong chăn hậm hực quát.

Nhung Ngọc cuối cùng cũng cười đủ rồi, mới dịu giọng lại, ôm cậu dỗ dành tới lui một hồi lâu: "Quý Lễ, anh nói thật đấy, không sao đâu, vốn dĩ cũng khá bình thường mà."

"Lần đầu tiên, nếu là anh làm, khéo còn chẳng bằng em đâu ——"

Quý Lễ im lặng một hồi, ló ra một đôi mắt: "Vậy em có làm đau anh không?"

Nhung Ngọc ho khẽ một tiếng: "Chắc là... không đến mức đó."

Ngay cả cửa cũng chưa vào mà.

Thì sao mà hắn đau được?

Không! Đến! Mức! Đó!

Quý Lễ bị bốn chữ đó chọc cho chết cứng, mặt lại một lần nữa đỏ rần lên, càng thêm thẹn trời không thấu, dứt khoát rúc hẳn vào trong chăn không chịu ra.

Lần này ngay cả đám xúc tu nhỏ cũng rụt vào trong chăn, dỗ dành thế nào cũng không chịu ra nữa.

Tiêu rồi tiêu rồi.

Công chúa nhà hắn có phải sẽ vì ngượng, mà định ngạt chết trong chăn luôn không.

Nhung Ngọc ôm lấy cả chăn lẫn cậu, thấp giọng cười: "Anh không có cười nhạo em đâu, thật mà, sau này chúng ta lại thử thêm vài lần là được thôi."

"Chẳng phải trước đây giao hoà tinh thần lực cũng vậy sao? Lần đầu tiên lúc nào cũng trắc trở một chút, giờ anh chẳng phải rất thích đó sao?"

Quý Lễ nhỏ giọng hỏi: "Thật sự thích sao?"

Nhung Ngọc vẻ mặt chân thành, ánh mắt sáng quắc: "Thật mà, hay là thế này đi, chúng ta cứ giao hoà tinh thần lực một chút trước?"

"Anh thích giao hoà với em."

Quý Lễ bèn hơi ngượng đỏ mặt.

Tuy cậu ở phương diện kia... vẫn chưa thể làm Nhung Ngọc thỏa mãn.

Nhưng tinh thần lực có thể thỏa mãn hắn.

Ít nhất, Nhung Ngọc thích tinh thần lực của cậu.

Mặt Quý Lễ hồng hồng.

Lại hôn lên môi Nhung Ngọc.

Lần này tinh thần lực chân chính bao trùm lấy hắn.

Một lượng lớn tinh thần lực, tràn vào ý thức của Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc nheo mắt lại, lộ ra nụ cười gian manh lại đắc ý.

Vừa an ủi được bạn trai.

Lại kiếm thêm được tinh thần lực.

Hắn đúng là nhanh trí quá mà.

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Nhật ký Công chúa:

Thất bại rồi, quá mất mặt.

May mà, tinh thần lực của mình rất lợi hại.

Ngọc Ngọc: Kế hoạch thành công.jpg

Trước Tiếp