Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 105: Có thể cho em tinh thần lực của anh không?

Trước Tiếp

Nhung Ngọc vào thời khắc quyết định, chuồn còn nhanh hơn thỏ.

Xúc tu men theo vách tường, leo trèo như dây leo, mãnh liệt như sấm chớp, linh hoạt lại nhảy múa như kim xà cuồng loạn.

Nhung Ngọc lại còn nhanh hơn, nhạy bén hơn cả chúng, chỉ trong chốc lát, đã từ sàn nhà vọt lên sofa, rồi từ sofa vọt lên tường, thậm chí còn bám vào đèn chùm xoay một vòng trên không, cuối cùng đáp xuống vững chãi trên bệ cửa sổ phòng Quý Lễ.

Mở cửa sổ của Quý Lễ ra, đắc ý dạt dào hướng về tiểu thiếu gia phất phất tay: "Bé Chín của em anh bắt cóc đây."

Nói xong định thả người nhảy xuống, nhưng không ngờ dưới chân lại bị thứ gì đó cuốn một cái.

Thế là đứng không vững, ngã nhào vào bên cửa sổ phòng Quý Lễ, bị Quý Lễ đã có chuẩn bị từ trước vừa vặn đón lấy, một hương thơm lạnh buốt liền lan đầy cõi lòng.

Hắn và cậu chủ nhỏ tắm cùng một loại bồn tắm bong bóng, nên có cùng một mùi hương.

Nhung Ngọc bi phẫn nhìn xúc tu nhỏ trên mắt cá chân: "Bé Chín, mày vậy mà lại bán đứng tao!"

Giọng nói của Quý Lễ cũng lạnh nhạt như mùi hương trên người cậu vậy: "Nó vốn dĩ chính là xúc tu của em mà."

Nhung Ngọc bèn cứng họng, nhụt chí mà bóp nắn nhóc con: "Nhóc phản đồ nuôi mãi không chịu phục."

Bé Chín áy náy gục đầu xuống, đáng thương mà kẹp giữa hai người bọn họ.

Nhung Ngọc lại có chút mềm lòng —— Bé Chín cũng không phải cố ý muốn bán đứng hắn.

Đám xúc tu kéo đến cái sau còn nhanh hơn cái trước, chặt cứng trói hắn thành một cục, trói hai tay hắn ra sau, lại đẩy vào trong lòng Quý Lễ.

Quý Lễ rốt cuộc đã bắt được con mồi là dã thú, ngay cả hơi thở cũng nóng bỏng.

Nhung Ngọc thấy tình hình không ổn, lại cười đùa lấy lòng dụi vào trong lòng cậu, mềm mỏng lừa gạt cậu: "Quý Lễ, Quý quan chỉ huy, anh sai rồi, anh không hỏi nữa."

Quý Lễ bèn lẳng lặng nhìn hắn, che giấu ý xấu nơi đáy mắt, giống như thật sự bị hắn thuyết phục vậy: "Thật ư?"

Bé xúc tu lại nhân cơ hội điều chỉnh vị trí một chút, trói cho hắn thoải mái hơn một chút.

"Thật đó," Nhung Ngọc bị trói như một con sâu bướm thật lớn, lại chủ động rúc vào lòng cậu hơn, hôn lên vành tai và môi cậu, thề thốt bảo đảm, "Anh tuyệt đối không nói cho người khác."

Quý Lễ không tỏ ý kiến mà "ừm" một tiếng.

Lại điều chỉnh một chút, dường như thế này thì đẹp hơn một chút.

Quý Lễ tuy rằng không giỏi loại chuyện này.

Nhưng lại có thẩm mỹ cơ bản.

Nhung Ngọc chẳng hề nhận thấy có gì không đúng, nheo đôi mắt xấu xa, cười xán lạn ngời ngời, chủ động ghé sát lại, thân mật nói: "Vậy cho anh chơi Bé Chín hai ngày có được không?"

"Cho anh?" Trong lòng Quý Lễ xẹt qua một tia cười.

"Nó cũng có một nửa cổ phần của anh mà," Nhung Ngọc đúng tình hợp lí nói, "Em chưa nghe truyện cổ tích đó sao? Truyện cổ tích xúc tu nhỏ đi tìm anh trai Nhung Ngọc."

Quý Lễ "ừm" một tiếng, thuận theo lời hắn hỏi: "Truyện cổ tích gì?"

Ánh mắt lại mang theo ý cười như có như không càng đậm hơn.

Nhung Ngọc còn đang ở đó bịa chuyện ba láp ba xàm: "Chính là ngày xửa ngày xưa có một cái xúc tu nhỏ, không tìm thấy anh trai Nhung Ngọc của mình đâu, liền hỏi Bé Ngoan: Anh Nhung Ngọc của em đâu rồi?"

"Bé Ngoan nói: Anh Nhung Ngọc của em có đôi mắt màu vàng kim, mái tóc màu nâu, em ra ngoài tìm thử đi."

"Xúc tu nhỏ bơi mãi bơi mãi, có thế nào cũng không tìm thấy đôi mắt vàng kim..."

Nhung Ngọc nói nhảm vớ va vớ vẩn, lại bỗng dưng nhận ra có chỗ nào đó không đúng ——

Xúc tu nhỏ chui vào áo hắn từ khi nào thế?

"Khoan đã, Quý Lễ!" Nhung Ngọc bỗng nhiên thở gấp một tiếng, thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Quý Lễ một cái: "Em làm gì thế!"

Giọng nói của Quý Lễ hơi lạnh, đáy mắt xẹt qua một tia ranh ma: "Chúng nó đang tìm anh mà."

"Anh Nhung Ngọc ơi."

Nhung Ngọc thật ra lớn hơn cậu một chút, nhưng khổ nỗi nghe thấy tiếng này, nửa người đều nhũn ra, vành tai cũng đỏ bừng cả lên.

"Anh kể tiếp đi."

Quý Lễ cứ thế lật người lại, l**m lên tai hắn.

Tiếng nỉ non dính nhớp nơi đầu lưỡi, thông qua màng xương truyền rõ mồn một vào não bộ hắn.

Nhung Ngọc nào còn tâm trí đâu mà kể chuyện cổ tích nữa, đứt quãng nói: "Bơi mãi bơi mãi, lại gặp được... gặp được mẹ rùa đen, không phải, là một cái xúc tu khác, rồi hỏi..."

Giác hút đã hút lấy hắn.

Quý Lễ lại bỗng nhiên cắn vào tai hắn, trong giọng nói mang theo sự run rẩy nhè nhẹ vì xấu hổ, nhưng cũng lộ ra vẻ quyến rũ lại thuần khiết: "Chỗ này của anh Nhung Ngọc là màu gì thế?"

"Không hỏi cái đó!!" Nhung Ngọc suýt chút nữa thì núi lửa phun trào.

Quý Lễ tự mình nói xong, bản thân cũng ngượng chín mặt, vùi vào hõm cổ hắn, cả gò má đến vành tai đều là màu đỏ rực, đôi mắt nguy hiểm khép hờ, lại ôm chặt lấy hắn thật gắt gao, si mê mà thơm nhẹ lên mặt hắn.

"Xúc tu là của em," Quý Lễ c*n m** d***, thấp giọng nói, "Em biết chúng muốn hỏi gì."

Muốn hỏi anh có thoải mái hay không, muốn hỏi anh có thích hay không.

Nếu là lúc trước, cậu còn phải bận tâm tôn nghiêm một chút, tìm cách lấp l**m qua đi, tìm một cái cớ có thể diện một chút, để bảo tồn hình tượng của mình.

Nhưng hôm nay cậu đã ở trước mặt Nhung Ngọc, ném sạch cả mặt mũi rồi, ngay cả một chút vải che thân đáng thương cũng chẳng còn sót lại, chỉ thiếu mỗi một việc là trực tiếp thừa nhận với Nhung Ngọc, cậu chính là một công chúa lưu manh, trước khi cưới đã nhòm ngó hắn, nhìn hắn chẳng thể rời mắt, đêm ngày thèm muốn hắn, lại còn tự định chung thân.

Còn chẳng bằng cứ thuận theo ý mình mà bắt nạt Nhung Ngọc, làm đối phương còn phải thấy xấu hổ hơn cả cậu, còn suồng sã hơn cả cậu.

Như vậy mới có thể khiến cậu dễ chịu hơn một chút.

Quý Lễ bèn hoàn toàn vứt bỏ chút đoan trang cuối cùng, ghé vào bên tai Nhung Ngọc, từng tiếng từng tiếng một thầm thì.

"Màu hồng nhạt."

"Anh Nhung Ngọc ơi, còn chỗ này là màu gì... Có muốn xem thử không?"

Quý Lễ liền dùng xúc tu nhỏ, ấn đầu bắt hắn tự nhìn.

Nhung Ngọc không dám mở mắt, nhưng hé mắt nhìn một cái, liền suýt nữa nổ tung.

Lần trước là giúp đỡ nhau trong bóng tối.

Bây giờ đèn đuốc sáng trưng.

Hắn mới chợt phát hiện ra ——

Mấy đứa xúc tu này đều là trong suốt a a a a a a!!!

Sao có thể như thế được! Tuy là mấy bé con này hễ xấu hổ là sẽ biến thành trong suốt mềm nhũn nóng hổi, nhưng trong tình huống thế này, có phải là có hơi quá đáng rồi không??

Nhung Ngọc thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng, dáng vẻ đáng thương của mình dưới những cái giác hút trong suốt.

Quý Lễ chính là vẫn luôn đang nhìn bộ dạng này của hắn sao?! Hắn trông như thể, bị bưng lên bàn, làm vật hiến tế cho tà thần.

Quý Lễ rũ mi, đầu ngón tay trượt xuống: "Anh còn muốn Bé Chín không?"

"... Muốn đặt ở đâu đây?"

Nhung Ngọc đọc hiểu được lời ám chỉ trong đó, khuôn mặt liền đỏ bừng như sắp nhỏ máu ra đến nơi, thảm thiết van nài: "... Đừng."

Hắn làm sao dám không biết xấu hổ như thế chứ?

Quý Lễ liền ghé sát lại.

Giờ đây hết thảy của cậu đều ẩm ướt lại nóng cháy.

Hơi thở, khuôn mặt, làn da, đôi mắt xanh tuyệt đẹp kia, cùng đôi môi hoàn mỹ mềm mại, thậm chí đến cả linh hồn cậu, đều thấm ra một nhiệt độ dị thường.

"Vậy phải làm sao đây?" Quý Lễ cắn tai hắn mềm mại mà nũng nịu, trong giọng nói mang theo một ác ý không thành tiếng, "Anh khiến em mất mặt như vậy mà."

Nhung Ngọc bị đám xúc tu đó, làm cho đáng thương như một đống bùn nhão, hàng mi run rẩy, giọng nói cũng đang run rẩy theo: "Anh không biết."

Tinh thần lực của Quý Lễ, liền lặng im không một tiếng động lan tràn ra.

Lẽ ra nên là mùi hương lành lạnh mà Nhung Ngọc quen thuộc.

Giờ đây lại mang theo hơi thở nóng bỏng lạ thường, vây hắn ở bên trong, phảng phất như uy h**p, lại giống như đang thân mật mà cọ xát vào hắn.

Nhưng chỉ như vậy thôi, Nhung Ngọc đã tê dại như vất vưởng say rồi.

Hắn nhận ra Quý Diễn nói đúng, hắn càng thích Quý Lễ, thì sức kháng cự của hắn đối với tinh thần lực của cậu lại càng thấp.

Nhung Ngọc gần như trở thành một cái xúc tu thật lớn, trong sự giam cầm của Quý Lễ mà mềm oặt thành một đống, ngay cả một chút ý nghĩ vùng vẫy cũng không sinh ra nổi.

Trong hơi thở bao la, cuộn trào lại xanh thẳm.

Nhung Ngọc cực lực thu lại ánh sáng le lói của mình.

Nghe được tiếng nỉ non của Quý Lễ: "... Tinh thần lực của anh, có thể cho em được không?"

Quý Lễ không ngừng m*t hôn hắn, thấp giọng quyến rũ, đáy mắt lại mang theo hung ý như dã thú rình mồi.

Dấu ấn để lại khi tinh thần lực giao hòa, là vĩnh viễn không thể đảo ngược, dù sau này hắn có tìm được người yêu nào khác, cũng sẽ mang theo dấu vết do người cũ để lại mãi mãi. Này có lẽ còn là một việc đáng thận trọng hơn cả hôn nhân.

Mặc kệ là Nhung Ngọc hữu tình hay vô ý, hắn quả thực đã làm dơ cậu mất rồi. Không chỉ là tinh thần lực, còn có lòng yêu thích của cậu, cảm xúc của cậu, hết thảy của cậu.

Hắn đã lừa đi tất cả mọi thứ của cậu rồi, vét sạch đến vậy, đào rỗng tận cùng, rồi lại để lại dấu ấn không thể xóa nhòa như vậy —— sao cậu có thể để cho một mình hắn trong sạch được đây?

Đến nỗi cái gì mà trước cưới hay sau cưới.

Quý Lễ từ sớm đã không nhớ nổi nữa rồi.

Nhung Ngọc chẳng lẽ còn vọng tưởng muốn kết hôn cùng người khác ư?

Khi Quý Lễ nghĩ đến đây, đến cả hốc mắt cũng tức đến đỏ hoe.

Nhung Ngọc nhìn chằm chằm vào mắt cậu, thấp giọng khẽ cười.

Nhẹ nhàng hôn lên bờ môi cậu.

"Được."

Nhung Ngọc nói.

Tinh thần lực liên quan khá mật thiết với bản năng, bản năng của Nhung Ngọc từ trước đến nay luôn tận trung với chức trách, ý thức tự bảo vệ chính mình cực mạnh, còn căng thẳng khép kín hơn cả bản thân hắn.

Nhung Ngọc nỗ lực thử để bản thân thả lỏng, nhưng cuối cùng vẫn chỉ kéo ra được một khe hở nho nhỏ.

Quý Lễ lại căn bản không đợi nổi hắn mở rộng nhanh hơn.

Tinh thần lực của Quý Lễ cũng giống như xúc tu của chính cậu, b*n r* vô số sợi nhỏ li ti, bám vào rìa khe hở, một mặt vừa v**t v* như trấn an, một mặt lại không kiêng nể gì xông vào bên trong tinh thần lực của hắn.

Những sợi tơ xông vào đó, lại phình to ra ngay khoảnh khắc xâm nhập vào khe hở.

"A..." Nhung Ngọc thở gấp một tiếng, nắm chặt lấy vạt áo của Quý Lễ.

Hắn không hề biết giao hòa tinh thần lực lại là trải nghiệm như thế này.

Vượt xa việc hôn môi ôm ấp rất nhiều, giống như trong nháy mắt đã bị chạm tới tận sâu trong não bộ.

"Em sẽ... dịu dàng."

Quý Lễ hôn hắn, ngượng ngùng rũ mắt, lại che giấu sự tham lam nơi đáy mắt.

Tinh thần lực của Quý Lễ.

Liền sinh ra vô số xúc tu, dính vào bên trong tinh thần lực của hắn, sau đó gấp gáp ra vào, đoạt đi sức lực của hắn, ý thức từng tấc từng tấc bị bóc tách, rút ra, bị cắn nuốt đi, rồi lại bị rót ngược vào trong hương vị thuộc về Quý Lễ.

Hơi thở mãnh liệt như thuỷ triều.

Gương mặt Nhung Ngọc đỏ bừng, trong cổ họng không tự giác phát ra tiếng r*n r* trầm thấp, dính dấp, đôi mắt màu nâu, dần dần biến thành màu vàng trống rỗng mất tiêu cự.

Hắn đang bị đoạt lấy và chiếm hữu hết thảy, bản năng muốn cuộn tròn lại, lại bị Quý Lễ ấn xuống hôn môi, theo bản năng muốn trốn thoát, lại bị xúc tu nhỏ tóm chặt bắt về.

Bản năng của hắn không còn bất kỳ cách nào đào tẩu nữa, đại não bị nhốt trong làn sóng triều đen kịt mênh mông vô tận, không thấy điểm cuối.

Không phân rõ là khoái ý hay là giày vò, xác ngoài của hắn cùng với linh hồn đồng thời giải phóng, làm bẩn xúc tu nhỏ trong suốt, cả người không ngừng co giật, nước mắt cũng men theo đuôi mắt, không tự giác mà chảy xuống.

Từng giọt lại từng giọt, thấm ướt tóc mai.

Kèm theo giọng mũi van nài cầu xin: "Quý Lễ... được rồi... không còn nữa rồi..."

Hắn không biết tại sao Quý Lễ lại đói khát như vậy.

Tất cả tinh thần lực đều bị đoạt lấy toàn bộ, lại bị rót đầy năng lượng lạ lẫm, tươi mới.

Nhưng mỗi một chỗ trong tinh thần lực của cậu đều mang theo xúc tu tham lam, không ngừng hấp thụ, khám phá bên trong hắn, tràn đầy chiếm cứ não bộ hắn, lại giày vò xúc giác của hắn.

Hắn đã không chịu nổi nữa rồi.

Đôi mắt lam của Quý Lễ cũng tham lam và mê man như hắn, nhưng lại thích ý ngậm lấy gáy hắn.

Giống như cắn lấy con mồi chỉ thuộc về riêng cậu.

"Vẫn chưa bắt đầu đâu." Quý Lễ nhẹ giọng nói.

Nhung Ngọc trong cơn mơ màng, không tự chủ được lắc đầu.

Quý Lễ chặn môi hắn lại.

"... Vẫn chưa bắt đầu đâu."

Quý Lễ không nói dối.

Tinh thần lực của cậu, muốn dung hòa cùng hắn, thì còn cần xâm nhập và cắn nuốt nhiều hơn khôn kể.

Cũng như, sự rót đầy, căng tràn vô tận.

***

Gấp: Chỉ là giao hoà tinh thần thực thoi nha mấy bà, 2 ẻm vẫn chưa mần nhau đâu thiệt đừng nghĩ bậy. =))))))

Trước Tiếp