Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi Nhung Ngọc đứng dậy đi lấy khăn tắm, bọt tuyết dày đặc dính trên bả vai hắn, trượt xuống dọc theo tấm lưng đẹp đẽ của hắn.
Mà quả cầu bao bọc bé xúc tu, cứ thế lững lờ trôi trong bồn tắm.
Bé Chín nỗ lực vùng vẫy trong quả cầu, nhưng trước sau vẫn không khống chế được phương hướng, trơ mắt nhìn mình sắp trôi đến trước mặt Nhung Ngọc.
Bất thình lình bị Kẹo Cao Su phát hiện trước, Kẹo Cao Su vội vàng vươn xúc tu bé xíu ra, dính lấy khối cầu trong suốt, kéo ra sau lưng mình.
Bé Chín chưa rời khỏi cơ thể quá lâu, vẫn giữ dáng vẻ của xúc tu nhỏ, toàn thân màu xanh pha vàng, nhút nhát yêu kiều cuộn tròn thành một cục, vừa nhìn là có thể nhận ra ngay, là xúc tu thuộc về Quý Lễ.
—— Không ổn.
Tuyệt đối không thể để chủ nhân ngốc xít phát hiện ra.
Nếu không bản thể sẽ xấu hổ tự sát mất.
Kẹo Cao Su dùng hai cái xúc tu nhỏ xíu ôm lấy quả cầu chứa Bé Chín, cuống quýt đến độ chạy từ trái sang phải, rồi lại chạy từ phải sang trái, hoảng đến mức nước mắt sắp bay lơ lửng giữa không trung rồi.
Đợi đến khi Nhung Ngọc quay đầu lại.
Chỉ thấy Kẹo Cao Su tròn xoe nằm bò trên cạnh bồn tắm, đang nỗ lực dùng bọt tuyết vùi lấp thứ gì đó, hai cái xúc tu nhỏ không ngừng ôm từng nắm bọt tuyết lớn vỗ vỗ đập đập chôn chôn.
Nhung Ngọc còn tưởng nó đang đắp người tuyết, ghé lại gần cười híp mắt: "Mày đang đắp ai thế? Bản thân à?"
Kẹo Cao Su sợ đến mức cứng đờ cả cục, hớt ha hớt hải dùng sức gật đầu.
Nhung Ngọc đầy hứng thú quan sát, hắn nhìn sang bên trái, Kẹo Cao Su liền thật cẩn thận dịch sang bên trái để chắn tầm mắt của hắn.
Hắn nhìn sang bên phải, Kẹo Cao Su lại vội vàng chạy sang bên phải.
Hai cái xúc tu nhỏ xinh còn hoảng hốt múa may loạn xạ giữa không trung, cố gắng xua đuổi ánh mắt của hắn.
Nhung Ngọc liền không nhịn được bật cười: "Nhóc hẹp hòi, tao chỉ nhìn một cái thôi mà, có làm hỏng của mày được đâu."
Rốt cuộc cũng không làm khó thú cưng nhỏ của mình nữa, cả người thu mình vào trong làn nước ấm áp của bồn tắm, nheo mắt, thoải mái thở phào một hơi dài.
Kẹo Cao Su cũng hơi thả lỏng đôi chút, không tự giác dịch chuyển một centimet.
Nhưng chỉ một centimet này thôi.
Lại không cẩn thận chạm vào quả cầu nhỏ xíu bị vùi trong đống bọt tuyết kia.
Quả cầu nhỏ "ùng ục ùng ục".
Mang theo Bé Chín và bọt tuyết, cùng rơi tõm vào bồn tắm.
Khoảnh khắc Nhung Ngọc ngước mắt lên.
Đúng lúc cùng đống bọt tuyết, xúc tu nhỏ bên trong quả cầu, nhìn nhau đắm đuối.
Cả viên Kẹo Cao Su đều cứng đờ: Tiêu đời.
Không phải là nó không cứu bản thể, chuyện này thực sự là một tai nạn thôi mà.
Nó đã cố gắng hết sức rồi á á á á á!!!
Con ngươi màu nâu của Nhung Ngọc, từ sự thoải mái nheo lại, dần dần mở to, cuối cùng trợn tròn cả mắt.
Bé Chín cứ thế hoàn toàn bị Nhung Ngọc nhìn thấy, mà cơ thể tr*n tr** của Nhung Ngọc, lại cứ thế ngang nhiên xuất hiện trước mặt nó. Bé Chín đáng thương cực kì lùi lại hai bước, theo bản năng muốn chui vào trong bóng tối, nhưng lại quên mất mình đang ở trong quả cầu, chẳng những không có chỗ nào để quay về, thậm chí ngay cả khống chế sự trôi nổi của quả cầu cũng không làm được, ngã nhào trong quả cầu, mềm nhũn đi không nổi.
Bị một bàn tay của Nhung Ngọc tóm lấy mang về.
Kèm theo giọng nói mang theo ý cười: "Là nhóc sao? Bé Chín?"
Chóp nhọn của bé xúc tu điên cuồng vặn tới vặn lui, giống như đang lắc đầu theo bản năng.
Nhung Ngọc lại gõ gõ quả cầu đó, ý cười càng sâu hơn: "... Quý Lễ nhốt mày lại sao?"
Hắn nhận ra tinh thần lực của Quý Lễ, quả cầu này nhìn qua chính là do tinh thần lực của cậu ngưng tụ thành, thậm chí còn toả ra hơi thở lành lạnh của cậu ấm nhỏ.
Xúc tu nhỏ cũng nhất định là của Quý Lễ không sai.
Tuy không phải màu hồng nhạt như tưởng tượng, nhưng đúng là nhỏ nhắn xinh xắn lại mê người, khiến hắn vừa nhìn thấy, đã thích đến mức không rời mắt đi được.
Nhung Ngọc nhìn bé con đang co rúm lại, cười híp cả mặt: Tính cách cũng không giống với vẻ kiêu kỳ đỏng đảnh của Kẹo Cao Su, hay vẻ rụt rè lễ phép của Bé Ngoan, sự e lệ ngoan ngoãn chiếm tỷ trọng lớn hơn, khiến tim hắn tê tê phê phê, hận không thể tóm lấy đứa nhóc này n*n b*p cho đến khi mềm oặt không thể co quắp lại nữa mới thôi.
Không hổ là tinh thần thể của công chúa.
Đầu ngón tay Nhung Ngọc sáng lên một chút tinh thần lực, giống như một đóa lửa tông màu ấm, không một tiếng động mà ăn mòn quả cầu hơi lạnh lại trong suốt kia, quả cầu từ đáy mà bắt đầu tan chảy, rồi dần dần biến mất.
Cuối cùng trong lòng bàn tay hắn, chỉ còn lại bé xúc tu đang thẹn thùng run rẩy, hoảng hốt rối bời muốn tìm một nơi có bóng tối để chui vào, lại bị hắn bóp trong lòng bàn tay, thân hình mini vặn vẹo qua lại mê man, nhưng thế nào cũng không thoát ra được, ngược lại còn bị tinh thần lực của Nhung Ngọc hấp dẫn, không tự giác dựa dẫm vào đầu ngón tay hắn, đi tìm kiếm chút tinh thần lực ít ỏi còn dư lại trên đó.
Thoát khỏi sự ngăn cách của viên cầu tinh thần lực, Nhung Ngọc cuối cùng cũng ngửi thấy một hương vị lạ thường ——
Tinh thần lực trên thân nhóc xúc tu nhỏ này.
... Sao lại giống của chính hắn đến vậy?
Cái nhìn đầu tiên không nhìn kỹ, lúc này cẩn thận quan sát, bé xúc tu nhỏ này tuy không phải màu hổng ngọt ngào hay là xù xù lông, nhưng cũng không giống màu xanh nhạt trong vắt của những chiếc khác, ngược lại còn pha lẫn một chút màu vàng kim lốm đốm, giống như từ trong tinh thần lực của hắn bóc tách ra vậy.
Tựa như chính là tinh thần lực của hắn.
Vậy thì, Bé Chín đáng thương đáng yêu quấn dính lấy ở đầu ngón tay hắn không buông kia, dường như cũng có nguyên do đầy đủ rồi.
"Muốn ăn à?" Nhung Ngọc sợ doạ đến bé đáng thương vất vả lắm với dụ ra được này, bè hạ thấp giọng, dịu dàng hỏi.
Chóp nhọn của Bé Chín vểnh vểnh lên, lại hơi rũ xuống, cả cái xúc tu nhỏ đều đang run rẩy kịch liệt, giống như đang đấu tranh giằng xé vô cùng, không dám tin mình thực sự có thể nhận được tinh thần lực của Nhung Ngọc.
"Được phép ăn mà," Nhung Ngọc híp mắt cười rộ lên, "Vốn là của mày không sai."
Bé Chín cuối cùng cũng quấn lấy ngón trỏ của hắn, dùng tốc độ cực kì chậm rãi hấp thu tinh thần lực của hắn, mỗi lần hấp thụ được một chút, lại cực kì tội nghiệp mà dùng chóp nhọn níu níu vào đầu ngón tay của Nhung Ngọc, nhận được nụ cười động viên của Nhung Ngọc, mới dám lại hút thêm nhiều một xíu.
So với mấy bé xúc tu khác.
Thật là hiểu chuyện đến mức làm người ta đau lòng.
Nhung Ngọc cúi đầu, tặng Bé Chín một cái hôn thật vang.
Không ngờ bé con ngay cả tinh thần lực cũng mặc kệ luôn, không dám tin nhìn hắn một hồi lâu, sau đó mềm oặt mà, trực tiếp say khướt ngã nhào vào lòng bàn tay hắn.
—— Một cái hôn! Cuối cùng nó cũng nhận được một cái hôn thật sự dành cho nó rồi!
Bé Chín nhũn đến mức bò cũng bò không nổi nữa.
Nhung Ngọc nhìn bé cưng đã mềm bủn rủn, càng nhìn càng thích, trái tim đều nhũn ra cả rồi, hận không thể ôm Bé Chín ngoan ngoãn lăn lộn một trăm lẻ tám vòng, rồi lại lộn nhào một cái: Công chúa sao có thể tàn nhẫn với chính mình như vậy! Bé xúc tu xinh xắn đáng yêu như này là phải được nâng niu trong lòng bàn tay mà ôm ấp v**t v* mới đúng chứ!
Không cần bé đáng yêu này thì cho hắn đi! Hắn có thể lấy chậu rửa mặt inox ra để đổi mà!!!
*
Khi Nhung Ngọc từ phòng tắm bước ra, đã thay một bộ đồ ngủ bình thường, tóc xoã tung, hơi nước mờ mịt như có như không, một dáng vẻ sảng khoái tâm hồn lòng đầy thỏa mãn.
Đối lập với hắn, chính là Quý Lễ vành tai nóng bừng, ánh mắt lấp lóe, ngồi bên bàn nhìn hắn chằm chằm, dáng vẻ không hề nhúc nhích.
Liên thông xúc giác giữa xúc tu nhỏ và cậu vẫn chưa đứt, đương nhiên cậu biết trong phòng tắm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Bé Chín vốn dĩ đã mẫn cảm hơn các xúc tu khác, còn bị Nhung Ngọc bắt lấy xoa tới xoa lui trong tay.
Cậu vốn muốn xông vào phòng tắm cướp về, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, Nhung Ngọc đã phát hiện ra rồi, đoạt lại cũng chẳng có ích gì, chi bằng tính kế lâu dài.
Chỉ là...
Nhung Ngọc chỉ tắm một cái thôi mà, sao có thể phóng túng như vậy chứ hả, chỉ là một cái xúc tu thôi mà, v**t v* s* s**ng mãi cũng phải thôi đi chứ?!
Sợ người ta không biết hắn tắm không mặc quần áo chắc!
Có thể thấy khoảng cách cậu ấm nhỏ bị tức đến váng cả đầu, đã không còn xa nữa.
Nhưng chuyện này cũng không thể trách cậu được, xúc tu của cậu bị xoa đi xoa lại, đã nhạy cảm đến cực điểm, pha trộn với cảm giác xấu hổ vì bị bắt quả tang, tự giày vò mình ở ngoài cửa. Đốt thành một ngọn lửa cháy bỏng tê tái, dọc theo khuôn mặt cháy đến tận cổ, lại men theo đốt sống cháy xuống dưới, hóa thành sự ngượng ngùng và lửa tình bức bối khó kìm, ngay cả ngón chân cũng cuộn tròn cả lại.
Lúc này lại còn phải ngoài mạnh trong yếu giả vờ bình tĩnh, tránh ánh mắt của hắn, cố tình lạnh giọng: "Trả cho em."
Nhung Ngọc liền nheo mắt cười: "Trả cho em gì đây?"
"Xúc tu."
Nhung Ngọc giả ngu cực kì vô lại: "Làm gì có xúc tu nào, chẳng phải đang ở trong bóng của em cả rồi sao?"
Quý Lễ nghe vậy liền bực mình: "Em nói là cái thứ chín."
Nhung Ngọc lúc này không giấu nổi ý cười trong mắt nữa, ý xấu như sắp từ trong mắt hắn nhảy ra ngoài rồi: "Cái thứ chín gì cơ, chẳng phải em nói không có cái xúc tu thứ chín nào sao?"
Quý Lễ bị câu nói này làm cho cứng họng, sắc đỏ đậm liền lan từ vành tai lên tận gò má, rồi toàn bộ gương mặt, vừa ngượng vừa bực mà trừng mắt lườm hắn, ngặt nỗi lại chẳng thể mở miệng.
Nhung Ngọc lại cười càng vui vẻ hơn.
Bắt nạt công chúa thật sự là một chuyện quá đỗi sung sướng, đặc biệt là dáng vẻ công chúa mạnh miệng đỏng đảnh bị hắn chọc tức đến độ muốn khóc mà không khóc được, muốn giận mà giận không xong, hung hăng ra vẻ dữ dằn trừng mắt với hắn.
Đáng yêu đến mức làm tim hắn cồn cào.
Hắn bèn ghé sát lại, hôn lên vành tai đỏ bừng của Quý Lễ, cười tủm tỉm mà dỗ dành: "Muốn xúc tu phải không? Nói anh biết trước đã, bé rốt cuộc có cái thứ chín không nào?"
Quý Lễ mím chặt môi, dáng vẻ không thèm chấp hắn.
Nhung Ngọc liền cách một lớp vải, nắn nắn bé xúc tu nhỏ xinh trong túi.
Hắn x** n*n vỗ về nó ngay trước mặt cậu, Quý Lễ bị chơi đùa dữ dội hơn, trong đầu như bị dòng điện xỏ xuyên qua, vươn tay ra muốn tìm, lại bị Nhung Ngọc giữ chặt cổ tay.
Nhung Ngọc híp mắt cười: "Hỏi lại lần nữa, có cái thứ chín hay không."
Quý Lễ liền nhục nhã ngoảnh mặt đi chỗ khác: "Có."
"Vậy nhóc đáng yêu màu xanh pha vàng trong phòng tắm đó, là của bé à?" Nhung Ngọc lại tiến thêm một bước, cố ý cắn chặt bốn chữ "màu xanh pha vàng" không buông.
"..."
"Không nói là không trả lại cho em đâu nhé." Ác ma híp mắt lại uy h**p.
Quý Lễ lúc này cả người cũng đỏ như tôm luộc rồi, cúi gục đầu xuống: "... Là của em."
Nhung Ngọc rốt cuộc cũng ghé sát vào cậu, đôi môi cọ vào gương mặt nóng bừng của cậu, mang theo ý cười thủ thỉ: "Vậy thì sao, lại có mùi của anh nhỉ?"
"Công chúa à, trộm tinh thần lực từ khi nào thế?"
Quý Lễ muốn phản bác mình không trộm.
Rõ ràng là chính hắn cho Kẹo Cao Su ăn một mồ tinh thần lực, ngược lại còn vu oan cho cậu.
Nhưng há miệng ra, thế nào cũng chẳng nói thành lời, liền càng thêm tủi thân và quẫn bách, đôi mắt lam xinh đẹp lại càng ngấn nước.
Bị bắt nạt đến tàn nhẫn, bèn nảy sinh một luồng khí thế liều lĩnh bất chấp tất cả.
Ngặt nỗi Nhung Ngọc lại chẳng hề ý thức được, còn không buông tha mà áp sát lại, cọ vào bên tai cậu mà cười trêu chọc: "Quý Lễ, Quý quan chỉ huy à, em không chịu nói, sao anh trả lại cho em được đây?"
Dáng vẻ phóng túng ngậm cười đó, đáy mắt sáng lấp lánh kia.
Thật sự là quá đẹp, khiến người ta hận không nổi, nhưng cũng giận đến chết không thôi.
"Vậy thì đừng trả nữa."
Đôi môi Quý Lễ đỏ mọng, khoé mắt đỏ hoe, vành tai cũng đỏ hồng lên, ngay cả đầu ngón tay cũng mang theo một sắc đỏ nhàn nhạt, xấu hổ đến mức cuộn tròn lại, đáy mắt lại lộ ra màu sắc u tối.
Giọng cậu khản đặc: "Anh muốn, thì tặng cho anh đấy."
Cùng ập đến với lời thì thầm.
Là xúc tu của Quý Lễ.
?!!
Khoan! Khoan đã!
Thứ hắn muốn đâu phải cái này?!
Công chúa ngượng ngùng xấu hổ khóc thút thít ôm lấy hắn mè nheo trong tưởng tượng đâu!!!
Cái đà phát triển này không đúng lắm đâu nhá!