Độ Phù Dung - Tê Vân Tụ

Chương 92: Hết

Trước Tiếp

Trong tẩm phòng tĩnh mịch của phủ Thái tử, đèn dầu cháy thấp, ánh sáng ấm áp phủ lên khuôn mặt tái nhợt của Tác Giang. Mũi tên đã được rút ra, y d.ư.ợ.c cũng đã thay mấy lượt, chỉ còn đợi người bị thương tỉnh lại.

Bên giường, Kinh Mặc ngồi tựa lưng vào cột gỗ, áo giáp còn chưa cởi, trên tay vẫn còn vết m.á.u khô chưa rửa sạch. Bàn tay phải hắn bất giác siết chặt, rồi lại từ từ thả lỏng, động tác lặp đi lặp lại như người mất hồn.

Ngoài trời đêm đã xuống rất sâu, gió lùa qua khe cửa để lại âm sắc cũng lạnh buốt.

Kinh Mặc không nhớ rõ mình đã ngồi bao lâu, chỉ biết rằng từ lúc Tác Giang được khiêng vào, hắn chưa từng rời khỏi nửa bước.

Hắn vốn không phải người hay loạn tâm.

Trước kia hai người gặp mặt là đấu – nói vài câu liền châm chọc nhau, Tác Giang thì miệng độc, còn hắn lại chẳng chịu thua, có lần còn muốn đ.á.n.h nhau đến mức Tống Chiêu phải đích thân can ngăn.

Vậy mà giờ đây… Kinh Mặc lại run tay vì một mũi tên trên vai kẻ kia.

Nhớ lại khoảnh khắc lúc bị tập kích, ngựa hí vang, binh lính đổ rạp, sát khí ngập trời. Tác Giang khi ấy vẫn như mọi lần: nhanh, quyết đoán, không sợ c.h.ế.t. Thấy mũi tên hướng về Thế t.ử Tống Yến, hắn xông lên chắn thay không chút do dự.

Kinh Mặc khi ấy tim như bị bóp mạnh. Cảm giác hoảng hốt ấy, hắn bây giờ vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Một tiếng động khẽ vang lên.

Tác Giang nhíu mày, mí mắt run run rồi mở ra. Hắn nhìn đèn trước mặt, rồi chậm rãi nhìn sang bên phải.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Kinh Mặc gần như bật dậy ngay lập tức:

“Ngươi tỉnh rồi?”

Giọng hắn hơi khàn, như vừa chạy gấp một đoạn dài. Tác Giang còn chưa đáp thì Kinh Mặc đã cúi xuống kiểm tra vết thương nơi vai hắn, động tác cẩn trọng đến lạ thường.

Tác Giang mấp máy môi, giọng yếu ớt nhưng châm biếm vẫn không giảm:

“Chậc… Kinh hộ vệ, ngươi bị người ta hù rồi à? Sao sắc mặt khó coi thế.”

Kinh Mặc dừng tay, ánh mắt sâu thẳm.

“Một mũi tên xuyên vai, ngươi còn cười được?”

“Không c.h.ế.t được.” Tác Giang lầm bầm: “Nếu có c.h.ế.t thì mắng ngươi thêm vài câu cũng còn kịp.”

Kinh Mặc thoáng nghẹn. Một kẻ miệng độc như vậy… mà lúc đó lại không do dự chắn tên cho Thế tử.

Sau khi tỉnh lại, Tác Giang được chuyển sang phòng khác để điều dưỡng. Đại phu liên tục dặn không được vận động mạnh.

Kinh Mặc ngày nào cũng ghé qua, lúc đầu lý do là “Thế t.ử bảo ta giám sát ngươi”, lúc sau lại tự mình mang trà nóng, canh bồi bổ, rồi ở lại đến rất muộn mới về.

Có một buổi chiều, Tác Giang ngồi dựa đầu giường, một tay cầm kiếm gỗ luyện khí lực, Kinh Mặc đứng cạnh nhìn hắn.

“Kiếm gỗ còn cầm không nổi, ngươi luyện cái gì?”

“Luyện tâm.” Tác Giang cười nhạt. “Ngươi không hiểu đâu.”

Kinh Mặc không đáp, chỉ cúi đầu cầm tay hắn, cẩn thận chỉnh lại thế cầm kiếm.

Khoảng cách gần đến nỗi hơi thở hai người lẫn vào nhau.

Tác Giang bất giác ngừng lại.

“Tay ngươi… ấm quá.”

Hắn lầm bầm, không rõ nói với ai.

Kinh Mặc cũng ngẩn ra một thoáng, rồi thu tay về nhanh đến kỳ lạ:

“Ta chỉ… sợ ngươi làm rách vết thương.”

Tác Giang nhìn hắn, ánh mắt như chứa chút ý cười mà không nói ra.

Đêm đó, khi Kinh Mặc định rời đi, Tác Giang bỗng gọi hắn lại.

“Ê, Kinh Mặc.”

“Gì?”

“Khi đó… ở vách đá Bích Lạc,” Tác Giang nghiêng đầu, ánh đèn hắt lên đôi mắt nheo lại của hắn, “...nếu không có ngươi, ta chắc đã c.h.ế.t rồi.”

“Từ lâu ta muốn hỏi…”

Hắn dừng lại, như đang cân nhắc.

“Vì sao ngươi giúp ta?”

Kinh Mặc bước chậm lại, lưng thẳng, vai hơi căng.

Một lúc lâu mới nghe hắn đáp:

“Không có gì… chỉ là tiện tay.”

Tác Giang nhướn mày: “Ý gì?”

“Ngươi như thế… khiến người khác không bỏ mặc được.”

Trong ánh đèn mờ, câu ấy như một mũi tên ngược lại b.ắ.n vào lòng Tác Giang.

Một hồi lâu, hắn bật cười:

“Kinh Mặc, ngươi đúng là…”

“Đừng nói nữa,” Kinh Mặc tránh mắt, “ngủ đi.”

Nhưng bước ra đến cửa hắn vẫn còn hơi khựng lại, như muốn nói điều gì rồi lại thôi.

*****

Nhiều năm sau.

Tác Giang vẫn là ảnh vệ của Thái t.ử Tiêu Việt, còn Kinh Mặc thì theo Tống Yến trấn thủ biên cương. Hai người hiếm gặp, mỗi lần gặp đều như gió thổi qua mặt hồ, không rõ sóng hay không rõ tĩnh.

Nhưng mỗi lần Kinh Mặc về kinh, Tác Giang luôn là người đầu tiên xuất hiện ở cửa thành. Không hẹn mà thành lệ.

Cũng giống như năm Tác Giang bị thương, mỗi khi hắn gặp nguy hiểm, Kinh Mặc luôn đến kịp thời, dù hai người chẳng ai nói ra lời nào.

Một lần gặp lại sau nửa năm xa cách, Tác Giang hỏi hắn:

“Ngươi có nhớ lúc ta bị tên b.ắ.n không?”

Kinh Mặc không nhìn hắn: “…Nhớ.”

“Nhớ gì?”

“Nhớ…”

Kinh Mặc khựng lại, cổ họng hơi căng.

“Nhớ… lúc ấy ta tưởng ngươi sẽ c.h.ế.t.”

Tác Giang sửng sốt.

Kinh Mặc quay sang nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh: “Đừng để ta phải có cảm giác ấy thêm lần nào.”

Gió thu thổi qua, cuốn vài chiếc lá rơi giữa hai người.

Tác Giang chống kiếm, bước lại gần nửa bước, dừng trước mặt hắn.

“Vậy ngươi… để ý ta đến thế à?”

Kinh Mặc mím môi. “Không.”

Tác Giang bật cười: “Ngươi nói dối tệ quá.”

Hai người đứng đối diện, gió thu cuốn áo choàng chạm nhẹ nhau. Không ai nói nữa, nhưng khoảng cách mơ hồ, tình ý mơ hồ — chẳng cần gọi tên cũng tự sinh ra.

Cuối cùng…

Có những thứ không cần nói. Có những lời không cần hẹn. Cũng không gọi là tri kỷ, không gọi là đồng sinh cộng tử, càng không dám gọi là tình.

Nhưng mỗi khi quay đầu… Hai ánh mắt ấy… chưa bao giờ rời nhau…

(HẾT)

Trước Tiếp