Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 67

Trước Tiếp

Thương Kha lùi lại, Diêu Viễn chỉnh đốn trang phục rồi đứng dậy, gương mặt đã khôi phục lại trạng thái làm việc chuyên nghiệp.

Thương Kha nói: “Chuyện của Hoa Đạt anh đã nói với Chủ tịch Thương rồi, ông ấy bảo từng gặp em.”

Diêu Viễn đáp: “Có trò chuyện vài câu ở phòng trưng bày dưới lầu.”

Thương Kha nói tiếp: “Chiều nay anh đưa em đi xuống xưởng, tối nay đi cùng anh đến tiệc tối từ thiện của An Ảnh nhé?”

Diêu Viễn lắc đầu: “Thương Kha, em có việc phải đi trước.”

Vừa nãy cô nhận được điện thoại của Chu Châu, cuộc hẹn gặp Ngô Tác Thanh bị đẩy lên sớm hơn. Hiện trường dự án vẫn còn rất nhiều vấn đề, các kỹ sư phản ứng khá gay gắt với nền tảng phần mềm C-Controller, cần phải cân nhắc việc điều Cao Dung xuống hiện trường. Ngoài ra còn một tin tức đặc biệt, thiết bị của đối thủ cạnh tranh Đặc Duy Trí Tuệ cũng đã được đưa vào phân xưởng.

Thương Kha nói: “Vậy để anh đưa em đi.”

Diêu Viễn định từ chối nhưng Thương Kha kiên quyết: “Đi thôi.”

Thương Kha lái xe đưa Diêu Viễn đến Long Hoa. Suốt dọc đường, khung cảnh thay đổi từ quần thể kiến trúc đô thị phồn hoa, tinh tế của quận Nam Sơn sang sự ồn ào, hỗn độn của khu xưởng Hoa Đạt với những dãy hàng quán ăn nhanh và rác rưởi vương vãi hai bên đường.

Đến cổng khu xưởng, Diêu Viễn xuống xe. Cô quét khuôn mặt để vào trong, đây là quyền truy cập đã được cấp từ hồi làm dự án X1y.

Trọng Hải Minh đang đợi Diêu Viễn ở cửa phân xưởng: “Thiết bị của Đặc Duy Trí Tuệ nằm ở xưởng khác, thuộc công đoạn phía trước của dây chuyền lắp ráp. Sukaran đã đầu quân cho Đặc Duy Trí Tuệ rồi.”

Diêu Viễn nói: “Chúng ta đi xem thử.”

Tại lối vào phân xưởng, sau khi thay đồ bảo hộ phòng sạch và đi qua buồng khử bụi để vào dây chuyền sản xuất, Trọng Hải Minh nói: “Đặc Duy Trí Tuệ gửi tới một mẫu máy sử dụng cảm biến TE. Hai hôm trước nghe nói dữ liệu chạy ra không đạt, nhưng sau khi Tổng giám đốc của họ qua một chuyến thì số liệu lại đẹp lung linh.”

Diêu Viễn khẽ cười: “Tổng giám đốc bên đó cũng giỏi giang quá nhỉ.”

Trọng Hải Minh tiếp lời: “Hiện tại dữ liệu từ thiết bị của Đặc Duy và dữ liệu của nhà máy Hoa Đạt khớp nhau hoàn toàn, chỉ có dữ liệu của chúng ta là khác biệt.”

Diêu Viễn dừng lại hỏi: “Dữ liệu của chúng ta có vấn đề sao?”

Trọng Hải Minh nói: “Không thể nào. Tôi nghi ngờ Đặc Duy Trí Tuệ làm giả số liệu để hùa theo dữ liệu của nhà máy Hoa Đạt. Thiết bị của bọn họ nằm ở công đoạn trước, nếu trước khi điện thoại xuất xưởng mà dữ liệu không đạt chuẩn thì thiết bị của chúng ta sẽ báo lỗi và chặn lại, việc này không ảnh hưởng lớn đến bọn họ.”

Diêu Viễn nói: “Ảnh hưởng đến bọn họ thì không lớn, nhưng chúng ta thì khó sống rồi.”

Đến dây chuyền, họ tìm thấy thiết bị của Đặc Duy Trí Tuệ. Đó là một chiếc máy mẫu rất đơn sơ, chỉ dùng để kiểm chứng các dữ liệu cốt lõi, tốc độ chậm và vận hành thủ công.

Đặc Duy Trí Tuệ rất gian xảo. Việc trực tiếp quy thuận nhà máy Hoa Đạt mang lại lợi ích lớn nhất và rủi ro thấp nhất cho họ. Tỷ lệ hàng đạt chuẩn cuối cùng vẫn do Công nghệ Ba Quang chịu trách nhiệm. Việc quy thuận này vừa giúp họ nhận được sự ủng hộ từ nhà máy Hoa Đạt, lại vừa chĩa mũi dùi vào Ba Quang.

Hiện tại, dữ liệu của Hoa Đạt và Đặc Duy thống nhất với nhau, dữ liệu của Ba Quang trở thành phe thiểu số. Phe thiểu số muốn giành được sự tôn trọng và quyền lợi chính đáng luôn phải trả cái giá đắt hơn. Quy tắc trò chơi bất bình đẳng về quyền lực do khách hàng đặt ra, cộng thêm sự chèn ép ác ý từ đối thủ cạnh tranh khiến không gian sinh tồn của Ba Quang ngày càng bị thu hẹp. Muốn duy trì một môi trường sinh thái ngành nghề lành mạnh quả thực quá khó khăn.

Các kỹ sư ở tuyến đầu hiện trường là những người cảm nhận áp lực này rõ nhất. Khách hàng vừa nhìn thấy kỹ sư của Ba Quang là bắt đầu nói bóng gió, mỉa mai rằng thiết bị của các anh cao cấp như thế chúng tôi dùng không nổi. Sau đó họ bắt đầu gây khó dễ từ những việc nhỏ nhặt nhất, mẫu vật dùng để hiệu chỉnh thì cấp phát nhỏ giọt lề mề, muốn vào xưởng phải tìm người của khách hàng dẫn mới được vào.

Nếu không phải nhà máy Hoa Đạt muốn gây áp lực cho Ba Quang nên cố tình tiết lộ thông tin về đối thủ thì Ba Quang cũng không biết Đặc Duy Trí Tuệ đã đưa thiết bị vào, vì thiết bị của họ nằm ở một khu xưởng khác.

Diêu Viễn đang xem giao diện phần mềm của Đặc Duy Trí Tuệ thì một nhóm người đi tới. Là người quen cũ.

Vốn dĩ mặc đồ bảo hộ kín mít từ đầu đến chân rất khó nhận ra nhau, nhưng giọng nói của Giang Dư Thứ quá đặc biệt.

“Tổng giám đốc Diêu, thiết bị của chúng tôi thế nào?”

Diêu Viễn ngẩng đầu nhìn thoáng qua: “Số liệu làm đẹp mắt lắm.”

Giang Dư Thứ nói: “Kiếm tiền mà, chẳng qua là anh tốt tôi tốt, cả làng cùng vui thôi.”

Diêu Viễn mỉm cười: “Vậy sao?”

Giang Dư Thứ chống tay lên máy, thong thả nói: “Trần Nhược Hư không nói với cô à? Có buôn bán thì cùng nhau làm.”

Diêu Viễn hỏi: “Cùng làm thế nào?”

Giang Dư Thứ đáp: “Thứ gì đáp ứng được nhu cầu của khách hàng thì là đồ tốt. Cô tưởng đây là vương quốc lý tưởng thật đấy hả? Chẳng ai quan tâm đến dữ liệu thực tế của cô đâu.”

Diêu Viễn không muốn đôi co thêm lời nào, chỉ hờ hững liếc nhìn anh ta một cái: “Cảm ơn lời vàng ngọc của anh.”

Diêu Viễn và Trọng Hải Minh rời khỏi đó, quay lại xưởng đặt thiết bị của Ba Quang. Diêu Viễn kiểm tra danh sách các vấn đề tồn đọng lớn mới nhất trên máy, toàn là những lỗi lặt vặt nhưng cộng dồn lại rất mất thời gian và bào mòn sức lực. Diêu Viễn không rảnh để quản lý mấy việc này, cô gọi điện cho Cao Dung yêu cầu anh ta đến hiện trường.

Cao Dung nhận được điện thoại, dù trong lòng ngàn lần không muốn nhưng vẫn phải mua vé máy bay đến. Đối với Cao Dung, giá trị của nền tảng phần mềm C-Controller đã kết thúc hơn một nửa ngay từ khi nó được đưa vào vận hành. Dùng nó để hỗ trợ dự án X2y, dù có hỗ trợ tốt đến mấy cũng chỉ là làm bàn đạp cho Khối sự nghiệp, dự án thuận lợi thành công thì người hưởng lợi lớn nhất là Chu Châu và Trọng Hải Minh.

Nhưng Diêu Viễn đã đích thân gọi, anh ta không thể không đến. Lỗi trên nền tảng C-Controller là chuyện bình thường, anh ta đến thì cũng phải sửa dần dần chứ không thể giải quyết dứt điểm ngay được. Mà không giải quyết được vấn đề thì đến hiện trường làm gì? Chẳng qua là để tỏ thái độ. Nhưng anh ta đến đó tỏ thái độ với Chu Châu, một người ngang cấp với mình thì có ích lợi gì chứ.

Hiện trường dự án không giống như ở công ty, ở đây ai giải quyết được vấn đề thì người đó có tiếng nói. Địa vị tại hiện trường dựa vào năng lực thực tế, không giải quyết được vấn đề thì dù Trần Nhược Hư có đến cũng phải đứng sang một bên. Trừ khi ở hiện trường phát sinh một vấn đề lớn nào đó mà anh ta giải quyết được, tốt nhất là vấn đề mà người khác bó tay. Làm sao mới có được vấn đề như thế đây?

Bên này, Diêu Viễn rời khỏi xưởng quay về khách sạn gần nhà máy. Chu Châu sang phòng cô để thảo luận chiến lược cho cuộc gặp với Ngô Tác Thanh ngày mai. Khi hai người thảo luận xong cũng vừa lúc xưởng tan ca đêm, Giám đốc dự án và các kỹ sư hiện trường tập trung về phòng để họp tổng kết.

Diêu Viễn thấy Đổng Lam cũng ở đó. Tại hiện trường, Đổng Lam trở nên rất trầm lặng, ngoại hình và khí chất thay đổi không ít, da sạm đen, ăn mặc xuề xòa, không còn vẻ bóng bẩy, điêu luyện như hồi làm ở bộ phận Kinh doanh. Ở hiện trường này, nếu không có bản lĩnh thực sự thì không thể nào có chỗ đứng.

Bên này bắt đầu họp dự án, Diêu Viễn về phòng trước.

Dự án đến hiện trường lại bị chậm tiến độ, sau khi thảo luận xong các vấn đề kỹ thuật, kỹ sư bắt đầu phàn nàn việc khách hàng không cung cấp mẫu thử để chạy dữ liệu.

Lam Úy nói: “Đổng Lam, cô xử lý việc này đi.”

Đổng Lam chỉ nhìn Lam Úy chứ không tiếp lời, kỹ sư bên cạnh tâng bốc Đổng Lam: “Vẫn là chị Lam ra mặt mới được việc.”

Kỹ sư lại nói thêm: “Chúng tôi vào xưởng mỗi ngày đều phải đợi khách hàng đến dẫn vào, lãng phí bao nhiêu thời gian đi lại. Tôi thấy các nhà cung cấp khác đều có thể tự vào phân xưởng, có phải phía khách hàng có ý kiến với chúng ta không?”

Lam Úy hỏi: “Đổng Lam, có chuyện này à? Cô đi tìm hiểu xem.”

Đổng Lam liếc nhìn một cái vẫn không tiếp lời. Mấy việc vặt vãnh này chẳng tạo ra giá trị gì cả nhưng lại tốn sức nhất, khách hàng cứ dùng mấy chuyện lông gà vỏ tỏi để gây khó dễ nhằm bày tỏ sự bất mãn.

Họp xong, Đổng Lam cầm máy tính sang phòng Lam Úy. Mỗi tối sau cuộc họp khởi động dự án, là thời gian dành cho Giám đốc dự án: sắp xếp, công bố kế hoạch dự án và tổng hợp danh sách vấn đề.

Lam Úy và Chương Tiểu Lỗi chung một phòng, Tiểu Lỗi bay đi bay lại giữa hiện trường và công ty, dạo này không có mặt ở hiện trường. Đổng Lam cầm thẻ phòng của Tiểu Lỗi quẹt cửa đi vào, Lam Úy không ở trong phòng, phòng tắm có tiếng nước chảy.

Đổng Lam tự nhiên ngồi xuống chiếc bàn làm việc duy nhất trong phòng. Lam Úy tắm xong đi ra, thân trên ở trần, th*n d*** quấn mỗi chiếc khăn tắm, nhìn thấy có người thì luống cuống tay chân suýt làm tụt cả khăn: “Cô không biết gõ cửa hả?”

Ánh mắt Đổng Lam quét từ gương mặt xuống đến chân Lam Úy, trong đáy mắt không có lấy một chút cảm xúc nào khác: “Cũng chẳng có gì đáng xem, chúng ta tiết kiệm thời gian đi.”

Bị ánh mắt trực diện của Đổng Lam quét qua khiến Lam Úy khó chịu khắp người, cảm giác như mình là một món đồ, một món hàng hóa. Anh ấy đi đến bên giường lấy quần áo, đã nhịn cô ấy lâu lắm rồi: “Một người phụ nữ như cô sao cứ phải đâm đầu vào làm mấy việc này thế, dùng đầu ngón chân mà nghĩ xem cô có ưu thế gì.”

Cái nhà nghỉ tồi tàn này lúc nào cũng nồng nặc mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc, dầu mỡ, khói thuốc quyện vào nhau sặc sụa. Cách âm thì rất kém, phòng bên cạnh làm gì cũng nghe rõ mồn một. Ga giường vỏ chăn ố vàng dính nhớp, nấm mốc leo đầy góc tường, thi thoảng còn có côn trùng ghé thăm.

Anh ấy không hiểu sao Đổng Lam chịu đựng được môi trường kiểu này, không ngồi văn phòng mát mẻ mà cứ đòi ra hiện trường chịu tội, nhìn cái vẻ cố chấp của cô ấy mà thấy phiền.

Đổng Lam ngồi lập kế hoạch trên máy tính, đầu cũng chẳng ngẩng lên: “Không phải tôi thì ai giúp anh đi làm bảo mẫu cho đám kỹ sư? Sản phẩm nằm ngay hiện trường, kỹ sư không muốn tốn thời gian đi năn nỉ ỉ ôi khách hàng, ai cũng muốn làm việc có giá trị. Nhà cung cấp khác có quyền vào xưởng thì liên quan gì đến chúng ta, tình hình của chúng ta thế nào anh không rõ sao?”

Lam Úy cười nhạo: “Không làm mấy việc đó thì cô làm được gì? Ngồi đây giúp tôi lập kế hoạch thì cũng là làm chân sai vặt cho tôi thôi.”

Một người phụ nữ muốn làm cách mạng nhưng lại không có thực lực làm cách mạng, đừng mong người khác cho sắc mặt tốt.

Đổng Lam nhếch khóe môi: “Anh đừng giận, đùa vài câu thôi mà. Tôi thấy dáng người anh rất đẹp, rất gợi cảm, được làm chân sai vặt cho anh là vinh hạnh của tôi.”

Lam Úy nghe câu này liền bốc hỏa: “Cô bớt nói tào lao đi.”

Đổng Lam nói chắc nịch: “Thật đấy, chẳng lẽ anh không có tự tin vào vóc dáng của mình à?”

Lam Úy nói: “Sao một người phụ nữ như cô lại có thể mặt dày đến thế hả?”

Đổng Lam ngồi đây đã nghe hai lần cụm từ “phụ nữ như cô”. Hồi còn khác bộ phận đâu thấy Lam Úy gia trưởng như bây giờ, từ ngày về dưới trướng anh ấy, tự nhiên như rước thêm một ông bố. Cô ấy mà để bụng thì chẳng thể bám trụ nổi, đành gượng cười cho qua: “Là do anh dạy dỗ tốt thôi.”

Lam Úy cầm quần áo quay lại nhà vệ sinh. Trong đó toàn nước, lúc nãy đi ra anh ấy vừa mới lau khô chân, chỉ vì Đổng Lam ở trong phòng nên anh ấy lại phải cầm quần áo trốn vào nhà vệ sinh thay. Lúc cúi người mặc quần không để ý chiếc áo phông vắt trên vai, trơ mắt nhìn áo rơi xuống đất ướt nhẹp: “Đ*t!”

Đợi Lam Úy thay đồ xong đi ra, Đổng Lam đẩy về phía anh ấy hai tấm card nhỏ vừa nhặt dưới đất: “Đừng nóng tính mà.”

Lam Úy nhìn mấy cô em ngực bự eo thon trên tấm card quảng cáo dịch vụ thì nhíu mày nói: “Tôi không có ăn tạp thế đâu.”

Đổng Lam dán mắt vào máy tính, cập nhật kế hoạch dự án rất đơn giản, trọng điểm là có thể đẩy nhanh tiến độ theo mốc thời gian hay không. Hiện tại liên tục chậm trễ, thời gian đầu bị ăn bớt, về sau rất căng thẳng.

Đổng Lam nhìn biểu đồ Gantt bị chậm tiến độ, hỏi: “Làm thế nào đây?”

Lam Úy rút một điếu thuốc từ bao thuốc lá, Đổng Lam mò ra một chiếc bật lửa, “tách” một tiếng châm lửa cho anh ấy. Ngọn lửa nhảy múa trên gương mặt Đổng Lam, ánh lửa rực rỡ, con người cũng dịu dàng. Rõ ràng là một quý cô đô thị xinh đẹp, sang trọng, thừa sức để kiêu kỳ, ngang ngược, vậy mà lại chịu hạ mình thấp đến thế. Mặc kệ Lam Úy nói cô ấy thế nào, bắt cô ấy làm việc bẩn thỉu, cô ấy đều nhẫn nhịn được. Người phụ nữ này tàn nhẫn với bản thân quá.

Lam Úy nhìn gương mặt này thấy rất phiền não, trong lòng nén một ngọn lửa vô cớ, giật lấy bật lửa từ tay cô ấy tự châm: “Tập trung nguồn lực giải quyết các vấn đề chung, kỹ sư dịch vụ không đủ thì bảo Ứng Liên bổ sung nhân lực thuê ngoài. Sau này mỗi tối họp xong sẽ giữ kỹ sư dịch vụ ở lại tập trung đào tạo chia sẻ kinh nghiệm với họ, sản phẩm và quyền hạn ra vào thì cô đi mà tranh thủ.”

Hiện tại, Đổng Lam hoàn toàn không để ý đến việc mình bị bao vây bởi khói thuốc: “Được, nhưng buổi tối chúng ta họp xong đã mười một giờ rồi, giữ kỹ sư ở lại thì muộn quá.”

Lam Úy kẹp điếu thuốc đi vài vòng: “Đổi giờ họp tối sang tám giờ, nhân lực thuê ngoài bổ sung xong thì chia hai ca, phải nắm bắt cả năng lực lẫn số lượng.”

Đổng Lam nói: “Ngày mai có cuộc họp với nhà máy Hoa Đạt, họ muốn xem dữ liệu tỷ lệ đạt chuẩn của chúng ta.”

Lam Úy cau mày mất kiên nhẫn, anh ấy lười đôi co với khách hàng, tính tình vốn đã không tốt, cứ nghe khách hàng nói chuyện là muốn chửi thề.

“Nói nhảm, logic của khách hàng chính là thái rau đứt tay thì bắt đền con dao.”

Đổng Lam suýt cười chết, Lam Úy không chỉ làm “bố” cô ấy, mà còn định làm “bố” của khách hàng, đúng là đam mê làm bố người khác.

Đổng Lam chỉ thiếu nước vỗ tay tán thưởng: “Tôi thấy anh nói rất có lý.”

Đổng Lam nhìn Lam Úy kẹp điếu thuốc đi qua đi lại, đốm lửa đỏ lập lòe trên đầu ngón tay. Cổ tay anh ấy đeo chiếc đồng hồ thể thao thông minh màu đen, MARQ Carbon Commander, thứ mà chỉ dân chơi sành sỏi mới dùng. Sự chán ghét của đại thiếu gia đối với nơi đây hiện rõ trên mặt, nhưng ai cũng vậy thôi, đều có lý do riêng để kiên trì với công việc quái quỷ đó.

Trong môi trường tù túng bẩn thỉu, cảm xúc tụt dốc điên cuồng này, cô ấy không kìm chế được nảy sinh ý định hút thuốc, hận không thể có ngay một điếu thuốc đang cháy trong tay.

Cô ấy mò một điếu từ bao thuốc của Lam Úy, lấy bật lửa châm, rít một hơi. Không biết hút nên nuốt trọn khói vào, khụ khụ khụ, sặc đến chảy cả nước mắt.

Lam Úy đưa tay giật điếu thuốc từ tay cô ấy: “Học cái gì không học, đừng hút thuốc của tôi.”

Không phải chỉ là hút của anh ấy một điếu thuốc thôi sao, Đổng Lam âm thầm đảo mắt, gập máy tính rút sạc rời đi, thuận tay cuỗm luôn bao thuốc của Lam Úy.

Quả nhiên ngày hôm sau, Lam Úy và Đổng Lam bị khách hàng mắng xối xả trong văn phòng.

Lam Úy nói: “Thiết bị của chúng tôi không chịu trách nhiệm về tỷ lệ đạt chuẩn.”

Khách hàng nói: “Thế cần thiết bị của các người làm cái gì?”

Lam Úy nói: “Tỷ lệ đạt chuẩn sản phẩm của các người vốn dĩ chỉ có thế.”

Khách hàng nói: “Rõ ràng là thiết bị của các người có vấn đề.”

Lam Úy còn muốn nói tiếp, khách hàng đã đập bàn, trừng mắt, tức giận quát: “Bảo ông chủ các người tới đây! Thiết bị quá tệ, trả hàng! Giám đốc dự án năng lực quá kém, đổi người!”

Khách hàng chỉ cần vài phút để dạy cho bọn họ biết ai mới là bố ở đây.

  1. Biểu đồ Gantt là một công cụ quản lý dự án trực quan, hiển thị các nhiệm vụ và tiến độ theo dòng thời gian dưới dạng các thanh ngang, giúp lập kế hoạch, theo dõi và phối hợp công việc một cách hiệu quả bằng cách cho thấy nhiệm vụ nào cần làm, khi nào bắt đầu/kết thúc, ai chịu trách nhiệm và mối quan hệ phụ thuộc giữa chúng.
  2. Garmin MARQ Commander là chiếc đồng hồ thông minh cao cấp, siêu bền được chế tác từ 130 lớp sợi carbon nung chảy, thiết kế dành riêng cho các hoạt động chiến thuật. Sản phẩm nổi bật với tính năng tàng hình, khả năng tương thích kính nhìn đêm, nút xóa dữ liệu khẩn cấp và các công cụ điều hướng chuyên sâu.
Trước Tiếp