Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bước vào phòng trưng , bên trái là màn hình LED cong sát đất chiếm trọn mảng tường, bên phải là bức tường văn hóa bắt đầu bằng phần giới thiệu đội ngũ của An Ảnh Medical. Diêu Viễn không thấy ảnh của Chủ tịch Thương, chỉ có ảnh của Giám đốc điều hành kiêm CEO đương nhiệm Lưu Chính Tư.
Tôn Hoành lấy chiếc máy tính bảng dùng để thuyết trình trên bệ trưng bày, trên máy tính bảng có phần giới thiệu chi tiết về công ty, file PPT sẽ tự động chiếu lên màn hình LED khổng lồ bên trái.
An Ảnh Medical hiện có hơn ba mươi văn phòng đại diện trên toàn cầu, sáu mươi phần trăm doanh thu đến từ thị trường nước ngoài, là một doanh nghiệp quốc tế hóa rất mạnh. Trong không ít lĩnh vực chuyên sâu, họ đã phá vỡ thế độc quyền của nước ngoài trên thị trường thiết bị y tế cao cấp.
Biên lợi nhuận ròng của An Ảnh Medical duy trì ở mức trên ba mươi phần trăm trong nhiều năm. Mức biên lợi nhuận như vậy là cực kỳ hiếm thấy đối với các doanh nghiệp dân tộc trong lĩnh vực thiết bị, máy móc. An Ảnh Medical đã thay đổi mô hình phân công trong chuỗi giá trị hợp tác toàn cầu về thiết bị y tế.
Tôn Hoành vừa mở khóa máy tính bảng thì có điện thoại. Anh ấy định tắt máy thì Diêu Viễn nói: “Đưa cho tôi, anh nghe điện thoại trước đi.”
Nói rồi cô đón lấy chiếc máy tính bảng từ tay Tôn Hoành. Tôn Hoành không thể từ chối, nghe lời Diêu Viễn cũng tự nhiên như nghe lời Thương Kha vậy, anh ấy bèn đi ra ngoài nghe điện thoại.
Nội dung PPT rất phong phú, khu vực trưng bày yên tĩnh. Diêu Viễn xem qua văn hóa doanh nghiệp, đội ngũ và sản phẩm, rồi chuyển sang nền tảng quản lý.
Trong đó có một trang PPT về quản lý sản xuất, sử dụng hình thức hoạt họa để hiển thị tình trạng thực tế của tất cả các thiết bị đang sản xuất tại An Ảnh Medical. Rất ấn tượng, dữ liệu thời gian thực về vật tư, lắp ráp, hiệu chỉnh, xuất hàng của hàng nghìn thiết bị đều hiện lên rõ ràng. Nhưng Diêu Viễn chỉ dừng lại ở trang PPT này khoảng hai giây rồi chuyển qua trang khác.
Bên tai bỗng vang lên một giọng nói trầm ấm: “Nội dung quản lý sản xuất xem xong rồi sao?”
Diêu Viễn nhìn sang, thấy một người đàn ông trung niên đeo kính, cử chỉ toát lên vẻ trầm ổn và uy nghiêm. Ánh đèn phòng trưng bày hơi tối, thảm trải sàn lại cách âm tốt nên cô không chú ý có người bước vào.
Người đến tham quan phòng trưng bày không phải khách hàng thì cũng là nhà cung cấp của An Ảnh. Máy tính bảng điều khiển đang ở trên tay Diêu Viễn, cô đưa nó ra: “Chào ngài, mời ngài xem ạ.”
Người đàn ông trung niên xua tay không nhận, ông nói: “Không sao, cô cứ thao tác đi. Các nội dung khác cô xem rất kỹ, nhưng đến phần quản lý sản xuất lại lướt qua rất nhanh, tôi tò mò hỏi một câu thôi.”
Diêu Viễn thu máy tính bảng lại, nói: “Nội dung quản lý sản xuất cũng rất tốt, chỉ là…”
“Chỉ là không thực tế?”
Không ngờ người đàn ông trung niên lại thẳng thắn như vậy, Diêu Viễn khẽ cười: “Quả thực là không thực tế, chỉ để cho người ngoài nghề xem cho vui thôi. Điều thu hút tôi ở An Ảnh Medical hơn cả là văn hóa doanh nghiệp, đội ngũ và sản phẩm.”
Hệ thống quản lý sản xuất số hóa toàn diện theo khái niệm Công nghiệp 4.0 không thực tế trong ngành thiết bị. Hình thái nghiệp vụ của ngành thiết bị quyết định điều đó, chủng loại sản phẩm quá nhiều. Hàng nghìn thiết bị đang sản xuất cùng lúc của An Ảnh Medical bao gồm hơn năm mươi loại sản phẩm khác nhau. Quy mô dữ liệu này không đủ để chống đỡ khái niệm nhà máy số hóa, việc bảo trì dữ liệu cực kỳ tốn thời gian, không giúp ích thực tế cho việc quản lý, chỉ hào nhoáng lòe loẹt chứ không thiết thực.
Ánh mắt người đàn ông trung niên tỏ vẻ khẳng định: “Cô làm doanh nghiệp thiết bị.”
Diêu Viễn gật đầu: “Tôi làm sản phẩm thiết bị công nghiệp, không dám nhận là làm doanh nghiệp. Người làm sản phẩm quan tâm nhiều hơn đến nội dung sản phẩm, còn làm doanh nghiệp trong quá trình mở rộng quy mô sẽ mượn nền tảng và quy trình để biến việc làm sản phẩm thành thứ có thể sao chép được. Tôi phản đối việc sao chép.”
Đây là vấn đề mà người làm doanh nghiệp đều sẽ gặp phải: nguồn lực có hạn, năng lực có hạn, thời gian có hạn. Chọn nhỏ mà đẹp hay lớn và toàn diện? Làm mạnh hay làm lớn? Vừa mạnh vừa lớn thì e là không lượng sức mình. Quá trình khởi nghiệp và kinh doanh cũng là quá trình tu dưỡng tâm tính, suy cho cùng, làm doanh nghiệp cũng chính là làm triết học.
Người đàn ông trung niên khuyến khích: “Nhất định phải kiên trì với sơ tâm, đừng bỏ cuộc.”
Sự thông tuệ và thấu hiểu sự đời của người đàn ông trung niên, cùng sự bao dung, rộng lượng đối với người trẻ khiến Diêu Viễn cảm nhận được sức mạnh của sự chấp nhận và tán thưởng: “Cảm ơn ngài.”
Tiếng bước chân vang lên, một nhóm người mặc âu phục, vẻ mặt nghiêm túc bước vào vây quanh người đàn ông trung niên. Diêu Viễn lùi lại hai bước nhường đường, nhóm người này đến nhanh đi cũng nhanh như một cơn gió.
Tôn Hoành lướt qua nhóm người đó, đi vào nhận lại máy tính bảng từ tay Diêu Viễn: “Tổng giám đốc Diêu, tôi vừa thấy Chủ tịch Thương đi ra, cô có gặp không?”
Diêu Viễn ngạc nhiên nhìn Tôn Hoành rồi đáp: “Gặp rồi.”
Sản phẩm trong phong trưng bày của An Ảnh Medical thực sự phong phú, việc bố trí trưng bày sản phẩm theo bối cảnh y tế rất sáng tạo. Trong phòng trưng bày còn có cả một dây chuyền lắp ráp thiết bị. Diêu Viễn đi dạo một vòng xong thì vừa khéo Thương Kha đi xuống.
Thương Kha nói: “Đi ăn cơm thôi.”
Tôn Hoành biết ý lui đi chỗ khác. Thương Kha dẫn Diêu Viễn đến nhà ăn của An Ảnh dùng bữa.
Tòa nhà trụ sở An Ảnh Medical có hàng nghìn nhân viên làm việc, nhà ăn cũng không ít nhưng vẫn khó tránh khỏi tình trạng cao điểm. Công ty khuyến khích nhân viên ăn lệch giờ để giảm tải, khối hậu cần ăn trước, khối R&D và vận hành ăn sau, tuy nhiên không bắt buộc.
Thương Kha đi dọc đường, giờ này đã khá muộn, có không ít người ăn xong từ nhà ăn đi ra chào hỏi anh: “Chào cậu Hai Thương.”
Diêu Viễn mím môi cười không nói, hèn chi anh không muốn về Thâm Quyến.
Nhà ăn An Ảnh phục vụ rất nhiều phong cách ẩm thực, đáp ứng thói quen ăn uống của nhân viên đến từ các quốc gia và vùng miền khác nhau.
Hai người vừa lấy cơm xong, chưa kịp ngồi xuống thì cách đó không xa có người giơ tay chào.
Thương Kha liếc nhìn người đó, thấy lạ mặt nên không phản ứng.
Diêu Viễn nhìn sang, khéo làm sao lại chính là người đàn anh từng cùng cô đi xem triển lãm nghệ thuật ở San Francisco.
Cô dùng ánh mắt hỏi ý Thương Kha, anh không có ý kiến gì, lặng lẽ đi theo.
Đàn anh ở Mỹ lâu nên biểu cảm trên gương mặt khá phong phú, động tác cũng có phần cường điệu. Nếu không phải Diêu Viễn đang bưng khay cơm trên tay thì chắc anh ấy đã lao tới ôm chầm lấy cô, dáng vẻ ấy vừa ngạc nhiên vừa phấn khích: “Diêu Viễn, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Diêu Viễn bước tới, bên đó nhường ra hai chỗ ngồi. Diêu Viễn và Thương Kha ngồi xuống, hai bên giới thiệu lẫn nhau.
Diêu Viễn chỉ giới thiệu Thương Kha với tư cách nhà đầu tư, giới thiệu xong cô nói: “Đàn anh Từ, lâu rồi không gặp, anh về nước bao giờ thế?”
Đàn anh, về nước, hai từ khóa này khiến Thương Kha ngẩng đầu đánh giá người đàn ông ngồi xéo đối diện. Đàn ông đánh giá ngoại hình đàn ông thường không khách quan, anh không bình luận, chỉ có thể nói tóm lại là anh với người này chắc chắn không cùng tần số.
Từ Đinh Kiều nói: “Năm ngoái Cục Xúc tiến Đầu tư Thâm Quyến thông qua hội cựu sinh viên người Hoa của Caltech để thu hút đầu tư tại Thung lũng Silicon, anh thấy điều kiện khá tốt nên về.”
Diêu Viễn hỏi: “An Ảnh Medical là khách hàng của các anh à?” Công ty của Từ Đinh Kiều chuyên làm các linh kiện công nghiệp quang học có thể chạy ứng dụng trong thiết bị y tế như IVD.
Từ Đinh Kiều đáp: “Tạm thời chưa phải, đang tranh thủ cơ hội.”
Diêu Viễn ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Cho em xin mấy tấm danh thiếp của anh.”
Từ Đinh Kiều rút danh thiếp đưa cho Diêu Viễn: “Sao em lại ở đây?”
Diêu Viễn đáp: “Em đi công tác ở đây, tiện thể đến tham quan.”
Từ Đinh Kiều nói: “Khi nào rảnh ghé công ty anh chơi nhé?”
Diêu Viễn đáp: “Được thôi.”
Cuối cùng Thương Kha cũng mở miệng nói câu đầu tiên: “Công ty các anh ở đâu?”
Từ Đinh Kiều nói địa chỉ ngay tại quận Nam Sơn, rất khách sáo: “Tổng giám đốc Thương nếu có thời gian thì cùng đến nhé.”
Diêu Viễn và Từ Đinh Kiều trò chuyện chi tiết về chính sách thu hút đầu tư cho doanh nghiệp công nghệ cao tại Thâm Quyến. Từ Đinh Kiều đã so sánh Thâm Quyến và Nam Giang, chính sách không chênh lệch nhiều, nhưng Thâm Quyến có hiệu ứng cụm công nghiệp rõ rệt hơn, ngành thiết bị y tế lại có doanh nghiệp đầu ngành như An Ảnh Medical, hơn nữa quê anh ấy cũng gần với Thâm Quyến.
Thương Kha dùng bữa xong rồi, hai người kia vẫn đang mải mê trò chuyện. Diêu Viễn thấy anh ăn xong bèn bảo: “Nếu anh có việc thì cứ đi trước đi?”
Thương Kha ngồi yên, nhàn nhạt đáp: “Không sao.”
Diêu Viễn nhớ lại chuyện cũ hồi còn đi học, nói: “Hiện tại trên thiết bị của Ba Quang vẫn còn đoạn code năm xưa anh giúp em gõ đấy.”
Từ Đinh Kiều nói: “Em còn trả lương cho anh nữa, nhớ không?”
Khoảng thời gian Công nghệ Ba Quang mới thành lập, Diêu Viễn đã nhờ không ít bạn học và cựu sinh viên giúp đỡ, đa phần là làm bán thời gian.
Diêu Viễn nói: “Cũng chẳng đáng bao nhiêu, đều là nhờ mọi người hỗ trợ cho em.”
Từ Đinh Kiều mỉm cười: “Người khác thì anh không biết, nhưng đó là khoản lương đầu tiên anh nhận được.”
Diêu Viễn nói: “Đó cũng là lúc em bắt đầu trả lương cho người khác.”
Thương Kha bỗng nhiên lên tiếng: “Đã đến giờ hẹn với Chủ tịch Thương rồi.”
Diêu Viễn nhìn Thương Kha với ánh mắt đầy nghi vấn, chẳng phải bảo là không hẹn giờ cụ thể sao?
Từ Đinh Kiều thấy họ có việc bèn nói: “Vậy bữa khác chúng ta nói chuyện tiếp nhé.”
Diêu Viễn bưng khay cơm đứng dậy, đem đi cất.
Hai người sóng vai bước ra khỏi nhà ăn. Giờ nghỉ trưa, khu vực sảnh trung tâm bên ngoài nhà ăn rất đông người, dọc đường đi không ít ánh mắt đổ dồn về phía họ. Diêu Viễn tự giác thu lại nét mặt, giữ khoảng cách thích hợp.
Tôn Hoành cũng đang ở sảnh trung tâm. Khá nhiều người đang đoán già đoán non xem người đi cạnh cậu Hai Thương là ai. Hình tượng rất ra dáng tinh anh chốn công sở, toát lên khí chất trung tính, ít bộc lộ cảm xúc khiến người ta quên đi giới tính. Bước đi như có gió, lưng thẳng tắp, từng cử chỉ đều toát lên sự bình tĩnh và hiệu quả trong công việc.
Người không phải dân công sở thì dù có mặc đồ công sở cũng không ra dáng, còn người đã là dân công sở thì dù mặc áo phông quần bò vẫn toát ra khí chất ấy. Sự từng trải và lịch duyệt qua năm tháng là thứ không thể bắt chước được.
Biểu cảm và khoảng cách giữa hai người trông giống như đang bàn công việc hơn, hoàn toàn không thể liên tưởng đến mấy tin đồn tình cảm thất thiệt. Đến gần nhìn kỹ thì thấy cô đeo thẻ nhân viên công ty, trong dàn lãnh đạo cấp cao có nhân vật này sao?
Thương Kha nghiêng đầu nhìn gương mặt lạnh lùng điềm tĩnh của Diêu Viễn, hỏi: “Anh ta là người mời em xem triển lãm nghệ thuật à?”
Diêu Viễn liếc nhìn anh một cái, không nhìn ra cảm xúc nào khác, giọng điệu của cô cũng rất thong thả, chỉ đơn giản là trần thuật lại sự thật: “Bàn công việc nên tiện đường đi xem triển lãm thôi.”
Thương Kha nói: “Ồ, đưa danh thiếp của anh ta cho anh đi.”
Diêu Viễn hỏi: “Anh định giúp anh ấy sao?”
Thương Kha đáp: “Anh có thể giúp.”
Diêu Viễn do dự. Cô vốn định đưa danh thiếp cho một người đàn anh khóa Tiến sĩ đang làm việc tại Khối sự nghiệp IVD của An Ảnh Medical. Người đàn anh đó giờ là nhà khoa học, chức vụ không thấp nhưng không trực tiếp phụ trách mảng vận hành. Cô cân nhắc một chút rồi hỏi: “Có phiền không?”
Thương Kha hỏi lại: “Em muốn giúp đến mức độ nào?”
Diêu Viễn đáp: “Cơ hội tham gia đấu thầu dự án của An Ảnh.”
Thương Kha nói: “Không phiền đâu.”
Ra khỏi sảnh trung tâm, rẽ qua góc cua là cầu thang dẫn lên tầng ba. Diêu Viễn và Thương Kha kẻ trước người sau bước lên. Phía sau có tiếng gọi “cậu Hai Thương”, Thương Kha dừng bước quay đầu lại.
Diêu Viễn đi phía trước cũng dừng chân, nghiêng người tránh sang một bên để chừa lối đi, vừa khéo điện thoại có tin nhắn nên cô cúi đầu xem.
Từ góc độ của Lưu Chính Tư không nhìn thấy Diêu Viễn bị che khuất phía trước, anh ấy bước tới nói: “Vừa đến văn phòng tìm cậu đi ăn cơm.”
Thương Kha đáp: “Sao không nói sớm.”
Lưu Chính Tư hỏi: “Trưa nay cậu ăn cơm với ai thế?”
Thương Kha liếc mắt ra hiệu về phía người phía trước, nói đùa một câu: “Diêu Viễn, thư ký Hội đồng quản trị.”
Diêu Viễn ngẩng đầu nhìn, rất nhanh chóng khớp khuôn mặt người đàn ông trước mặt với bức ảnh và thông tin giới thiệu trong trí nhớ. Cô nở nụ cười chuyên nghiệp, phối hợp vô cùng ăn ý: “Chào Tổng giám đốc Lưu.”
Trong mắt Thương Kha lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức nhớ ra trong phòng trưng bày có treo ảnh của Lưu Chính Tư.
Lưu Chính Tư cũng ngạc nhiên không kém. Biên chế thư ký Hội đồng quản trị bao nhiêu năm nay không động đến, tuyển người mới vào sao anh ấy lại không biết? Anh ấy không kìm được quan sát Diêu Viễn thêm vài lần: “Hình như chúng ta từng gặp nhau rồi, trông cô quen lắm?”
Thương Kha ngán ngẩm: “Câu tán tỉnh này của anh cũ rích quá rồi.”
Lưu Chính Tư: “…”
Chuyện này cũng không thể trách Lưu Chính Tư. Trong đợt công bố danh sách ứng viên thuộc chương trình “Tuyển chọn Nhân tài trẻ xuất sắc” vòng đầu tiên, các ứng viên trẻ tuổi thuộc lĩnh vực thiết bị công nghiệp và thiết bị y tế được xếp chung một chỗ. Bên cạnh ảnh của anh ấy chính là ảnh và thông tin của Diêu Viễn. Anh ấy từng lướt qua nên có chút ấn tượng, chỉ là nhất thời chưa thể liên kết ngay với vị trí thư ký Hội đồng quản trị mà thôi.
Thương Kha dẫn Diêu Viễn đến văn phòng, là văn phòng của Ban kiểm soát. Những người ở văn phòng này hành tung thần bí, thoắt ẩn thoắt hiện, một năm cũng chẳng thấy mặt được hai lần.
Vừa đến văn phòng chưa kịp ngồi xuống, Thư ký Hà đã gõ cửa: “Cậu Hai Thương, Chủ tịch mời cậu qua.”
Thương Kha và Diêu Viễn nhìn nhau, anh nói: “Anh qua đó trước.”
Thương Kha đến văn phòng Chủ tịch Thương. Chủ tịch Thương đang quay lưng về phía cửa, tay cầm bình xịt tưới nước cho cây phật thủ và chậu bonsai trong phòng. Thương Kha bước tới đón lấy bình xịt: “Bố.”
Chủ tịch Thương vỗ vai con trai: “Mới từ Kinh Châu về hả?”
Thương Kha đáp: “Con về hôm qua.”
Chủ tịch Thương nói: “Tạ Tùng Đào có gọi cho bố một cuộc điện thoại.”
Thương Kha hỏi: “Bố có lời khuyên gì không?” Tạ Triết Tây đến tìm anh, đa phần là do bố anh ấy, Tạ Tùng Đào mách nước.
Chủ tịch Thương nói: “Đứng trước đại nghĩa, phải ưu tiên sự sống còn hơn là truy cầu sự thật.”
Thương Kha chăm sóc xong mấy chậu cây cảnh của Chủ tịch Thương, cất bình xịt đi, bất chợt nhìn thấy trên giá sách sau bàn làm việc có một cuốn sách quen mắt.
Chủ tịch Thương không ngẩng đầu lên, chỉ giơ tay chỉ: “Cuốn sách đó mẹ con gửi cho bố.”
Thương Kha hỏi: “Bố xem chưa?”
Chủ tịch Thương đáp: “Sách thì chưa xem, nhưng người thì gặp rồi. Hãy ủng hộ con bé nhiều hơn.”
An Ảnh Medical đã vận hành theo chế độ hợp danh, hai cậu con trai đều không có ý định kế nghiệp. Về chuyện này ông đã sớm nghĩ thông suốt, làm doanh nghiệp không phải để truyền từ đời này sang đời khác, bản chất của kinh doanh vẫn là cống hiến cho xã hội tạo ra giá trị.
Cầm cuốn sách của Diêu Viễn, Chủ tịch Thương lại nhớ đến bản thân mình thời trẻ. Con trai bảo ông hôm nay Diêu Viễn đến công ty, lúc nhìn thấy người ở phòng trưng bày ông đã nhanh chóng nhận ra đó là Diêu Viễn. Sự yêu mến dành cho những doanh nhân trẻ làm thực nghiệp hiện rõ trên gương mặt, ông thực lòng buông lời khích lệ.
Thương Kha nhìn Chủ tịch Thương, gặp bao giờ sao anh không biết? Nhưng câu này anh không hỏi, đã nói đến đây rồi thì anh thuận nước đẩy thuyền: “Vừa khéo con có chuyện muốn nhờ bố giúp.”
Thương Kha từ văn phòng Chủ tịch Thương trở lại văn phòng Ban kiểm soát.
Diêu Viễn ngồi trên ghế công thái học, đầu tựa vào gối ngủ thiếp đi. Thương Kha bước tới cúi đầu nhìn.
Cửa kính sát đất, trời nắng đẹp, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Gương mặt Diêu Viễn hiện lên rõ nét, trong lông mày có một nốt ruồi nhỏ, trên cổ cũng có một nốt ruồi nhỏ.
Diêu Viễn đã tỉnh khi cửa bị đẩy ra, nhưng vì buồn ngủ nên không mở mắt. Tiếng bước chân đến gần, trước mắt phủ xuống một bóng râm, hơi thở nam tính dễ chịu quen thuộc bao trùm lấy cô. Một cánh tay chống lên tay vịn ghế, che chắn phía trên người cô.
Ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt phẳng hàng lông mày đang hơi nhíu lại của cô, sờ sờ gương mặt, vén những sợi tóc con lòa xòa trên trán ra sau vành tai, mang theo cảm giác tê dại ngứa ngáy.
Hơi thở ấm nóng phả vào trán, tiếp đó là một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.
Hàng mi Diêu Viễn khẽ run, cuối cùng cũng mở mắt, đối diện với người vẫn chưa lùi ra xa. Hai người ở rất gần, có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Diêu Viễn đưa tay ôm lấy xương bả vai Thương Kha, giọng nói còn vương chút khàn khàn ngái ngủ, ghé vào tai Thương Kha thì thầm: “Anh muốn làm gì?”
Thương Kha nở nụ cười: “Muốn em mơ thấy anh.”
Ngón tay Diêu Viễn khẽ chạm vào chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên của người đàn ông, đôi mắt khẽ ngước lên: “Thực sự không phải do có sở thích đặc biệt nào hả?”
Thương Kha cười khẽ, chưa kịp đáp lại thì nghe Diêu Viễn nói tiếp: “Tốt bụng nhắc nhở một chút, rèm cửa chưa kéo đâu.”
Ánh mắt Thương Kha lập tức rút bớt lại cảm xúc: “Không có sở thích đó.”