Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 63

Trước Tiếp

Hai người thay dép ở huyền quan rồi bước vào trong. Căn hộ không nhỏ, kết cấu kiểu cũ với phòng khách rộng nhưng phòng ngủ lại hẹp. Nội thất còn rất mới, chưa có dấu vết người ở, trên bàn ăn đặt một nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút.

Thương Kha dẫn Diêu Viễn đi tham quan một vòng. Căn hộ có diện tích sử dụng hơn hai trăm mét vuông, vốn dĩ có bốn phòng, sau khi sửa lại thì đập thông một phòng, giờ còn lại ba.

Thương Kha giới thiệu: “Đây là phòng anh ở hồi nhỏ, bên cạnh là phòng của Thương Tuấn, còn phòng ngủ chính là của bố mẹ.”

Hai phòng ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ, chăn ga gối đệm trải phẳng phiu. Diêu Viễn khẽ nhếch môi cười.

Tham quan phòng ốc xong, Diêu Viễn rửa tay rồi bước ra. Thương Kha đang pha nước chấm, tay áo hoodie xắn lên đến khuỷu tay. Bàn hơi thấp nên anh phải khom lưng. Trong không khí tràn ngập mùi thơm mằn mặn đặc trưng của sốt sa tế. Phòng ăn có cửa kính sát đất, nhìn ra ngoài có thể thấy cành lá cây long não đung đưa trong gió.

Thương Kha nói: “Mùa đông ăn lẩu là tuyệt nhất.”

Diêu Viễn cười đáp: “Được thôi.”

Mùa đông ở Thâm Quyến cũng chỉ tựa như mùa xuân thu ở Nam Giang.

Thương Kha đưa đũa cho Diêu Viễn, pha cho cô một bát sốt cay và một bát nước chấm tiêu chuẩn truyền thống của lẩu bò Triều Châu. Anh nhờ Tôn Hoành đặt đồ ăn, Tôn Hoành hỏi ăn gì, anh bảo phải vừa ăn được cay vừa không cay, lại phải có đặc sắc địa phương. Tôn Hoành nghe xong mà muốn ngất luôn, Thâm Quyến thì đào đâu ra món ăn đặc sắc của địa phương, đành gợi ý lẩu bò Triều Châu.

Những lát thịt bò nhúng vào nồi nước dùng trong tám giây rồi vớt ra, thịt vẫn còn chút màu hồng, hương vị tươi mềm. Bữa lẩu này Diêu Viễn ăn rất thỏa mãn, trán và lưng lấm tấm mồ hôi. Thương Kha giảm nhiệt độ điều hòa xuống một chút, bật hệ thống khí tươi lấy gió ngoài.

Ăn xong, Thương Kha dọn dẹp bàn lẩu, cất đồ ăn thừa vào tủ lạnh. Nhìn động tác làm việc nhà thành thục của anh, Diêu Viễn trêu chọc: “Con trai đi du học mà biết nấu ăn chắc đắt giá lắm nhỉ?”

Thương Kha nhìn cô hai giây rồi chợt hỏi: “Em đi xem triển lãm nghệ thuật cùng ai?”

Diêu Viễn: “…”

Với sự hiểu biết của Thương Kha về Diêu Viễn, cô vốn không hứng thú với triển lãm nghệ thuật. Diêu Viễn đến San Francisco là vì việc công, rất dễ suy đoán ra là có người mời cô đi xem. Bàn chuyện công việc thì có cần thiết phải đi xem triển lãm nghệ thuật không?

Thương Kha bước tới ép sát Diêu Viễn cho đến khi lưng cô dán chặt vào tường không còn đường lui. Anh chống một tay lên tường, ánh mắt thâm trầm: “Để anh đoán xem, là bạn học cũ làm việc ở Thung lũng Silicon à?”

Diêu Viễn thực sự phục sát đất cái điểm quan tâm của Thương Kha, chuyện nọ xọ chuyện kia. Cô không trả lời, bàn tay phải linh hoạt luồn vào gấu áo hoodie của anh, trượt dọc ra sau lưng, chạm vào hõm eo của Thương Kha, cong ngón tay khẽ gãi nhẹ, tủm tỉm nhìn anh cười, trong mắt lấp lánh ánh sao, mím môi không nói.

Lồng ngực Thương Kha tê dại, người phụ nữ này đúng là muốn lấy mạng người ta mà. Chút lý trí ít ỏi còn sót lại khiến anh nắm chặt lấy bàn tay đang làm loạn kia trong lòng bàn tay mình: “Mau khai thật đi.”

Ánh mắt Diêu Viễn đong đầy ý cười, lảng sang chuyện khác: “Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé? Em ăn no quá.”

Thương Kha thuận tay xách túi rác ra ngoài. Xuống đến dưới lầu, Thương Kha định đi lấy xe, Diêu Viễn kéo anh lại: “Chẳng phải bảo là đi dạo sao?”

Thương Kha nói: “Đưa em sang công viên đối diện.”

Diêu Viễn đáp: “Ồ.”

Khu chung cư và công viên nằm tựa lưng vào nhau, khoảng cách đường chim bay rất gần, nhưng đi từ cổng khu chung cư sang cổng công viên lại phải vòng một đoạn đường rất dài.

Đã bảy giờ tối, xung quanh khu chung cư là khu công nghiệp và công viên đất ngập nước, người và xe đều thưa thớt. Diêu Viễn hạ cửa kính xe xuống.

Nhiệt độ rất dễ chịu, gió thổi vào mặt mang theo chút se lạnh. Diêu Viễn nghiêng người tì lên cửa sổ ngắm nhìn đường phố Thâm Quyến.

Quận Quang Minh không phồn hoa lộng lẫy bằng quận Nam Sơn, người cũng ít, thi thoảng mới thấy một hai người đeo tai nghe chạy bộ.

Khu vực này có ngành thiết bị y tế rất phát triển, tạo nên hiệu ứng cụm doanh nghiệp, từ đây đã sản sinh ra không ít doanh nghiệp ưu tú. Các thương hiệu dân tộc trong lĩnh vực thiết bị y tế đã dần chiếm lĩnh thị trường trung và cao cấp, vươn mình ra thế giới.

Diêu Viễn rất thích bầu không khí của thành phố này.

Thương Kha nói: “Hồi anh còn nhỏ khu vực này toàn là đất trống.” Ban đầu anh đá bóng trên bãi cỏ lớn ngay cổng khu chung cư, dần dần phải đi xa hơn một chút, bãi cỏ biến thành những tòa nhà cao tầng và nhà xưởng công nghiệp, lớn hơn chút nữa thì chỉ có thể đến sân vận động để đá bóng.

Diêu Viễn nói: “Thâm Quyến quả thực là thành phố thích hợp để ươm mầm các doanh nghiệp tư nhân và nuôi dưỡng các thương hiệu tự chủ.” Trong mắt cô, Thâm Quyến là thành phố mang dáng dấp của người trẻ tuổi: bao dung, cởi mở, tự do và đầy sáng tạo.

Diêu Viễn lại hỏi: “Tốt nghiệp xong anh đến thẳng Thượng Hải luôn sao?”

Thương Kha đáp: “Anh chưa từng nghĩ đến việc quay lại Thâm Quyến.”

Năm 2007, Quận mới Quang Minh được thành lập, sau khi quy hoạch và khai thác thì phát triển thần tốc. Trước đó, Quang Minh chỉ là một vùng nông thôn rộng lớn có núi có sông.

Chủ tịch Thương khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, cả ông và Lý Quần Phi đều rất bận rộn. Hồi tiểu học, Thương Kha và Thương Tuấn thay phiên nhau nấu bữa sáng, hôm nào lười quá thì xuống lầu mua bánh bao chiên. Cuộc sống gia đình thời tiểu học của họ là hình ảnh thu nhỏ của hàng vạn gia đình lao động bình thường ở Thâm Quyến, khoảng cách với các gia đình bình thường chỉ bắt đầu nới rộng sau khi lên cấp hai.

Đến cấp hai, mô hình cuộc sống bỗng nhiên thay đổi lớn. Chủ tịch Thương bắt đầu điều chỉnh phương pháp giáo dục hai cậu con trai. Thương Kha từ một cuộc sống tự do phóng khoáng bước vào giai đoạn có quy hoạch dài hạn hoàn chỉnh, mỗi phút mỗi giây đều có chuyên gia hướng dẫn.

Thương Tuấn từ nhỏ đã thâm trầm, làm những việc quái gở mà người khác không bắt bẻ được lỗi sai. Thương Kha không thích nghi được với sự thay đổi này nên đã làm loạn với gia đình vài lần. Chủ tịch Thương nói: “Quy hoạch hiện tại hoàn toàn dựa trên thiên phú và năng lực của con, chẳng phải con thích Vật lý sao? Còn gì không hài lòng nữa?”

Khi ấy Thương Kha chưa biết cái gì gọi là khuôn mẫu giáo dục tinh anh, chỉ cảm thấy rất khó chịu. Sự khó chịu ấy lên đến đỉnh điểm vào lúc chọn chuyên ngành thi đại học. Chủ tịch Thương cung cấp tài nguyên để anh phát huy năng lực, nhưng cũng dùng chính năng lực của anh để đào tạo ra một người thừa kế hợp quy cách mà ông cần, một người quán triệt ý chí của ông, đạt được sự công nhận của ông và trở thành một Chủ tịch Thương thứ hai.

Thương Kha hoàn toàn không có hứng thú với cái cuộc đời quái quỷ theo kiểu “nghi ngờ bố, thấu hiểu bố, rồi trở thành bố”. Khi sở hữu năng lực nhưng lại không thể phát huy theo ý muốn của mình, anh chỉ còn cách từ bỏ. Năm xưa anh không đủ khả năng để tự thành toàn cho bản thân, đến khi có khả năng thì lại lỡ mất thời cơ thích hợp. Vì vậy khi về nước chọn thành phố lập nghiệp, anh chưa từng cân nhắc đến Thâm Quyến.

Giờ đây cùng Diêu Viễn trở lại thành phố nơi mình sinh sống thuở nhỏ, những gai góc năm xưa trong lòng Thương Kha đã sớm không còn nữa.

Góc nhìn của Diêu Viễn về thành phố này cũng như những cảm nhận của anh, tất cả đều là một phần không thể thiếu của nơi đây.

“Doanh nhân thế hệ F2” không phải là một từ mang nghĩa xấu, nó chỉ là một từ trung tính, biểu thị một loại hoàn cảnh, một loại trách nhiệm. Anh sinh ra đã chiếm hữu nhiều tài nguyên hơn người khác, nên lẽ đương nhiên cũng phải đáp ứng nhiều kỳ vọng hơn, có yêu cầu cao hơn đối với bản thân. Năng lực và các mối quan hệ hiện tại của anh trong ngành tài chính vẫn không thể tách rời khỏi thế hệ cha chú. Khoản tiền đầu tiên anh kiếm được trên thị trường chứng khoán cũng là nhờ An Ảnh Medical. Chi bằng cứ dùng chính những tài nguyên và mối quan hệ này để làm những việc mà mình thực sự muốn làm.

Thương Kha nắm lấy tay Diêu Viễn, ngón cái nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay cô: “Diêu Viễn, anh có một cảm giác rất không chân thực.”

Diêu Viễn nắm lại bàn tay Thương Kha, đóng cửa sổ xe rồi nhìn sườn mặt anh: “Không chân thực ở chỗ nào?”

Vừa khéo đèn báo xăng bật sáng, Thương Kha lái xe vào trạm xăng gần nhất, dừng xe, tắt máy.

Anh không mang tiền mặt cũng chẳng có thẻ xăng, bèn mở cửa xuống cửa hàng tiện lợi để thanh toán. Lúc đi ngang qua kệ hàng, ánh mắt anh dừng lại ở một món đồ nào đó trong chốc lát.

Đổ xăng xong, xe đỗ lại ở cổng công viên, đi bộ vào trong không xa lắm.

Những mảng lớn cây thủy sam bao quanh một hồ nước nhỏ, trên mặt hồ trôi nổi một chiếc thuyền trắng, hồ nước này thông với sông Đại Phi.

Ánh trăng phản chiếu xuống mặt hồ, từng vòng sóng nước lan tỏa ra xa, cảnh đêm đẹp vô cùng.

Thương Kha bước tới nói: “Đưa em đi chèo thuyền.”

Diêu Viễn hỏi: “Anh biết chèo thuyền không đấy?”

Thương Kha kéo chiếc thuyền lại gần: “Nếu em rơi xuống nước thì anh vẫn cứu được.”

Diêu Viễn bật cười. Lần đầu tiên gặp Thương Kha cô đã từng suy đoán những đường nét cơ bắp của anh có thể là do thường xuyên bơi lội, cô rất muốn xem anh bơi.

Thương Kha hỏi: “Cười gì thế?”

Diêu Viễn lắc đầu, chợt nhớ đến một chuyện khác: “Em có cần thiết phải đến thăm Chủ tịch Thương không?”

Thương Kha bước lên thuyền. Chiếc thuyền rất sạch sẽ, có hai mái chèo. Anh đưa tay về phía Diêu Viễn, suy nghĩ nghiêm túc rồi nói: “Anh thấy là có, Chủ tịch Thương cũng cần biết liệu việc này có đáng để ông ấy giúp hay không.”

Diêu Viễn nắm lấy tay anh, một chân bước xuống thuyền. Trọng tâm thay đổi khiến thân thuyền tròng trành, Thương Kha bước lên phía trước một chút để giữ thăng bằng cho thuyền, Diêu Viễn lúc này mới bước hẳn lên.

Diêu Viễn nói: “Anh sắp xếp đi.”

Thương Kha chèo thuyền rất vững, gió đêm thổi hiu hiu, con thuyền từ hồ nhỏ trong công viên đi ra nhánh sông Đại Phi.

Hai bên bờ là hàng cây kèn hồng, biểu tượng lãng mạn của mùa đông Thâm Quyến. Từng chùm hoa chuông màu hồng tím phủ đầy cành cây, tựa như một giấc mộng màu tím phấn.

Gió hồ thổi qua mặt nước làm dấy lên từng đợt sóng lăn tăn, con thuyền nhỏ trôi theo dòng nước.

Phía Diêu Viễn ngồi ngược chiều dòng chảy, Thương Kha vươn tay ra: “Ngồi sang bên này đi.”

Diêu Viễn đưa tay cho anh, đứng dậy từ từ di chuyển qua, ngồi xuống phía trước Thương Kha. Thương Kha ôm cô từ phía sau, bàn tay to lớn bao trọn lấy tay cô, má kề sát má cô.

Thuyền trôi về phía trước, những tòa nhà đèn đuốc sáng trưng dần ló dạng sau công viên được xây dựng nương theo sườn núi, khung cảnh nửa là thành phố, nửa là núi đồi.

Bầu trời phía gần núi ửng lên một mảng màu hồng nhạt, phía trên cao là nền trời đêm chuyển từ xanh nhạt sang xanh thẫm, hai gam màu va chạm vào nhau một cách táo bạo nồng nhiệt.

Trên hành lang ven hồ của công viên, có ca sĩ đường phố đang hát bài City of stars.

City of stars
Thành phố ngàn sao

Are you shining just for me
Liệu ánh sáng kia có dành riêng cho tôi không?

City of stars
Thành phố ngàn sao

There’s so much that I can’t see
Còn quá nhiều điều tôi không thể tìm thấy

Who knows
Nào ai biết được

I felt it from the first embrace I shared with you.
Tôi đã cảm nhận được điều đó ngay từ cái ôm đầu tiên trao em.

Đi thêm một đoạn trên nhánh sông Đại Phi, khung cảnh bất ngờ thay đổi. Những con hẻm cũ kỹ tối tăm hiện ra không báo trước, tiếp đó là những tòa nhà xây dở chưa cất nóc, những nhà xưởng công nghiệp bị bỏ hoang.

Những khối kiến trúc bê tông cốt thép cao hơn ba mươi tầng đứng sừng sững, trông đầy vẻ âm u lạnh lẽo trong màn đêm.

Đây là mặt tối của thành phố này.

Trong lòng nghĩ gì sẽ nhìn thấy cái đó.

Thương Kha nói: “Đó là những tàn tích của cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008. Có một khoảng thời gian anh không liên lạc được với gia đình, lúc đó An Ảnh Medical cũng suýt chút nữa phải phá sản thanh lý. Sau này anh luôn suy nghĩ xem mình có thể làm được gì.”

Trong những nhà xưởng công nghiệp bỏ hoang này từng có những nhà cung cấp cốt lõi của An Ảnh Medical. Trước khi ra nước ngoài vào năm 2006, anh đã bán hết cổ phiếu nên không bị ảnh hưởng bởi sự sụp đổ của thị trường chứng khoán năm 2008. Nghĩ đi nghĩ lại xem mình có thể làm gì, cuối cùng anh chọn cách kiếm tiền và bắt đầu điên cuồng nghiên cứu thị trường tài chính.

Thời học cao học, công ty game của một người bạn học mà anh đầu tư đã niêm yết trên sàn Nasdaq, cá nhân anh thu về khoản tiền mặt từ cổ phần lên tới hơn sáu trăm triệu tệ. Chỉ có điều khi đó An Ảnh Medical đã bước vào quỹ đạo phát triển lành mạnh và tăng tốc.

Thương Kha nói: “Em có nhìn thấy tòa nhà xưởng ba tầng mái bằng với bốn góc bo tròn kia không?”

Diêu Viễn nhìn theo ánh mắt anh rồi gật đầu.

Thương Kha kể: “Tòa nhà xưởng đó năm xưa chuyên sản xuất thiết bị nội soi y tế, sản phẩm làm rất tốt. Nhà xưởng rất rộng, tầng ba được mở ra làm sân cầu lông, anh và Diệp Đạo Sinh thường xuyên đến đó đánh cầu. Năm 2008 bị đứt gãy chuỗi vốn nên phá sản.”

Anh và Diệp Đạo Sinh từng lẻn vào dây chuyền sản xuất để xem, mức độ tự động hóa của dây chuyền thời đó đã rất cao. Giờ nhìn lại, trình độ kỹ thuật, năng lực bằng sáng chế và trình độ quản lý của doanh nghiệp thiết bị nội soi y tế đó đều thuộc hàng tốt nhất, hai chữ “đáng tiếc” không đủ để diễn tả hết.

Anh nói tiếp: “Thiết bị nội soi y tế nội địa cho đến tận bây giờ vẫn đang chật vật tìm đường đột phá.”

Các thương hiệu độc quyền nước ngoài đã xây dựng những hào lũy kỹ thuật vững chắc bằng bằng sáng chế, thông qua mạng lưới đào tạo dịch vụ và hệ thống đại lý phân phối để ngăn chặn chính xác các thương hiệu nội địa. Thương hiệu nội địa mãi loay hoay ở thị trường cấp thấp, khoảng cách trong mười năm qua ngày càng nới rộng.

Diêu Viễn từng hỏi Thương Kha tại sao không làm thực nghiệp, đêm nay cô đã có câu trả lời cho riêng mình.

Thành phố này đã ươm mầm vô số doanh nghiệp và cũng chứng kiến vô số doanh nghiệp ngã xuống.

Trong số đó có không ít doanh nghiệp và doanh nhân ưu tú.

Những doanh nghiệp ấy vốn dĩ có cơ hội trưởng thành, phát triển, lớn mạnh, đột phá và vươn ra thế giới.

Đôi khi chỉ là sai một ly đi một dặm.

Đó chính là sơ tâm khi thành lập Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ.

Xuất phát từ chàng trai Thương Kha năm hai mươi tuổi, tự hỏi mình có thể làm gì cho các doanh nghiệp thực thể.

Đó cũng là lý tưởng và hoài bão của anh.

Diêu Viễn nhìn sang Thương Kha. Cô nghĩ, cô đã nhìn thấy anh, quá khứ của anh, hiện tại của anh, và cả hành trình tâm thức của anh.

Những điều này cũng thu hút cô mạnh mẽ.

Gió thổi mặt hồ gợn sóng, đó cũng là những gợn sóng trong lòng cô.

  1. “City of Stars” là ca khúc nổi tiếng trong phim nhạc kịch La La Land (2016), do Justin Hurwitz sáng tác nhạc, còn Benj Pasek and Justin Paul viết lời, được thể hiện bởi Ryan Gosling và Emma Stone, giành giải Oscar và Quả cầu vàng cho Ca khúc gốc hay nhất.
  2. Sàn Nasdaq (National Association of Securities Dealers Automated Quotation System) là sàn giao dịch chứng khoán điện tử lớn thứ hai tại Mỹ, nổi tiếng là nơi niêm yết của các ông lớn công nghệ như Apple, Microsoft, Amazon, Google (Alphabet), được thành lập năm 1971.
Trước Tiếp