Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diêu Viễn đã ở Thâm Quyến được hai ngày, còn hai ngày nữa là đến lịch hẹn với Ngô Tác Thanh.
Diêu Viễn cùng Chu Châu đi xem xét các vấn đề phát sinh tại hiện trường, trong lòng thầm tính toán xem bao giờ Thương Kha mới đến Thâm Quyến. Tốt nhất là trước khi gặp Ngô Tác Thanh, cô nên đồng bộ tình hình với Thương Kha để nhờ Chủ tịch Thương giúp đỡ.
Vừa từ phân xưởng ra thì thấy tin nhắn của Thương Kha, cô liền nhắn lại.
Ngay sau đó, Thương Kha gọi video call tới. Cô bấm nghe, môi trường bên phía Thương Kha khá ồn ào, phía sau là một góc phố nhỏ với đủ loại hàng quán ăn vặt, khói lửa nghi ngút đậm chất đời thường.
Diêu Viễn hỏi: “Anh đang ăn đêm ở ngoài à?”
Thương Kha đáp: “Đang ăn đồ nướng với hai người bạn, sắp về rồi.”
Qua video có thể thấy chiếc đĩa trước mặt Thương Kha sạch bong, gần như chưa động đũa. Diêu Viễn định nói gì đó thì gương mặt Tạ Triết Tây xuất hiện trên màn hình.
Lần trước ăn cơm Tạ Triết Tây chỉ gặp Diêu Viễn vội vàng một lần. Bao nhiêu năm nay bên cạnh Thương Kha mới xuất hiện một bóng hồng, lại còn vì người ta mà đuổi tới tận Nam Giang, chuyện này quả thực quá hiếm thấy.
Tạ Triết Tây rất nhiệt tình, thuộc kiểu người dễ làm quen, anh ấy ghé sát lại: “Chào Diêu Viễn, hoan nghênh cô lại đến Thượng Hải ăn cơm, nếu không rảnh thì mời tôi đến Nam Giang ăn cũng được.”
Diêu Viễn thầm nghĩ người này nhiệt tình quá mức, mất vài giây cô mới nhớ ra tên của gương mặt này, đồng thời cũng nhớ tới một chuyện khác. Cô nói: “Tôi từng xem tác phẩm của anh ở San Francisco.”
Tạ Triết Tây nghe Diêu Viễn nói từng xem tác phẩm của mình, lập tức có cảm giác như tha hương ngộ cố tri. Sau khi về nước, Tạ Triết Tây đi từ Kinh Châu đến Thượng Hải, đã lâu lắm rồi không được thảo luận về nghệ thuật. Giờ anh ấy là một đầu bếp, bạn bè xung quanh không làm thực nghiệp thì cũng làm tài chính.
Diêu Viễn nhìn có vẻ là kiểu phụ nữ lạnh lùng IQ cao, chẳng có mấy tế bào lãng mạn văn nghệ, không ngờ lại từng xem tác phẩm của anh ấy, điều này khiến anh ấy quá đỗi bất ngờ: “Cô xem tác phẩm nào?”
Diêu Viễn đáp: “Tác phẩm “Tồn tại và Hư vô” trong triển lãm chủ đề Công nghệ và Nghệ thuật do Kunliya tổ chức.”
Bình thường Diêu Viễn sẽ không đi xem triển lãm nghệ thuật. Một năm trước, Công nghệ Ba Quang muốn mở văn phòng đại diện ở Thung lũng Silicon, cô tìm một người đàn anh đang khởi nghiệp ở đó để tìm hiểu tình hình. Đàn anh nói vừa khéo có hai vé xem triển lãm nghệ thuật, rủ cô vừa xem vừa trò chuyện.
Nhìn thấy tác phẩm ấy, đàn anh bảo anh ấy rất thích người nghệ sĩ này, tác phẩm thảo luận về hình thức và ranh giới của sự tồn tại. Cô không ngờ hình thức thể hiện của nghệ thuật lại phong phú đến mức đó. Đầu tiên là một bức tranh vẽ những bong bóng xà phòng rực rỡ sắc màu trên diện rộng, những bong bóng dùng ánh sáng và bóng tối để hiển thị trong không gian, hư hư thực thực, sau đó biến mất vào màn hình điện tử đối diện. Trên màn hình hiện ra dòng chữ “Biến mất hay Tồn tại”, cuối cùng có đề tên Tạ Triết Tây, bên dưới tác phẩm là phần giới thiệu nghệ sĩ kèm ảnh chụp.
Tác phẩm theo chủ nghĩa hiện sinh này cũng là một trong những tác phẩm tâm đắc nhất của Tạ Triết Tây, anh ấy hứng thú hỏi: “Cô thấy thế nào?”
Thương Kha lần đầu tiên gọi video với Diêu Viễn mà bị Tạ Triết Tây chắn ngang nói mãi không dứt, sự kiên nhẫn của anh có hạn, bèn cắt ngang cuộc đối thoại: “Thấy chẳng ra sao cả.”
Tạ Triết Tây quay đầu lại lườm: “Tao có hỏi ý kiến mày đâu.”
Diêu Viễn nhìn hai người đấu võ mồm, trong mắt hiện lên nét cười khi nhìn màn hình. Đó là một quán ăn dựng lều nhựa trong suốt bán lộ thiên, phía sau lưng Thương Kha, bên kia đường có một tiệm mì xào làm ăn rất phát đạt, không ít người đang xếp hàng. Bàn ghế kê vỉa hè chật kín người, họ mặc đủ loại màu sắc đồng phục công nhân, nhìn là biết nhân viên các nhà máy lân cận.
Chỉ có một bàn trong số đó là những người mặc áo phao đen, đội mũ lưỡi trai. Ánh mắt Diêu Viễn quét qua rồi quay lại nhìn kỹ trong hai giây, bỗng nhiên cô nói: “Thương Kha, anh chuyển camera sau đi, hướng mười giờ sau lưng anh.”
Thương Kha và Tạ Triết Tây đều nhìn về phía Diêu Viễn. Nghe vậy Thương Kha chuyển đổi camera, ngay lập tức phát hiện trong khung hình, ở góc phố đối diện có hai gã đàn ông thi thoảng lại liếc trộm về phía này.
Tạ Triết Tây chửi thề: “Mẹ kiếp.”
Diêu Viễn hỏi: “Cần em giúp anh báo cảnh sát không?”
Thương Kha đáp: “Không cần, bọn anh xử lý trước đã.”
Cúp máy xong, Diêu Viễn nghĩ có lẽ phía Thương Kha gặp chút rắc rối, chưa chắc đã đến Thâm Quyến nhanh được. Bên này hẹn Ngô Tác Thanh vào ngày kia, chi bằng cô bay một chuyến sang Kinh Châu tìm Thương Kha.
Cô đặt vé máy bay đi vào sáng sớm hôm sau trên điện thoại, chẳng hiểu do tâm lý gì mà trước khi đi cô không nói với Thương Kha.
Bay từ Thâm Quyến đến Kinh Châu chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ. Vừa xuống máy bay, cô gọi điện cho Thương Kha: “Thương Kha, em đang ở sân bay Kinh Châu.”
Thương Kha nhận được điện thoại khi vừa hạ cánh xuống sân bay Thâm Quyến. Đêm hôm qua rời khỏi quán đồ nướng, Tạ Triết Tây đi trước, những kẻ theo dõi thấy Tạ Triết Tây đi thì không quan tâm, rõ ràng mục tiêu là nhắm vào Vương Khiên.
Vương Khiên độc thân sống ở khu chung cư gần nhà máy, Thương Kha đưa anh ấy về tận dưới nhà, đám người theo dõi cũng rút lui.
Tạ Triết Tây từ trong bóng tối bước ra, chỉ về tòa nhà chếch đối diện bảo có đồng bọn. Thương Kha gọi điện bảo Vương Khiên xuống đi về phía quán đồ nướng, một lúc sau đám người theo dõi lại xuất hiện bám theo, lúc này họ mới báo cảnh sát. Cảnh sát tóm gọn kẻ theo dõi, đồng thời bắt được cả kẻ đang lén lút giám sát trong tòa nhà đối diện khu nhà Vương Khiên.
Những việc còn lại giao cho Vương Khiên xử lý, trong lòng Thương Kha nhớ thương chuyện của Diêu Viễn nên sáng sớm tinh mơ đã bay về Thâm Quyến.
Nghe tin Diêu Viễn đang ở Kinh Châu, Thương Kha im lặng, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, chỉ muốn mau chóng được gặp người, anh lập tức quay đầu bước đi.
Anh nói vào điện thoại: “Diêu Viễn, anh vừa đến Thâm Quyến, em đợi ở đó, anh về ngay.”
Sân bay Kinh Châu rất nhỏ, sảnh chính là một dải dài đối diện với một bãi đậu xe lớn. Diêu Viễn đứng trong sảnh, cảm thấy vô cùng buồn bực.
Thời đại thông tin phát triển thế này mà vẫn xảy ra chuyện dở khóc dở cười như vậy, không xác nhận lịch trình với đối phương mà đã bay đến thành phố của người ta, kết quả là lướt qua nhau trong gang tấc.
Diêu Viễn nói: “Thương Kha, anh đừng quay lại, cứ đợi em ở Thâm Quyến.”
Cúp điện thoại xong, cô mua vé máy bay chuyến gần nhất quay lại Thâm Quyến. Ừ, coi như đóng góp doanh thu cho hãng hàng không, ai cũng có trách nhiệm.
Kết quả chuyến bay sớm nhất về Thâm Quyến lại bị hoãn mấy tiếng đồng hồ, Diêu Viễn phải vạ vật chờ đợi ở sân bay.
Về đến sân bay Thâm Quyến thì trời đã chập choạng tối. Sau một ngày dài vất vả ngược xuôi, vừa bước ra khỏi lối đi VIP, cô đã nhìn thấy Thương Kha ngay lập tức. Anh mặc chiếc áo hoodie màu đen, cổ áo lộ ra chút viền trắng, trên cổ đeo tai nghe, tóc hơi rối, dáng vẻ tùy tính tự tại. Bước chân của Diêu Viễn bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Lần này đến Thâm Quyến, cảm giác của Diêu Viễn rất khác lạ. Thâm Quyến là nơi Thương Kha sinh ra và lớn lên.
Thành phố trẻ trung tràn đầy sức sống này vừa nuôi dưỡng nên những doanh nghiệp dân tộc đẳng cấp thế giới, lại vừa sở hữu cụm doanh nghiệp chuỗi cung ứng điện tử tiêu dùng với các khâu gia công chế tạo đầy đủ nhất.
Thương Kha sinh trưởng tại thành phố cởi mở, bao dung và thực tế này, tính cách của anh cũng hòa quyện những đặc chất của chính nơi đây.
Hai người nhìn nhau cười không kìm được, khóe miệng cứ thế cong lên. Thương Kha đón lấy túi máy tính của Diêu Viễn, một tay ôm nhẹ lấy cô: “Em có mệt không?”
Sự sốt ruột chờ đợi ở sân bay, nỗi mệt mỏi sau chặng đường dài dường như được xoa dịu trong khoảnh khắc này. Diêu Viễn đáp: “Cũng ổn. Chuyện ở Kinh Châu giải quyết xong chưa?”
Thương Kha nói: “Ừ, để em phải đợi lâu rồi.”
Diêu Viễn khẽ cười: “Không sao, chỉ là… hơi nhớ anh.”
Bước chân Thương Kha dừng lại. Anh nhìn Diêu Viễn một cái, rồi lại nhìn thêm cái nữa. Cả người anh như có luồng điện chạy qua, tê dại từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, trong lòng như đang bắn pháo hoa màu hồng.
Đến bãi đậu xe, Tôn Hoành mang đến một chiếc xe của Thương Tuấn. Cách mở cửa xe khá đặc biệt khiến Diêu Viễn phải nhìn kỹ vị trí nút bấm.
Thương Kha nói: “Dây an toàn xe này hơi khó thắt, để anh giúp em nhé?”
Nói rồi anh cúi người ghé sát lại. Khung cảnh này sao mà quen thuộc thế. Diêu Viễn đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của anh, thuận tay sờ lên những cọng râu lởm chởm trên mặt Thương Kha.
Thương Kha đành ấn Diêu Viễn vào ghế, hôn cô một lúc lâu. Diêu Viễn vòng tay qua cổ anh, nhiệt tình đáp lại.
Hơi thở và nhịp tim đều loạn nhịp, tiếng th* d*c trở nên nặng nề.
Giờ đây anh đã quá quen với việc hôn cô, cứ hễ lại gần là y như hai viên đá lửa cọ vào nhau tóe lửa.
Tay Thương Kha nâng khuôn mặt Diêu Viễn, mổ nhẹ từng cái hôn, giọng khàn khàn: “Anh muốn mời em về nhà anh.”
Gương mặt Diêu Viễn áp vào lòng bàn tay anh, tư thế này khiến cô thấy rất thoải mái. Cô chẳng nghe rõ anh nói gì, chỉ gật đầu theo quán tính.
Thương Kha dùng ngón cái lau đi vệt nước trên môi cô, ấn chốt dây an toàn rồi lùi lại.
Chiếc xe lao ra khỏi hầm để xe tối tăm, hòa vào đường phố Thâm Quyến về đêm, dòng người tấp nập, đèn đuốc sáng trưng.
Diêu Viễn bỗng sực tỉnh, giọng cao lên hẳn: “Cái gì? Về nhà anh á?”
Thương Kha lái xe từ sân bay đi thẳng về hướng quận Quang Minh. Nơi anh muốn đưa Diêu Viễn đến không phải là nhà hiện tại ở Vịnh Thâm Quyến, mà là ngôi nhà thời thơ ấu. Nhà máy của An Ảnh Medical ban đầu đặt tại quận Quang Minh, trước năm lớp 12 anh đều sống ở đó.
Năm lớp 10, An Ảnh Medical bắt đầu xây dựng trụ sở chính ở quận Nam Sơn, đến năm lớp 12 cả nhà mới chuyển về Vịnh Thâm Quyến. Thời gian Thương Kha sống ở Vịnh Thâm Quyến rất ngắn, ký ức tuổi thơ về Thâm Quyến của anh đều gắn liền với quận Quang Minh.
Quận Quang Minh có rất nhiều công viên đất ngập nước, trời cao đất rộng, không khí trong lành, được coi là khu vực khá yên tĩnh và ít người ở Thâm Quyến. Sau một thời gian sống ở Khu công nghiệp Nam Giang, Thương Kha cảm thấy môi trường ở đó có nét tương đồng với quận Quang Minh, rất dễ sống.
Chiều nay trong lúc đợi Diêu Viễn ở sân bay, anh đã cho người đến dọn dẹp căn hộ ở quận Quang Minh. Đồ đạc hồi nhỏ của anh phần lớn vẫn còn ở đó. Căn hộ nằm trong một khu chung cư cũ thấp tầng, có chút niên đại, không có hầm để xe ngầm, sau này đã được sửa sang lại một lần.
Khu chung cư nằm gần công viên đất ngập nước. Cái hồ nhỏ trong công viên chính là nơi anh hay đi bắt cá hồi bé. Hai năm trước cải tạo lại, người ta lắp đặt hệ thống lọc nước tuần hoàn, thả thuyền du ngoạn trên hồ, nhưng vẫn giữ lại cảnh quan nguyên sinh, dọn sạch lòng hồ, làm rất có tâm và rất đẹp.
Anh không giải thích, trưng ra vẻ mặt vô tội trêu chọc cô: “Chẳng phải em bảo muốn đến thăm Chủ tịch Thương sao?”
Diêu Viễn liếc nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển, trợn tròn mắt: “Bây giờ á? Gấp thế sao? Em đâu nhất thiết phải đến thăm trực tiếp đâu.”
Chu Châu đã tra ra hội sở của Ngô Tác Thanh ở Hoàn Thành được dùng để rửa tiền, một công cụ vỏ rỗng rất đỗi quen thuộc, kinh doanh chẳng có lãi nhưng dòng tiền ra vào lại cực lớn. Ngô Tác Thanh cần rửa tiền gì chứ, chẳng qua là tiền hối lộ mà thôi. Phía Diêu Viễn đang định gài bẫy ông ta.
Vừa muốn gài bẫy lại vừa muốn thu hẹp phạm vi ảnh hưởng, cái bẫy này chỉ nhắm vào cá nhân Ngô Tác Thanh chứ không nhắm vào nhà máy Hoa Đạt, bởi xé rách mặt với khách hàng thì không làm ăn gì được nữa. Sau khi xong việc cần mời một người trung gian có uy tín tại địa phương đứng ra hòa giải.
Diêu Viễn nghĩ đi nghĩ lại, người thích hợp nhất chính là Chủ tịch Thương. Ông có uy tín rất cao trong giới thực nghiệp, An Ảnh Medical hoạt động ở Thâm Quyến hơn ba mươi năm tiếng tăm lừng lẫy. Thương Kha lại vừa khéo là cổ đông của Công nghệ Ba Quang, vì thế mới để Trần Nhược Hư đứng ra tìm Thương Kha.
Chủ tịch Thương nể mặt Thương Kha giúp đỡ việc này là đủ rồi, còn chuyện Diêu Viễn có cần đến thăm hay không, cô thấy sao cũng được, hoàn toàn nghe theo ý kiến của Thương Kha.
Thương Kha mỉm cười: “Đúng là hơi muộn, vậy mai chúng ta đi.”
Diêu Viễn: “…”
Cô cứ cảm thấy có gì đó sai sai, chuyện đến thăm Chủ tịch Thương mà nói đổi là đổi được ngay sao?
Trời đã tối muộn, Thương Kha sợ Diêu Viễn đói nên gọi điện đặt đồ ăn giao tới. Xe xuống cao tốc vào quận Quang Minh, hai bên đường trồng đầy cây hợp hoan cao lớn, cành lá sum suê đung đưa trong gió. Đi qua công viên đất ngập nước, chạy thẳng về phía Bắc là đến khu chung cư.
Xe đỗ vào bãi đỗ trên mặt đất trước tòa nhà. Khu chung cư mang đậm dấu ấn thời gian, cây cối xanh tốt, thấm đẫm phong vị đời thường. Diêu Viễn đứng dưới lầu ngước nhìn lên: “Đây là đâu vậy?”
Thương Kha đáp: “Nơi anh sống hồi nhỏ.”
Diêu Viễn theo Thương Kha lên tầng ba, anh nhập mật mã mở cửa, trong căn hộ đèn vẫn đang sáng.