Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ứng Liên, trưởng phòng bộ phận Thu mua, gọi điện hẹn lịch với Diêu Viễn. Nhà cung cấp RV Vision muốn đến bồi lễ xin lỗi.
Diêu Viễn nói không cần xin lỗi, chỉ cần bù đủ hai triệu tệ tiền chênh lệch và cam kết không tái diễn là được. Ứng Liên báo lại rằng trụ sở chính bên Nhật cử người sang bàn chuyện hợp tác lâu dài, ngỏ ý muốn gặp đối tác của Ba Quang.
Diêu Viễn bảo hẹn gặp ở nhà hàng gần công ty. Tối đến, Ứng Liên cho xe đón Diêu Viễn, đi cùng còn có một kỹ sư thu mua trẻ tên Chu Ngọc Lâm, phụ trách mảng cảm biến trong bộ phận.
Chu Ngọc Lâm cười lộ hai chiếc răng khểnh: “Em chào chị Diêu Viễn.”
Diêu Viễn nói: “Gọi Diêu Viễn là được rồi.”
Nhân sự công ty vượt quá hai trăm người, Diêu Viễn không nhớ hết mặt nhân viên cấp dưới, có nhìn thấy tên cũng không ghép được vào người.
Đến nhà hàng, đại diện Nhật Bản là Sanji cùng người phụ trách văn phòng Thượng Hải ra đón từ xa, nhiệt tình chào hỏi và mời Diêu Viễn ngồi ghế chủ tọa.
Mọi người tán gẫu vài câu xã giao. Ứng Liên nói: “Tháng Ba đi Tokyo mà vẫn phải mặc áo phao, thế mà trẻ con mẫu giáo bên đó toàn mặc quần đùi.”
Sanji giải thích: “Đó là điểm rất quan trọng trong giáo dục gia đình Nhật Bản, trẻ em cần được rèn luyện thể chất và tinh thần mạnh mẽ từ nhỏ.”
Ứng Liên không hiểu lắm mối quan hệ logic giữa sự mạnh mẽ và việc để đầu gối bị lạnh, chắc lại là vấn đề rào cản ngôn ngữ rồi.
Sanji cầm thực đơn rượu hỏi Ứng Liên ngồi bên cạnh: “Tổng giám đốc Diêu có uống rượu không?”
Ứng Liên đáp: “Gọi nước ngô thôi.”
Đồ ăn lên, mọi người cùng uống nước ngô. Sanji phân trần chuyện giảm giá là cực chẳng đã, do nhà cung cấp cảm biến TE bên Mỹ ép giá rất thấp, phía Mỹ dọa nếu RV không giảm giá thì năm sau sẽ cắt hợp đồng.
Diêu Viễn nói: “Ông giảm giá thì năm sau cũng chưa chắc đã được dùng tiếp đâu.”
Sanji nói: “Chỉ cần Ba Quang không dùng cảm biến TE, Đặc Duy Trí Tuệ bên kia cũng chưa thể dùng cảm biến TE nhanh như vậy được.”
Diêu Viễn đáp: “Dự án X2y dùng RV, còn X3y phải xem các ông làm thế nào đã, phía SOLA đang nghiêng về TE.”
Sanji nâng ly nước ngô kính Diêu Viễn: “Chúng tôi có thể đảm bảo Ba Quang nhận được mức giá và dịch vụ tốt nhất tại Trung Quốc. Gần đây chúng tôi đang nghiên cứu một tính năng hoàn toàn mới, có thể vượt qua TE. Khi nào Tổng giám đốc Diêu có thời gian, mời sang trụ sở Nhật Bản tham quan vũ khí bí mật của chúng tôi và cho chút ý kiến.”
Diêu Viễn mỉm cười, để lời nói của Sanji lửng lơ trong không khí một lúc, im lặng vài giây.
Ứng Liên lên tiếng chốt hạ: “Bên các ông cứ trả lại hai triệu trước đã.”
Diêu Viễn cầm đũa. Mâm xoay dừng lại trước mặt cô đúng món cô vừa gắp hai lần. Diêu Viễn tưởng trùng hợp, nhưng mấy món sau vẫn y như vậy.
Cô liếc nhìn Chu Ngọc Lâm ngồi ở vị trí ngoài cùng chuyên giữ bàn xoay. Cậu chàng là kiểu “sunshine boy”, ân cần rót nước, thi thoảng đỡ lời để câu chuyện không bị rơi vào khoảng lặng.
Diêu Viễn tuy không thích nhân viên để tâm quá nhiều vào mấy chuyện này, nhưng quả thực cũng đã chú ý đến cậu nhân viên trẻ tuổi. Cô nhớ tên cậu ta hình như là Chu Ngọc Lâm.
Nếu nhớ không nhầm thì giữa Ứng Liên và Chu Ngọc Lâm còn cách một cấp quản lý nữa. Cảm biến tuy mua số lượng không lớn, chủng loại không nhiều nhưng giá trị cao, không hiểu sao Ứng Liên lại dẫn Chu Ngọc Lâm đi gặp nhà cung cấp.
Sau bữa cơm này, hai trăm triệu coi như đã được hoàn trả. Sanji còn đề xuất tính năng mới có thể ký thỏa thuận chiến lược với Ba Quang, ưu tiên cho Ba Quang sử dụng trên thị trường. Diêu Viễn đồng ý khi nào rảnh sẽ đi Tokyo một chuyến.
Về đến công ty, Diêu Viễn và Ứng Liên đứng nói chuyện vài câu ở bãi đỗ xe, cả hai đều không để ý ánh mắt Chu Ngọc Lâm vẫn luôn dán chặt vào người Diêu Viễn.
Tuần này Diêu Viễn hầu như toàn rời công ty lúc hơn mười giờ tối, mỗi ngày ngủ khoảng bảy tiếng.
Sáng nay bảy giờ cô ra khỏi nhà, mặc đồ thể thao, đeo tai nghe xuống lầu chạy bộ. Ra khỏi sảnh thì dây giày bị tuột, cô bước ra lề đường ngồi xổm xuống buộc lại dây giày, không nhìn thấy Thương Kha đang mặc bộ đồ thể thao màu trắng, tay cầm ván trượt đứng cách đó không xa.
Hai ngày nay Thương Kha không liên lạc với Diêu Viễn, anh bận rộn thực hiện chính sách thu hút đầu tư mà khu công nghiệp đưa ra. Khu công nghiệp cấp hai mươi mẫu đất theo tiêu chuẩn thực nghiệp, có thể xây dựng nhà xưởng công nghiệp hoặc tòa nhà văn phòng thương mại.
Nhà xưởng công nghiệp có tỷ suất hoàn vốn cao hơn tòa nhà văn phòng. Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ không dùng đến nhà xưởng lớn nhưng cũng không thể lãng phí chính sách đất đai tốt thế này. Anh lấy đất dự định xây xưởng công nghiệp, dù sao cũng có sẵn một khách thuê tiềm năng rồi.
Anh đã tìm vài công ty kiến trúc để lên phương án thiết kế nhà xưởng. Trên mảnh đất hai mươi mẫu sẽ xây một tòa nhà xưởng bốn tầng có hầm để xe, chi phí xây dựng khoảng tám mươi triệu tệ. Nhà xưởng hiện nay đều là khung thép bê tông, thời gian thi công chủ yếu nằm ở phần móng tầng hầm và hoàn thiện nội thất sau cùng, dự kiến một năm sẽ hoàn thành.
Hôm nay Thương Kha dậy từ hơn sáu giờ sáng, phải vội về Thượng Hải tham dự một hội nghị giao lưu trong ngành, xong việc lại phải bay đi Quý Châu.
Quỹ từ thiện An Ảnh đang thực hiện một dự án xóa đói giảm nghèo quy mô lớn tại khu vực Kiềm Đông Nam, Quý Châu. Dự án bao gồm quyên góp xây dựng trường học và thư viện, hỗ trợ các dự án du lịch đặc sắc, công nghiệp hóa nông sản, xây dựng hạ tầng giao thông, cũng như phổ cập giáo dục văn hóa và vệ sinh.
Hàng năm vào thời điểm này đều phải đi khảo sát tình hình dự án để chốt ngân sách và kế hoạch cho năm sau. Lý Quần Phi vướng vụ sáp nhập đầu tư ở Bắc Mỹ chưa về kịp nên đành để Thương Kha đi thay.
Chú Trần đã đợi sẵn dưới lầu từ sớm, nhưng khi Thương Kha xuống đến nơi lại đột ngột thay đổi ý định.
Kế hoạch gặp gỡ Diêu Viễn lần trước là định dành ít nhất một buổi cuối tuần ở Thượng Hải, nhưng Diêu Viễn bận rộn, có việc đột xuất, anh có thể hiểu được. Bản thân anh cũng rất bận, chuyến đi Quý Châu lần này sẽ kéo dài, ngày về chưa định được.
Tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi cuối tuần, anh quyết định chuyển một số đồ dùng thường ngày ở Thượng Hải sang Nam Giang, bao gồm cả chiếc ván trượt đã đặt mua trước đó.
Vừa khéo Tạ Triết Tây gọi điện hỏi anh đang ở đâu để rủ đi chơi, anh bảo đang ở Nam Giang, định chuyển hẳn sang đây sống.
Tạ Triết Tây hỏi: “Mày ở Nam Giang có quen không đấy?”
Thương Kha đáp: “Có gì mà không quen.”
Tạ Triết Tây không tin. Thương Kha thực ra là kiểu người rất kén chọn, chỉ là phong thái giáo dưỡng tốt nên người không thân thiết thì không nhìn ra được.
Anh ấy nói: “Chưa thấy mày nghiêm túc thế này bao giờ. Bản thân không làm được thực nghiệp nên tìm một người phụ nữ làm thực nghiệp để bù đắp à?”
Mấy lời hồ đồ này cũng chỉ có Tạ Triết Tây dám nói, Thương Kha mắng: “Bớt nói nhảm đi, đọc được hai quyển sách đã tưởng mình là bác sĩ tâm lý rồi.”
Tạ Triết Tây hỏi vặn lại: “Nếu không thì tại sao?”
Thương Kha cũng từng tự hỏi mình tại sao lại là Diêu Viễn, anh không có đáp án. Đôi khi giữa người với người chỉ đơn giản là sự tình cờ gặp gỡ.
Ban đầu là chút tò mò, tò mò xem chuyện gì đã xảy ra với cô, trải nghiệm trưởng thành và cuộc sống thế nào đã nhào nặn nên cô, cô có nhân cách và tinh thần ra sao.
Sau đó là bản năng muốn lại gần. Ở bên cạnh cô rất thoải mái và vui vẻ, nói chuyện gì cũng được, miễn là ở bên nhau. Anh muốn chia sẻ mọi thứ với cô, và cũng muốn cô nhìn thấy con người mình.
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi của cô thì nảy sinh h*m m**n bảo vệ; thấy cô kiên quyết bảo vệ ranh giới và nguyên tắc thì thấu hiểu và ngưỡng mộ; thấy lý tưởng và tình cảm cô dành cho thực nghiệp thì bị thu hút từ tận đáy lòng. Thu hút bởi một tâm hồn như vậy là chuyện quá đỗi bình thường, căn bản không cần lý do.
Tạ Triết Tây nói anh tìm Diêu Viễn là để bù đắp cho việc bản thân không làm được thực nghiệp. Anh không làm thực nghiệp quả thực có chút nuối tiếc, nhưng cũng không đến mức phải tìm kiếm sự bù đắp trên người phụ nữ.
Thương Kha có tình cảm tự nhiên đối với thực nghiệp, chính vì tình cảm đó mới có sự ra đời của Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ. Bao năm qua Thâm Nhuệ chỉ duy trì mức lợi nhuận cơ bản, cỗ máy kiếm tiền thực sự dưới danh nghĩa Thương Kha là Quỹ vốn Thâm Hải chuyên về internet và tiêu dùng. Thâm Nhuệ là lý tưởng và tình cảm của Thương Kha.
Trước khi lên đường anh muốn gặp Diêu Viễn, và anh đã làm như vậy. Anh không che giấu bản năng và tình cảm của mình, điều đó không cần thiết.
Anh biết Diêu Viễn có thói quen chạy bộ buổi sáng nên quay về thay đồ thể thao, cầm theo ván trượt đi tìm cô.
Anh không biết Diêu Viễn ở tòa nhà nào, may mà khu dân cư không lớn, hai cổng chính đối diện nhau nên anh cứ đứng bên đường đợi.
Diêu Viễn buộc dây giày xong đứng dậy, thấy dây hơi dài, đi được hai bước lại ngồi xuống chỉnh lại.
Đập vào mắt cô đầu tiên là một đôi chân, phần gân gót thon dài, gân cốt rõ ràng, đường nét cơ bắp rất đẹp, tỷ lệ mỡ cơ thể chắc chắn rất thấp.
Dời mắt nhìn lên trên, lúc này cô mới nhìn thấy Thương Kha, ánh mắt vụt sáng.
Trời đã vào cuối thu, Diêu Viễn mặc quần áo dài tay, còn người đàn ông kia vẫn diện đồ thể thao ngắn tay, hai tay khoanh trước ngực, đứng nhàn nhã bên đường, cả người toát lên vẻ cao ráo, sảng khoái, bên cạnh dựng một chiếc ván trượt.
Diêu Viễn tháo tai nghe bước tới: “Sao anh lại đến đây?”
Thương Kha vô thức nhếch môi cười, chỉ chỉ vào chiếc ván trượt.
Hôm nay Diêu Viễn không mang ván trượt, tâm trạng thực sự không tốt lắm nên chỉ đeo tai nghe chạy bộ.
Tối qua về nhà lại thấy email Trọng Hải Minh khiếu nại phòng Nhân sự tuyển dụng chậm chạp làm ảnh hưởng tiến độ dự án. Đinh Hạ Nghiêu lại thêm Hứa Lị vào email và bảo chị ta trực tiếp trả lời.
Cô và Trần Nhược Hư đều đang cố gắng tránh xung đột trực diện, nhưng sự khác biệt về giá trị quan giữa các đối tác dần biến thành sự khác biệt về lập trường, điều này chắc chắn sẽ đẩy đội ngũ vào cảnh hao tổn nội bộ và cắn xé lẫn nhau. Đây không phải là cục diện mà cô mong muốn.
Cô bực bội tắt email, mở WeChat xem tin nhắn chưa đọc hai lần, cũng chẳng biết bản thân đang mong chờ điều gì.
Thoát ra xong, lần đầu tiên cô bấm vào xem trang cá nhân của Thương Kha.
Trang cá nhân của Thương Kha đa phần là thông tin ngành tài chính, còn có một số hình ảnh và video trượt tuyết. Có những video Diêu Viễn chỉ xem thôi mà adrenaline đã bắt đầu tăng vọt.
Lao xuống từ đỉnh núi cao, góc nghiêng của sườn núi gần như thẳng đứng, khoảng thời gian rơi tự do rất dài, mang lại cảm giác tự do và mạo hiểm tột cùng.
Sáng sớm tinh mơ nhìn thấy một người đàn ông rất đẹp trai mang theo ván trượt đứng bên đường đợi mình, cũng không biết đã đợi bao lâu. Bất kể trượt thế nào, Diêu Viễn cũng muốn xem.
Diêu Viễn hỏi: “Ván trượt mới mua à?”
Thương Kha đáp: “Ừ, chưa chơi bao giờ, mang qua thử xem.”
Diêu Viễn nhắc: “Đeo đệm đầu gối với mũ bảo hiểm vào chứ.”
Thương Kha nói: “Không cần phiền phức thế đâu.”
Diêu Viễn: “…”
Diêu Viễn thực hiện vài động tác giãn cơ đơn giản rồi bắt đầu chạy, còn Thương Kha thì trượt ván bên cạnh. Ngay cổng khu chung cư có gờ giảm tốc, Thương Kha nhấn mạnh chân sau xuống đuôi ván, bật người lên, lướt qua chướng ngại vật một cách mượt mà. Qua khỏi gờ giảm tốc, anh chuyển hướng lao vào đường chạy, trọng tâm kiểm soát cực chuẩn, động tác ép cua ôm đường cũng vô cùng điêu luyện.
Diêu Viễn ngờ vực hỏi: “Thế này mà gọi là chưa chơi bao giờ á?”
Thương Kha đáp: “Vừa bước lên ván mới nhớ ra hồi bé có nghịch qua, tìm lại được chút cảm giác thôi.”
Buổi sáng cuối thu, trời xanh mây trắng, gió hiu hiu thổi, trong không khí thoang thoảng hương hoa quế. Nhìn Thương Kha trượt ván phía trước, Diêu Viễn bất giác nhớ lại đoạn video cô xem trên trang cá nhân của anh tối qua.
Cô chạy nhanh vài bước để song hành cùng anh rồi hỏi: “Trượt tuyết có vui không?”
Thương Kha nói: “Mùa tuyết năm nay bắt đầu rồi, muốn biết vui hay không thì phải tự mình đi thử mới biết được.”
Diêu Viễn bảo: “Em chưa trượt tuyết bao giờ, đi đâu trượt thì vui?”
Thương Kha gợi ý: “Nếu em có thời gian, anh sẽ đưa em đi chơi, tháng Một được không?”
Diêu Viễn không chắc lúc đó mình có rảnh không. Bên SOLA nghỉ lễ Giáng sinh hai tuần, thường thì sau Tết Dương lịch một tuần họ mới đi làm lại. Theo kế hoạch dự án, tháng Một thiết bị vẫn đang trong giai đoạn hiệu chỉnh tại nhà máy.
Lỡ như việc hiệu chỉnh thiết bị trước khi xuất xưởng không thuận lợi, khả năng cao Diêu Viễn phải đích thân xuống xưởng viết code. Thuật toán cốt lõi mà Ba Quang đang sử dụng hiện nay vẫn dựa trên kiến trúc do cô xây dựng năm xưa nên cô không dám chắc có thể sắp xếp được thời gian hay không.
Diêu Viễn nói: “Đến lúc đó rồi tính nhé?”
Hai người chạy một mạch từ khu chung cư ra đến bờ hồ Nam. Trong công viên có một khu lòng chảo dành cho trượt ván.
Sáng sớm đã có một cậu nhóc đang tập kỹ thuật Nose Blunt ở đó. Động tác ngã của cậu bé rất chuyên nghiệp, cả người nhanh chóng cuộn tròn lại để lưng tiếp đất trước, tránh để cổ tay và đầu gối va đập mạnh, ngã xong liền bật dậy tập tiếp.
Thương Kha nhìn mà nóng lòng muốn xuống thử sức, Diêu Viễn đứng bên cạnh vừa lo lắng vừa buồn cười hỏi: “Được không đấy?”
Thương Kha nói: “Thử xem.”
Diêu Viễn khẽ trêu: “Hay anh thử ngã tại chỗ một cái trước đi, biết ngã rồi hẵng xuống lòng chảo.”
Thương Kha liếc nhìn Diêu Viễn: “Em tưởng anh trượt tuyết bao năm nay là chơi cho vui thôi hả?”
Diêu Viễn quyết định im lặng, đàn ông mà ấu trĩ lên thì chẳng phân biệt tuổi tác.
Thương Kha thoải mái đạp ván trượt xuống lòng chảo, lượn vài vòng để tìm cảm giác.
Cậu nhóc đang nghỉ ngơi bên cạnh cất lời: “Đại ca, có làm được không đấy?”
Đã bị gọi là đại ca rồi thì sao có thể không được chứ? Thương Kha lướt ván lên cao, dùng tay bắt ván chuyển tiếp, cuối cùng cũng thực hiện được một động tác xoay người đạp ván chuẩn xác. Cậu nhóc bên cạnh rất nể nang vỗ tay tán thưởng.
Động tác của Thương Kha tuy chưa thực sự thuần thục, nhưng cách phát lực rất chuẩn, kiểm soát lực đạo cũng vô cùng chính xác.
Hai người đàn ông một lớn một nhỏ trượt tự do trong lòng chảo một lúc. Thương Kha vén vạt áo phông lên lau mồ hôi trên mặt, để lộ cơ bụng cực kỳ đẹp mắt.
Diêu Viễn không xuống sân, ngắm nhìn hai người đàn ông vận động tràn đầy sức sống thế này thực sự rất sướng mắt, cô không muốn phá hỏng bầu không khí ấy.
Đến bảy rưỡi thì họ quay về. Diêu Viễn cầm ván trượt giúp Thương Kha, đổi lại để Thương Kha chạy bộ chậm.
Về đến dưới nhà, Diêu Viễn đưa trả ván trượt cho Thương Kha. Anh nhận lấy rồi nói: “Hôm nay anh về Thượng Hải, sau đó đi Quý Châu, tháng sau mới quay lại Nam Giang.”
Cảm giác trong lòng Diêu Viễn có chút mông lung, không biết phải đáp lại thế nào nên đành im lặng.
Thương Kha không cần thiết phải báo cáo lịch trình với cô, và cô cũng chưa từng nghĩ mối liên hệ giữa hai người sẽ khăng khít đến mức độ này.