Đích Nữ Trọng Sinh, Ta Đạp Nát Kẻ Thù Làm Chủ Hậu Cung

Chương 9

Trước Tiếp

“Ngụy Chiêu, nếu không có ngươi, ta vốn nên cùng a huynh nương tựa vào nhau, sinh con đẻ cái, sao đến nông nỗi phải lén lén lút lút như thế này?”

“Là ngươi đã hủy hoại cuộc đời ta!”

Đúng lúc này, cữu cữu từ từ tỉnh lại, vừa tỉnh đã nghe thấy một phen hùng hồn trần từ của mẹ ta, sợ đến suýt nữa lại ngất đi.

Hắn vội vàng kéo lấy tay áo mẹ ta, ngăn bà lại: “Sao nàng có thể nói với hắn những chuyện này?”

“Nói ra thì đã sao?”

Mẹ ta chẳng hề sợ hãi.

“Hắn cũng đâu thể hưu ta.”

“Nếu hắn dám hưu ta, ta sẽ đem chuyện này tung ra ngoài.”

“Mất mặt đâu chỉ có mình ta, còn có hắn và Ngụy Chiếu Tuế.”

“Hắn thì thôi đi, nhưng Ngụy Chiếu Tuế lại là một cô nương chưa xuất giá, nếu để người ta biết mẹ ruột nó thông dâm, đừng nói Nhiếp chính vương, đến nhà bình thường cũng sẽ không ai lấy nó.”

Bà còn nhìn cha ta, cười khẽ: “Ngụy Chiêu, ngươi nỡ để đứa con gái bảo bối của ngươi rơi vào cảnh ấy sao?”

Cha ta không nói gì.

“Huống hồ, trên người Ngụy Chiếu Tuế còn mang tiếng giết mẹ.”

Mẹ ta vừa dùng mu bàn tay lau máu trên mặt cữu cữu, vừa cười hì hì hỏi cha ta: “Ngươi nếu muốn rửa sạch tiếng xấu cho nó, chẳng lẽ không cần ta phối hợp sao?”

“Nếu hưu ta, con gái ngươi không chỉ cả đời không gả được, mà còn sẽ ngày ngày bị người ta chỉ trỏ đâm vào sống lưng đấy.”

Mẹ ruột mà làm đến mức như mẹ ta, cũng thật hiếm thấy.

Mẹ ta đoán không sai, cha ta quả thực không lập tức hưu bà.

Nhưng cha ta đã giam lỏng bà lại.

Cha điều tra kỹ chuyện mẹ ta trúng độc.

Để tăng độ tin cậy, ông còn để Kinh Triệu phủ phái người cùng nhau tra án.

Trước đó mẹ ta ép không cho điều tra kỹ, bây giờ vừa tra liền biết, hoa đà la là do Đồng Hoa mua.

Hoa đà la trong phòng ta cũng là do Đồng Hoa bỏ vào.

Còn ta, tuy có tới nhà bếp một chuyến, nhưng có mấy nha hoàn ở đó, bọn họ đều có thể làm chứng rằng ta không hề tới gần bát nước đường đào giao kia.

Người hạ độc đương nhiên biến thành Đồng Hoa.

Nhưng vì sao nàng ta lại hạ độc?

Người của Kinh Triệu phủ muốn đi thẩm vấn Đồng Hoa, nhưng thật không khéo, nàng ta điên rồi.

Bọn họ lại muốn hỏi mẹ ta, nhưng mẹ ta ngẫu nhiên nhiễm phong hàn, gần đây bệnh ngã xuống, thực sự không thể gặp khách.

Chuyện về sau chỉ có thể bỏ dở nửa chừng.

Nhưng qua lần điều tra này, cũng đủ chứng minh ta không hề giết mẹ.

Đến đây, cuối cùng ta đã rửa sạch được cái tiếng xấu ấy.

Hôm đó, ta mới nhận được một tin tức, sốt ruột muốn chia sẻ với mẹ ta.

Lúc ta bước vào, bà đang tô son môi.

Tuy gần đây bị giam trong phòng, nhưng bà vẫn ăn mặc vô cùng chỉnh tề.

“Có một tin xấu.”

Ta tự rót cho mình một chén trà, lại đẩy về phía bà một chén.

“Mẹ chuẩn bị tâm lý trước đi.”

Mẹ ta mỉm cười: “Ta không tin, còn có thể xấu đến đâu nữa.”

Ta chậm rãi mở miệng: “Biểu tỷ chết rồi.”

“Choang.”

Chén sứ trong tay bà rơi xuống đất.

“Ngươi nói gì?”

“Ta nói, con gái của bà, Triệu Niểu Niểu, chết rồi.”

“Sao có thể?”

“Ta đã hỏi đại phu, nó ít nhất còn có thể sống thêm nửa năm.”

“Như vậy thì không được.”

Ta cười cười.

“Ta không muốn nàng ta sống lâu hơn ta.”

“Ta nhớ ta chết vào tháng bảy, cho nên ta đã tăng liều lượng.”

Mẹ ta không để ý tới điểm bất thường trong lời nói ấy, chỉ đột ngột mở to mắt, hung hăng nhào về phía ta: “Thì ra là ngươi!”

“Chính ngươi hại chết Niểu Niểu!”

“Đồ tiện nhân nhà ngươi, ta muốn giết ngươi!”

Ta một tay bóp chặt cổ tay bà: “Mẹ sao lại thất thố như vậy?”

“Ta còn chưa nói xong mà.”

“Ta sợ chuyện nàng ta trúng độc bị người ta phát hiện, nên đã bảo người phóng một ngọn lửa ở hậu viện, đốt cho sạch sẽ.”

Ta bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

“Haiz, biểu tỷ là người yêu cái đẹp đến thế, nếu biết mình biến thành một cục than đen, không biết sẽ đau lòng đến mức nào.”

Hai mắt mẹ ta đỏ ngầu, nước mắt lã chã rơi, giãy giụa muốn nhào tới chỗ ta.

“Mẹ, đừng tức giận như thế.”

“Hay là nghe thêm tin tức của cữu cữu để đổi tâm trạng?”

“Cữu cữu cũng sống không được như ý lắm.”

“Hắn bị cha ta làm tổn thương nội tạng, thân thể không khỏe, trên quan trường lại liên tiếp va vấp.”

“Nghe nói sai sự hôm trước hắn làm xảy ra sai sót, không biết có phải chịu tai họa lao ngục hay không.”

“Là Ngụy Chiêu giở trò đúng không!”

Mẹ ta trợn mắt đến muốn nứt ra, gào lên.

“Có bản lĩnh thì nhắm vào ta mà tới, dựa vào đâu đối xử với a huynh ta như vậy!”

“Còn cả ngươi nữa!”

Năm ngón tay bà cào cấu loạn xạ, trông như kẻ điên.

“Ta sao lại sinh ra thứ tiện nhân như ngươi, không dung được tỷ tỷ của mình, còn giúp người khác hại cữu cữu!”

Ta bóp chặt xương cổ tay bà, quật bà xuống đất, cười khẩy: “Gọi bà một tiếng mẹ, bà thật sự cho rằng mình là mẹ ta à?”

“Cũng không nghĩ xem bản thân có xứng hay không!”

“Tỷ tỷ gì, cữu cữu gì?”

“Ai hại ai trước, bà cho rõ đi!”

“Còn nữa, cái gì mà có bản lĩnh thì nhắm vào bà?”

“Bà cho rằng cha chỉ dám giam lỏng bà thôi sao?”

Ta vuốt phẳng vạt áo của mình, từ trên cao nhìn xuống bà: “Con đường tiếp theo của bà, sẽ không khá hơn Triệu Trình là bao.”

“Cứ chờ đó đi.”

Lúc ta tới, bà y quan chỉnh tề, sáng sủa lộng lẫy.

Lúc ta đi, bà ngồi bệt dưới đất, đầu tóc rối bù, mặt mày nhếch nhác.

Lúc khép cửa lại, ta nhìn thấy bà mất hồn mất vía, che mặt khóc nức nở, qua kẽ tay thấp thoáng ánh mắt oán độc.

Trước Tiếp