Di Chứng Cai Nghiện - Thiên Tái Chi Hạ

Chương 83: Con nhím (2)

Trước Tiếp

Cô ôm gối, vùi đầu vào g*** h** ch*n, nước mắt không kiềm được cứ thế trào ra, thấm ướt một mảng quần ngủ.

 

Thế gian này, muôn ngàn câu chữ, chỉ có chữ “tình” là làm tổn thương người ta nhất.

 

Cô, người từ nhỏ đã giỏi tự an ủi mình, lúc này trong đầu lại hiện ra một tiếng nói nhỏ, hóa thành dáng vẻ của Bồ Tát, dịu dàng vỗ về: Không sao đâu, Tây Thụy, trên đời này bi thảm hơn mày còn nhiều. Trung niên ly hôn bị chồng đuổi ra khỏi nhà, già cả nằm liệt giường không ai chăm sóc… Kể ra là nước mắt xót xa. Mày nghĩ lại Lương Chúc hóa bướm, Mạnh Khương Nữ khóc đổ Trường Thành xem, đó đều là những bi kịch được ghi vào sử sách. So sánh như vậy, mày có thấy mình hạnh phúc hơn người ta nhiều không?

 

Không thì mày ngắm lại gương mặt kia đi, một phú hào đẹp trai như vậy. Người ta không chê mày vóc dáng xồ xề, cũng không chê mày ăn nhiều, từng này tuổi rồi vẫn bằng lòng chơi trò tình yêu với mày. Biết đủ đi!

 

Thế nhưng, trong một góc khuất khác, một tiếng nói nhỏ bé run rẩy vang lên: Rõ ràng là anh sai mà.

 

Máy tạo độ ẩm vận hành êm ái, làn hơi sương mờ mịt lan tỏa, tựa như đang ở giữa núi rừng ban đêm. Cô ngơ ngẩn nhìn chính mình trong khung ảnh – là cô của thời điểm vừa tốt nghiệp, nụ cười căng tràn sức sống, khóe mắt, đuôi mày đang ánh lên niềm khát khao vô hạn với tương lai.

 

Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Cô có thể nghe rõ tiếng mình sụt sịt mũi.

 

Tủi thân, tức giận, lại xen lẫn một chút kh*** c*m trả đũa thành công.

 

Cô không tài nào gỡ rối được những cảm xúc này, chỉ biết vùi đầu vào gối, tiếp tục làm một con đà điểu trốn tránh hiện thực.

 

Qua một lúc lâu, Phó Yến Khâm quay lại phòng. Cô cảm nhận được một áp lực nặng nề như mây đen vần vũ đang bao trùm lấy mình.

 

“Em sợ có thai đến vậy à? Anh sẽ hẹn lịch đi thắt ống dẫn tinh.”

 

Nước mắt Trần Tây Thụy còn chưa khô, cô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt thoáng vẻ ngạc nhiên: “Không cần. Sang năm em về rồi. Xác suất bao bị rách cũng ngang với trúng vé số thôi. Một là do anh dùng sức quá mạnh, hai là mua không đúng kích cỡ.” Cô bĩu môi, giọng ủ rũ, “Thắt làm gì chứ, sau này anh còn phải kết hôn sinh con. Anh đã lớn tuổi rồi, lỡ mất luôn khả năng sinh sản, sau này ai mà lấy anh.”

 

Phó Yến Khâm dùng lòng bàn tay lau đi nước mắt cô, cảm xúc khó tả: “Em uống thuốc rồi à?”

 

Trần Tây Thụy không đáp.

 

Đáy mắt Phó Yến Khâm lóe lên vẻ cô đơn, anh cười tự giễu: “Cảm giác rơi từ thiên đường xuống địa ngục, xem như hôm nay anh đã được nếm trải.”

 

Trần Tây Thụy lảng tránh chủ đề, cô vỗ vỗ lên mép giường: “Anh ngồi xuống đây, em dạy anh cách chọn bao cao su.”

 

Anh ngồi nghiêng bên mép giường, ánh mắt lưu luyến trên gương mặt trắng như sứ của cô. Hàng mi ướt đẫm, chóp mũi đỏ bừng, trông vừa yếu đuối đáng thương, lại vừa quật cường, kiêu hãnh.

 

Trần Tây Thụy mở app mua sắm trên điện thoại, bắt đầu giảng giải từ độ dày của bao: “Loại siêu mỏng, ‘tiếp xúc khoảng cách 0’ này, bỏ qua đi, dễ rách lắm. Anh nên mua… Anh có nghe nghiêm túc không đấy?”

 

Ánh mắt Phó Yến Khâm bình thản: “Anh quen dùng loại siêu mỏng rồi, ai mà ép được.”

 

“Em đã bảo là nó dễ rách mà.”

 

“Không liên quan đến độ dày, là do dùng sức quá thôi.”

 

Mặt Trần Tây Thụy đỏ bừng lên: “Anh sao thế! Nghiêm túc chút đi, xem như chúng ta đang thảo luận học thuật, được không?” Cô lại bấm vào một loại khác, tiếp tục, “Sau này có mua thì anh mua loại này, dày, chắc chắn.”

 

“Biết rồi, ngủ đi.” Giọng anh trầm thấp, lộ rõ vẻ thất vọng, lạnh lùng.

 

Trần Tây Thụy lật chăn lên, ngỏ ý mời: “Anh không ngủ à?”

 

Phó Yến Khâm khàn giọng hỏi lại: “Em muốn ngủ chung với anh à?”

 

“Thì… anh không ngủ ở đây thì ngủ ở đâu? Phòng khách cũng chưa có dọn dẹp.”

 

Nằm trên tấm nệm màu xám đậm, Trần Tây Thụy rúc đầu vào ngực anh, cô hít mùi hương quen thuộc. Mùi nước xả vải khô ráo, thanh mát, mùi cơ thể nam tính khỏe khoắn, hòa cùng mùi hương còn vương lại sau cuộc giao lưu của cả hai… Những mùi hương này tựa như một liều thuốc ngủ, khiến người ta cực kỳ dễ dàng lệ thuộc về tinh thần.

 

“Mai trời đẹp, thay ga giường đi.” Cô ngẩng đầu, lông mi khẽ chớp, “Mặt anh dày, anh đi mà nói với dì.”

 

Phó Yến Khâm “ừ” một tiếng, bàn tay to lớn đặt lên sau eo cô, ôm cô trọn vào lòng.

 

Trần Tây Thụy cảm thấy mãn nguyện: “Em ngủ đây, ngủ ngon.”

 

Đến nửa đêm, trong mơ màng Trần Tây Thụy tìm kiếm hơi ấm, cơ thể theo bản năng rúc về bên trái, nhưng bên cạnh lại trống rỗng. Cảm giác hụt hẫng như bị hụt chân trong mơ, cô đột nhiên tỉnh giấc.

 

Trong căn phòng vắng vẻ, làm gì còn bóng dáng người đó?

 

Cô đi chân trần xuống giường, phát hiện khe cửa phòng sách hắt ra một vệt sáng mỏng.

 

Vì sàn nhà có sưởi ấm, lòng bàn chân cô vẫn ấm áp. Cô rón rén đến gần, do dự vặn cửa.

 

Người đàn ông nhắm mắt, ngửa đầu dựa vào ghế. Khói thuốc lượn lờ bay lên từ kẽ tay. Anh gõ nhẹ tàn thuốc, rồi đưa lên miệng, rít một hơi thật sâu.

 

Trần Tây Thụy bước vào trong hai bước.

 

Phó Yến Khâm mở mắt, anh đột nhiên nói: “Ra ngoài đi.” Thấy cô đứng sững không động đậy, anh lắc lắc điếu thuốc trên tay, “Có khói thuốc.”

 

Trần Tây Thụy nghĩ ngợi, rồi nói nhỏ: “Xin lỗi anh, hôm nay em không cố ý nhắc đến hai từ đó. Em cũng lớn lên trong gia đình tan vỡ, nên rất hiểu tâm trạng của anh.”

 

“Em đang nói đến từ ‘con hoang’ à?” Phó Yến Khâm cười bất cần, “Không sao, anh không để trong lòng.”

 

Trần Tây Thụy nói: “Thật sự xin lỗi.” Nói xong, cô đóng cửa lại, rời đi.

 

Cô vào bếp hâm một ly sữa nóng. Nói không rõ là thương hại anh hay muốn bù đắp, cô chỉ làm theo trái tim mách bảo.

 

Một lần nữa vặn cửa phòng sách, người đàn ông vẫn nhắm mắt ngậm thuốc, khói thuốc đã dần tan, như thể hòa cùng nhịp thở của lồng ngực.

 

Trần Tây Thụy bước tới, đặt ly sữa lên bàn sách: “Uống chút sữa nóng đi, rồi về phòng ngủ sớm.” Cô xoay người định đi, lập tức bị một tay anh bế thốc đặt lên đùi.

 

Một sức mạnh khó lòng kháng cự, cả hai dán sát vào nhau trong một tư thế ái muội.

 

Điếu thuốc hút dở được gác lên khe gạt tàn, khói vẫn chưa tan. Người đàn ông dùng sức dụi tắt, phẩy tay xua tan khói thuốc.

 

“Có bị sặc không?” Anh hỏi.

 

Cô lắc đầu: “Không ngửi thấy nữa.”

 

“Đi chân trần, em không sợ cảm lạnh à.” Anh gập cẳng chân cô lại, dùng lòng bàn tay ôm lấy một bàn chân cô.

 

Trần Tây Thụy nói: “Em xem TV thấy các cô gái mặc váy, đi chân trần nhảy ballet trên sàn, cảnh đó đẹp lắm. Em cũng muốn bắt chước làm mỹ nữ một chút.”

 

“Em nhảy ballet không được.”

 

“Vô lý. Học nhảy phải học từ nhỏ, bây giờ em làm gì còn độ dẻo dai đó, đương nhiên là không nhảy được rồi.”

 

Bàn tay đang đặt ở eo cô của người đàn ông không nhanh không chậm siết lại, như đang ước lượng cân nặng của cô.

 

Cô hiểu ra ý anh, trừng mắt: “Em thấy lúc anh bế em kiểu công chúa, nhẹ nhàng lắm mà.”

 

“Thật ra cũng hơi nặng. Anh luôn phải cắn răng bế lên đấy. Em không cảm giác được là vì đàn ông bọn anh sĩ diện thôi.”

 

Trần Tây Thụy vung nắm đấm, đấm nhẹ anh một cái, ranh mãnh cãi: “Vậy em cũng nói cho anh biết một bí mật, mấy tiếng r*n r* của em thật ra đều là ‘diễn’ đấy. Anh không nhận ra là vì phụ nữ bọn em là diễn viên Oscar thôi.”

 

“Thế à.” Anh dùng râu lún phún mới nhú cọ lên cổ và má cô, “Anh thấy không giống diễn.”

 

“Chính là diễn!”

 

Phó Yến Khâm bật cười. Anh bưng ly sữa lên uống hai ngụm. Cô gái trong lòng anh ngồi thẳng tắp như một khúc gỗ, lúc nào cô cũng mang cái vẻ nghiêm túc của học sinh.

 

Anh đ*ng t*nh, môi anh muốn áp lên môi cô. Trần Tây Thụy nghiêng đầu né: “Đừng hôn, em không muốn đi đánh răng lại đâu.”

 

Anh cười cười, bất đắc dĩ nói: “Vậy em hôn anh một cái đi.”

 

Trần Tây Thụy chu môi, chạm nhanh một cái lên má anh, sau đó cô tụt xuống khỏi đùi anh: “Em đi ngủ đây.”

 

Sáng sớm hôm sau, Trần Tây Thụy bị đồng hồ báo thức đánh thức, vừa vặn 7 giờ 10. Thông thường giờ này, Phó Yến Khâm đã ra ngoài chạy bộ.

 

Cô sửa soạn qua loa, uống một bát cháo hải sản dì Chu nấu rồi cầm túi xách đi về phía cửa. Lúc lơ đãng, cô thấy hai bộ mô hình lắp dở đang vứt ở cửa. Lòng cô chùng xuống, hỏi dì Chu: “Dì ơi, mấy cái này… là định vứt đi ạ?”

 

“Cậu Phó nói không cần nữa.”

 

“Ồ.” Cô thấy không vui, “Dì đừng vứt vội, tìm chỗ nào cất giúp cháu đi ạ.”

 

Mấy ngày sau, vừa hay đến phiên Trần Tây Thụy trực đêm, mà Phó Yến Khâm cũng vừa lúc phải bay sang Hong Kong đàm phán dự án thu mua. Lịch làm việc của hai người hoàn toàn lệch nhau.

 

Người đàn ông ngồi trên ghế khoang hạng nhất rộng rãi, nhắm mắt dưỡng sức, nhưng ấn đường lại hằn lên tâm sự trĩu nặng.

 

Vẻ mặt này rất hiếm thấy. Trình Thuật cảm nhận được một áp lực nặng nề. Anh ta hạ giọng: “Phó tổng, tối nay bên Khang Đức còn sắp xếp một tiệc chào đón.”

 

Anh xoa xoa thái dương: “Hủy giúp tôi đi.”

 

“Vâng.” Trình Thuật nói, “Máy bay sắp hạ cánh rồi, chúng ta về thẳng khách sạn ạ?”

 

Anh “Ừm” một tiếng, mắt anh vẫn nhắm nghiền.

 

Mấy năm nay bị sự phù hoa trói buộc, chốn hồng trần đảo điên, anh đã nhìn quen cảnh xa hoa lộng lẫy trên bàn tiệc. Nhưng những thứ đó, còn không bằng một nụ hôn an ủi của người phụ nữ mình yêu.

 

Anh ở bên ngoài ròng rã bốn ngày mới về đến Bắc Thị. Vừa xuống máy bay, anh lập tức bảo tài xế đưa thẳng về Lan Công.

 

Căn phòng rộng lớn đèn đóm sáng trưng. Phó Yến Khâm không thấy bóng dáng Trần Tây Thụy, anh tìm khắp các phòng, rồi hỏi dì Chu: “Cô ấy đâu rồi ạ?”

 

Dì Chu nói: “Tây Thụy về rồi, nhưng nghe một cuộc điện thoại lại chạy về bệnh viện. Hình như có một bệnh nhân cô ấy phụ trách bị sốt cao không hạ, cô ấy qua xem tình hình.”

 

Phó Yến Khâm không nói gì, anh đưa món quà anh mua cho dì Chu. Dì khách sáo vài câu rồi vui vẻ nhận lấy.

 

Nhà chủ này là nơi khiến dì Chu hài lòng nhất từ trước đến nay. Họ dễ tính, trả lương cao, mấu chốt là nữ chủ nhân của nhà này thật tâm thật lòng coi dì như dì ruột, chứ không phải mối quan hệ thuê mướn.

 

Từ nơi lạnh thấu xương trở về, Trần Tây Thụy lạnh đến tay chân tê cứng. Cô thay giày, gọi điện báo cáo tình hình bệnh nhân cho Lưu Sĩ Văn.

 

“Bệnh nhân nhập viện buổi sáng, có hơi ho, xét nghiệm công thức máu và CRP bình thường, nhưng cứ sốt mãi. Chiều tiêm thuốc hạ sốt, tối lại sốt cao.”

 

Lưu Sĩ Văn hỏi trong điện thoại: “Hôm nay ai trực tuyến hai?”

 

“Hàn Nhuệ.”

 

“Tôi nói em cũng đừng quá lo lắng, không phải có bác sĩ trực sao. Thôi được rồi, ngày mai đi buồng khám tôi sẽ qua xem.” Lưu Sĩ Văn vội vã muốn kết thúc cuộc nói chuyện.

 

“Sĩ Văn.”

 

Hai chữ dịu dàng thình lình truyền vào tai nghe, dọa Trần Tây Thụy suýt tưởng mình nghe nhầm. Đây… đây hình như là giọng phụ nữ.

 

“Thầy ơi, thầy đang đi xem mắt à?”

 

“Không… không có! Tôi đang ở nhà xem tài liệu.”

 

Trần Tây Thụy tin ông mới lạ. Rõ ràng bối cảnh là nhà hàng, còn có người kéo violin nữa kìa. “Vậy thầy cứ từ từ xem ạ, em không làm phiền nữa.”

 

Dì Chu đợi cô cúp máy, mới lên tiếng nhắc: “Cậu Phó về rồi, đang ở trong phòng ngủ.”

 

Trần Tây Thụy rảo bước đến phòng sách trong phòng ngủ chính. Một tay người đàn ông đút túi quần, tư thái nhàn nhã đứng trước cửa sổ sát đất gọi điện thoại. Nghe tiếng động, anh quay đầu nhìn cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: “Dễ nói thôi, hôm khác lại hẹn.” Anh cúp máy, hỏi cô: “Ngày kia có rảnh không? Đi dự tiệc với anh.”

 

Cô gật đầu: “Có rảnh.” Khựng lại một chút, cô cười nói, “Vậy em phải trang điểm lộng lẫy mới được.”

 

Phó Yến Khâm cầm chiếc túi xách màu trắng in logo hãng xe trên bàn, đưa cho cô: “Quà công tác.”

 

“Cảm ơn.”

 

Người đàn ông cúi đầu, hôn má cô, anh ghé sát tai hỏi: “Mấy ngày nay có nhớ anh không?”

 

Trần Tây Thụy vờ như không nghe thấy, cô cười hì hì lảng sang chuyện khác.

 

 

 

Trước Tiếp