Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trải qua mấy đêm liền mất ngủ, Phó Yến Khâm vơ lấy chìa khóa, lái xe đến Lan Công.
Mở khóa bằng vân tay, anh đẩy cửa bước vào. Đồ đạc trong nhà vẫn y như cũ, chỉ là thiếu đi hơi người.
Trong tủ lạnh còn sót lại vài lon nước ngọt và nước khoáng. Anh mở cửa tủ lạnh ra rồi lại đóng vào, không động đến thứ gì, anh tự mình đun một ấm nước.
Trong lúc chờ đợi, thời gian trên điện thoại nhảy chính xác từ 00:32 đến 00:46. Anh kéo xem lại toàn bộ album ảnh.
Hơn tám trăm tấm, phần lớn là ảnh cười và ảnh làm mặt quỷ của cô, xen lẫn vài tấm ảnh chụp lén lúc cô ngủ.
Có những đêm anh đi xã giao về muộn, đồng hồ sinh học rối loạn, anh vừa về đến nhà thì cô đã ngủ say. Anh cũng quên mất là mình đã nảy hứng bất chợt vào lúc nào mà chụp lén những tấm ảnh này.
Nước sôi sùng sục. Phó Yến Khâm hoàn hồn, anh lấy chiếc cốc của Trần Tây Thụy trong tủ, pha một tách trà hoa hồng mà cô thích nhất.
Hương trà lan tỏa, thơm ngát. Anh cầm ly trà đi vào phòng ngủ chính.
Chiếc xe đẩy đồ ăn vặt và tấm gương thay đồ của cô vẫn ở vị trí cũ, màu hồng phấn nhảy nhót, hoàn toàn lạc lõng với tông màu chung của căn phòng.
Xe đồ ăn vặt đã trống không. Anh nhớ tuần trước anh vẫn còn thấy mấy bịch bim bim.
Phó Yến Khâm ngồi bệt xuống sàn, lưng anh dựa vào giường, mở app giao đồ ăn, chọn một cửa hàng tiện lợi 24/7, tick chọn một đống đồ ăn vặt.
Nửa giờ sau, đồ ăn được giao đến. Anh xách hai túi bim bim và kem, lần lượt lấp đầy tủ lạnh và chiếc xe đẩy trong phòng ngủ.
Làm xong mọi việc, đã gần hai giờ sáng.
Nằm trên chiếc giường nơi hai người từng mây mưa, anh không tài nào ngủ được. Nhắm mắt dưỡng thần một lúc, anh theo thói quen quờ tay sang bên phải, nhưng cảm giác quen thuộc đã không còn.
Tim anh hẫng đi một nhịp, như thể đang ngủ mơ mà hụt chân xuống cầu thang, hoang mang không biết bám víu vào đâu. Anh mở mắt, ngồi dậy cho tỉnh táo.
Đêm khuya vắng lặng, Phó Yến Khâm nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hư không, không có tiêu điểm.
Thói quen thật đáng sợ. Có lẽ nó sẽ khiến người ta cả đời này cũng khó mà buông bỏ.
Hoặc cũng có thể, là do mị lực của cô quá lớn, đã khắc sâu vào nơi thẳm nhất trong ký ức anh từ lâu rồi.
Cửa phòng sách hé mở. Anh chần chừ một chút, rồi cũng bước vào.
Sách của Trần Tây Thụy gần như đã dọn đi hết, chỉ còn một “con cá lọt lưới” bìa xanh kẹp giữa đống sách của anh. Anh rút nó ra, lật xem bừa.
Vô tình lật đến một trang, bên trên có ghi: Hội chứng cai (abstinence reaction) là một hội chứng tâm lý đặc biệt xuất hiện sau khi ngừng sử dụng thuốc, giảm liều lượng hoặc sử. dụng chất đối kháng…
Anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bập bênh, chăm chú lật xem cuốn sách. Bên trên có rất nhiều bút tích của cô, chữ viết tốc ký, nối liền, nhưng vẫn nhìn ra được nét thanh tú.
Trang đầu tiên có đề: Lớp Y lâm sàng 3 – Trần Tây Thụy.
Phó Yến Khâm nhắm mắt, ngả người ra sau, chìm vào một giấc ngủ không sâu.
Anh mơ màng ngủ đến sáng, chợt nghe bên ngoài có tiếng mở khóa.
Anh lập tức tỉnh táo, tim đập nhanh, một ý nghĩ chợt lóe lên.
Chân bước nhanh hơn cả não, không cần một giây suy nghĩ, anh đã đi ra ngoài.
Đến khi nhìn rõ người đến, ngọn lửa cảm xúc vừa bùng lên lập tức nguội lạnh.
Dì Chu không ngờ trong nhà lại có người. Vừa nãy nhìn thấy đôi giày da, dì còn đang thắc mắc không biết có phải mình quên cất vào tủ giày không. Giờ đột ngột bị người đàn ông trước mặt dọa cho giật mình.
“Cậu… cậu Phó, sao cậu lại ở đây?” Lời vừa thốt ra, dì biết mình lỡ lời, vội giải thích: “Tôi để quên đồ nên quay lại lấy.”
Mặt Phó Yến Khâm bình tĩnh, “Ừm” một tiếng.
Dì Chu lấy ra chiếc túi Hermes (kiểu túi xách đi chợ) mà Trần Tây Thụy tặng. Dì không muốn nhận, nhưng hai hôm trước nói chuyện trên WeChat, cô gái kia nói mình không có túi bọc, nếu cứ để phơi sương phơi gió, cái túi này xem như hỏng, cô nhắc dì đừng quên qua lấy.
Dì Chu cẩn thận cầm chiếc túi trên tay: “Là Tây Thụy tặng. Con bé bảo dì xách đi chợ. Dì thấy nó quý giá quá. Cậu Phó, hay là… cậu cầm lại đi.”
Phó Yến Khâm liếc nhìn cái túi, nhàn nhạt nói: “Cô ấy đã tặng dì, dì cứ giữ lấy.”
“Tây Thụy về quê rồi. Hôm kia dì mới nhận được hải sản con bé gửi từ Giang Châu.” Dì Chu chuyển sang hỏi, “Cậu Phó, cậu có muốn ăn gì không?”
“Không cần.” Phó Yến Khâm nhìn đồng hồ, “Lát nữa tôi đến công ty, trên đường mua tạm gì đó là được.”
“Vậy được, tôi về trước đây.”
Dì Chu chuẩn bị đi, Phó Yến Khâm đột nhiên gọi lại. Quai hàm anh căng cứng, nhưng giọng nói lại thả lỏng: “Địa chỉ gửi hàng của cô ấy là ở đâu?”
“Hình như là một trạm Cainiao nào đó, lát nữa dì chụp gửi cho cậu.”
“Phiền dì rồi.”
Dì Chu thay giày rời đi, cuối cùng dì cũng quay đầu lại nhìn, thở dài thườn thượt, nhưng không nói thêm lời nào.
Hai tháng sau, Phó Yến Khâm đến trụ sở chính họp, tình cờ gặp Phó Đình Châu trong thang máy.
Cả hai đều đứng quay mặt ra cửa, khí chất lạnh lùng, cứng rắn. Ngược lại, Phó Đình Châu lại cười trên nỗi đau của người khác, mở lời trước: “Công ty còn định từ bỏ thị trường Đông Nam Á, không ngờ vẫn có người chịu đi ‘đá’ vào tấm thép cứng này.”
Phó Yến Khâm nói: “Chưa đến giây phút cuối cùng, ai biết được đó là ‘thịt thơm’ hay là ‘củ khoai nóng bỏng tay’.”
Cửa thang máy mở, Phó Yến Khâm bước ra trước. Phó Đình Châu cười lạnh, nói tiếp: “Đã ngồi đến vị trí này, vậy mà vì một người phụ nữ lại chấp nhận đổi đường băng, thật khâm phục.”
Hai ánh mắt chạm nhau, tóe lửa, dao găm sắc lẹm. Phó Đình Châu nói: “Em có biết Hội đồng quản trị đã quyết định rút khỏi Thái Lan không? Ngay lúc này em còn dám lập quân trạng, em đúng là không chừa cho mình đường lui nào.”
Phó Yến Khâm: “Nếu thị trường đó thật sự được vực dậy trong tay em, cũng xem như công trạng. Không vực dậy được, cùng lắm thì về Giang Châu buôn hải sản, làm ông chủ nhỏ. Cuộc sống lúc nào mà chẳng có cách sống vui vẻ.”
Phó Đình Châu “chậc chậc” khen ngợi: “Cái tâm thái này của em… người bình thường đúng là không học nổi.” Anh ta vỗ vỗ vai anh, “Anh cả chúc em thành công.”
Đi được vài bước, Phó Đình Châu dừng lại, quay người, khóe miệng nhếch lên nụ cười âm dương quái khí: “Lần đầu tiên nhà họ Phó chúng ta xuất hiện tình thánh đấy. Cô gái kia tên gì nhỉ, hình như họ Trần đúng không? Mệnh cô ta tốt hơn mẹ em đấy, ít nhất cũng được danh chính ngôn thuận.”
Mặt Phó Yến Khâm không cảm xúc, tay anh siết chặt thành nắm đấm.
Hai ngày trước khi bay sang Bangkok, Phó Yến Khâm bay đến Giang Châu.
Trong một quán cà phê góc phố, Trần Tây Thụy ngồi thẳng lưng đối diện một người đàn ông, nụ cười khách sáo, cử chỉ đúng mực. Trông có vẻ là đang đi xem mắt.
Anh chàng xem mắt đối diện mặc áo khoác jacket nâu, quần kaki đen, tóc rẽ ngôi hai-tám, vuốt sáp bóng lộn.
Trần Tây Thụy nói: “Xin lỗi anh, tôi không thích nói chuyện trên mạng lắm, nên mới mạo muội hẹn anh ra ngoài.”
“Cũng giống nhau. Tôi cũng không thích nói chuyện qua màn hình. Cô Trần, em muốn uống gì?” Nói xong, anh chàng giơ tay, “Phục vụ, gọi món.”
Trần Tây Thụy căng thẳng nuốt nước bọt. Người này ngoài tóc hơi bóng, tạm thời trông cũng ổn. Nếu thành đôi, sau này phải nhắc anh ta siêng gội đầu thôi.
Phục vụ đưa menu. Anh chàng lịch thiệp chỉ về phía cô: “Để quý cô đây gọi trước.”
Trần Tây Thụy đọc lướt qua, e thẹn nói: “Cho tôi một ly Americano đá, cỡ vừa thôi ạ.”
“OK.” Anh chàng nói, “Có cần thêm đường không?”
“Không cần đâu, cuộc sống của tôi… đã đủ ngọt ngào rồi.”
Phó Yến Khâm ngồi ở bàn khác nhấp một ngụm cà phê đen, anh lơ đãng liếc nhìn về phía sau.
Anh chàng kia nói: “Giống cô ấy, tôi cũng một ly iced Americano, cỡ vừa.”
Trần Tây Thụy cười hì hì: “Tiếng Anh của anh hay thật, giống như quý ông Anh quốc vậy.”
“Người giới thiệu không nói với em à?”
“Nói gì ạ?”
“Tôi tốt nghiệp đại học ở Anh, thạc sĩ ở Mỹ.”
“Vậy anh lợi hại quá. Cả cử nhân lẫn thạc sĩ tôi chỉ học trong nước.”
Anh chàng mỉm cười đầy vẻ tán đồng: “Quá khen.”
“Chúng ta tự giới thiệu chút nhé. Tôi làm ở Ngân hàng Nông nghiệp tỉnh, quản lý khách hàng doanh nghiệp. Lương năm khoảng 50 vạn, đương nhiên là còn gắn với KPI, lúc nhiều lúc ít.”
Trần Tây Thụy cũng “học theo”: “Tôi làm ở khoa Hô hấp, Bệnh viện Đại học Giang Châu 3. Lương năm chắc bằng một nửa của anh. Lương thưởng của bọn tôi thì gắn với chức danh.”
“Hiểu mà, bác sĩ càng già càng có giá.” Anh chàng chuyển chủ đề, “Nhưng mà, nếu cuối cùng chúng ta thành đôi, tôi hy vọng em có thể lùi về chăm lo gia đình. Tôi rất hài lòng với học vấn của em, cử nhân, thạc sĩ đều thuộc trường top, chắc chắn IQ tầm trung-thượng. Sau này chuyện học hành của con cái giao cả cho em, tôi phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình. À, còn một vấn đề… hơi riêng tư… muốn hỏi em.”
Trần Tây Thụy có chút phản cảm, nhưng nể mặt người cậu giới thiệu, cô cố gắng giữ nụ cười: “Anh cứ nói.”
“Tôi không ngại con gái từng yêu đương. Tôi chỉ hơi để ý… cái này… nói sao nhỉ.”
“Anh muốn hỏi tôi còn ‘trinh’ không, đúng không?”
Anh chàng nhướng mày: “Đúng, ý anh là vậy.”
Trần Tây Thụy thật muốn phun hết chỗ nước bọt vừa nuốt vì căng thẳng lúc nãy vào mặt anh ta. Nước bọt cũng có lòng tự trọng, cô thấy tủi thân thay cho nước bọt. “Vậy… anh còn ‘zin’ không?”
Anh chàng nghe mà bật cười: “Đàn ông con trai ai lại đi câu nệ cái này.”
Trần Tây Thụy liếc nhìn đồng hồ: “Hôm nay đến đây thôi. ‘Tam quan’ của chúng ta không hợp nhau, chắc là không ổn rồi.”
“Được thôi. Mặc dù tôi cũng không biết câu nào của tôi đã mạo phạm đến em.”
Điện thoại reo, là Trình Thuật. Phó Yến Khâm nhấc máy, đối phương nhắc anh còn hơn một tiếng nữa là máy bay cất cánh.
Anh đứng dậy, đi ra quầy thanh toán.
Phục vụ nói: “Của anh hết 38 tệ.”
Anh nghiêng đầu, chỉ về bàn của Trần Tây Thụy: “Cả bàn kia nữa, tính chung.”
“Tổng cộng là 114 tệ ạ.”
Phó Yến Khâm quét mã thanh toán, rồi bước ra khỏi quán.
Trần Tây Thụy nhấp thử hai ngụm Americano đá, nhíu chặt mày: Trời ơi, đắng thế. Bạn trai cũ tốt nghiệp MIT của mình cũng thích uống cái này. Không lẽ thạc sĩ Mỹ nào cũng ‘nghiện’ món này à? Lúc nãy quên hỏi anh ta tốt nghiệp trường nào ở Mỹ.
Anh chàng kia: “Có cần thiết phải nói không?”
“Đúng là không cần thiết. Anh không muốn nói thì thôi.” Trần Tây Thụy cười tủm tỉm, “Chúng ta chia tiền nhé, xem như ngồi chung bàn, không ai nợ ai, được không?”
“Được.” Anh chàng mỉa mai, “Đồ ki bo.”
Trần Tây Thụy sa sầm mặt: “Anh không ki bo, anh trả đi.”
Cả hai “hổ báo” đứng trước quầy. Trần Tây Thụy nói: “Bọn tôi trả riêng.”
Phục vụ mỉm cười: “Có người thanh toán cho bàn mình rồi ạ.”
“Ai cơ?” Cả hai đồng thanh.
“Là một quý ông ngồi ở đây lúc nãy.”
Anh chàng kia vô cùng tự tin, vội vàng nhận vơ: “Chắc là bạn tôi rồi.”
Trần Tây Thụy nói: “Thú vị thật, người ta còn chưa nói tên nói họ, sao lại thành bạn anh được? Biết đâu là bạn tôi thì sao.”
Sắc mặt anh chàng kia tối sầm lại. Trần Tây Thụy thầm đảo mắt.
Hai người không vui vẻ gì mà chia tay. Trần Tây Thụy cho anh ta “vào danh sách đen”, rồi quay sang than thở với bạn thân: “Đào ơi, cậu không biết hôm nay tớ thảm thế nào đâu. Trang điểm kỹ càng hai tiếng đồng hồ, cứ tưởng vớ được tri kỷ, ai dè lại vớ phải… Tớ không biết dùng từ gì để diễn tả nữa, không thể gọi là người đâu, quá kỳ quặc. EQ của anh ta chắc chỉ bằng học sinh lớp 4.
So với bạn trai cũ của tớ, tuy anh ấy hơi lạnh lùng, nhưng thật sự ăn đứt gã này về mọi mặt. Tớ thà nằm trong biệt thự khóc lóc, còn hơn là sống qua ngày với loại kỳ quặc này.”
“Haha, hối hận rồi chứ gì!”
“Không có.” Trần Tây Thụy nói, “Đang bàn luận nghiêm túc đấy. Hai tháng nay đi xem mắt, người sau còn tệ hơn người trước. Nhìn mẹ tớ ngày nào cũng mặt ủ mày chau, tớ thấy bất hiếu quá. Nếu sau này chất lượng toàn dưa thối thế này, thà ế còn hơn.”
Từ Lạc Đào cười: “Đừng bi quan thế. Cùng lắm thì quay về Bắc Thị tìm bạn trai cũ.”
“Cậu đừng trêu tớ. Không chừng anh ấy cũng cưới vợ rồi.”
“Chậc, tiếc thật. Tớ còn đang mong được ‘thơm lây’ từ chị Thụy, ăn sung mặc sướng.”
“Đều tại chị Thụy không có chí tiến thủ!”
“Chém gió với bạn thân vài câu, tâm trạng Trần Tây Thụy khá lên. Cô bóc miếng dán kích mí ra khỏi mắt.
Trong phòng chờ VIP, Trình Thuật bưng một ly cà phê đến: “Phó tổng, anh dùng cà phê không?”
“Không cần, vừa uống rồi.”
Trình Thuật ngồi xuống sô pha, nói với anh: “Bên Bangkok đang là mùa mưa, mấy hôm nay toàn mưa bão. Tôi vừa tra dự báo thời tiết, chắc phải đến tháng 11 tần suất mưa mới giảm.”
Phó Yến Khâm nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, anh không ngẩng đầu: “Vốn định đi Cung điện Hoàng gia và Chùa Arun dạo một vòng, xem ra phải dời lại rồi.”
Trình Thuật lái sang chủ đề khác: “Đây là lần đầu tôi đến Giang Châu. Thành phố này xây dựng đẹp thật.”
“Giống châu Âu.”
“Vâng, trên đường có rất nhiều kiến trúc kiểu Âu. Nói thật, hơi giống Thụy Sĩ.”
Phó Yến Khâm đặt điện thoại xuống, cầm một tờ rơi quảng bá thành phố lên xem: “Sau này về đây định cư cũng không tệ. Câu cá trên biển, lướt sóng, chắc là cuộc sống sẽ rất thoải mái.”
Trình Thuật biết sếp có bạn gái, nhưng không biết là người ở đâu. Nghe cuộc đối thoại hôm nay, đáp án đã quá rõ ràng.
Lễ tân phòng chờ gọi điện thông báo đến giờ lên máy bay. Phó Yến Khâm đứng dậy, lần cuối anh nhìn lại thành phố đã nuôi lớn Trần Tây Thụy: “Đi thôi.”
Trình Thuật đi theo bên cạnh. Hai người đàn ông bước vào lối đi khoang hạng nhất.