Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần

Chương 111

Trước Tiếp

Suman, gió mùa lại một lần nữa mang theo lượng mưa dồi dào trút xuống quốc đảo này.

Giữa màn mưa lất phất như sương, một người đàn ông đang chạy bộ buổi sáng. Bộ đồ thể dục chống thấm màu đen đã ướt sũng, dính chặt vào người như lớp da thứ hai, phác họa rõ nét bờ vai rộng cùng tấm lưng tam giác ngược vạm vỡ, đầy sức mạnh.

Đôi chân hắn thon dài săn chắc, từng bước chạy mạnh mẽ, khi lao đi như một con tuấn mã đang phi nước đại. Chiếc Jeep mui trần của đội đặc vụ lẳng lặng bám theo sau ở một khoảng cách vừa phải. Trương Lạc Thiên mặc chiếc áo mưa trong suốt ngồi ở ghế phụ, hắt hơi một cái rõ to.

"Trung... Trung tá?" Trương Lạc Thiên sụt sịt mũi, đánh bạo nhắc: "Hôm nay ngài phải dùng bữa sáng cùng ông cụ và Tổng thống đấy ạ."

Bùi Tương Thần rốt cuộc cũng dừng bước, theo thói quen quay sang nhìn vị trí bên cạnh mình.

Nhưng cũng giống như bao lần khác, nơi đó trống không, chẳng có lấy một bóng người. Nước mưa chảy dọc theo mái tóc, tụ lại trên khuôn mặt góc cạnh của hắn, rồi nhỏ xuống từ chiếc cằm sắc nét. Những trải nghiệm đặc thù cùng dòng máu chảy trong huyết quản đã khiến Bùi Tương Thần trưởng thành một cách thần tốc trong suốt năm năm qua.

Hắn của hiện tại chẳng còn vương lại chút vẻ non nớt nào. Gương mặt từng một thời kiêu kỳ nay dạn dày sương gió, hằn lên dấu vết của khói lửa chiến tranh đến mức trở nên thô ráp. Sát ý khát máu từng muốn hủy diệt tất cả giờ đây đã thu mình lại, ẩn sâu nơi đáy mắt, hóa thành những vệt bóng tối u trầm và đầy nguy hiểm.

Hắn vẫn gầy, nhưng đó là cái gầy tinh nhuệ, rắn rỏi của một chiến binh thực thụ. Tựa như một thanh dao găm nạm đầy đá quý vốn chỉ để trưng bày, sau khi trải qua vô vàn lễ rửa tội bằng máu và lửa đạn, đã lột xác thành thanh chiến đao - mộc mạc, nhưng lại vô cùng sắc bén, kiên cường.

Bùi Tương Thần chẳng nói chẳng rằng, lập tức xoay người, chạy băng về phía ngôi nhà nhỏ.

Mặc dù nhà họ Bùi đã vô số lần phủ nhận tin đồn ông cụ Bùi bệnh nặng với bên ngoài, nhưng việc lão tướng quân suốt mấy năm nay không hề lộ diện trước công chúng cũng đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận những lời đồn đoán ấy.

Không lâu sau khi Bùi Gia Thận đắc cử Tổng thống Suman nhiệm kỳ hai, một cơn tai biến đã quật ngã người đàn ông từng tung hoành ngang dọc suốt cả đời này. Dù được hưởng chế độ điều trị và chăm sóc hàng đầu, nhưng suy cho cùng tuổi tác đã cao, quá trình hồi phục của ông cụ không mấy khả quan. Ông đi lại khó khăn, chức năng ngôn ngữ cũng bị tổn hại nghiêm trọng, buộc phải hoàn toàn rút lui khỏi tầm mắt của công chúng.

Trong phòng ông, hương trầm uy nghi quanh năm không dứt, nhưng ẩn trong đó vẫn phảng phất một mùi hương mục nát, tựa như chính cơ thể ông đang từng ngày suy tàn.

"A Khải..." Người đàn ông trên xe lăn phát ra một âm thanh mơ hồ.

Người bên cạnh đã thôi không còn sửa lời ông cụ nữa, rằng người đang đứng trước mặt ông không phải người con trai cả đã mất sớm, mà là đứa cháu đích tôn.

Di chứng tai biến khiến ông cụ Bùi khó lòng kiểm soát được cơ mặt, nhưng Bùi Tương Thần vẫn đọc được chút ý cười trong ánh mắt ông đang chăm chú nhìn mình.

Hắn vẫn luôn cho rằng ông nội là kẻ máu lạnh vô tình, cả đời say mê quyền lực, chưa từng thật lòng yêu thương bất kỳ ai. Nhưng giờ nhìn lại, ít nhất tình cảm ông dành cho con trai trưởng là không thể nghi ngờ.

Yêu thương thực sự, chính là sự bao dung và thành toàn. Cho nên cha hắn mới có thể đi học ngành vật lý mình thích, làm công tác nghiên cứu khoa học, và cưới được người phụ nữ mình yêu.

Hôm nay là ngày cuối tuần đầu tiên của tháng, Bùi Gia Thận cũng trở về biệt phủ, cùng ăn sáng với cha mình.

"Chú nghe nói lại có người kéo đến trước cổng doanh trại biểu tình chống đối cháu phải không?" Bùi Gia Thận hỏi, giọng không vui. "Doanh trại quân đội đâu phải cái chợ vỡ để chúng nó làm loạn? Cháu cứ nghe chú, tóm cổ mấy đứa cầm đầu lại là xong!"

Cái danh "La Sát" của Bùi Tương Thần đâu phải hư danh. "Mệnh lệnh số 9" là một chiến dịch truy quét tận gốc các thế lực ngầm. Đối với một kẻ vừa mất người thương, ôm một bụng lửa giận không chỗ phát tiết như Bùi Tương Thần mà nói, chiến dịch này chẳng khác nào mỡ dâng miệng mèo.

Hắn dẫn quân đánh từ Bắc xuống Nam, thế như chẻ tre, chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi đã tiêu diệt gần hết các thế lực chống đối. Không chỉ áp dụng biện pháp đánh tận diệt đối với các phe kháng cự trong chiến dịch, ngay cả khi thẩm vấn tù nhân, Bùi Tướng Thần cũng mặc kệ cấp dưới tự do hành động, chỉ quan tâm đến một điều duy nhất—lấy được thông tin bằng mọi giá.

"Rossiya?" Bùi Tương Thần nghe thấy kẻ địch đặt cho mình cái biệt danh này, thoạt đầu còn hơi ngỡ ngàng, "Là Russia à?"

"Là La Sát trong Phật giáo ạ." Trương Lạc Thiên nơm nớp lo sợ đính chính, "Chính là... trong tiếng Phạn, nghĩa là ác quỷ ăn thịt người."

Bùi Tương Thần nhếch mép cười khẩy: "Cũng có văn hóa gớm nhỉ."

Ăn theo cái biệt danh ấy là đủ loại tin đồn hoang đường. Chỉ riêng cái loại tin "Bùi Tương Thần tra tấn tù nhân đến chết" đã có vô số dị bản, có cái thì không hẳn là vu khống, nhưng có cái lại cực kỳ phi lý.

Nào là "tự tay lăng trì phạm nhân để ép cung"; "ném phạm nhân vào chuồng voi cho bị giẫm đạp"; "trói người lên guồng nước để tra tấn", thậm chí còn có cả "c**ng b*c nữ tù nhân" vân vân và mây mây...

Kể từ ngày Văn Thư Ngọc qua đời, Bùi Tương Thần hiếm khi nở nụ cười, nhưng lần này hắn thực sự bị chọc cười.

Hắn sống đến chừng này tuổi đầu, có bao giờ phải tự tay làm mấy việc bẩn thỉu đó? Trong sân Cục tình báo nuôi riêng một đàn voi từ bao giờ thế? Thời buổi này lấy đâu ra guồng nước mà trói?

Mà nực cười nhất là cái cuối cùng: "Mẹ kiếp, ông đây còn chẳng dựng nổi trước mặt đàn bà!"

Thế nhưng các tổ chức nhân quyền, dưới sự tài trợ của vài thế lực thù địch, cứ nghe hơi là kéo đến, liên tục tổ chức biểu tình nhắm vào Bùi Tương Thần. Việc này chẳng gây ra thiệt hại thực tế nào cho hắn, nhưng quả thật giống như rận bám trên người chó, khiến người ta phát phiền.

"Bắt bớ chỉ tổ đúng ý bọn họ thôi." Bùi Tương Thần thong thả phết mứt hoa hồng lên lát bánh mì nướng, "Bọn họ đã coi chú và cháu là những kẻ độc tài bạo chúa rồi, đừng tạo thêm cơ hội cho họ mượn cớ sinh sự nữa. Tuy xác suất chú tái đắc cử là rất lớn, nhưng chúng ta vẫn nên giữ thái độ khiêm tốn, kín tiếng một chút thì hơn."

Luật pháp Suman không giới hạn số nhiệm kỳ Tổng thống. Vì thế, Bùi Gia Thận dự định sẽ tranh cử tiếp nhiệm kỳ thứ ba. Trước mắt mà nói, khả năng ông trúng cử là rất cao.

Bùi Gia Thận thầm cảm kích sự nhẫn nhịn của đứa cháu trai. Tuy Bùi Tương Thần thăng tiến thần tốc nhờ có hậu thuẫn của gia tộc, nhưng không thể phủ nhận hắn đã đóng góp công lao không hề nhỏ cho sự ổn định của đất nước và củng cố vị thế nhà họ Bùi.

"Đoàn trưởng Tôn năm sau là giải ngũ rồi." Bùi Gia Thận trầm ngâm tính toán, "Trong khoảng thời gian này cháu cố gắng lập thêm một chiến công lớn nữa, thăng lên hàm Thượng tá, đến lúc đó tiếp quản vị trí Đoàn trưởng Đoàn 1 cũng là chuyện đương nhiên."

"Cháu thăng tiến đã nhanh như ngồi tên lửa rồi." Bùi Tương Thần đáp, "Hiện tại, hoàng thất Cống Lâm còn đang lo thân mình, chẳng còn tiền để nuôi đám lính quèn đó nữa. Sau này, bọn họ sẽ ngoan ngoãn hơn nhiều."

Hai tháng trước, cuộc cách mạng dân chủ kéo dài hàng chục năm rốt cuộc cũng giành được thắng lợi cuối cùng. Hoàng thất Cống Lâm buộc phải chấp nhận các điều kiện đình chiến do phe Cách mạng đưa ra, đồng ý chuyển đổi thể chế quốc gia sang quân chủ lập hiến.

Nhưng Quốc vương Thượng Dận Lễ và phe Cách mạng lại có quá nhiều mối thù, đôi bên không tài nào đạt được thỏa thuận hòa bình chung. Vì sợ bị trả thù, Thượng Dận Lễ đã khẩn cấp thoái vị, truyền ngôi lại cho một người cháu họ xa. Vào đêm trước khi vương đô thất thủ, Thượng Dận Lễ vội vã dắt díu con cháu tháo chạy khỏi biên giới, bắt đầu kiếp sống lưu vong.

Vị vương tôn bất đắc dĩ phải đứng ra "hứng mũi chịu sào" ấy năm nay vừa tròn mười lăm, mới chân ướt chân ráo vào lớp mười. Vị vua thiếu niên ấy đã dùng đôi bàn tay còn non nớt của mình ký tên lên bản dự thảo Hiến pháp mang tính lịch sử.

Tuy nhà họ Bùi chưa bao giờ thừa nhận, nhưng ai cũng ngầm hiểu gia tộc này đóng vai trò then chốt như thế nào phía sau cuộc cách mạng Cống Lâm.

Những năm qua, Hoàng thất Cống Lâm không dưới một lần công khai cáo buộc nhà họ Bùi hậu thuẫn cho phe cách mạng. Thậm chí, Hoàng thất còn âm thầm tổ chức nhiều cuộc ám sát nhắm vào những người đứng đầu Bùi gia.

Với tư cách là chiến tướng hàng đầu kiêm người thừa kế của gia tộc, mỗi năm Bùi Tương Thần đều phải đối mặt với vô số vụ ám sát, trong đó không ít lần do chính Hoàng thất Cống Lâm đứng sau chủ mưu. Nhưng giờ đây khi cách mạng đã thắng lợi, Hoàng thất phải lưu vong, những cuộc ám sát này cũng đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết.

"Ưm..." Ông cụ Bùi bỗng lên tiếng, "A Thần..."

"Dạ, ông nội." Bùi Tương Thần kiên nhẫn lắng nghe.

Ông cụ khó nhọc thốt từng từ đứt quãng: "Họ Thượng... bố cọn..."

"Ông cứ yên tâm." Giọng Bùi Tương Thần lạnh băng, "Món nợ máu của bố, con sẽ tìm nhà họ Thượng thanh toán sòng phẳng đến cùng. Thượng Dận Lễ hoặc là phải công khai nhận trách nhiệm về cái chết của bố, hoặc là phải xuống suối vàng đích thân tạ tội với ông ấy!"

"Nhà họ Thượng ấy à, hừ!" Bùi Gia Thận cười khẩy, "Bọn họ giờ đúng là lũ rắn mất đầu, chẳng có gì đáng ngại. Mà này A Thần, chú nghe nói lần này sang Cống Lâm dự lễ nhậm chức Thủ tướng, cháu định đưa cả Ấu Phương đi cùng hả? Chuyện hai đứa..."

"Chỉ là bạn bè thôi." Bùi Tương Thần thản nhiên đáp, "Cháu vẫn không có hứng thú với phụ nữ, thưa chú. Ấu Phương muốn làm quen với mấy nhà hoạt động nữ quyền bên Cống Lâm, nên cháu mới nhận lời giới thiệu giúp cô ấy."

Bùi Gia Thận khẽ hắng giọng, lời lẽ đầy vẻ thấm thía: "Chú sẽ không ép cháu như cách ông nội từng làm. Nhưng tự cháu cũng thừa hiểu, tương lai cháu nhất định phải ra tranh cử Tổng thống, mà một ứng cử viên độc thân thì chẳng bao giờ được lòng cử tri cả. Cháu bắt buộc phải có một người vợ!"

Bùi Tương Thần nuốt miếng bánh nướng cuối cùng, không tiếp lời chú mà lảng sang chuyện khác: "Bản đề xuất kia của cháu, chú đã xem qua chưa?"

Nhắc đến chuyện này, Bùi Gia Thận hơi nhíu mày: "Ý tưởng này của cháu táo bạo quá. Nhưng đúng là đề xuất này có thể giúp chú thu hút được một lượng lớn phiếu bầu. Chú sẽ bàn bạc kỹ lưỡng lại với bên quản lý tranh cử. Có điều, A Thần này, nếu cháu đã định..."

"Cháu sẽ có bạn đời mà." Bùi Tương Thần bình tĩnh ngắt lời, "Việc cháu ra tranh cử ít nhất cũng là chuyện của hơn mười năm nữa, đến lúc đó cháu tìm một người bạn đời cũng chưa muộn. Chúng ta khoan hãy tính trước chuyện của mười mấy năm sau, được không chú?"

Bùi Gia Thận đành phải thôi không nhắc đến chủ đề này nữa.

"Thần..." Ông cụ Bùi bỗng chộp lấy tay đứa cháu trai, "Con phải... buông bỏ... Văn..."

Điện thoại của Bùi Tương Thần đột nhiên đổ chuông, hắn thuận thế rút tay mình về.

"Ông cứ yên tâm." Bùi Tương Thần cúi xuống xem tin nhắn, buông lời trấn an qua loa với ông cụ như mọi khi, "Cháu sẽ làm theo lời ông dạy."

Rõ ràng ông cụ vẫn định nhai lại bài ca muôn thuở, khuyên hắn buông bỏ chấp niệm với Văn Thư Ngọc, rồi thì cưới vợ sinh con đẻ cái.

Nhưng Bùi Tương Thần của hiện tại đã chẳng còn phải coi lời nói của ông cụ là thánh chỉ nữa rồi. Người nắm quyền bính nhà họ Bùi bây giờ đâu phải ông nội, mà là chú hai Bùi Gia Thận.

Dù sao cũng trẻ hơn nhiều, tư tưởng của Bùi Gia Thận cởi mở hơn hẳn. Lại thêm có mấy đứa con ruột toàn gây chuyện để so sánh, ông lại càng thấy đứa cháu trai này đúng là đứa trẻ ngoan hiếm có khó tìm.

Bản thân Bùi Tương Thần cũng đâu còn là cậu học sinh năm nào phải sống hoàn toàn dựa dẫm vào gia tộc, chẳng có chút quyền tự quyết nào trong tay.

Hắn giờ đã là Phó đoàn trưởng Đoàn 1 Vệ Quốc Quân, là vị Trung tá trẻ nhất trong Bộ chỉ huy quân sự Suman, và cũng là nghị viên trẻ tuổi nhất trong Nghị viện. Hắn đứng tên sở hữu hàng loạt công ty do mình nắm quyền kiểm soát. Trong tay hắn là những đội ngũ cố vấn thương mại, chính trị và tư vấn riêng chuyên nghiệp nhất. Đội 7 năm xưa cũng đã được mở rộng quy mô thành cấp đại đội, trang bị tối tân, trung thành tuyệt đối...

Ngay cả Nông trại Kính Nghiệp cũng đã trở thành trang trại trù phú và xinh đẹp nhất vùng, gà vịt đầy chuồng, lúa nước và xoài năm nào cũng được mùa bội thu.

Tiền tài, quyền lực, danh vọng đều đã nắm trọn trong tay, Bùi Tương Thần của ngày hôm nay đã có đủ tư cách để sống theo ý mình rồi.

Chỉ tiếc là, Văn Thư Ngọc chẳng thể thấy ngày hôm nay.

Lời tác giả:

Năm nay là năm dành riêng cho góa phụ Thần.

Trước Tiếp