Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên

Chương 9: Ly hôn

Trước Tiếp

Châu Miểu không nhớ mình đã ở trong nhà vệ sinh bao lâu. Cho đến khi điện thoại kêu lên cô mới hồi tỉnh táo. Là Trình Dương gọi tới, nói rằng công ty đột nhiên xảy ra chuyện nên phải đi một chuyến.

Châu Miểu liếc nhìn đôi mắt đỏ hoe của mình trong gương, cau mày nói: “Được.”

Trình Dương: “Anh để xe lại cho em, lát nữa tài xế đưa em về.”

“Không cần đâu, em bắt xe về là được.” Châu Miểu nói.

Trình Dương lờ mờ cảm thấy Châu Miểu hơi khác thường: “Em không sao chứ?”

“Không sao.” Châu Miểu nói: “Có điện thoại gọi tới, anh đi bận việc của anh đi.”

Kết thúc cuộc gọi, Châu Miểu bỏ điện thoại lên mặt bàn gạch lưu ly, nước mắt cứ vậy không ngừng rơi xuống.

Đêm hôm đó cô không về nhà mà đến quán bar, uống hết ly rượu vang đỏ này đến ly khác, uống mãi đến khi say rồi cứ vậy mà ngủ thiếp đi.

Trong mơ cô lại quay trở lại ngày xưa, mẹ cô bỏ đi, bố cô say xỉn đánh đập cô. Cô khóc chạy ra khỏi nhà, bất lực chạy điên cuồng trong mưa.

Trong mơ, cơn mưa lạnh đến nỗi răng cô cứ lập cập run.

Sau đó, bố đã đuổi kịp cô, thô bạo lôi cô về nhà. Ngày hôm sau cô đến trường với đầy những vết bầm tím trên người. Tiếc thay, không có ai giúp đỡ cô.

Châu Miểu cảm thấy lồng ngực mình khó thở, cô đột nhiên mở mắt, mới nhận ra vừa rồi chỉ là mơ. Cô đã trưởng thành rồi, sẽ không có người nào có thể đánh cô nữa.

Cô nằm co ro trong chăn thở hổn hển, điện thoại rung liên tục mấy lần. Cô cầm lấy, mở khóa, là tin nhắn Wechat của Triệu Duyệt.

Hỏi cô tổ chức sinh nhật thế nào?

Có phải là rất rất vui không?

Cô run rẩy gọi lại cho Triệu Duyệt, chỉ nói đúng một câu: “Duyệt Duyệt, tớ muốn ly hôn.”

Ba ngày này đều là Triệu Duyệt ở bên cạnh Châu Miểu. Trình Dương không hề xuất hiện, điện thoại cũng không gọi được. Đến ngày thứ tư, Trình Dương cuối cùng cũng gọi điện thoại lại.

Châu Miểu nhận điện thoại liền nói trước: “Trình Dương, chúng ta nói chuyện đi.”

“Hửm? Nói chuyện gì?” Đầu bên kia truyền tới tiếng khởi động xe, còn có cả tiếng lật giở tài liệu. Người đàn ông rõ ràng là không tập trung: “Em muốn nói gì?”

Ba ngày này Châu Miểu đã suy nghĩ rất nhiều, cũng tỉnh táo hơn nhiều, cô biết cần phải làm gì với thứ không phải của mình.

Cô nói: “Nói chuyện ly hôn.”

“Cái gì?”

“Trình Dương, em muốn ly hôn.”

Rõ ràng người đàn ông ở đầu dây bên kia sững người ra mất một lúc, sau đó lại dùng giọng điệu không kiên nhẫn nói: “Châu Miểu, em lại muốn gây chuyện gì đây?”

“Em không gây chuyện.” Châu Miểu bình tĩnh nói: “Trình Dương, em muốn ly hôn.”

“Là vì bữa tối sinh nhật em, anh rời đi trước nên em muốn nổi cơn tam bành với anh à?” Trình Dương miết miết ấn đường: “Châu Miểu, em gây chuyện đủ chưa?”

“…”

Là cô gây chuyện sao?

Không phải.

Cô chưa từng gây chuyện, chỉ là cô lúc nào cũng ngoan ngoãn và nghe lời, lúc nào cũng hiểu chuyện, đến cuối cùng mới phát hiện ra bản thân chỉ là một trò đùa.

“Trình Dương, em nói lại lần cuối cùng, em muốn ly hôn.” Châu Miểu bình thản nói: “Ngày mai vừa khéo là ngày làm việc, nhớ mang theo căn cước đi làm thủ tục.”

“Em muốn ly hôn thật ư?” Cho đến lúc này Trình Dương vẫn cho rằng Châu Miểu không thể rời xa anh. Anh nghĩ đây chỉ là cách cô làm mình làm mẩy: “Em biết ly hôn nghĩa là gì không?”

“Nghĩa là em không là gì nữa, cuộc sống hiện tại của em cũng không còn nữa.”

“Không quan trọng.” Châu Miểu nói: “Em chỉ cần ly hôn thôi.”

Trình Dương mất hết kiên nhẫn: “Được, anh đồng ý với em.”

Giây tiếp theo, điện thoại truyền tới âm thanh bíp bíp.

Lần này vẫn là Trình Dương cúp máy trước.

Lần nào anh cũng vậy, Châu Miểu đã quen rồi.

Triệu Duyệt hỏi Châu Miểu: “Nghĩ kỹ chưa? Ly hôn thật à?”

“Ừm, tớ nghĩ kỹ rồi.” Châu Miểu nói: “Ly hôn.”

Ngày hôm sau đến giờ thì lại xảy ra chuyện, Trình Dương không đi được. Đi đến nửa đường thì Trình Dương gọi điện thoại cho Châu Miểu: “Mẹ anh không khỏe nên anh phải đến bệnh viện một chuyến trước, chuyện ly hôn để tuần sau.”

Sau đó anh lại nói thêm: “Châu Miểu, nếu em hối hận rồi thì anh cũng có thể…”

“Được, vậy thì tuần sau.” Châu Miểu nói: “Hy vọng tuần sau sếp Trình sẽ không thất hẹn.”

“Em gọi anh là gì cơ?”

“Sếp Trình.” Châu Miểu nói: “Nếu đã quyết định ly hôn rồi còn gọi Trình Dương thì không hay cho lắm.”

“Châu Miểu,” Trình Dương đột nhiên nổi giận: “Đừng tưởng anh chiều em thì em muốn làm gì thì làm.”

Chiều cô ư?

Anh nói mà không hề biết ngượng.

“Nếu như cái nuông chiều em mà sếp Trình nói là nuôi em như nuôi thú cưng trong lồng, thỉnh thoảng cho ra ngoài đưa đi ăn một bữa cơm, còn tất cả những điều khác đều không quan tâm. Vậy thì … kiểu nuông chiều này em thật sự không cần.” Châu Miểu mím môi: “Hẹn gặp anh thứ hai tuần sau ở Cục Dân chính, nếu anh lại không đến, em sẽ đệ đơn ly hôn.”

Trình Dương: “Châu Miểu, em điên rồi.”

Châu Miểu: “Đúng, em điên rồi.”

Thích anh lâu như vậy, đến cuối cùng mới biết cô chỉ là đối tượng trong mấy câu chuyện của bọn họ, cô không điên mới lạ đấy.

“Trình Dương, em thật sự hối hận vì đã gặp anh.” Châu Miểu trầm giọng.

Ngày hôm đó giữa chừng còn xảy ra chuyện, không biết nghe được tin tức từ đâu, mà mẹ Trình Dương vốn dĩ cơ thể đang ốm yếu lại gọi điện thoại cho Châu Miểu, hẹn gặp mặt ở quán cà phê.

Tính ra thì đây là lần đầu tiên Châu Miểu gặp người nhà của Trình Dương. Con người cô không thích đến muộn, luôn luôn đúng giờ.

Lúc đi cô còn nghĩ, có khi nào xảy ra tình huống giống như trong phim không. Không ngờ nó lại thực sự xảy ra.

Người phụ nữ trông rất cao quý thanh lịch, nói năng nhẹ nhàng nhưng thủ đoạn thì tàn nhẫn. Sau khi nhìn thấy Châu Miểu, bà lập tức lấy tiền từ trong túi ra: “Đây là năm trăm vạn, hãy rời xa con trai tôi.”

Châu Miểu sững người, sau đó cười nhẹ: “Con trai bác chỉ đáng giá năm trăm vạn thôi sao? Rẻ mạt quá vậy.”

“Cô tên Châu Miểu đúng không?” Bà Trình nói: “Tôi không biết cô dùng thủ đoạn gì để tán đổ được con trai tôi, nhưng tôi nói cho cô biết, tôi không đồng ý chuyện này. Tốt nhất là cô nên rời đi ngay lập tức.”

“Bác yên tâm đi, tôi cũng không định tiếp tục với con trai bác đâu.” Châu Miểu nói: “Chúng tôi sẽ ly hôn.”

Ngày thứ hai, ở Kinh Tây có một trận tuyết lớn. Châu Miểu đã mặc bộ váy dài màu sáng cùng với chiếc áo khoác dài màu be mà mình rất thích. Cô trang điểm sang trọng xuất hiện ở cửa Cục Dân chính.

Trình Dương đến cùng lúc với cô. Anh bước xuống xe, chiếc áo khoác gió đen tôn lên vóc dáng hoàn hảo của anh. Sau khi nhìn thấy Châu Miểu, anh hơi nhăn mày, sau đó lại thả lỏng, sải bước đi tới.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Anh nói: “Nếu bây giờ em hối hận rồi thì anh coi như chuyện hôm nay chưa xảy ra. Sau này anh sẽ hết lòng đối tốt với em. Anh biết em cảm thấy anh lạnh nhạt với em, anh có thể thay đổi.”

Người đàn ông cúi xuống nhìn cô, ánh mắt sáng ngời: “Châu Miểu, ngoài anh ra em đã không còn người thân nào nữa rồi, lẽ nào em muốn sống một mình sao?”

Trình Dương biết Châu Miểu để tâm chuyện gì nhất, vì vậy anh cố tình lấy nỗi đau của cô ra để nói, mục đích là khiến cô nhìn rõ hiện thực. Mặc dù bố cô vẫn còn sống nhưng quan hệ giữa cô và bố không tốt. Về mặt luật pháp quả thực cô chỉ có một người thân là Trình Dương.

“Giữa vợ chồng không thể không có mâu thuẫn, nhưng không thể cứ không vui là lại ly hôn được.” Trình Dương nói: “Hôn nhân không phải chuyện đùa.”

“Châu Miểu, tốt nhất em nên suy nghĩ cho kỹ.”

Gió thổi vào mặt Châu Miểu, làm đôi mắt cô đỏ lên nhưng chỉ càng làm cô thêm kiên định hơn với quyết định của mình. Chín năm này không thể đổi lại được một chút dịu dàng, cô còn cần người đàn ông này làm gì.

Hôn nhân như thế này thì có hay không có, có gì khác nhau chứ?

Cô cho tay vào túi áo khoác, ánh mắt nhìn thẳng Trình Dương, nói từng chữ một: “Em muốn ly hôn.”

“Không hối hận?” Trình Dương hỏi.

“Tuyệt đối không.” Châu Miêu trả lời.

“Anh hỏi lại em lần nữa, em muốn ly hôn thật ư?” Đây là cơ hội cuối cùng Trình Dương dành cho Châu Miểu. Anh nhắc nhở cô: “Em cân nhắc cho kỹ rồi hãy trả lời.”

Châu Miểu: “Ly hôn.”

Câu trả lời này không làm Trình Dương động tâm, anh bình thản nói: “Như em mong muốn.”

“Nhưng Châu Miểu, em thực sự cho rằng, rời xa anh rồi, em có thể sống hạnh phúc hay sao?”

Trước Tiếp