Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên

Chương 10: Biến mất

Trước Tiếp

Thủ tục ly hôn diễn ra rất suôn sẻ, sau đó là khoảng thời gian một tháng để suy nghĩ lại, một tháng sau giải quyết các vấn đề liên quan đến ly hôn.

Sau khi làm xong thủ tục, Châu Miểu không nói một lời liền quay người rời khỏi Cục Dân chính.

Gió vẫn lạnh như vậy, thổi vào người làm cho những suy tư trong cô tỉnh táo một cách lạ thường.

Quả thực là thế, cô nghĩ về trước đây, luôn ngốc nghếch yêu anh, hèn mọn cầu xin một cuộc hôn nhân không thuộc về mình. Cuối cùng người mất mát nhiều nhất chính là cô.

May mắn thay, vẫn chưa quá muộn để sửa sai.

Cô khẽ cong môi, bước những bước lớn trên tuyết mà đi. Cô mở cửa xe, đang định bước vào thì có người chặn cô lại. Gương mặt đẹp trai của Trình Dương xuất hiện trước mắt cô.

Gương mặt anh thậm chí còn đẹp trai hơn cả nam minh tinh giới giải trí. Gương mặt với đường nét sắc sảo, đôi mắt hẹp dài và sáng.

Anh giữ chặt cửa xe, nghiến răng nói: “Nếu em hối hận chúng ta có thể hủy thủ tục ngay bây giờ.”

Đến tận bây giờ anh vẫn còn mơ mộng rằng Châu Miểu sẽ hối hận. Dù gì trong tiềm thức của anh, Châu Miểu vô cùng yêu anh, thậm chí là không thể nào rời xa anh được.

Hôm nay anh sẵn sàng gạt bỏ sự kiêu ngạo của mình mà cho cô một đường lui. Anh khẽ nuốt nước bọt mà nói: “Đây thực sự là cơ hội cuối cùng của em, nên em hãy nghĩ kỹ rồi quyết định.”

“Châu Miểu, em là người lớn rồi, đừng có hành động cảm tính nữa.”

“Em nên nhớ, không có sự che chở của nhà họ Châu thì ở Kinh Tây này em chẳng là cái thá gì.”

“Ngay cả cái phòng làm việc của em cũng chưa chắc có thể tiếp tục hoạt động được.”

“Trình Dương, anh thực sự coi thường em vậy sao?” Châu Miểu nâng cằm nhìn anh: “Trong lòng anh thực sự cho rằng em không thể rời xa anh, đúng không?”

“Anh cho rằng Châu Miểu em là thứ hèn mọn, rằng ngoài Trình Dương anh ra sẽ không có người đàn ông nào thích em phải không?”

“Trình Dương, em nói cho anh biết,” Mọi cảm xúc dâng trào, Châu Miểu nói chắc như đinh đóng cột: “Không phải là Trình Dương anh không cần em mà là Châu Miểu em không cần anh nữa.”

“Đi mà ở cùng với tài sản trăm tỷ của anh đi, em không cần nó đâu.”

“Còn em nhất định phải ly hôn.”

Đây là câu cuối cùng Châu Miểu nói ngày hôm đó, cũng là câu nói khiến Trình Dương kinh ngạc nhất. Anh tính toán trăm đường ngàn lối cũng không nghĩ tới kết cục như thế này.

Cảnh tượng này hoàn toàn khác với tưởng tượng của anh. Trong tưởng tượng của anh sẽ là Châu Miểu khóc lóc đau khổ, cầu xin anh đừng bỏ rơi cô.

Một tháng này, Trình Dương luôn cố gắng liên hệ với Châu Miểu, nhưng đều không thành công. Mỗi lần gọi điện thoại hoặc là không có người nghe máy, hoặc là điện thoại đã tắt. Tóm lại là không thể tìm được cô.

Anh tìm tới chỗ ở trước đây của cô để tìm cô, nhưng bảo vệ cũng nói rằng cô không ở đó.

Trình Dương chưa từng trải qua cảm giác thất bại thế này, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cuộc sống đúng là không phải lúc nào cũng được như ý mình.

Thường Hoa nhìn thấy anh bế tắc mới nói đùa: “Sắp được quay lại trạng thái độc thân mà sao lại trông thế này?”

“Tớ làm sao?” Trình Dương hỏi lại.

“Cậu đi soi gương đi rồi biết.” Thường Hoa nói: “Biểu cảm giống như có ai nợ cậu cả trăm triệu tệ ấy. Lông mày nhíu chặt lại, ai không biết còn tưởng cậu là người bị ly hôn ấy chứ.”

Thực tế thì, đúng là anh bị ly hôn mà.

“Đúng rồi, lúc nào đi làm thủ tục thế?” Thường Hoa hỏi.

“Ngày kia.” Sắc mặt Trình Dương lại sầm thêm vài phần, cầm ly rượu lên một hơi liền uống hết.

Thường Hoa kinh ngạc: “Làm gì đấy? Uống rượu giải sầu à à?”

“Cậu mới uống rượu giải sầu ấy.” Tâm trạng Trình Dương lúc này có chút khó diễn tả. Anh luôn cảm thấy dường như có tảng đá đè lên ngực, có chút khó thở, không cảm thấy hứng thú với bất cứ thứ gì.

Đến thứ mà anh yêu nhất là công việc giờ cũng không có tâm trạng làm nữa.

Anh cứ ngồi ngây ngốc cho đến khi Trương Hằng hỏi anh sao thế?

Anh mới ngạc nhiên nhận ra hình như mình luôn nghĩ về Châu Miểu.

Chính anh cũng không biết bản thân bị làm sao nữa.

“Thường Hoa, cậu có thích ai không?” Trình Dương hỏi.

“Có chứ, tớ thích nhiều lắm.” Thường Hoa nói: “Đếm không xuể luôn.”

“Thích nhất ấy.”

“Thế thì không có.”

“Sao thế?” Thường Hoa ngồi thẳng dậy, mắt mở to: “Cậu thích ai thế?”

“Không chắc chắn.” Trình Dương nói: “Có thể không phải là thích.”

Có lẽ là tính chiếm hữu nổi lên, thứ đã từng thuộc về mình đột nhiên không còn là của mình nữa, cảm giác thật lạ lẫm.

Thường Hoa nhìn anh không rời mắt: “Này, chắc không phải cậu thích Châu Miểu thật rồi đấy chứ?”

Trình Dương sững lại một lúc mới đáp: “Không hề.”

Chẳng mấy chốc đã đến ngày kia, mới sáng sớm mà tâm trạng Trình Dương đã khó chịu, liên tục phát cáu, doạ người giúp việc chẳng biết phải làm sao: “Cậu chủ, cậu có chuyện gì sao?”

Lần đầu tiên Trình Dương biết cái gì gọi là hoang mang lo sợ, bồn chồn bất an nhất thời không thể nói rõ: “Không sao.”

“Nếu cậu chủ không muốn ly hôn với cô chủ cứ dỗ dành cô chủ là được.” Người giúp việc nói.

Dỗ dành ư?

Sao anh phải đi dỗ dành chứ?

Phải là cô đến dỗ dành anh mới đúng.

“Tôi không ăn nữa, dọn đi.” Trình Dương còn chưa động đũa đã đứng dậy rời khỏi phòng ăn.

Trên đường đến Cục Dân chính, Châu Miểu mất tích nhiều ngày đã gọi điện thoại cho anh: “Anh đang đâu đấy?”

Trình Dương: “Trên đường.”

Châu Miểu: “Thế anh nhanh lên.”

Trình Dương: “Em đến rồi à?”

Châu Miểu: “Ừm.”

Trình Dương như còn muốn nói gì đó, nhưng Châu Miểu đã tắt máy.

Lần này là cô tắt máy trước, trước đây đều là anh tắt máy trước. Trình Dương không quen cái cảm giác bị phớt lờ như thế này, vô cùng khó chịu.

Mang cảm giác khó chịu này đến Cục Dân chính, sau khi thấy Châu Miểu, anh hỏi: “Vừa rồi là vì muốn thu hút sự chú ý của anh nên em chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh đúng không?”

“Hả?” Châu Miểu nghe mà không hiểu.

“Châu Miểu, nếu em không muốn ly hôn chúng ta có thể dừng việc làm thủ tục.” Trình Dương nói: “Sau này anh sẽ đối xử tốt với em.”

Đây đã là sự dỗ dành cuối cùng anh dành cho cô trong giới hạn của mình, lời dễ nghe hơn nữa anh không nói được.

Châu Miểu cố nhịn không trừng mắt, lấy giấy tờ tùy thân từ trong túi ra, thúc giục: “Em bận lắm, không có thời gian nói xàm với anh, mau làm thủ tục đi rồi về.”

Bây giờ người không kiên nhẫn lại là cô.

Trình Dương thấy cô định đi liền nắm chặt cổ tay cô nói: “Châu Miểu, vừa rồi anh đã cho em đường lui rồi, em còn định thế nào nữa?”

“Em không cần đường lui, em muốn ly hôn.” Châu Miểu dứt khoát nói: “Ly hôn.”

Trình Dương trầm mặt: “Em muốn ly hôn thật ư?”

Châu Miểu: “Đúng.”

Các thủ tục sau đó diễn ra rất suôn sẻ, giấy chứng nhận ly hôn nhanh chóng đến tay. Châu Miểu không chần chừ, bỏ giấy chứng nhận vào túi, vội vàng rời khỏi đó.

Đợi tới lúc Trình Dương đuổi theo ra ngoài, chỉ nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn mơ hồ. Cô cúi người ngồi vào trong xe, dường như có người ngồi bên cạnh cô, nhìn dáng vẻ hình như là đàn ông.

Đàn ông ư???

Trình Dương không khỏi thắc mắc, lẽ nào Châu Miểu nhất quyết muốn ly hôn là vì có người đàn ông khác sao??

Nghĩ đến khả năng này, cơn giận dữ trong anh bùng lên. Anh ngồi vào trong xe, nói với tài xe: “Đi theo chiếc xe phía trước.”

Đáng tiếc, cuối cùng vẫn bị lạc mất.

Đêm hôm đó, Trình Dương đến quán bar uống rượu. Thường Hoa thấy dáng vẻ của anh thì an ủi: “Thôi mà, chẳng phải chỉ là ly hôn thôi sao, tìm người khác là được.”

“Lần này khác.” Trình Dương vẻ ngà ngà say nói: “Dựa vào đâu mà cô ấy vứt bỏ tớ? Dựa vào đâu chứ?”

“Thế cậu định làm thế nào?”

“Tớ phải theo đuổi lại cô ấy.”

Trình Dương là thuộc trường phái hành động, hôm sau anh liền đi đến khu nhà nơi Châu Miểu sống. Bảo vệ nói với anh chủ nhà 808 đã ra nước ngoài chưa biết khi nào sẽ về.

Trình Dương hụt hẫng: “Bác nói gì cơ ạ?”

Bảo vệ: “Chủ nhà 808 ra nước ngoài rồi.”

“Cô ấy đi đâu ạ?”

“Cái này chúng tôi không rõ.”

“Đi bao lâu ạ?”

“Chúng tôi không biết.”

“Thế các ông biết cái gì?” Trình Dương nổi giận đùng đùng: “Các người đang lừa tôi đúng không?”

“Xin cậu hãy bình tĩnh.” Bảo vệ nói: “Chúng tôi thật sự không biết.”

Trình Dương không thể nào tìm thấy Châu Miểu nữa rồi, thoạt đầu là tắt máy, sau đấy thành số không có chủ.

Trình Dương lại tìm về quê nhà Châu Miểu, gặp được người bố ham ăn nhác làm của cô. Bố Châu cũng không biết Châu Miểu đã đi đâu.

Một khoảng thời gian sau đấy, Trình Dương đã nhiều lần ra nước ngoài tìm cô, nhưng lần nào cũng công cốc trở về. Châu Miểu như thể tan biến vào không khí vậy, dù có tìm thế nào cũng không tìm thấy.

Người ta đều nói thời gian chính là liều thuốc hữu hiệu nhất, có thể khiến ta quên hết tất cả, nhưng đối với Trình Dương mà nói thì hoàn toàn không đúng. Dù thời gian cứ trôi đi, anh càng ngày càng không thể quên đi Châu Miểu.

Bất cứ khi nào cũng sẽ nhớ tới cô, khi gặp được người có dáng người hao hao cô trên đường, anh sẽ bất giác chạy tới tóm lấy đối phương.

Nhưng lần nào… cũng không phải là cô.

Anh thật sự không gặp được Châu Miểu nữa rồi.

Trước Tiếp