Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 87

Trước Tiếp

Chương 87.

Edit: Leia

Khán phòng ồn ào im bặt trong giây lát, ngay sau đó mọi người nhận ra rằng Elena không thể nào tùy tiện tặng hoa cho một vị khán giả bình thường!

Hàng ghế trước vừa có khách mời truyền thông vừa có khán giả, nhờ đợt tin tức xuất hiện trước ngày diễn mà rất nhiều người ngồi đây biết mặt Chu Cẩm Uyên, lập tức nhận ra anh ngay. Thông tin nhanh chóng lan truyền từ ghế trước ra ghế sau, cuối cùng tất cả khán đều biết chuyện Elena đang tặng hoa cho bác sĩ của mình.

Tiếng reo hò của đám đông gần như rung chuyển cả trần nhà, nam chính đứng trên sân khấu cùng các bạn nhảy đều vỗ tay thúc giục Chu Cẩm Uyên mau nhận hoa. 

Hầu hết khán giả đến xem ngày hôm nay biết đến chuyện cũ của Elena, cảnh tượng này khiến họ cực kỳ xúc động. Mọi người hiểu được tại sao Elena lễ độ cúi đầu tặng hoa cho Chu Cẩm Uyên, các nghệ sĩ ba lê cũng thường uốn gối cúi chào thầy của mình hoặc dàn nhạc để tri ân, tạo nên một khoảnh khắc mang đầy lòng biết ơn.

Chu Cẩm Uyên chưa hết kinh ngạc, Elena vẫn cúi thấp thân thể, động tác nhẹ nhàng duyên dáng rất chuẩn mực. Trong tiếng ồn ào huyên náo, anh bất đắc dĩ đứng lên tiếp nhận bó hoa buộc nơ lụa, “Tôi nên là người tặng hoa cho cô mới đúng.”

Anh không biết mấy quy tắc truyền thống này, bởi vậy không hề có chuẩn bị.

Vào giây phúc Chu Cẩm Uyên nhận hoa, tiếng vỗ tay cũng vang lên nhiệt liệt hòa cùng những tiếng trầm trồ khen ngợi.

Elena nâng mắt đứng dậy, tươi cười ôm Chu Cẩm Uyên. sau cái nháy mắt nghịch ngợm, cô quay trở lại sân khấu đứng cùng các bạn nhảy. Nhân viên của vũ đoàn một lần nữa tặng hoa cho cô, mọi người đứng trên sân khấu tươi cười vui vẻ chụp ảnh chung.

Chu Cẩm Uyên ôm bó hoa ngồi xuống, hơi buồn cười nói với Dung Tế Tuyết bên cạnh: “Hình như đây là lần đầu anh được nhận hoa đấy.” Đi xem biểu diễn không ngờ còn được diễn viên tặng hoa cho.

Anh không nghe Tiểu Tuyết đáp lại, liếc nhìn một cái mới phát hiện sắc mặt Dung Tế Tuyết đờ đẫn hẳn đi.

Còn cậu vẫn đắm chìm trong cơn sốc vì bị người khác đoạt mất cơ hội ‘“lần đầu”.

……

Ngày hôm sau, hầu như mọi cơ quan truyền thông đưa tin về buổi biểu diễn đều chọn tấm ảnh chụp Elena nhảy xuống sân khấu tặng hoa cho Chu Cẩm Uyên làm ảnh minh họa, huyên thuyên tâng bốc rất nhiều về chi tiết nhỏ này.

Lễ mở màn cho chuyến lưu diễn chắc chắn là một thành công lớn, cả truyền thông, nhà phê bình và người hâm mộ đều dành tặng những lời khen có cánh, tạo nên sức ảnh hưởng rất rộng lớn.

Vở ba lê này đòi hỏi nữ diễn viên chính phải có kỹ thuật rất cao, Elena đã xuất sắc hoàn thành mọi yêu cầu đó  bằng những động tác xoay tròn; tốc độ, hướng đi, xác định địa điểm và kỹ thuật đáp đất đều hoàn hảo… Màn múa đôi với bạn diễn có độ hòa hợp tuyệt đối, các vũ công khác trong đoàn cũng duy trì phong độ đỉnh cao. Ngoài ra âm nhạc và mỹ thuật sân khấu cũng mang đến cho khán giả một cái nhìn sống động về vẻ đẹp của bộ môn múa ba lê, mỗi một cú nhảy nhón chân của vũ công đều khiến trái tim họ phải xao xuyến.

Elena và các bạn diễn còn nhiều suất diễn phía sau, cô vốn muốn đưa họ về quảng trường Vân Hà xem thử, tiếc là không đủ thời gian.

Các dì ở quảng trường bèn quay lại một video “cổ vũ” Elena bằng các động tác ba lê đơn giản mà cô đã dạy họ. Để đáp lại, Elena cũng dẫn các đồng nghiệp thực hiện một đoạn nhảy quảng trường trong cánh gà sân khấu. Màn đối đáp qua lại này cuối cùng biến thành một giai thoại đẹp.

Sức ảnh hưởng của chuyến lưu diễn rất đúng với lời hứa hẹn của Elena: Hôm nay tôi tự hào về Tiểu Thanh Long, ngày mai Tiểu Thanh Long sẽ tự hào về tôi…

.

Chu Cẩm Uyên v**t v* bình hoa bách hợp, sau đó xịt thêm nước để chúng càng đẹp hơn.

Tuy Elena đã rời khỏi Hải Châu nhưng bó hoa mà cô tặng Chu Cẩm Uyên vẫn còn tươi tốt. Anh mang hoa về c*m v** bình, có thể giữ chúng tươi thêm một khoảng thời gian nữa.

“Ông chủ ơi, cờ thưởng ship đến rồi này!” Thiệu Tĩnh Tĩnh ôm một tấm cờ thưởng bước vào, “Elena kính tặng, ha ha.”

“Cô ấy làm thật?” Chu Cẩm Uyên dở khóc dở cười, đành nhận lấy cờ thưởng treo lên.

Lúc Elena rời khỏi đây chưa có tặng cờ thưởng, sau ngày kết thúc biểu diễn vũ đoàn nhận một cuộc phỏng vấn nhỏ nữa, có người mới hỏi cô: “Vậy trước đây đã từng tặng cờ thưởng rồi sao?”

Elena ngơ ngác, không có, cái này thật sự không có làm. Cô ở Tiểu Thanh Long một thời gian, từng nhìn thấy cờ thưởng nhưng không nghĩ đến việc vận dụng phương thức truyền thống đặc sắc đó để tỏ lòng cảm ơn. Lúc này bị phóng viên hỏi, cô thấy hơi xấu hổ nên lập tức nhờ người đặt làm ngay một cái, tức tốc gửi về phòng khám.

May mắn là cờ thưởng lần này không lòe loẹt ngoại cỡ như mấy tấm cờ thưởng trước kia, nhìn qua cứ tưởng tấm rèm, nếu không phòng khám của bọn họ sẽ không treo được mấy tấm.

Thiệu Tĩnh Tĩnh lướt điện thoại, mới mở trang đầu đã thấy ngay có người hô hào ship CP Chu Cẩm Uyên và Elena…

—— Tuy trong những lần phỏng vấn chính thức Elena luôn nhấn mạnh Chu Cẩm Uyên chỉ là bác sĩ điều trị, cô vô cùng tôn kính đối phương, hành động tặng hoa trong ngày biểu diễn cũng chỉ để biểu đạt lòng biết ơn. Thế nhưng không biết hai người tương tác qua lại thế nào mà vẫn có một nhóm người cho rằng rất xứng đôi, mãnh liệt yêu cầu sau này Elena nên đi Trung Quốc lấy chồng.

Đương nhiên các cư dân mạng này bị hội sinh viên y học cổ truyền ngắm bắn ngay, bọn họ lớn tiếng chỉ trích: “Mấy người cơ bản không hiểu gì về thầy Chu cả, phàm là người đã xem qua live Tiểu Thanh Long tuyệt đối sẽ không vì một tấm ảnh tặng hoa mà ồn ào đòi ship CP!”

Chuyện này chỉ có thể chứng minh y thuật của thầy Chu rất xuất sắc, mang lại cho Elena một cuộc đời mới thôi được chưa. Người ta không hề có ý nghĩ sâu xa gì cả, tại sao lại lệch lạc thành quan hệ nam nữ luôn rồi?

Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn qua Dung Tế Tuyết đang sắp xếp dược liệu, cười ha ha: “Tôi nhớ hồi xưa cũng có mấy dì ngoài quảng trường hiểu lầm. Ông chủ, anh nói xem liệu Elena có thầm mến anh thật không? Tôi thấy cô ấy cứ gặp anh là ôm ôm ấp ấp, lại còn tặng hoa.”

“Cậu đừng có xuyên tạc, thế mà gọi là ôm ấp à?” Chu Cẩm Uyên sầm mặt, “Cô ấy khiêng tôi lên thì có!”

Có ai đi làm hành động đó với đối tượng thầm mến không! Cô ấy chỉ khiêng bác sĩ điều trị của mình lên thôi!

“Tôi chỉ thuận miệng, đương nhiên trong lòng không nghĩ như thế rồi! Tôi cảm thấy… Khụ khụ,” Thiệu Tĩnh Tĩnh dừng một chút rồi nhìn qua Dung thần không có biểu cảm gì, xong mới nói, “Anh xem, là cư dân mạng khen anh và cô ấy trong ảnh nhìn rất xứng đôi, anh lại còn chăm sóc hoa cô ấy tặng thế này…”

“Bộp.”

Dung Tế Tuyết dằn mạnh một cái hộp lên quầy thuốc, nắp hộp văng ra để lộ phần bột phấn bên trong. Thiệu Tĩnh Tĩnh sợ run bần bật, bởi vì trên nắp hộp viết mấy chữ: Bột rết rừng…

“Cậu, mau ra ngoài mua hoa và trái cây đi, chuẩn bị thay lễ bàn thờ.” Chu Cẩm Uyên dứt khoát đuổi Thiệu Tĩnh Tĩnh.

“Em cũng ra ngoài đây.” Đột nhiên Dung Tế Tuyết nói.

“Ừ.” Chu Cẩm Uyên đang mải suy nghĩ nên bâng quơ đáp.

Dung Tế Tuyết càng nhìn bình hoa kia càng không vui, tuy cậu biết Elena không có ý khác nhưng cô vẫn là người đầu tiên quang minh chính đại tặng hoa cho Chu Cẩm Uyên, khiến cậu không chỉ ghen mà còn cực kỳ hối hận.

Vừa ra khỏi cửa liền trông thấy Dung Sấu Vân đang ngồi gặm táo, anh ta lên tiếng chào hỏi: “Em trai đi đâu đấy?”

Dung Tế Tuyết ném cho Dung Sấu Vân một cái nhìn lạnh như băng rồi nhấc chân đi thẳng.

Dung Sấu Vân: “…” Gần đây anh ta luôn ngoan ngoãn làm lão Dung hàng xóm, hình như chưa có gây sự gì mà??

Dung Tế Tuyết cau có với Dung Sấu Vân là vì trước đây rất lâu cậu đã muốn tặng hoa cho Chu Cẩm Uyên rồi, nếu lần đó thành công cậu nghiễm nhiên trở thành người đầu tiên. Nhưng vào ngày gom đủ dũng khí bước vào cửa hàng hoa lại bị Dung Sấu Vân bắt gặp, anh ta còn lừa cậu mua hoa cẩm chướng.

Kết quả ôm hoa trở về đụng phải mẹ Chu Cẩm Uyên, mẹ Chu tưởng là hoa tặng mình nên cầm đi luôn…

Chu Cẩm Uyên còn vô tư hỏi đùa thế em không tặng hoa cho anh sao? Trên đời tại sao không có ngày cho anh trai nhỉ. Dung Tế Tuyết chịu đả kích quá lớn, từ đó trở đi không nghĩ đến chuyện mua hoa nữa.

Hiện giờ… nghe Thiệu Tĩnh Tĩnh lải nhải một hồi, Dung Tế Tuyết quyết định lập tức đi mua một bó hoa về tặng anh, đổi ngay bó hoa trong bình kia đi!

……

Thiệu Tĩnh Tĩnh mua đồ cúng trở về, Chu Cẩm Uyên xách đồ ra phòng phía sau lúi húi dọn dẹp bàn thờ, thay hoa thay nước rồi thắp hương. Thiệu Tĩnh Tĩnh đi theo giúp cũng vái mấy cái, vái xong chuẩn bị rời đi thì bị Chu Cẩm Uyên gọi lại.

“Tĩnh Tĩnh, cậu…” Chu Cẩm Uyên cố gắng tìm từ, “Về sau cậu đừng nói như thế nữa.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh không phản ứng kịp, “Nói như thế là nói như nào.”

Chu Cẩm Uyên: “Cậu nói thế Tiểu Tuyết không vui đâu.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh hiểu ra liền nhìn Chu Cẩm Uyên đầy khiếp sợ: “Ông chủ, anh biết chuyện từ bao giờ!” Câu ta cho rằng ông chủ chậm tiêu nhất vũ trụ của mình sẽ không bao giờ phát hiện được chứ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy.

“Cậu đừng xen vào.” Chu Cẩm Uyên tùy ý dặn, “Với lại không được cố ý nói mấy lời trêu chọc nữa.”

Trước đây anh không biết, bây giờ biết rồi phải nhắc nhở Thiệu Tĩnh Tĩnh —— Nghĩ nhiều một chút thôi cũng biết Thiệu Tĩnh Tĩnh chắc chắn có nhận ra, cho nên mới hay vô tình cố ý đâm chọc.

Thiệu Tĩnh Tĩnh chấn động mất nửa ngày mới bình tĩnh lại, “Không phải… Thế… Ông chủ, rốt cuộc anh dặn tôi là có ý gì,” Cậu ta bối rối đến mức nói năng lộn xộn, “Dung thần có biết là anh biết rồi không, anh nghĩ thế nào, không phải Dung thần là em trai anh à?”

Nếu Dung thần cứ trì hoãn không chịu tỏ tình nghĩa là cậu không nắm chắc thành công. Ngẫm lại cũng đúng, hai người lớn lên cùng nhau, xem nhau như anh em ruột, quả thật ông chủ khó mà tiếp nhận nổi.

“Cậu ấy không biết đâu. Tôi nghĩ thế nào à? Trước giờ tôi luôn xem Tiểu Tuyết là em trai cho nên không nói, có lẽ tôi đã quá chú tâm vào công việc, quên mất chuyện cậu ấy trưởng thành…” Chu Cẩm Uyên cảm thán.

Chính anh cũng không biết nên tâm sự với ai, chắc chắn không thể nói với Lương Nguyệt Xưng rồi, nếu nói thật anh ta còn không vui vẻ đến mức vung tay chuyển tiền ngay sao? Có điểu qua mấy ngày này anh đã suy nghĩ kỹ, cho nên mới đánh bạo tiết lộ cho Thiệu Tĩnh Tĩnh.

Thiệu Tĩnh Tĩnh hơi bất ngờ nhưng vẫn không nhịn được thương cảm cho Dung Tế Tuyết, cậu ta nhìn ra được Dung thần rất thích ông chủ, chỉ tiếc là có duyên không phận…

Thiệu Tĩnh Tĩnh sụt sịt mũi, ấn khóe mắt, “Hu hu, tôi phải lau nước mắt cho Dung thần thôi, nếu ông chủ là nữ, hoặc hai người không có quan hệ đó có lẽ đã về với nhau rồi.”

“Cậu lau nước mắt làm gì.” Chu Cẩm Uyên không hiểu nổi, “Tôi nói không có khả năng bao giờ?”

Thiệu Tĩnh Tĩnh im bặt, “Hả??”

Chu Cẩm Uyên: “Tôi còn chưa nói hết câu mà cậu đã nôn nóng muốn diễn rồi.”

“Hả hả?” Thiệu Tĩnh Tĩnh vội bày ra tư thế chăm chú lắng nghe, “Thế rốt cuộc ý anh là thế nào?”

Chu Cẩm Uyên cũng nín nhịn lâu, thì thầm nói: “Từ sau khi biết, tôi mới để ý đến nhiều chuyện mà trước giờ luôn bỏ qua. Thật ra Tiểu Tuyết vẫn cố gắng phát ra rất nhiều tín hiệu, đến sinh viên trong trường cũng cảm thấy hai chúng tôi là một đôi. Nhưng chúng tôi ở bên nhau đã thành thói quen nên tôi thật sự sơ ý, dù cậu ấy làm gì thì phản ứng đầu tiên của tôi luôn là kiểm tra xem mình có bị viêm dây thần kinh, tắc động mạch não hay không…”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Phụt!”

Phản ứng này đúng là rất Chu Cẩm Uyên, cậu ta không nhịn được cười to thành tiếng.

Chu Cẩm Uyên trừng mắt một cái, lại nói: “Tôi biết, tính cách của Tiểu Tuyết cực kỳ nghiêm túc cố chấp. Tôi suy nghĩ rất nhiều ngày, nghĩ tới nghĩ lui chợt thấy hình như cũng không phải là không thể, Tiểu Tuyết rất đáng yêu. Khụ… nhưng mà vẫn chưa nghĩ kỹ xem phải nói với cậu ấy thế nào.”

Tất cả là do cuộc sống học đường quá mờ nhạt, không có kinh nghiệm yêu sớm. Đương nhiên sau khi biết được chân tướng, anh suy nghĩ từ một góc độ khác, hồi tưởng lại cảm giác của bản thân mới bừng tỉnh. Tựa như mưa dầm thấm đất, thật ra trước khi nhận ra tâm ý anh đã quen với việc ở bên Tiểu Tuyết mất rồi, chỉ là chậm chạp không nhận ra cảm xúc của mình thôi.

Bấy giờ Thiệu Tĩnh Tĩnh mới hiểu tại sao ông chủ điềm tĩnh cẩn thận lại đi nói với mình chuyện này, có lẽ ngoài cậu ta ra, anh không thể nói với ai mà cũng không có kinh nghiệm thổ lộ gì cả!

Thiệu Tĩnh Tĩnh không nghĩ sai, trong số những người Chu Cẩm Uyên quen biết chỉ có cậu ta là lựa chọn tốt nhất…

“Ông chủ ơi, hình như chuyện lái theo hướng sai sai rồi, anh không ngại giới tính của Dung thần sao?” Thiệu Tĩnh Tĩnh không nhịn được phải hỏi cho bằng hết, cậu ta đinh ninh rằng cuối cùng Dung thần sẽ thất bại ở điều kiện này hoặc vì hai người có quan hệ anh em.

Chu Cẩm Uyên ra vẻ thoát tục: “Người tu đạo chúng tôi không màng vật ngoài, chỉ quan tâm đến bản chất, vấn đạo vấn tâm, yêu đương không câu nệ giàu nghèo sang hèn nam nữ…”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”

Anh không nói linh tinh đấy chứ? Không hổ là ông chủ, chưa bao giờ đi con đường tầm thường.

Bỏ qua hết mấy chuyện đó, Thiệu Tĩnh Tĩnh vẫn thực sự xúc động.

“Ông chủ ơi, tôi cảm động quá, cuối cùng cũng chờ được đến ngày mây tan trăng sáng.” Thiệu Tĩnh Tĩnh lại bắt đầu lau nước mắt, “Yên tâm đi, để tôi giúp anh lên kế hoạch tạo bất ngờ cho Dung thần! Cũng cho bác sĩ Dung bất ngờ luôn ha ha ha!”

Nói rồi cậu ta lại không nhịn được cười to, a ha ha ha ha a ha.

Chu Cẩm Uyên: “…” Đúng rồi, hình như anh đã quên mất sự tồn tại của lão Dung hàng xóm!

.

Dung Sấu Vân cầm mấy nhánh hoa cúc họa mi vào phòng khám, còn giả vờ hỏi, “Nhìn hoa này đi, trông dễ thương quá nhỉ.”

“Đâu ra vậy?” Quý Hoãn hỏi, nhìn qua liền biết ngay đây không phải loại hoa hái được ven đường.

“À, cũng không biết ai làm rơi một bó hoa bên đường còn tươi lắm, bị mấy đứa trẻ con nhặt được tháo ra, bọn chúng tặng tôi mấy cành. Ha ha, tao cũng được tặng hoa rồi này.” Dung Sấu Vân cố ý trêu Chu Cẩm Uyên.

“Thế mày tìm cái bình c*m v** đi.” Chu Cẩm Uyên nói.

Quý Hoãn suy nghĩ, “Nếu vứt dọc đường thì chắc là tỏ tình thất bại rồi. Tôi xem phim thấy người ta nói hoa cúc họa mi đại diện cho tình yêu thầm kín. Có lẽ người ngày tỏ tình với đối tượng mình yêu thầm sau đó bị từ chối thẳng thừng, thảm quá!”

“Thế mới thấy tu Phật tốt, không cần lo lắng chuyện yêu đương.” Dung Sấu Vân cắm mấy cành hoa cúc vào ống đựng bút, lại nói với Dung Tế Tuyết bên cạnh, “Tiểu Tuyết, anh không có ý gì đâu, em muốn yêu ai cứ việc yêu. Ôi, em trai anh lớn bằng này rồi mà vẫn là chó độc thân…”

Chu Cẩm Uyên ném trái táo tàu vào đầu Dung Sấu Vân, “Dâm tăng, mau câm miệng!”

Dung Sấu Vân: “…”

Dung Sấu Vân lao ra khỏi quầy: “Mọe, đạo sĩ thúi mau đền tội!”

Kịch bản thường thấy ở phòng khám Tiểu Thanh Long: hai ông chủ lại bắt đầu lao vào đánh nhau.

Dung Tế Tuyết lẳng lặng rửa sạch hết dược liệu, sau đó yên lặng xách đống thuốc chưa bào chế vào phòng bắc bếp xào. Xào thuốc xong cậu lại đi thay ga trải giường y tế dùng một lần, lúc này Chu Cẩm Uyên chợt đi tới vỗ vỗ vai, “Tiểu Tuyết, vừa rồi giáo sư Lam gọi điện thoại nói là thí nghiệm có tiến triển mới, cuối tuần chúng ta tranh thủ lên trường một chuyến nhé.”

“Ừ.” Dung Tế Tuyết đáp mà không buồn quay đầu.

Chu Cẩm Uyên nghe giọng cậu hơi căng thẳng mới thấy sai sai, nhẹ nhàng hỏi: “Em làm sao thế, khó chịu trong người à?”

Dung Tế Tuyết khựng lại, buông ga trải giường xuống rồi đứng thẳng dậy nhìn Chu Cẩm Uyên, “Anh không biết sao?”

“Cái gì?” Chu Cẩm Uyên theo phản xạ bắt đầu lục lọi trí nhớ nhưng làm cách nào cũng không nhớ ra, chẳng lẽ mình cũng có lúc quên mất chuyện gì sao.

Dung Tế Tuyết lại không nói nữa, ngược lại Dung Sấu Vân ở phòng ngoài chợt hô to, “Đạo sĩ thúi, mày để mấy cây châm đặc biệt ở đâu!”

“Ngăn kéo thứ nhất bên trái dưới quầy! Tìm thấy chưa?” Chu Cẩm Uyên đáp rồi chuẩn bị bước ra tìm phụ, có điều chỉ mới lùi một bước Dung Tế Tuyết đã tiến lên đóng luôn cửa phòng khám lại.

Chu Cẩm Uyên thấy Dung Tế Tuyết hơi cúi đầu, một nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối lại cảm thấy có điều không ổn.

“Tiểu Tuyết?”

Dung Tế Tuyết ngẩng đầu, “Có phải anh đang rất bối rối, không biết nên nói ra suy nghĩ của mình như thế nào đúng không.”

Chu Cẩm Uyên cả kinh, “Em… làm sao em biết được?”

“Lúc anh và Thiệu Tĩnh Tĩnh nói chuyện, em đang ở bên ngoài.” Dung Tế Tuyết nói sâu xa, “Thật ra không cần cẩn thận như thế. Đây là chuyện em thích nhất mà cũng ghét nhất, rõ ràng anh không chấp nhận em nhưng vẫn đối xử tử tế với em, thậm chí còn tự trách mình không để ý đến sự thay đổi của em.”

“…” Chu Cẩm Uyên lại thấy sai sai, “Không, em đứng bên ngoài đã nghe được những gì? Anh không nói là không thích em, anh rất thích em mà.” Anh hoài nghi Dung Tế Tuyết mới nghe được một nửa đã bỏ chạy, cho nên mới nói như thế.

Chu Cẩm Uyên chưa từng hẹn hò với ai, sau khi nói ra cũng cảm thấy hơi ngượng.

Thế nhưng lời vào tai Dung Tế Tuyết lại biến thành thương hại, cái gọi là thích của anh ấy tất nhiên là kiểu thích của anh em ruột rồi. Trong mấy năm yêu thầm cậu vẫn luôn lo được lo mất, chuẩn bị tâm lý từ sớm, thậm chí còn cảm thấy trường hợp mình bị từ chối mới là khả năng dễ xảy ra nhất. Trong lúc vô ý nghe được cuộc trò chuyện của Thiệu Tĩnh Tĩnh và Chu Cẩm Uyên, cậu càng bừng tỉnh, chẳng trách bao nhiêu lần sắp sửa thổ lộ đều bị cố ý vô tình  cắt ngang…

Nói không chừng lần ở trong núi Chu Cẩm Uyên đã nghe được cậu nói gì rồi, chỉ là không nỡ khiến cậu tổn thương nên mới giả ngốc xem như không biết.

Có điều vào giây phút biết được đáp án cậu vẫn đau lòng, nhìn Chu Cẩm Uyên quan tâm đến mình mà cậu như tan vỡ, phòng tuyến tâm lý tốn công xây dựng cũng đổ sụp.

Trước mắt Dung Tế Tuyết nhòe đi, cậu đứng yên khó khăn nói: “Anh không cần làm thế, em chỉ tạm thời chưa chấp nhận nổi thôi.”

Tay nắm cửa bị vặn từ bên ngoài, nhưng lúc này cả hai người đều không phát hiện ra.

Chu Cẩm Uyên cảm thấy dở khóc dở cười, thậm chí quá vô lý, “Em nghe anh nói đã…”

“Anh nghe em nói trước đi, em vẫn chưa được nói trực tiếp.” Dung Tế Tuyết nhớ đến những lần ấp ủ tỏ tình của mình trong quá khứ cứ lần lượt thất bại mà cười khổ , “Có lẽ mọi người sẽ không chấp nhận được, thậm chí cho rằng nó trái với luân thường đạo đức, nhưng mà em thật sự… rất thích anh trai.”

Cạch.

Cánh cửa bật mở, Dung Sấu Vân thò đầu vào há hốc miệng, “… Hả, em thích anh trai em?”

Dung Tế Tuyết nhíu mày: “Đừng hiểu lầm, không phải anh…”

Dung Sấu Vân không cần nghĩ ngợi: “Không không, anh đâu được tính là anh trai em.”

Dung Tế Tuyết: “…”

Dung Sấu Vân: “…”

Chu Cẩm Uyên: “…………”

Chuyện gì đang xảy ra thế này…

Trước Tiếp