Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 86.
Edit: Leia
Ban đầu lý do để mọi người cho rằng người trong clip chỉ tình cờ giống Elena, ngoại trừ động tác vũ đạo cổ điển Trung Quốc còn có… phong cách cực kỳ không trùng khớp! Vũ công ba lê thiên tài ở nước B xa xôi làm sao có thể chạy đến một quảng trường nhỏ ở Hải Châu nhảy múa chung với các cô các bà được?
Thế không phải quá kỳ quặc sao, thường ngày cô chỉ toàn lên những sân khấu danh giá như nhà hát lớn thành phố L có lịch sử trăm năm, do vương thất nước B ra lệnh xây dựng và đào tạo ra vô số bậc thầy huyền thoại. So với điều đó, chuyện một cô gái ngoại quốc bình thường tới Trung Quốc học vũ đạo cổ điển tuy vẫn hơi khập khiễng nhưng chí ít còn khiến người ta chấp nhận nổi.
Thế mà giờ đây, lời suy luận của sinh viên trường y dược cổ truyền lại quá thuyết phục và logic, không đến mức đủ bằng chứng hùng hồn nhưng nghe đáng tin hơn mấy câu chuyện bịa trên tài khoản marketing nhiều.
Người ta hay nói bịa đặt chỉ cần một cái miệng, muốn bác bỏ phải chạy gãy chân. Lời bác bỏ gây sốc thì có sốc thật mà độ truyền bá không thể rộng khắp như lời đồn, may mắn là đúng lúc này vũ đoàn nước B cũng tuyên bố tiếp nhận phỏng vấn.
Elena và vũ công trong đoàn vốn không được phép nhận phỏng vấn trong suốt thời gian trình diễn, thậm chí phải hoàn toàn tránh tiếp xúc với giới truyền thông để không gây ảnh hưởng trạng thái tinh thần nghệ sĩ. Có điều lần này là lưu diễn nước ngoài nên mọi chuyện luôn có ngoại lệ. Sau khi đến Trung Quốc, ban tổ chức đã sắp xếp cho các nghệ sĩ một buổi phỏng vấn chính thức với giới truyền thông.
Elena thân là nữ chính đương nhiên nhận được nhiều câu hỏi nhất.
Phóng viên đã chuẩn bị từ trước vội lấy điện thoại ra bật video lên, “Elena, đây là đoạn clip được lan truyền rất rộng rãi ở nước chúng tôi thời gian gần đây, ai cũng nói người trong clip rất giống cô. Nhìn thấy người giống mình đến thế này cô có cảm tưởng gì ạ?”
Trước đó hai bên đã thống nhất chỉ hỏi các vấn đề liên quan đến vở diễn và vũ đạo, staff toan đứng lên ngăn lại nhưng lại thấy nội dung video cũng liên quan đến nhảy múa, hình như không lạc đề nên không ngăn cản nữa.
“Cái gì?” Elena bật cười, “Đây là tôi đấy chứ, làm gì có người nào giống tôi.”
“… Woa.” Phóng viên xác nhận để đảm bảo cô không nói đùa, “Vậy nghĩa là cô thật sự đã tới Trung Quốc một lần, lại học thêm vài điệu múa cổ điển Trung Hoa và nhảy quảng trường?”
“Đương nhiên. Tất cả đồng nghiệp của tôi đều biết chuyện tôi từng đi Trung Quốc chữa bệnh, ở ngay tại Hải Châu, khi đó cũng thường xuyên ra quảng trường Vân Hà chơi. Tôi phát hiện ra người Hải Châu cực kỳ yêu thích nhảy múa, tối nào cũng tụ tập ở đó nhảy với nhau, quả thực rất sôi nổi rất đẹp đẽ, thế là tôi cũng gia nhập vào luôn. Động tác của bọn họ có dung hợp một ít kỹ thuật múa cổ điển Trung Hoa, cho nên tôi cũng học được nhiều động tác lắm, sau đó lại dạy kỹ thuật ba lê cơ bản cho các cô các dì ở đó xem như giao lưu văn hóa!”
Elena kể lại với vẻ rất nhiệt tình, mô tả những người phụ nữ lớn tuổi ở quảng trường dường như thực sự rất yêu thích nhảy múa, chỉ cần tụ tập nhau ở một khoảng đất trống là múa được rồi, “Tôi nghĩ đó là những điệu nhảy khởi động rất tuyệt vời, lại mang phong cách Trung Hoa độc đáo, sau khi trở về còn dạy lại cho các bạn tôi nữa.”
Đồng nghiệp của cô nghe xong cũng gật đầu, xác nhận mình có học qua.
“… Khụ khụ!” Phóng viên nghe được câu trả lời khoa trương hơn tưởng tượng, hơn nữa lượng tin tức bên trong quá lớn, “Khoan đã, tôi muốn hỏi kỹ hơn một chút, cô đến Hải Châu chữa bệnh là vì vụ tai nạn trước đó đúng không?”
Elena gật đầu.
Đôi mắt phóng viên sáng rực, “Vậy nó có liên quan đến buổi biểu diễn mở màn ở Hải Châu lần này?”
Elena lại gật đầu, “Đương nhiên, công ty chủ quản và cả cô giáo tôi đều đã biết chuyện, họ cho rằng việc diễn mở màn ở Hải Châu là một lựa chọn rất ý nghĩa.”
Phóng viên lại lấy tấm ảnh chụp Elena ôm Chu Cẩm Uyên ra, “Nói vậy tức là cô chữa bệnh ở chỗ bác sĩ Chu Bệnh viện số 3 Hải Châu đúng không?”
“Ồ, chụp lúc nào thế này…” Elena tò mò nhìn qua rồi hào phóng gật đầu, thậm chí chuyển sang nói bằng tiếng Trung, “Đúng vậy, bác sĩ Chu đã giúp tôi bước ra khỏi bóng tối cuộc đời, lần này tôi vừa đến Trung Quốc đã hẹn gặp anh ấy ngay. Thực ra lúc bắt đầu biểu diễn lại ở nước B tôi có mời anh ấy đi xem rồi, nhưng đáng tiếc là bác sĩ Chu có quá nhiều bệnh nhân nên không thể đi được. Nhưng không sao, bây giờ tôi đã đến Hải Châu, hy vọng anh ấy được tận mắt nhìn thấy tôi nhảy múa trên sân khấu.”
Phóng viên hoảng hốt giật mình, trước đó hai bên chỉ giao lưu bằng ngoại ngữ, hiện giờ Elena đột nhiên trả lời bằng tiếng Trung rất trôi chảy khiến anh ta cực kỳ kinh ngạc, “Tiếng Trung của cô tốt quá, là nhờ luyện tập một thời gian dài ở đây sao?”
“Đúng vậy.” Elena cười nói, “Từ ngày tôi gặp bác sĩ Chu ở thành phố L đã bắt đầu tự học, về sau đi Hải Châu mới có tiến bộ vượt bậc, môi trường luyện tập quan trọng lắm đấy.” Cô thậm chí còn nói vài câu bằng phương ngữ Hải Châu.
Phóng viên không nhịn được quay đầu lại để xác nhận nhiếp ảnh gia đã quay chụp toàn bộ, “Vậy ra các bạn đều biết nhảy quảng trường? Đến lúc đó mọi người có định biểu diễn trên sân khấu như tiết mục ngoài lề không?”
Elena cười to: “Cái này chúng tôi không có chuẩn bị thật, ha ha ha. Tôi nghĩ các bạn tôi chưa được học kỹ đâu, có lẽ phải dẫn họ đi quảng trường Vân Hà một hôm đã.”
Phóng viên cũng cười theo, lại hỏi cô có còn video quay cảnh nhảy múa nào nữa không.
Đương nhiên Elena biết rõ anh ta đang nhắc đến clip nhảy quảng trường, quả thật trước đây các dì ngoài quảng trường có quay lại tặng thật, thế là cô lập tức chia sẻ vài đoạn cho phóng viên.
Người này trò chuyện thêm với Elena một lúc, thắng lợi trở về vội vàng viết ra một bài báo đưa tin thật dài. Đầu tiên anh ta nhắc đến đợt lưu diễn của vũ đoàn ở Trung Quốc, sau đó từ từ tập trung vào nữ diễn viên chính là Elena, nói cô có tình cảm gắn bó lâu dài với Trung Quốc từ rất sớm. Sau vụ tai nạn, cô tình cờ gặp được một vị bác sĩ người Trung Quốc —— cũng chính là người thân thiết đến mức khiến mọi người hiểu lầm là bạn trai. Sau khi bị thương trạng thái tinh thần của Elena gặp vấn đề nên mới tin tưởng và ỷ lại vào bác sĩ như vậy.
Ở thời điểm toàn thế giới hướng mắt về phòng khám Tiểu Thanh Long, họ đã không hề biết rằng thật ra cô cũng ở ngay trong đó, mỗi ngày đi châm cứu và thảnh thơi học tiếng Trung, nhìn ngắm vũ đạo của Trung Hoa, cuối cùng còn gia nhập vào. Mọi người lại càng không biết sự ra đời của《 Bản độc tấu piano Tiểu Thanh Long 》 cũng có chút liên quan đến Elena, Kim Xước Tiên vô tình có được cảm hứng sáng tác chính nhờ bác sĩ Chu đã dùng Kinh vần xoa dịu tinh thần cho cô.
Mà hiện tại Elena một lần nữa quay về làm diễn viên chính, cũng rất tích cực thúc đẩy chuyến lưu diễn của vũ đoàn ra nước ngoài. Lãnh đạo vũ đoàn rất xúc động với những gì cô trải qua, liền đồng ý sắp xếp buổi biểu diễn mở màn ở thành phố Hải Châu…
Bài báo này đã kể rõ toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối một lần, cánh truyền thông nước ngoài tạm thời không thể phỏng vấn Elena lập tức giật lấy bài báo như giật vàng mang về dịch lại, đến lúc này khán giả cả trong lẫn ngoài nước mới hiểu hết tiền căn hậu quả.
[ ????? Tiếng Trung của Elena còn xịn hơn tôi nữa! ]
[ Elena nhảy quảng trường ở Trung Quốc? Ai đó lặp lại giùm đi? ]
[ Tôi đọc nửa đoạn đầu đã thấy kịch bản quen thuộc rồi, mãi đến khi thấy tên Chu Cẩm Uyên… Lại là Tiểu Thanh Long nữa à! ]
[ Ha ha ha ha ha ha tui cười thành tiếng luôn. Hóa ra cô bé đó là chính chủ, nữ vũ công ba lê chính của vũ đoàn có lịch sử trăm năm nhảy quảng trường ở Hải Châu! Phục rồi! ]
[ Nếu thật lòng yêu thích vũ đạo thì ai cũng là nghệ sĩ… Nghe qua nó vừa vô lý vừa thuyết phục kiểu gì á bây. ]
[ Phá vỡ bức tường thứ tư… ]
[ Xem kỹ thấy đoạn sau có upload cả video nhảy mới nữa, Elena học nhảy quảng trường và múa cổ điển xong còn dạy các cô các bác động tác múa ba lê. Úi dà, tôi như thấy được hình ảnh các bác gái tạo attitude rồi đó 233333 ]
[ Ha ha ha ha đúng là có attitude này, các bác trông thanh lịch đấy chứ, giữ thăng bằng còn tốt hơn tôi. Quả là thầy hay thì trò giỏi! ]
Hình ảnh bình dân này khiến cho rất nhiều người chỉ quen nhìn hình ảnh nữ diễn viên chính xinh đẹp lộng lẫy trên sân khấu phải hô to thú vị. Sự nghiệp của cô gái ấy còn được y thuật cổ truyền Trung Hoa cứu lấy, thật là một mối liên hệ sâu sắc. Hơn nữa đoạn tiếng Trung trôi chảy của Elena trong buổi phỏng vấn cũng được hết lời khen ngợi vì ý chí tự học bền bỉ, xem ra nghệ thuật sân khấu và thú vui nhảy quảng trường lần này có sự giao lưu thật rồi.
Có người bắt đầu chờ mong Elena sẽ múa một điệu múa cổ điển Trung Hoa.
Cũng có người chạy về phỏng vấn các dì ở quảng trường Vân Hà…
Các bà các cô không lên mạng kinh hãi: “Cô bé đó là diễn viên múa à? Chẳng trách lúc trước cô ấy học nhanh múa đẹp như vậy!”
“Tiểu Ngải* nói cô bé học múa mà, bà không nghe sao?”
*Tên phiên âm của Elena là 艾琳娜 – âm Hán Việt: Ngải Lâm Na, cho nên các dì mới gọi là Tiểu Ngải
“Úi dà hồi đó Tiểu Ngải hay đi quảng trường chơi với bố mình lắm. Cái gì? Cô bé từng bị liệt á? Đúng rồi… hình như ban đầu có ngồi xe lăn, tôi tưởng chỉ là gãy xương thôi.”
“Hóa ra Tiểu Ngải vất vả như thế, đáng thương quá! Chúng ta mau đi mua vé ủng hộ Tiểu Ngải đi!”
Không cần phải nói, chẳng những ở Hải Châu mà vé xem biểu diễn ở tất cả các điểm lưu diễn đều cháy sạch. Chuyến đi của vũ đoàn ba lê lần này vốn là sự kiện hiếm thấy, người hâm mộ ba lê khắp cả nước đã chiếm một lượng lớn vé rồi, sau khi tin tức tuôn ra lại có thêm một đám fan mới nhảy hố hoặc nghe danh muốn đi thưởng thức, hiện giờ muốn kiếm được vé không phải chuyện dễ dàng.
Ban tổ chức cực kỳ vui mừng, tất cả các chiến dịch quảng bá mà họ trả phí hoàn toàn không bằng được sự chú ý mà Elena đã tạo ra.
Về phần khán giả nước ngoài, bọn họ không quá hiểu về địa vị của “nhảy quảng trường” ở Trung Quốc, chỉ để ý đến những mặt tin tức khác, ví dụ như chẳng trách Elena có thể tạo ra kỳ tích —— Hóa ra không phải sức mạnh từ tình yêu hay tôn giáo, mà là nhờ kỹ thuật châm cứu truyền thống Trung Hoa.
Có chuyện của Kim Xước Tiên làm tiền lệ, rất nhiều người không cần phổ cập kiến thức thêm lần nữa. Ở nước ngoài khó mà biết về mấy người Nhậm Lam cho nên đối với họ, Elena chính là ví dụ thực tế sinh động thứ hai. Sau sự kiện của Kim Xước Tiên, ngành y học cổ truyền Trung Quốc đã nhận được nhiều sự chú ý, lần này càng hấp dẫn nhiều ánh mắt hơn nữa. Điều này phù hợp với nhận thức của người nước ngoài về ngành y học cổ truyền và châm cứu, với sự thúc đẩy này, có lẽ tương lai sẽ có càng nhiều người lựa chọn châm cứu như một liệu pháp phục hồi chức năng.
.
.
Không chỉ mình Chu Cẩm Uyên, Elena gửi tặng vé cho tất cả các thành viên trong phòng khám Tiểu Thanh Long để cảm ơn sự trợ giúp của bọn họ.
Đến ngày biểu diễn, Chu Cẩm Uyên hẹn mọi người ở phòng khámcùng nhau đi nhà hát. Trước giờ diễn khoảng nửa tiếng, khán giả đã bắt đầu xếp hàng soát vé, mấy người Tiểu Thanh Long cũng cầm vé nối đuôi vào hàng.
Hai người xếp phía trước bọn họ nói chuyện phiếm trong lúc đứng chờ, nội dung cuộc trò chuyện lại khiến Chu Cẩm Uyên chú ý.
“… Sớm biết thế ngày xưa thi đại học tôi đã chọn học y học cổ truyền rồi, như vậy có khi bây giờ được chữa bệnh cho nữ thần cũng nên!”
“Đúng đấy, nếu cậu chữa khỏi cho nữ thần có khi cô ấy còn yêu cậu luôn.”
“Hu hu, tiếc là bây giờ nữ thần yêu cái cậu bác sĩ họ Chu mất rồi, tôi vẫn cảm thấy hai người đó không xứng với nhau!”
Chu Cẩm Uyên tò mò: “Tại sao lại không xứng?”
Người qua đường ghen ghét nói: “Cậu xem mặt cậu ta non choẹt, cặp đùi còn không cường tráng mạnh mẽ bằng nữ thần nữa, làm sao xứng được.”
Người qua đường nói xong liền quay đầu, bắt gặp ánh mắt vô tội của Chu Cẩm Uyên, “…”
Chu Cẩm Uyên: “Nữ thần của anh có biết anh nói xấu cô ấy không?”
Lại còn cặp đùi cường tráng mạnh mẽ… Nghệ sĩ ba lê có vóc dáng vạm vỡ là chuyện bình thường, nếu không làm sao thực hiện được những động tác yêu cầu trình độ kỹ thuật cao, nhưng dù thế cũng đâu đến mức như người đó nói chứ!
Người qua đường hiển nhiên nhận ra Chu Cẩm Uyên, sợ tới mức nấc cụt, “Hức!… Hức! Tại sao lại là cậu, hức! Tôi chỉ nói đùa thôi, hức!”
Người đi cùng nhìn xuống cũng giật nảy mình, “Hức! Chuyện gì thế này, hức! Đụng phải chính chủ, hức, sao?”
Hai người thi nhau nấc cụt hết đợt này đến đợt khác, muốn thử nín thở để ngừng nấc nhưng không có tác dụng.
Mấy người Tiểu Thanh Long đứng phía sau nghe thấy động tĩnh cũng tò mò hỏi: “Chuyện gì…?”
“Mới vừa thấy tôi đã sợ đến mức nấc cụt.” Chu Cẩm Uyên cạn lời.
“Ông chủ vừa làm gì họ thế, độc ác quá!” Thiệu Tĩnh Tĩnh hô to.
“Đã bảo vừa thấy tôi đã nấc mà, tôi chưa làm gì hết.” Chu Cẩm Uyên thật sự vô tội.
Hai người kia nói đứt quãng: “Sao hức, tại sao không dừng được, hức, lát nữa mở màn hức, vẫn còn nấc cụt thì biết làm thế nào, hức. Bây giờ có nên, hức, đi mua thuốc không.”
“Không biết hức, gần đây không có tiệm thuốc đâu, hức!”
Trong lúc nói chuyện thân thể bọn họ cứ luôn giật giật như hai con ngỗng, Chu Cẩm Uyên nhìn thôi cũng thấy buồn cười, “Đi tiệm thuốc làm gì, chẳng phải hai người nhận ra tôi rồi sao?”
Hai người lập tức bừng tỉnh, mẹ nó, đúng rồi, ở đây đang có danh y cơ mà.
“Hẳn là hoảng sợ dẫn tới nấc cụt không ngừng, cần phải trấn gan an thần.” Chu Cẩm Uyên lôi hộp dụng cụ châm từ trong túi ra, tạm thời rời khỏi hàng để châm cứu cho họ.
Nhờ động tác châm kim này mà những người khác cũng bắt đầu nhận ra và nhao nhao chụp ảnh. Một truyền mười, mười truyền trăm, lời đồn lúc tới được cuối hàng đã biến thành “Chu Cẩm Uyên châm cứu cho một khán giả vì quá kích động đến mức tái phát bệnh tim”…
Cơn nấc dần dần dừng lại, hai người nói cảm ơn Chu Cẩm Uyên, chỉ cảm thấy vừa rồi dáng vẻ thi châm của anh không hề non nớt chút nào, cực kỳ khí thế làm người ta dễ dàng tin cậy.
“Không sao, nhưng tôi phải bác bỏ tin đồn giúp Elena đây, cô ấy không có yêu tôi.” Chu Cẩm Uyên cười ha ha.
Nói rồi anh quay người về lại đội ngũ xếp hàng.
Người qua đường lại ngơ ngẩn nói: “Nhưng tôi muốn yêu…”
Chu Cẩm Uyên: “???”
Dung Tế Tuyết kéo Chu Cẩm Uyên, “Soát vé thôi.”
“À à.” Chu Cẩm Uyên đưa vé cho nhân viên kiểm tra qua cổng, không nhìn thấy hai người ngớ ngẩn kia nữa, “Trời ơi, bọn họ thay lòng nhanh thật đấy!”
Dung Tế Tuyết vô cảm nói: “Chắc là thuận miệng nói chơi thôi.”
Chu Cẩm Uyên không khỏi cười thầm, nhận ra vị chua lòm trong câu nói của cậu.
Đoàn người vào chỗ, không bao lâu sau đèn trong hội trường cũng tắt hết. Lần biểu diễn này có cả dàn nhạc sống, nhạc trưởng vào chỗ khom lưng cúi chào báo hiệu vở diễn chính thức bắt đầu. Bức màn được vén ra, để lộ sân khấu bài trí cực kỳ lộng lẫy.
《 Thiên thần lặng thinh 》 là một vở kịch ba lê theo phong cách lãng mạn cổ điển, thiên thần ở đây chỉ là một phép ẩn dụ chứ không phải nhân vật thần thoại có thật. Tác phẩm này được một nghệ sĩ trong đoàn sáng tác vào đầu thế kỷ, người nọ ban đầu là nghệ sĩ múa, về sau trở thành biên kịch. Kể từ khi ra đời, vở vũ kịch vẫn luôn được khán giả vô cùng yêu thích và là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của vũ đoàn.
Mở màn là cảnh nữ chính xuất hiện trong cung điện, mọi người đang vui vẻ chơi đùa. Cô gái gái vốn ngây thơ hạnh phúc đó sau khi chứng kiến mẹ mình bị sát hại đã chấn động đến mức mất luôn giọng nói.
Đây là lần đầu Chu Cẩm Uyên nhìn thấy Elena trên sân khấu, anh ngồi ở dãy ghế trước, cách đó không xa nên thậm chí thấy rõ cả lớp hóa trang tinh tế của Elena, nhưng hiện giờ cô đang đắm chìm trong vở diễn, ánh mắt không hề nhìn anh một lần nào.
Trước giờ Chu Cẩm Uyên cũng chưa từng đi thưởng thức múa ba lê, nhưng lúc này anh vẫn cực kỳ thích thú. Sân khấu trang hoàng đẹp đẽ, động tác của các diễn viên cũng phô bày vẻ đẹp hoàn hảo của cơ thể con người.
Đặc biệt là khi bản hợp xướng cổ điển vang lên —— Có câu âm nhạc vốn là linh hồn của mọi điệu nhảy, cũng là nền tảng của mọi tác phẩm ba lê. Âm nhạc ở đây cũng vô cùng sống động.
Nữ chính múa theo điệu nhạc du dương, động tác uyển chuyển mà thanh lịch, những vòng xoay hoàn hảo của cô thể hiện khả năng kiểm soát cơ thể tuyệt vời, mỗi một chuyển động đều chuẩn xác không sai một nhịp, lại ẩn chứa đầy đủ cảm xúc. Ngôn ngữ cơ thể tuyệt đẹp của cô biểu hiện rằng nữ chính cuối cùng đã vượt qua những giới hạn của mình. Vào giây phút cô có lại giọng nói và giành lại danh dự, tốc độ xoay tròn càng lúc càng nhanh, âm nhạc cũng cũng trở nên hùng tráng hơn.
Trong nháy mắt cô nhảy lên cao tựa như dừng lại giữa không trung, dáng hình in đậm vào mắt mỗi khán giả ngồi dưới!
Elena trải qua biến cố càng hiểu biết sâu sắc hơn về nghệ thuật múa, tài năng cùng sự chăm chỉ không ngừng đã giúp cô hoàn thiện mọi kỹ thuật của mình. Lúc cô hoàn thành động tác múa trình độ cao đó và yên lặng đáp đất, hiện trường vang lên một tràng pháo tay đầy kích động.
Thông thường khán giả chỉ vỗ tay sau khi kết thúc một cảnh hoặc kết thúc cả vở kịch, nhưng hiện giờ chứng kiến kỹ thuật điêu luyện của Elena, khán giả không thể kìm nén nổi mà phải vỗ tay tán thưởng cho nàng thiên thần vừa giáng thế.
Đây chính là thực lực của diễn viên chính trẻ tuổi nhất trong lịch sử vũ đoàn nhà hát lớn thành phố L.
Giống như ở thành phố L, một vài người đã từng nghi ngờ không biết sau khi chấn thương Elena có thể duy trì phong độ của một vũ công chính hay không, thậm chí hoài nghi cô muốn lấy sự thương hại của khán giả, thế nhưng sau buổi biểu diễn mở màn, toàn bộ nghi ngờ đều biến thành cơn mưa khen ngợi.
Chu Cẩm Uyên cũng khá xúc động, anh không hiểu về nghệ thuật múa nhưng hiểu về cơ thể con người, biết được đằng sau những động tác hoàn hảo chuẩn xác đó là bao nhiêu mồ hôi đã đổ xuống.
Trong bóng đêm, Chu Cẩm Uyên cảm giác được một bàn tay vươn tới đặt lên tay mình, anh lập tức nhận ra đó là tay Dung Tế Tuyết và trở tay nắm lấy. Đây là động tác theo thói quen, vừa ra khỏi nhà lúc nào cũng phải nắm tay Tiểu Tuyết, có điều lần này sau khi nắm Chu Cẩm Uyên lại cảm thấy không đúng lắm, chủ yếu là vì anh có lên mạng tra cứu tìm hiểu thêm về phương diện này.
Hiện giờ đã biết được tâm tư của Tiểu Tuyết, trước khi chưa có câu trả lời rõ ràng mà làm thế liệu có tốt không? Sau này không chừng Tiểu Tuyết lại thấy khó xử!
Chu Cẩm Uyên lập tức muốn rút tay ra, nhưng Dung Tế Tuyết chợt thấp giọng thì thầm: “Anh… đừng cử động được không?”
Giọng cậu chất chứa một chút cầu xin làm Chu Cẩm Uyên nghĩ ngay tới nụ cười xán lạn đáng yêu trong ngày hội thao trường (Sinh viên Hải Châu: Không đáng yêu chút nào!), trong lòng vừa phức tạp vừa thấy thương cho Tiểu Tuyết. Đặc biệt sau khi xem xét lại những hành động của Tiểu Tuyết trước nay, anh càng xúc động hơn, nhận ra Tiểu Tuyết cũng có một mặt thâm trầm nhẫn nại mà mình không hề biết.
Chu Cẩm Uyên không nhúc nhích, thậm chí còn véo ngón tay Dung Tế Tuyết. Cảm giác tê dại ngứa ran đó lại lan ra khiến cảm quan của anh lập tức thay đổi, đây không còn là cảm giác và tâm thái khi nắm tay em trai, mà Chu Cẩm Uyên cũng không cho rằng mình bị viêm dây thần kinh nữa.
……
Lúc vở vũ kịch kết thúc, các vũ công ra chào bế mạc, tràng pháo tay lúc đó phải kéo dài đến hơn hai mươi phút. Dù là người yêu thích bộ môn ba lê đã lâu hay người mới làm quen, hoặc khán giả giống Chu Cẩm Uyên chỉ được mời đến xem mà không quá hiểu, đều phải xúc động trước màn trình diễn ngày hôm nay.
Tặng hoa là truyền thống của khán giả đến xem vũ đoàn ba lê, lúc đến Trung Quốc cũng không ngoại lệ, những người hâm mộ đã sớm chuẩn bị những bó hoa dài, dùng sức ném chúng lên thẳng sân khấu. Vô số hoa tươi bay rào rạt, đèn flash chớp tắt không ngừng, Elena nhặt một bó hoa bách hợp dưới sàn lên, mỉm cười uốn gối cúi chào khán giả. Đây cũng là thông lệ, các diễn viên múa sau khi kết thúc một bài biểu diễn thường dùng động tác uốn gối cúi chào để đáp lại tràng vỗ tay. Đôi mắt xanh lục như hồ nước của cô lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ, tiếng vỗ tay và huýt sáo bên dưới cũng đạt đến đỉnh điểm.
Cô rất xứng đáng với vinh dự của ngày hôm nay.
Tràng vỗ tay vẫn chưa dừng, lúc này Elena lại làm ra một hành động không ai ngờ tới, cô ôm bó hoa bách hợp nhảy xuống khỏi sân khấu!
Toàn bộ khán giả há hốc mồm kinh ngạc, mọi người ngoái cổ nhìn, chẳng lẽ Elena quá kích động nên muốn nhảy xuống sân khấu bắt tay khán giả sao? Nếu vậy chuyện này chưa từng có tiền lệ.
Elena vẫn mặc bộ váy biểu diễn uyển chuyển nhẹ nhàng chạy đến trước mặt một vị khán giả trẻ tuổi ngồi ở hàng ghế trước, cô đưa chân phải lùi ra sau chân trái, uốn gối đè thấp thân thể, lưng vẫn thẳng tắp, thân trên hơi nghiêng, đầu cúi xuống. Mái tóc dài của cô được búi gọn gàng, để lộ cần cổ với những đường nét thanh tú.
Tay phải Elena đặt duyên dáng trên bụng, tay trái chìa bó hoa ra.
Cô dùng động tác cúi chào này để tặng hoa cho Chu Cẩm Uyên.