Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 82.
Edit: Leia
Chu Cẩm Uyên thấy người này vừa chạm mặt Tiểu Khúc và Lương trọc phú đã đổi sắc mặt, nghĩ sơ thôi cũng biết là nhận ra thân phận một người nào đó trong hai, hoặc xui hơn là cả hai rồi. Anh tế nhị không nói thẳng, “Không sao, tôi quay lại ngay.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh bị mấy lời ngọt xớt của sếp Tăng chọc cho buồn nôn, vừa viết đăng ký vừa nói: “Tôi không phải y tá!”
Sếp Tăng: “A ha ha, là bác sĩ thực tập sao? Chẳng trách khí chất không tầm thường, đúng là minh sư xuất cao đồ.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh cạn lời: “Tôi chỉ đến đây làm công thôi. Số của anh đây.”
Cậu ta đưa mảnh giấy ghi số khám cho sếp Tăng, người kia vẫn chưa thôi lải nhải: “Thế càng lợi hại hơn, để thực hiện ước mơ mà bắt đầu từ việc làm công, thế này đáng ngưỡng mộ và truyền cảm hứng hơn những người chỉ thi vào trường điểm danh tiếng nhiều!”
“…” Thiệu Tĩnh Tĩnh âm thầm chửi, truyền cái gì mà truyền, tôi chỉ bị ép làm công ở chỗ này thôi! Còn bị bóc lột tiền lương nữa, thảm không ai bằng!
Lúc này Chu Cẩm Uyên đã quay vào phòng khám, người cấp dưới đi theo sếp Tăng thì thầm hỏi: “Sếp ơi, tại sao đột nhiên sếp…” Đột nhiên sếp nể tình như vậy, còn ra vẻ lấy lòng nữa chứ.
“Cậu thì biết gì.” Sếp Tăng bình tĩnh lại, đưa tay chỉ vào một chiếc bàn gỗ khắc hoa nhỏ trong phòng khám cùng với trà cụ trên bàn, “Vừa rồi tôi còn suy nghĩ, những thứ này nhìn khá cổ, đặt trong phòng khám cũng không hợp chút nào, chẳng lẽ là hàng giả. Mãi đến khi nhìn thấy Lương Nguyệt Xưng mới nhận ra, đây chắc là đồ của cậu ta rồi. Nghe nói cậu ta thích dùng đồ cổ lắm.”
Cấp dưới mất vài giây mới phản ứng kịp, “Ý sếp là trong hai người lúc nãy có một là Lương Nguyệt Xưng, họ Lương ở Hạ Đô ấy ạ?”
“Chứ còn ai nữa?” Sếp Tăng cảm thán, “Tôi cũng mới gặp qua cậu ta khoảng mấy năm trước thôi, chắc bên đó không nhớ tôi đâu.”
Cho dù chỉ gặp một lần mà ấn tượng về Lương Nguyệt Xưng đã cực kỳ khắc sâu, có lẽ đại đa số người từng gặp qua Lương Nguyệt Xưng đều sẽ có chung ấn tượng sâu sắc như vậy.
Cấp dưới khá kích động, “Nghe nói mấy năm nay sức khỏe anh ta không tốt lắm, rất ít lộ diện, đến tôi cũng chưa gặp qua. Nói vậy chắc anh ta đến đây chữa bệnh rồi…”
Vậy có thể hiểu tại sao sếp mình lại hoảng hốt như thế, tác phong của Lương Nguyệt Xưng có tiếng là phô trương, lúc nào cũng đặt mình lên hàng đầu. Nếu không phải sếp Tăng nói chắc như đinh đóng cột, hẳn anh ta không thể tin nổi Lương Nguyệt Xưng lại hạ cố đến nơi này. Phòng khám Tiểu Thanh Long còn không lớn bằng phòng chứa quần áo nhà Lương Nguyệt Xưng, với tính cách anh ta đáng lẽ phải mời luôn người về nhà chữa bệnh riêng cho mình mới đúng.
“Người còn lại là con trai Khúc Khánh Thụy đấy.” Sếp Tăng lại báo ra một cái tên có danh có tiếng khác.
Cấp dưới xuýt xoa, không chỉ một mà tận hai, quá kinh người!
Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn hai người kia ngồi lải nhải mà phát chán: “Còn lâu lắm mới đến phiên hai vị, có cần đi chỗ khác nghỉ ngơi trước không, ngồi ở đây chờ cũng vô ích thôi.”
“Không sao, để chúng tôi chờ thêm một lúc.” Làm sao sếp Tăng đi được, ông ta còn muốn mượn cơ hội bắt chuyện với Lương Nguyệt Xưng cơ mà.
Đúng lúc này chủ nhiệm Hà từ trong phòng khám đi ra, ông ta vuốt vuốt cổ, vừa nhìn vào trong vừa nói: “Cảm giác khá hơn nhiều rồi, cổ cũng thông, tôi về ngủ một giấc đây. Cảm ơn Tiểu Lương và Tiểu Khúc nhường tôi làm trước nhé, chỉ bị cảm chút thôi ấy mà, ngại quá ha ha ha.”
Vừa đi ra chủ nhiệm Hà chợt bắt gặp hai người bên ngoài đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi giật mình nổi da gà. Làm gì mà nhìn người ta như vậy không biết.
Trái tim sếp Tăng và cậu cấp dưới cùng nhảy thình thịch. Nghe thấy gì chưa! Người này nói cả Lương Nguyệt Xưng và Khúc Quan Phượng đều phải nhường mình chữa trước!
Chu Cẩm Uyên có thể khiến bệnh nhân xếp hàng là vì y thuật cao, có bản lĩnh, còn người kia dung mạo rất tầm thường, chỉ mặc độc mỗi chiếc áo ba lỗ, quần vải và đôi giày cũ mèm, không hiểu có chỗ nào đặc biệt? Bọn họ nghĩ ngay đến những người tài giỏi sau khi làm ăn phát đạt vẫn giữ lối sống giản dị, từ vẻ bề ngoài sẽ không nhìn ra có chỗ nào khác người.
Chủ nhiệm Hà tiến đến trước quầy lễ tân, móc ví tiền ra trả.
Xem kìa, ở thời đại này mà không dùng di động quét mã, kiên quyết chỉ dùng ví tiền, lại còn là ví cũ, hẳn rất coi trọng giá trị xưa. Sếp Tăng càng quan sát càng cảm thấy người này đặc biệt.
Chủ nhiệm Hà đánh cái ngáp đi ra khỏi phòng khám lại bị người kỳ lạ nhìn mình chằm chằm đuổi theo, nói một câu: “Hôm nay trời đẹp quá nhỉ.”
“Ha ha, đúng vậy.” Chủ nhiệm Hà tùy tiện cười mấy tiếng, sếp Tăng như được cổ vũ, nhiều thêm một mối quan hệ chính là nhiều thêm một con đường làm ăn. Tuy vẫn chưa biết người này làm trong lĩnh vực gì, nhưng xem thái độ của hai người Lương Khúc cũng đủ biết không tầm thường rồi. Bây giờ kết bạn nói không chừng ngày sau hữu dụng thì sao.
Sếp Tăng móc bao thuốc lá ra mời chủ nhiệm Hà một điếu.
Chủ nhiệm Hà nhìn điếu thuốc đắt tiền thì rất thèm thuồng, thế nhưng ông ta vẫn nói: “Không được không được, vợ tôi quản chặt lắm, bà ấy sẽ ngửi thấy ngay.”
“Ha ha.” Sếp Tăng cười cất thuốc đi, đổi thành một tấm danh thiếp, “Tôi họ Tăng, chủ yếu làm bên vật liệu xây dựng, sau này có cơ hội chúng ta cùng uống chén trà được chứ ạ?”
“À, được thôi.” Chủ nhiệm Hà nhận danh thiếp xem thử, lại là giám đốc công ty gì đó, có điều chủ nhiệm trải qua nhiều lần chấn động hiện giờ đã tương đối bình tĩnh. Ông ta cất danh thiếp vào túi, đương nhiên cũng thầm khó hiểu không biết người này tìm mình uống trà làm gì, chẳng lẽ cũng muốn thuê cửa hàng sao, “Tôi không có danh thiếp, tên là Hà Chứng Vĩ.”
Hà Chứng Vĩ? Cẩn thận suy nghĩ xem là nhân vật nào… Nhất thời không nhớ ra nổi.
Sếp Tăng thấy đối phương đã nhận danh thiếp thì vui vẻ lắm, tuy người kia không chịu để lại cách thức liên lạc nhưng ít ra đã chịu nhận danh thiếp. Ông ta sợ tốt quá hóa dở nên không tiếp tục bám theo nữa, “Có việc gì cứ gọi cho tôi nhé”
Chủ nhiệm Hà mờ mịt gật đầu rồi rời đi.
Sếp tăng nhìn theo vài lần mới trở lại phòng khám. Cấp dưới vừa rồi không đi theo ông ta, “Sếp về rồi à?”
“Ừ.” Ông ta gật đầu tỏ ý đã thành công.
Cấp dưới lộ ra sắc mặt thán phục, không hổ là sếp, đi khám bệnh thôi cũng làm quen được với nhân vật lớn, quả là vừa có ánh mắt vừa đủ quyết đoán.
.
Lương trọc phú thật sự không muốn, Lương trọc phú cũng là bị ép phải chữa bệnh ở chỗ này.
Hiện tại Lương Nguyệt Xưng và Khúc Quan Phượng mỗi người nằm trên một giường, Chu Cẩm Uyên đi qua đi lại giữa hai bên, cắm bên này một mũi lại châm bên kia một châm không phân biệt nổi ai sau ai trước. May mà phần da trần lộ ra không nhiều lắm, nếu không chắc anh còn phải chạy tới chạy lui qua hai phòng khám lớn nhỏ.
Trong lúc anh châm cho Khúc Quan Phượng, Lương Nguyệt Xưng đã nhắm mắt rồi vẫn nói nhàn nhạt: “Tại sao châm một châm mà lâu như thế?”
Chu Cẩm Uyên: “… Tôi cảm thấy kinh Đạo nãy giờ mở là vô ích rồi.”
Tính tình Khúc Quan Phượng cũng không tốt là bao, tuy sau khi được Chu Cẩm Uyên điều trị cậu ta đã không còn cau có thất thường nữa, nhưng vốn chẳng phải người dịu dàng lương thiện hiểu chuyện với ai. Mí mắt cậu ta cũng không buồn nâng, “Bác sĩ châm cứu cần phải tĩnh tâm nín thở, giữ vững tinh thần, ai hay làm phiền bác sĩ sẽ bị từ chối điều trị đấy.”
Lương Nguyệt Xưng: “Bác sĩ Chu, cậu nhìn tôi đi.”
Chu Cẩm Uyên: “… Im hết cho tôi.”
Sau một buổi điều trị Chu Cẩm Uyên cảm thấy bản thân phải đi lắm bước hơn ngày thường quá nhiều. Anh thở ngắn than dài: “Ôi, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao trong lúc nói chuyện, chủ nhiệm Tạ lại nói ‘Nhãn khoa vàng, ngoại khoa bạc, qua loa đại khái là khoa phụ sản, ngàn vạn lần đừng chọn nhi khoa’ rồi.”
Khúc Quan Phượng: “…”
Lương Nguyệt Xưng: “…”
Chắc không phải ảo giác đâu nhỉ, hình như Chu Cẩm Uyên đang nói móc bọn họ.
Lúc Khúc Quan Phượng và Lương Nguyệt Xưng ra khỏi phòng khám thì người tên sếp Tăng kia vẫn ngồi ngoài sảnh chờ chưa chịu đi.
“Tính tiền cho cậu Tiểu Khúc đi, cậu có mang theo thẻ chứ?” Chu Cẩm Uyên nói.
Khúc Quan Phượng lấy thẻ ra quẹt.
Lương Nguyệt Xưng nhíu mày: “Còn tôi thi sao?”
Chu Cẩm Uyên: “Không cần không cần.” Đã nói đợt điều trị này không lấy tiền, sao có thể nói lời nuốt lời được.
Lương Nguyệt Xưng: “… Nhận đi.”
Một bên khăng khăng đòi khuyến mãi, bên còn lại nói thế nào cũng không chịu miễn phí. Sếp Tăng xem mà không hiểu gì cả, tại sao Lương Nguyệt Xưng khám bệnh không phải trả tiền? Chu Cẩm Uyên cũng không chịu nhận, đâu có nghe nói nhà họ Lương gặp vấn đề tài chính gì đâu, Lương Nguyệt Xưng còn vác theo đồ cổ tới phòng khám đây này. Chẳng lẽ cậu ta quên cầm di động và thẻ ngân hàng?
Sếp Tăng kiên trì ở lại chính vì muốn móc nối quan hệ với Lương Nguyệt Xưng, thấy thế ông ta bèn đi ra hỏi thử: “Cậu Lương này, hay là để tôi trả tiền giúp nhé? Cậu có thể…” Có thể trả lại sau cũng được, có qua có lại chẳng phải gia tăng tình cảm rồi sao.
“Không cần!!” Đáng tiếc Lương Nguyệt Xưng quá nhạy cảm, nghe được nửa câu đầu đã không chịu nổi. Đôi mắt phượng như lưỡi đao liếc xéo sếp Tăng một cái rồi phất tay áo bỏ đi.
Sếp Tăng: “…”
Tại sao lại nổi giận, oan quá đi! Trước kia Lương Nguyệt Xưng không có hung dữ như vậy!
Khúc Quan Phượng khẽ bật cười, quẹt thẻ của mình xong thì nói với Chu Cẩm Uyên: “Sau này anh về hưu, muốn làm bác sĩ riêng cũng đừng suy xét anh ta, tôi đăng ký trước rồi.”
Chu Cẩm Uyên im lặng nhìn trần nhà, nghĩ thầm đúng là khó thật, làm nhi khoa khó quá đi.
……
Sếp Tăng không bắt chuyện được với Lương Nguyệt Xưng đành quay về tiếp tục chuyên tâm chờ đến lượt chữa bệnh. Có điều người xếp hàng ở Tiểu Thanh Long quá nhiều, hai người phải tìm phòng khách sạn ngủ một giấc mới đến phiên mình vào.
Thiệu Tĩnh Tĩnh mệt đến mức nằm sấp xuống quầy. Cậu ta nhớ rõ người này tới nói mình không có mạch khiến mình hoảng sợ một phen, sau đó ông chủ còn nói có lẽ không phải lừa gạt đâu.
Lúc này sếp Tăng đứng trước quầy tường thuật bệnh tình: “Tôi đi kiểm tra sức khỏe định kỳ mới phát hiện có chỗ bất thường, tay phải không đo được huyết áp! Cũng không có mạch đập!”
Chu Cẩm Uyên duỗi tay sờ mạch, quả nhiên không thấy gì, “Ừm, bác sĩ ở bệnh viện nói thế nào?”
Sếp Tăng chần chừ một lát, có vẻ không quá muốn nói, “Ha ha, bác sĩ Chu nhìn tôi đã biết không có bệnh cấp tính, còn cần nghe lời của bác sĩ khác nữa sao? Hơn nữa hồi đó tôi đi khám Tây y.”
Có vài kiểu bệnh nhân cứ thích giữ im ỉm để thử bản lĩnh của bác sĩ, không chỉ có Đông y, bên Tây y cũng gặp phải rất nhiều.
Chu Cẩm Uyên thầy nhiều nên không trách, chỉ quan sát bựa lưỡi rồi nói, “Chẩn đoán có lẽ liên quan đến động mạch, nhưng không giống xơ cứng động mạch. Ông Tăng à, tốt nhất ông đừng phí phạm thời gian nữa, tuy ông không vội thật nhưng khám bệnh còn muốn che che giấu giấu, việc gì phải thế?”
Sếp Tăng nghe xong hơi xấu hổ, hơn nữa câu vừa rồi của bác sĩ Chu chứng tỏ cũng có hiểu biết về Tây y, ông ta quả thật không bị xơ cứng động mạch, “Phải phải, bên đó chẩn đoán cũng loại trừ khả năng xơ cứng động mạch, nói có lẽ là một dạng viêm động mạch nhưng uống thuốc mấy liều không thấy đỡ. Bây giờ tôi vẫn hay hoa mắt chóng mặt, đặc biệt dễ mệt, dễ bị lạnh.”
“Cậu xem thử bên Đông y nói thế nào, cũng không xem được mạch cơ mà.” Sếp Tăng vẫn tò mò không biết anh sẽ trị thế nào. Ông ta từng uống mấy loại thuốc giãn mạch máu và giảm độ nhớt máu, không loại nào có hiệu quả.
“Đông y bắt mạch trên ba bộ phận, tay không có thì nơi khác vẫn có. Hơn nữa triệu chứng không có mạch của ông rất rõ ràng, giữa thời tiết này mà sợ lạnh, mặc áo dày ấm nhất định là do dương hư, dương hư tắc hàn, lạnh lẽo ẩm ướt cản trở kinh lạc, dĩ nhiên không sờ thấy mạch đập rồi.” Chu Cẩm Uyên vừa nói vừa tranh thủ ghi chép.
Quý Hoãn ngồi bên cạnh lại nói: “Viêm động mạch à, tôi chưa từng gặp lâm sàng bao giờ, cái này bên chúng ta gọi là chứng gì?”
“Không có tên chính thức, nếu phải nói thì hơi giống mạch tý?” Chu Cẩm Uyên ngẫm nghĩ, bởi vì quá hiếm gặp nên Đông y không có tên bệnh đối ứng, nhưng điều đó cũng không quan trọng, cứ hốt thuốc đúng bệnh là được.
Dương hư mạch tý sao, vậy cứ đỡ dương thông lạc thôi.
Quý Hoãn gật đầu, “Có lý lắm, vừa uống thuốc vừa châm cứu chắc sẽ nhanh khỏi thôi.”
Sếp Tăng không khỏi vui mừng, danh y quả là danh y, được Lương trọc phú ưu ái như thế đương nhiên có bản lĩnh không nhỏ. Tuy ông ta không hiểu y lý nhưng nhìn qua thái độ hai người cũng cảm giác được họ rất đáng tin!
“Vậy phiền bác sĩ Chu. Chứng váng đầu của tôi rất khó chịu, đi đâu cũng sợ ngất xỉu, hiện giờ còn không dám tự lái xe.” Thế cho nên sếp Tăng mới cho cấp dưới lái xe hộ, sợ trên đường đi khám mình gặp chuyện không may.
“Nên như thế, trước khi khỏi hẳn ông đừng tự lái xe nhé.” Chu Cẩm Uyên thận trọng dặn dò, đoạn cầm tờ giấy kê đơn, “Hốt thuốc về mỗi ngày uống một liều, dùng hết mười ngày. Bắt đầu từ hôm nay mỗi ngày châm cứu thêm một tiếng nữa, chúng ta thử trước ba ngày.”
Thuốc là để điều trị tận gốc, sau ba ngày triệu chứng không có mạch hẳn đã khá nên rồi, nhưng cơ thể dương hư hàn thịnh như ông ta vẫn phải chú tâm điều dưỡng cho kỹ.
“Vâng! Vâng!” Sếp Tăng luôn miệng đồng ý, ông ta chợt nhớ đến nhân vật thần bí lần trước nên không nhịn được hỏi thăm, “Bác sĩ Chu này, cho tôi hỏi một câu được không.”
Chu Cẩm Uyên: “Không làm bác sĩ riêng đâu…”
“Không phải! Làm sao tôi dám cướp người của cậu Lương được chứ.” Sếp tăng cười ha ha, “Chỉ muốn hỏi anh Hà Chứng Vĩ cũng hay khám bệnh ở đây lắm à?”
Chu Cẩm Uyên không nghĩ ra ông ta có ý đồ gì mà gọi người ta theo cách cung kính như vậy, chẳng lẽ mới gặp một lần đã kịp đánh bạn rồi, “Ông hỏi chủ nhiệm Hà? Đúng vậy.”
Sếp Tăng bừng tỉnh, chủ nhiệm? Hóa ra là người chốn quan trường, chẳng trách lại sinh hoạt giản dị.
Cái danh chủ nhiệm nghe lên rất chung chung, nhưng tùy thuộc vào đơn vị và vị trí công tác mà sẽ mang nhiều ý nghĩa hơn nữa. Sép Tăng cẩn thận hỏi: “Thế… anh Hà, không, có thể cho tôi biết chủ nhiệm Hà công tác ở đơn vị nào không?”
Chu Cẩm Uyên ngẫm lại một chút liền nhìn ra ý ông ta, sau khi liếc mắt với Thiệu Tĩnh Tĩnh và Quý Hoãn, anh nói: “Được chứ.”
“Chỗ nào?” Sếp Tăng mừng ra mặt. Ông ta vốn chỉ ôm chút hy vọng nhỏ, trong những tình huống kiểu này người ta thường không muốn tiết lộ thân phận thật, đặc biệt làm bác sĩ càng phải cẩn thận với danh tính bệnh nhân hơn nữa. Vậy mà không ngờ Chu Cẩm Uyên lại trả lời rất hào phóng.
Chu Cẩm Uyên: “Chỗ chúng tôi thuê đây này, xã khu Vân Hà.”
Sếp Tăng: “À, xã khu Vân Hà… Xã khu???”
.
Lớp Tiểu Thanh Long phải nghỉ một tuần. Lý do không gì khác ngoài việc trường đại học y dược cổ truyền tổ chức hội thao, thời gian tổ chức vừa vặn đúng ngày Chu Cẩm Uyên có lớp.
Chu Cẩm Uyên nói rõ chuyện này với các sinh viên, “Sức khỏe cũng là điều kiện quan trọng, tuy tuần sau nghỉ học nhưng nếu trong lớp có bạn nào đạt thành tích trong hội thao, tôi cũng sẽ cộng thêm điểm thưởng cuối kỳ.”
Mọi người vỗ tay hoan hô, vẫn là lần đầu tiên có giáo viên rộng rãi như vậy.
“Thầy Chu, tuần sau thầy có tới trường xem chúng em thi đấu không ạ?”
“Không được rồi…” Chu Cẩm Uyên thấy ánh mắt chờ mong của họ bèn sửa miệng, “Có lẽ buổi chiều tôi mới có thời gian đến xem.”
“Vâng, không xem chúng em thì thầy xem trợ giảng cũng được, lớp bọn họ có tiết mục đánh Thái Cực quyền tập thể đấy.”
Các môn thi đấu thể thao ở đại học Y dược cổ truyền không chỉ có điền kinh nhảy xa linh tinh còn có các môn công pháp bảo vệ sức khỏe như Thái Cực quyền, Ngũ Cầm Hí… thường ngày các sinh viên cũng hay luyện tập.
Chu Cẩm Uyên buột miệng: “Có gì hay mà xem, Thái Cực quyền của cậu ấy học vỡ lòng từ tôi cơ!”
Tuy trong lòng luôn âm thầm dè chừng Dung Tế Tuyết nhưng thói quen tùy thời tùy chỗ cue người ta thì thật sự không sửa nổi. Hơn nữa nếu anh đột nhiên sửa thói quen mới dễ khiến Dung Tế Tuyết càng nghi ngờ hơn.
Các học sinh bắt đầu huýt sáo, “Đúng rồi, thầy biết đánh võ luôn mà, chắc trước kia hay vật nhau với trợ giảng lắm .”
“Không phải vật nhau mà là Thái Cực quyền. Hồi nhỏ sức khỏe em ấy không được tốt nên cần rèn luyện.” Chu Cẩm Uyên hồn nhiên nói.
“Tức là thầy lợi hại hơn ạ??”
Chu Cẩm Uyên đối mắt với Dung Tế Tuyết, ôi, có hơi không đành lòng…
Chu Cẩm Uyên: “Nói thế nào nhỉ, một mình tôi chấp ba cậu ấy cũng không vấn đề.”
Dung Tế Tuyết: “…”
Các bạn học cười vang, “Thật không ạ, Dung thần không thể như thế được!”
Tuy trong mấy tháng nay hình tượng Dung Tế Tuyết đã sụp đổ không còn gì, nhưng nếu nói cậu dễ dàng bị đánh bại thì mọi người vẫn không tin được.
Dung Tế Tuyết hiếm khi chủ động mở miệng, lúc này lại không thể không giải thích: “Bình thường có thua có thắng. Trọng điểm là thầy Chu thừa linh hoạt nhưng sức mạnh và sức bền không đủ, khó mà đánh lâu. Nếu thật sự có ba người giống tôi ở đó, chắc vừa vào trận đã đẩy ngã thầy ấy luôn rồi.”
Thần sắc Dung Tế Tuyết rất nghiêm túc, khiến người ta không phân biệt được cậu đang vô tình hay cố ý.
Chu Cẩm Uyên: “…”
“… Phụt!!”
“Đẩy đi đẩy đi, đẩy một cái ngay bây giờ đi!”
“Không cho làm ồn, còn nói chuyện tôi sẽ bắt đi khuân gạch đấy!” Chu Cẩm Uyên rất bực mình. Anh nhìn ra tâm tư muốn xem náo nhiệt của các sinh viên rồi, sao nào, cho rằng anh thấp hơn Dung Tế Tuyết nên chắc chắn yếu hơn à dù sao anh cũng ăn cơm nhiều hơn đối phương ba năm đấy.
Đối mặt với lời đe dọa của Chu Cẩm Uyên, toàn bộ sinh viên cùng đồng thanh, “Cho em đi khuân gạch với ——”
Mấy cơ hội đó nếu không phải sắp xếp tài liệu cho các học giả thì cũng là xoa bóp cho Lục Mông, ai cũng thèm muốn cả được chưa.
Chu Cẩm Uyên nghe mà hoảng sợ, sao bảo sinh viên ai cũng sợ bị thầy sai vặt mà, “Nghĩ hay quá đấy, tan học!”
Anh vội vàng ôm sách vở bỏ chạy khỏi phòng học, tránh để các sinh viên trêu chọc tiếp.
Dung Tế Tuyết liếc nhìn đám sinh viên rồi tắt hết thiết bị, nhanh chân đuổi theo.
Chu Cẩm Uyên cắm đầu đi trước, Dung Tế Tuyết ở phía sau trông thấy không hiểu sao lại thấy hụt hẫng trong lòng, “Anh, chờ em với.”
Chu Cẩm Uyên nghe tiếng, bước chân lập tức dừng lại theo phản xạ. Anh mở miệng thúc giục, “Em chạy nhanh lên xem nào!”
Tâm tình Dung Tế Tuyết đang dao động, thấy anh dừng chân lập tức vui vẻ lên ngay, thậm chí còn mỉm cười.
Nụ cười của cậu khiến Chu Cẩm Uyên cảm giác giống như ngày ở Hạ Đô, là Tiểu Tuyết nhữưng cũng không giống Tiểu Tuyết, có điều giờ phút này anh càng nghĩ nhiều hơn nữa. Trong nháy mắt, những lời được cho là “Lương Nguyệt Xưng phỏng đoán” đã có độ chính xác tăng theo cấp số cộng. Đáy lòng anh rất hoang mang, không phải có ác cảm gì mà chỉ là quá bất ngờ, bởi vì trước giờ chưa từng suy nghĩ đến.
Các sinh viên đi ngang qua cuống cuồng che mắt, giữa ban ngày ban mặt mà Dung Tế Tuyết lại cười ngọt ơi là ngọt!
—— Mẹ nó, từ ngày thầy Chu về trường là bọn họ cực kỳ dễ bắt gặp Dung thần cười, khiến đám sinh viên mới nhập học đọc topic cũ trên diễn đàn còn mắng các anh chị khóa trước lừa gạt.
Trời đất chứng giám, năm ngoái cậu ta thật sự không thích cười, càng không bao giờ cười giống như vậy!