Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 81.
Edit: Leia
Lúc Chu Cẩm Uyên trở về đã lập tức nhận ra ánh mắt Vưu Tự Nhiên nhìn mình cực kỳ u oán. Tuy thường ngày cái nhìn của anh ta cũng không mang cảm xúc tốt đẹp gì, nhưng lần này lại khiến Chu Cẩm Uyên hoài nghi mình có vô tình tổn thương đối phương mà không biết hay không.
“Làm sao vậy, vừa rồi xảy ra chuyện gì à?” Chu Cẩm Uyên hỏi rồi đưa mắt về phía các sinh viên ngồi bàn đầu.
Các học sinh đương nhiên lắc đầu rất vô tội, tuy đáy lòng bọn họ cũng nghi hoặc, với trình độ của thầy Vưu làm sao có thể…
Vưu Tự Nhiên cười gượng: “Không có gì, chỉ cảm thấy sinh viên lớp cậu quả là ưu tú thôi.” Anh ta kiên quyết không nhắc một chữ nào đến Thiêu Sơn Hỏa nữa.
Sinh viên vừa e dè vừa vui vẻ giải thích, “Chỉ chữa mỗi chứng mất ngủ ấy mà…”
May mắn là đúng lúc này chuông vào lớp reo lên, giải cứu cả bọn.
Vưu Tự Nhiên ngồi xuống bàn đầu, còn Chu Cẩm Uyên tiếp tục giảng dạy, “Có một phương pháp điều trị khối u ác tính sử dụng chủ yếu bọ cạp và rết. Hôm nay tôi có mang một con rết rừng đến cho các bạn quan sát.”
Chu Cẩm Uyên quay đầu ra hiệu, Dung Tế Tuyết liền cúi người lấy một cái túi bên dưới bục giảng mở ra, bên trong là chiếc bình thủy tinh ngâm một con rết hoàn chỉnh. Con rết này sau khi bị giết, phơi khô mới đem ngâm vào rượu, một con khác đã được nghiền sẵn thành bột.
“Woa ——” Mọi người xuýt xoa một tiếng, con rết này có kích thước rất lớn, màu cũng đậm, nhìn qua biết ngay là chứa nhiều độc tính.
Chu Cẩm Uyên không dùng con rết này để chữa khối u mà dùng thuốc bột, còn loại nguyên con nhìn qua tương đối trực quan hơn, cũng có nhiều tác dụng khác ví dụ như điều trị vết thương ngoài da do côn trùng cắn, ong vàng đốt, nhện cắn hoặc rết cắn vân vân… tất cả đều có thể dùng bột rết theo phương pháp “lấy độc trị độc”.
“Nghe nói vừa rồi khoa Dược lên núi hái thuốc bắt được rất nhiều rết rừng, trợ giảng của các bạn cũng giữ lại hai con.” Chu Cẩm Uyên hào hứng cho mọi người xem, “Ngâm càng lâu dược hiệu càng tốt, mai kia tôi sẽ mang về trấn phòng khám.”
“Ồ ồ, trợ giảng cố ý bắt về cho thầy sao? Đúng là dược vì y mà dùng hihi ——”
“Tôi cũng phải qua khoa Dược tóm ngay một đứa về làm CP thôi!”
“?? Sinh viên khoa Dược ngồi đây tự nhiên run bần bật.”
Chu Cẩm Uyên nghe được những lời này càng mất tự nhiên hơn xưa, “Khụ, tôi tiếp tục nhé, bệnh nhân khí trệ huyết ứ, bột rết giúp khư phong thông lạc, giải độc tán u…”
Đây không phải lĩnh vực mà Vưu Tự Nhiên am hiểu, nhưng y học cổ truyền vốn không phân chuyên ngành quá chi tiết nên anh ta vẫn nghe hiểu toàn bộ. Hơn nữa anh ta vừa nghe vừa nhìn chằm chằm vào Dung Tế Tuyết, người này dạo trước từng lấy mình ra trêu, gần đây mới biết đối phương chính là “em trai” Chu Cẩm Uyên.
Có điều trong toàn bộ tiết giảng Dung Tế Tuyết không thèm liếc nhìn anh ta một lần nào.
Kết thúc bài giảng, Chu Cẩm Uyên dựa theo lệ thường ở lại mấy phút để giải đáp thắc mắc cho sinh viên.
“Thầy ơi thầy có bạn gái chưa ạ?” Giữa một đống câu hỏi chợt lòi ra một câu rất không liên quan, hơn nữa người hỏi lại là một gương mặt mới.
Cho tới bây giờ lượng sinh viên ngồi trong lớp Tiểu Thanh Long đã không còn biến động nhiều nữa, dù là sinh viên chính thức hay người bàng thính, Chu Cẩm Uyên đều nhớ rõ mặt và tên đại bộ phận, còn nữ sinh đặt câu hỏi này hình như mới tới lần đầu, hơn nữa có khả năng cao không phải người học ngành y dược. Cô nàng chẳng những tới lần đầu mà còn bạo gan hỏi một câu không ai buồn hỏi. Không phải người ta kiêng kỵ gì mà trên cơ bản tất cả đều biết rõ Chu Cẩm Uyên còn độc thân, đến truyền thông báo mạng cũng đưa tin chán rồi.
Ban đầu có người cảm thấy cô nàng hỏi khá vô duyên, nhưng nghĩ lại mới thấy không đúng lắm, đây rõ ràng là ôm tâm tư gì nên cố ý hỏi.
Nhất thời trong phòng không có ai lên tiếng. Quá trâu! Đến Chu ma quỷ cũng dám đánh, tuyệt đối là dân ngoại đạo!
Chu Cẩm Uyên nhìn cô nữ sinh vài giây, dường như đang thất thần một cách khác thường.
“Cạch.” Dung Tế Tuyết cất bình rượu thuốc vào túi, chiếc bình va vào bục giảng phát ra một âm thanh trầm đục, đánh vỡ luôn bầu không khí quái gở trên giảng đường. Cậu rất tự nhiên thu dọn luôn đồ đạc của Chu Cẩm Uyên, một tay nắm cánh tay anh, “Anh, đi thôi, tối nay mình còn mời thầy Vưu ăn cơm nữa mà.”
Cậu vội vàng lấy cớ mời cơm để kéo Chu Cẩm Uyên đi, không hề giữ thái độ ung dung như ngày thường. Mọi hôm dù anh có ở lại giải đáp câu hỏi đến nửa tiếng đồng hồ cậu cũng chỉ im lặng đứng một bên không phàn nàn một chữ. Còn biểu hiện không giữ mặt mũi cho ai như thế này quả thực hiếm thấy, quá trắng trợn táo bạo!
Nữ sinh bị bỏ qua vừa giận vừa xấu hổ, xụ mặt bỏ đi.
Đám trai thẳng thường ngày luôn cười nhạo các nữ sinh chỉ biết mù quáng đớp CP hôm nay cũng cảm thấy có chỗ quái dị: Trò gì đây, thiết lập của Dung thần nói đổi là đổi vậy sao, biến thành giấm vương khoa Dược luôn?
“Được rồi được rồi, em đi chậm thôi.” Chu Cẩm Uyên lấy lại laptop của mình, trong lòng tiếp tục oán trách Lương Nguyệt Xưng. Trước giờ có vô số lần Dung Tế Tuyết trắng trợn phá vỡ cuộc trò chuyện của anh với các cô gái trẻ, nhưng anh chưa từng nghĩ nhiều một lần nào. Hiện giờ chuyện tái diễn lần nữa lại bắt đầu suy nghĩ sâu xa…
Dung Tế Tuyết miễn cưỡng cười, “Em hơi đói bụng. Hình như lúc nãy anh có ngẩn người một lúc, là vì cảm thấy cô gái kia xinh xắn à?”
Không muốn anh ấy thích bất kỳ ai khác… Một khi xuất hiện tình huống nguy hiểm nào cậu cũng cực kỳ căng thẳng. Dung Tế Tuyết lạnh lùng cao quý trong mắt bạn học thực ra lại có một mặt bướng bỉnh như thế đấy.
Ẩn sâu bên trong còn có một chút không cam lòng, thậm chí hâm mộ những người dám thẳng thắn nói ra. Bọn họ không có chỗ khó xử và lo lắng như cậu, lo lắng đến mức nghẹt thở cho nên mới vô tình bộc phát ra ngoài.
Nhưng chuyện khiến cậu dở khóc dở cười hơn là, dù đã biểu hiện rõ ràng như thế mà anh cậu vẫn giữ thái độ thản nhiên như không biết gì.
Không giống những người ẩn thân trong bóng tối ôm khao khát hy vọng, cậu đứng gần ánh sáng nhất nhưng có đôi khi lại hâm mộ bọn họ.
“Không có không có.” Chu Cẩm Uyên xấu hổ nói.
Thật sự không phải, lý do anh ngẩn người chỉ vì cảm thấy cô gái kia có ngoại hình hơi hơi giống Dung Tế Tuyết, nhìn cô ấy tiếp cận mình mà chấn động, cứ như… Thế nhưng ngoại trừ anh, chẳng có ai trong lớp phát hiện ra cả.
Dung Tế Tuyết không biết suy nghĩ của anh, nghe ngữ khí lại như đáp cho có nên ngón tay không khỏi căng lên.
Chu Cẩm Uyên lập tức ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt cả hai vừa chạm vào đã vội tách ra. Dung Tế Tuyết sợ mình sẽ vô tình tiết lộ hết cảm xúc nên vội buông lỏng tay, “Vậy anh có muốn quay lại nói chuyện tiếp không?”
Cậu không quay đầu, bởi vậy không thấy được ánh mắt hoài nghi của Chu Cẩm Uyên.
Ban đầu Chu Cẩm Uyên cho rằng lời Lương Nguyệt Xưng nói có độ chính xác -100%, nhưng qua mấy ngày cẩn thật quan sát, anh đã không còn chắc chắn như vậy nữa. Thậm chí ngay lúc này xác suất đã bò lên con số dương…
Đặc biệt anh vẫn luôn suy nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Tuyết chọn đi theo ngành này là bởi vì mình thật sao?
“A… Không được.” Chu Cẩm Uyên nửa thất thần lẩm bẩm.
Dung Tế Tuyết đột ngột dừng bước làm Chu Cẩm Uyên suýt nữa va vào người cậu. Anh bừng tỉnh, tưởng đâu Tiểu Tuyết nhận ra mình thất thần nên căng thẳng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Hình như chúng ta quên mất chuyện gì rồi?” Dung Tế Tuyết nhíu mày.
Chu Cẩm Uyên: “Hả?”
Một trận gió thổi qua mang theo tiếng vọng từ xa.
“Mấy người làm cái quái gì thế hả!” Vưu Tự Nhiên tức hộc máu đuổi theo sau, “Bị khùng phải không, nếu không muốn mời cơm cứ việc nói thẳng, vứt tôi lại chạy trước là có ý gì?!”
Chu Cẩm Uyên, Dung Tế Tuyết: “………………”
……
Chu Cẩm Uyên và hội bạn cũ của Vưu Tự Nhiên cùng nhau mời anh ta ăn bữa cơm thân mật. Trong bữa tiệc mọi người không nhịn nổi thi nhau hỏi lý do tại sao hai người trở thành”bạn thân” đột ngột như thế.
Ừm, trong mắt mọi người Chu Cẩm Uyên và Vưu Tự Nhiên nghiễm nhiên đã là đôi bạn rất thân, mặc dù nguồn gốc của sự kiện đó vẫn là thứ tất cả đều tò mò.
Bạn thân? Dưới đáy lòng Vưu Tự Nhiên cười chua chát mấy tiếng, anh ta nói nhàn nhạt: “Là vì… chúng tôi bất ngờ cùng tiếp khám cho một bệnh nhân, sau đó nhận ra… khá ăn ý.”
Mọi người “Ồ” một tiếng, “Đúng là duyên phận rồi!”
Nếu không phải duyên phận cũng chẳng còn cách nói nào khác, đất Trung Hoa rộng lớn như vậy mà hai người họ vẫn có thể gặp nhau.
“Đúng vậy, lần này thầy Vưu hy sinh thời gian quý báu chỉ dẫn cho các sinh viên, tôi lấy trà thay rượu kính anh một chén, cũng kính cả duyên phận.” Chu Cẩm Uyên nâng chén, mọi người có mặt ở đây phần lớn là bác sĩ hoặc giảng viên, bình thường công việc bận rộn nên không uống rượu.
Vưu Tự Nhiên cùng Chu Cẩm Uyên chạm cốc, “… Kính duyên phận.”
“Sau này hoan nghênh anh đến Hải Châu nhiều hơn.” Chu Cẩm Uyên chân thành nói, anh cảm thấy Vưu Tự Nhiên giảng bài rất nghiêm túc cũng không giấu nghề, điểm này đủ để tán dương gấp đôi.
Vưu Tự Nhiên vốn đang buồn bực, nghe thấy lời này ngược lại thấy hơi mất tự nhiên, liền ấp úng nói: “Nếu cậu đến chỗ tôi cũng phải nói… để tôi sắp xếp buổi giảng bài cho người trong phòng làm việc!”
“Không thành vấn đề.” Chu Cẩm Uyên liên tục đồng ý rồi uống cạn chén trà.
Ăn uống no đủ xong, Chu Cẩm Uyên tiễn Vưu Tự Nhiên lên xe taxi, sau đó cũng tự kêu xe về nhà. Vừa ngồi xuống ghế di động anh chợt kêu vang, anh bắt máy, “A lô?… Lại không thoải mái à? Vậy cậu hẹn thời gian đến phòng khám đi… Ừ, tạm biệt.”
Chu Cẩm Uyên cúp máy, thoáng trông thấy ánh mắt dò hỏi của Dung Tế Tuyết bèn nói: “Là cậu Tiểu Khúc, cậu ấy nói tinh thần không tốt lắm nên anh bảo qua phòng khám châm mấy châm.”
“Ừm.” Dung Tế Tuyết bỗng dưng nghiêng người, gần như phủ lên người Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên nín thở một lúc mới nhận ra Dung Tế Tuyết chỉ muốn đóng cửa xe phía bên anh lại. Nếu là bình thường, đó vốn là một động tác không có gì đặc biệt. Chờ cho Dung Tế Tuyết ngồi về chỗ cũ anh mới nghiêng đầu, trong lòng lẩm bẩm mãi một câu: Trời đất ơi!
.
.
“Cậu Khúc tới châm cứu đấy à? Gần đây chắc bận lắm nhỉ, nghe nói ngài Khúc giao thêm nhiều việc lắm mà.” Lương Nguyệt Xưng thản nhiên hỏi chuyện, không câu nào có vấn đề nhưng dường như chỗ nào cũng mang theo móc mỉa.
Khúc Quan Phượng khoanh tay đứng một bên lạnh lùng nhìn Lương trọc phú kèm theo những thứ bàn gỗ, ghế dựa, trà cụ hào nhoáng mà anh ta mang đến, vặc lại một câu: “Diện tích Tiểu Thanh Long không lớn, anh đặt những thứ này ở đây sẽ ảnh hưởng đến bệnh nhân khác đấy.”
Bầu không khí giương cung bạt kiếm lan tràn khắp gian phòng nho nhỏ mấy chục mét vuông, chỉ nhìn qua dáng vẻ và khí thế hai người còn tưởng đâu là chiến trường thương nghiệp gì đó.
Bọn họ đã sớm không vừa mắt nhau, chẳng qua hiếm khi cùng xuất hiện cùng lúc ở phòng khám Tiểu Thanh Long mà thôi. Hôm nay khéo thế nào mà hai người gần như đến cùng khung thời gian, thế là lập tức quay sang đối chọi gay gắt.
Với sự nổi tiếng của Chu Cẩm Uyên và Tiểu Thanh Long, hiện giờ người đến tìm anh khám bệnh phải đặt lịch hẹn trước hoặc đăng ký giờ giám ở chỗ Thiệu Tĩnh Tĩnh. Bởi vì mặt tiền phòng khám không rộng rãi cho nên dần dà chỉ những người sắp đến lượt khám mới vào sảnh chờ đợi, thời gian còn lại có thể dạo quanh các cửa hàng trên phố tiêu khiển, dù sao nơi này có Thiệu Tĩnh Tĩnh và đám đàn em, an ninh trật tự vẫn được giữ gìn rất tốt.
Về phần hai vị khách tới cùng lúc này hiển nhiên không phải loại người mà Thiệu Tĩnh Tĩnh hold được.
Lương Nguyệt Xưng khẽ cười một tiếng, không muốn so đo với người trẻ tuổi. Anh ta bày ra tư thế không để ai vào mắt nhưng nội tâm thật ra đang cực kỳ giận, đặt một tay mình lên tay Chu Cẩm Uyên tay, “Bác sĩ Chu, chúng ta vào trong chứ?”
Ánh mắt Khúc Quan Phượng dừng ngay trên cái tay đó, một tay ấn Chu Cẩm Uyên lại không cho anh đi, “Ngại quá, tôi hẹn trước rồi.”
Lương Nguyệt Xưng: “Mỗi một đợt điều trị, mỗi một lần điều trị của tôi đều có thời gian cố định.”
Không khí vừa hòa hoãn một chút đã căng thẳng trở lại, Chu Cẩm Uyên nhảy phốc ra phía trước không cho ai đụng vào mình nữa, “Cả hai tiếp tục xếp hàng cho, tôi đã hứa châm cứu cho chủ nhiệm Hà trước rồi.”
Khúc Quan Phượng im miệng.
“Hẹn từ bao giờ?” Lương Nguyệt Xưng lập tức muốn củng cố quyền lợi.
“Sáng nay, đúng là không sớm bằng anh.” Chu Cẩm Uyên thoải mái giải thích, “Nhưng ông ấy là chủ nhiệm xã khu, chen hàng có làm sao đâu.”
Lương Nguyệt Xưng: “…………”
Cố ý, chắc chắn là cố ý, nếu so vị thế làm sao mình có thể thua một ông chủ nhiệm xã khu được cơ chứ!
Đương nhiên tôi cố ý rồi. Chu Cẩm Uyên nghĩ thầm, sao có thể để hai người đó tiếp tục ồn ào được, trước hết cứ để họ an phận một chút, chờ lát nữa anh châm cứu cho chủ nhiệm Hà xong sẽ tranh thủ cắm kim cho cả hai luôn.
“Chủ nhiệm Hà, chú vào đây đi ạ.” Chủ nhiệm Hà đang ngồi nói chuyện phiếm với ông chủ tiệm cơm nhà bên, thuận tiện chờ đến lượt mình, vốn dĩ ông ta chỉ xếp sau Lương Nguyệt Xưng và Khúc Quan Phượng.
Chu Cẩm Uyên kêu chủ nhiệm Hà, lại nói với hai người kia, “Mấy người cũng vào trong nằm chờ đi, để tôi mở bài《 Đừng tức giận 》cho mà nghe.”
Lương Nguyệt Xưng, Khúc Quan Phượng: “……”
Chủ nhiệm Hà được xếp nằm xuống chiếc giường chính giữa, Lương Nguyệt Xưng và Khúc Quan Phượng bị nhét sang hai bên trái phải. Sau khi nằm yên vị, chủ nhiệm Hà nghiêng đầu hết nhìn bên phải lại nhìn bên trái, cảm giác quen thuộc ngày xưa lại ùa về. Thực ra ông đã gặp qua cả hai, có vẻ người nào cũng bệnh nặng hơn mình cả.
Chủ nhiệm Hà nói: “Này Tiểu Chu, hay cậu kêu bác sĩ Quý châm cứu cho tôi cũng được, để hai cậu này làm trước đi…”
Ông ta vốn không muốn phiền đến Chu Cẩm Uyên, thuận miệng hẹn lịch để Quý Hoãn châm cứu cho kết quả cũng tốt y chang không vấn đề gì. Hoàn cảnh nay đã khác xưa rồi, trước kia đau đầu còn dám đến tìm Chu Cẩm Uyên, bây giờ nếu bệnh không đủ nặng mà tìm anh sẽ thấy ngài ngại.
Chu Cẩm Uyên: “Không sao! Một người chân cẳng không tốt một người thần kinh có vấn đề ấy mà. Chẳng có việc gì đâu, để cháu châm cho chú trước đi!”
“…” Chủ nhiệm Hà lẩm bẩm, “Tôi chỉ bị ch** n**c mũi chút thôi…”
Nhưng lúc này đã không còn ai muốn quan tâm nữa, đến hai thằng nhóc nằm hai bên cũng chẳng có thái độ gì cứ như rất tán thành chuyện mình thật sự “không sao” vậy.
Chu Cẩm Uyên lấy kim ra châm cứu cho chủ nhiệm Hà, mới vừa c*m v** hai cây chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào.
……
“Xin hỏi bác sĩ Chu Cẩm Uyên có ở đây không? Nghe nói hôm nay cậu ta ngồi khám hả?” Có hai người vừa bước vào Tiểu Thanh Long đã lớn tiếng hỏi. Trong đó một người còn lẩm bẩm tại sao nơi này nhỏ như thế, nói là chỗ danh y mà chẳng chứa nổi bao nhiêu người…
“Đúng rồi ạ.” Thiệu Tĩnh Tĩnh nhanh nhẹn đứng lên, “Ông đến khám bệnh à, xin mời qua đây đăng ký lấy số xếp hàng.”
Người đàn ông trung niên đi đầu nghe vậy bật cười, “Xếp hàng? Ở đây còn phải xếp hàng?”
Lời của ông ta mang theo ý trào phúng rất rõ, có vẻ chẳng hiểu biết gì về Tiểu Thanh Long. Dù sao phòng khám có ăn nên làm ra thế nào thì cũng không đến mức đường lớn ngõ nhỏ đều biết, càng không đến mức ai cũng biết rõ tình huống xếp hàng.
“À, chỗ chúng tôi nhỏ nên bệnh nhân đều đang chờ ở nơi khác, gần đến lượt mới đi vào hoặc tôi sẽ ra thông báo.” Thiệu Tĩnh Tĩnh biết ý ông ta nên cố gắng giải thích.
Một người khác cũng nói: “Sếp Tăng, là thế này ạ, lúc tôi đến khám chỗ này còn chưa nổi tiếng nhưng đã phải chờ cả ngày rồi.”
“Nhưng bệnh của tôi đặc biệt nghiêm trọng, có thể châm chước một chút không?” Người tên sếp Tăng nói.
Thiệu Tĩnh Tĩnh khẽ đổi sắc mặt, lập tức đứng lên, “Ông bị bệnh gì.”
Khu vực xung quanh hễ có ca bệnh cấp tính đều đưa đến Tiểu Thanh Long, các phòng khám tư bình thường người ta có thể không tin, nhưng Tiểu Thanh Long thì khác. Đặc biệt là các loại thương tích do té ngã càng nên tới đây tìm Dung Sấu Vân.
Nếu là bệnh nặng, quả thật Chu Cẩm Uyên sẽ đích thân xử lý tùy theo từng tình huống đặc thù.
Sếp Tăng khoa tay múa chân, “Tôi! Tôi không có mạch! Trước mắt tối sầm, lại choáng đầu!”
Không có mạch? Thiệu Tĩnh Tĩnh lo lắng lập tức đi gõ cửa phòng gọi Chu Cẩm Uyên, “Ông chủ ơi, có bệnh nhân cấp tính ngoài này.”
Chu Cẩm Uyên vừa đi ra vừa hỏi: “Bị bệnh gì?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh đáp: “Ông ấy nói không có mạch! Trước mắt tối sầm và váng đầu!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh nghe qua triệu chứng phán đoán đây hẳn là bệnh nặng, ông chủ cũng từng kể trước đây có cấp cứu cho một bệnh nhân không có mạch cổ tay, phải sờ mạch trên cổ và bàn chân.
Chu Cẩm Uyên cũng bước nhanh hơn ra gian ngoài, trông thấy hai người ngồi trên ghế mặt hơi vàng vọt, quấn quần áo kín mít, “Ai bị bệnh?”
“Vị này!” Thiệu Tĩnh Tĩnh chỉ vào đối phương, giới thiệu, “Đây là bác sĩ Chu của chúng tôi.”
Sếp Tăng đứng lên vươn tay, “Bác sĩ Chu, đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy, cậu khó hẹn quá!”
Chu Cẩm Uyên không bắt tay mà khách khí nói: “Tôi thấy tình hình ông đây vẫn tốt, hẳn không cần chữa trị sớm đâu, ông ra ngoài xếp số đi.”
Tuy anh nói năng khách khí nhưng không nể mặt chút nào. Người này mang thần thái mệt mỏi, sắc mặt cũng xấu, nghe nói không có mạch, có điều quan sát hành động và giọng nói, tinh thần liền biết ngay không phải bệnh cần cấp cứu.
Thiệu Tĩnh Tĩnh nổi giận, “Vừa rồi ông ta nói dối à?!”
Đụ má, báo hại cậu ta lo lắng như thế, hóa ra là lừa gạt hết.
“Không nhất định.” Chu Cẩm Uyên kéo Thiệu Tĩnh Tĩnh chuẩn bị giương nanh múa vuốt về để cậu ta bình tĩnh lại.
Sếp Tăng trợn mắt há mồm, một lúc sau mới nói: “Không nói dối, tôi thật sự không có mạch!”
Điểm này ông ta không lừa gạt, các triệu chứng bệnh đều là thật, chẳng qua không khẩn cấp lắm mà thôi. Trên đường tới đây ông ta còn nói chuyện với cấp dưới rằng nghe nói Chu Cẩm Uyên này chỉ cần bắt mạch là biết bệnh nhân bị bệnh gì, nếu là người không có mạch không biết anh sẽ khám chữa ra sao.
Ai ngờ Chu Cẩm Uyên còn chưa thèm sờ mạch, chỉ nhìn một cái đã kết luận ngay bệnh này không khẩn cấp!
“Tôi biết rồi, cứ xếp số đi.” Chu Cẩm Uyên ra hiệu cho Thiệu Tĩnh Tĩnh làm thủ tục.
Thiệu Tĩnh Tĩnh cau có mặt mày, mắt trợn ngược cực kỳ không tình nguyện.
Cậu ta không tình nguyện, đến sếp Tăng cũng không tình nguyện lắm. Ông ta tiến lên ngăn cản Chu Cẩm Uyên, “Bác sĩ Chu, nếu đã nói đến đây rồi chi bằng cậu khám cho tôi luôn đi? Tôi thật sự gấp lắm, cố ý từ nơi khác tới, lát nữa còn phải đi có việc.”
“Ngại quá, thế ông cứ giải quyết việc xong hãy quay lại.” Chu Cẩm Uyên lịch sự nói.
“Không cần phải nghiêm khắc như vậy chứ? Cậu xem như kết giao bạn mới đi!” Sếp Tăng khá hụt hẫng, ông ta đã quen với việc đi đến đâu cũng được hưởng đặc quyền, “Tôi nghe danh cậu đã lâu, hơn nữa không chịu đi nhà bệnh nhân khám nên mới cố ý tới. Tài sản nhà tôi trị giá chục triệu…”
Lời còn chưa nói hết, Lương Nguyệt Xưng và Khúc Quan Phượng đã từ trong phòng đi ra, Lương Nguyệt Xưng đặc biệt bất mãn, “Bác sĩ Chu, lại có người tới chen hàng với tôi à? Rốt cuộc tôi phải đợi bao lâu nữa!”
Sếp Tăng trông thấy hai người kia thì trong lòng hốt hoảng chửi thề.
Cậu chủ nhà họ Khúc, còn bên kia là… Lương Nguyệt Xưng?
Bọn họ vừa mới nói cái gì? Xếp hàng!!
Nếu nói Lương Nguyệt Xưng là trọc phú thì ông ta chỉ được tính là nhà có hai mẫu ruộng mà thôi, càng đừng nói tác phong đối phương vốn nổi tiếng xa gần. Đến hai người này cũng phải cun cút xếp hàng ở phòng khám này thì… ông ta lấy tư cách gì mà phàn nàn.
Sếp Tăng nở nụ cười trong chớp mắt, câu nói đang nói dở dường như đã bị quên sạch lên chín tầng mây. Ông ta ngọt ngào nói: “Cậu y tá ơi, phiền cậu ghi số cho tôi nhé!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
… Bố tổ.