Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 66.
Edit: Leia
Phòng khách sạn mà Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết vào ở là phòng đôi với hai giường đơn.
Sau giờ cơm tối trở về phòng, Dung Tế Tuyết dùng máy tính bảng tiếp tục làm bài tập, Chu Cẩm Uyên nằm sấp xuống giường xem lại PPT giảng dạy xem có chỗ nào cần hoàn thiện không. Đúng lúc này một yêu cầu cuộc gọi video call chợt nhảy ra, Chu Cẩm Uyên thấy tên hiệu trưởng La liền đoán ra ngay đối phương muốn thảo luận về chương trình học của học kỳ mới, anh vội vàng liếc nhìn sang Dung Tế Tuyết.
Chu Cẩm Uyên muốn giấu cậu chuyện đến trường dạy học, sợ bị phát hiện nên lập tức cắm tai nghe rồi mới nhận cuộc gọi, trong lúc nói chuyện cũng rất thận trọng tìm từ ngữ, tránh những từ khóa quan trọng. Vốn cho rằng động tác của mình ít gây chú ý lắm rồi, vậy mà đột nhiên Dung Tế Tuyết lại nhìn về hướng này.
Chu Cẩm Uyên yên lặng bưng laptop che mặt.
Dung Tế Tuyết cảm thấy có gì đó sai sai, chờ Chu Cẩm Uyên kết thúc cuộc gọi, cậu buông tablet của mình xuống, xoay ghế dựa nhìn thẳng vào anh hỏi: “Anh, anh có chuyện gì giấu em đúng không?”
Chu Cẩm Uyên nằm sấp trên giường nên có cảm giác như Dung Tế Tuyết nhìn xuống từ trên cao —— Tuy phần lớn thời gian vẫn luôn là góc độ này, nhưng có lẽ vì hiện tại đang chột dạ nên Chu Cẩm Uyên đặc biệt nhạy cảm hơn bình thường.
Anh nhổm người dậy, sau đó cảm thấy độ cao vẫn chưa đủ nên đứng luôn trên giường, “Tại em đa nghi quá thôi!”
Dung Tế Tuyết khoanh tay nhìn anh, “Nghĩa là có thật.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Thật ra Dung Tế Tuyết không có ý tiếp tục truy vấn vì nghĩ chắc cũng không phải chuyện lớn gì. Cậu đương định quay về chỗ cũ thì Chu Cẩm Uyên đột nhiên lẩm bẩm: “Nếu lén đi tìm đối tượng chắc chắn không giấu nổi mất ——”
Động tác của Dung Tế Tuyết cứng lại, sắc mặt cũng trở nên kỳ lạ. Đôi tròng mắt nhạt màu dưới ánh đèn sắc lạnh trông càng lạnh lùng tàn nhẫn, hoặc đang phản chiếu sự tàn nhẫn.
Chu Cẩm Uyên sững sờ trước biểu hiện này của cậu, quá xa lạ.
Đột nhiên Dung Tế Tuyết đứng dậy tiến lên mấy bước.
Chu Cẩm Uyên rõ ràng đang đứng trên giường nhìn xuống Dung Tế Tuyết mà vẫn giật mình trước động tác đột ngột và áp bách đó.
Dung Tế Tuyết quỳ một gối lên giường, anh vô thức lùi ra sau ròi loạng choạng ngã ngồi xuống.
Dung Tế Tuyết cúi người vây lấy anh, tuy không có bất kỳ sự tiếp xúc trực tiếp nào nhưng khoảng cách giữa hai người đã cực kỳ gần. Chu Cẩm Uyên muốn phòng vệ theo bản năng nhưng cuối cùng nhịn xuống, “Tự nhiên em hung dữ thế?”
Trong giây phút đó Dung Tế Tuyết hơi hối hận, không phải vì động tác mà là vì ánh mắt theo bản năng vừa nãy. Nhưng không còn kịp nữa rồi, cậu miễn cưỡng mỉm cười: “Tại em ngạc nhiên quá thôi.”
Lý do quá phổ thông cũng quá nửa vời, nhưng Chu Cẩm Uyên vẫn cảm thấy không đúng lắm. Giữa bọn họ từng có những hành động thân mật hơn thế này nhiều, nhưng chưa có lần nào khiến anh thấy sai như lần này. Đây là tiềm thức, cũng là trực giác.
“À… anh nói đùa đấy… Ha ha.” Chu Cẩm Uyên khô khốc nói, tuy anh hơi bất an nhưng vẫn cứng đầu không nhúc nhích, nếu không sẽ có vẻ như mình rất lúng túng.
“Vậy sao?” Dung Tế Tuyết vốn đã hối hận, nhưng sau khi nhận ra chút biến hóa cảm xúc rất nhỏ của Chu Cẩm Uyên cậu lại thấy hả hê. Quan hệ giữa hai người vốn là ưu thế lớn nhất, nhưng đồng thời cũng là trở ngại lớn nhất của cậu.
Có lẽ cậu nên hành động sớm hơn? Thay vì sợ hãi, lo được lo mất, cứ loanh quanh trong vùng an toàn, rút lui, thậm chí là cân nhắc không biết có nên từ bỏ hay không —— Nhưng nếu cứ mạo hiểm như vậy ——
Dung Tế Tuyết hơi thất thần, Chu Cẩm Uyên vẫn chưa nhận ra nhưng trực giác mách bảo anh phải lập tức dời đề tài. Vậy là anh thản nhiên nói, “Được rồi, thật ra anh nhận lời hiệu trưởng trường em, từ học kỳ sau sẽ qua trường dạy một môn tự chọn!”
Rõ ràng là “điều bất ngờ” giấu giếm rất lâu nhưng Chu Cẩm Uyên lại nói rất nhẹ nhàng.
Sự chú ý của Dung Tế Tuyết được kéo trở về, hóa ra là chuyện đó.
“Thầy Chu.” Dung Tế Tuyết nhìn Chu Cẩm Uyên chằm chằm, qua một lúc lâu mới khẽ gọi ——
Sau đó cậu mau chóng đứng dậy, quay về chỗ ngồi đưa lưng về phía Chu Cẩm Uyên, tiếp tục làm việc của mình.
Chu Cẩm Uyên vẫn nằm dài trên giường choáng váng, vừa rồi tiếng gọi của Dung Tế Tuyết khiến anh giật mình, sau đó đầu ngón tay từ từ tê dại, cảm giác Tiểu Tuyết trước mắt mình không còn là Tiểu Tuyết nữa.
Chu Cẩm Uyên ngồi dậy ngơ ngẩn nhìn bóng lưng Dung Tế Tuyết, quả thật rất mở mang tầm mắt.
Cảm giác tê rần vẫn vương trên đầu ngón tay… Chu Cẩm Uyên thất thần suy nghĩ, đầu tiên là loại bỏ các chứng bệnh như tắc động mạch não, viêm dây thần kinh, thoái hóa đốt sống cổ vân vân, sau đó nghĩ hẳn là vừa rồi chống tay lâu trên giường nên đè ép dây thần kinh, phải đứng dậy vận động một chút mới được!
……
Sáng hôm sau, mấy người Chu Cẩm Uyên lại xuống nhà ăn khách sạn dùng bữa sáng, lúc này phần lớn người bên trong cũng là khách mời và học viên tham gia khóa đào tạo. Chu Cẩm Uyên đứng múc cháo đậu xanh, vừa ngẩng đầu lên chợt trông thấy Vưu Tự Nhiên ở ngay đối diện mình đang lấy nước ép táo.
Có điều so với ngày hôm qua tinh thần sáng láng, hôm nay anh ta có vẻ tiều tụy đi nhiều, khuôn mặt hơi sưng húp. Càng rõ ràng hơn là trên đầu và tay đối phương vẫn còn cắm mấy cây châm…
Dường như nhận ra ánh mắt Chu Cẩm Uyên, Vưu Tự Nhiên trố mắt nhìn lập tức rùng mình một cái. Môi anh ta khẽ giật giật như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn nuốt ngược vào trong.
Chu Cẩm Uyên nở nụ cười xán lạn.
Vưu Tự Nhiên tựa như một con thỏ bị dọa nhanh chóng co cẳng chạy biến. Sau tối hôm qua, anh ta không dám đi chọc ghẹo đối phương nữa. Mấy gã đạo sĩ này quá tàn ác —— Vưu Tự Nhiên nghĩ, ngày hôm qua anh ta nghe lén Chu Cẩm Uyên nói chuyện bị dọa choáng váng. Anh ta cũng học y học cổ truyền nên có chút hiểu biết về lý luận Đạo gia, cũng từng nghe ông nội kể về những câu chuyện kỳ bí không có lời giải năm xưa.
Sau khi trở về phòng, Vưu Tự Nhiên bỏ qua sự phản đối của bạn cùng phòng mà bật hết đèn điện trong phòng lên, rất sợ hãi không biết ban ngày mình công kích Chu Cẩm Uyên như thế, đến tối người kia có yểm bùa hạ chú gì mình không. Bất cứ tiếng động nào trong phòng cũng làm Vưu Tự Nhiên nghi hoặc, nửa đêm lại tiếp tục bỏ qua sự phản đối của bạn cùng phòng mà chen len giường ngủ chung. Cả đêm anh ta chỉ ngủ được hơn năm tiếng, sáng dậy khuôn mặt sưng húp như đầu heo phải tự châm mấy châm cứu vãn tình thế.
Chu Cẩm Uyên thấy chiêu dọa dẫm của mình có hiệu quả, liền đắc ý bưng đĩa của mình trở về chỗ ngồi.
……
Sáng hôm đó khóa đào tạo bắt đầu ngay trong khuôn viên trường đại học Y dược cổ truyền Hạ Đô, mấy trăm học viên từ trong và ngoài nước tụ họp nghe một chuyên gia của trung tâm huấn luyện đứng trên bục phát biểu. Đương nhiên tất cả chỉ là mấy lời sáo rỗng kể về lịch sử khóa học và tóm tắt ý nghĩ linh tin.
Chu Cẩm Uyên ngồi ngơ ngẩn bên dưới chợt nghe thấy có người nói nhà tài trợ của quỹ hội lần này, ngài Lương Nguyệt Xưng sẽ lên phát biểu. Bốn phía lập tức vang lên tiếng kinh hô khe khẽ, anh cũng xoay người nhìn lên sân khấu.
Một người đàn ông từ ngoài cửa đi vào, tuy thời tiết đang nóng bức nhưng anh ta ăn mặc âu phục tối màu rất kín, vóc dáng khá ốm yếu, cử động cũng chậm chạp cần có người ở bên dìu đỡ. Ngũ quan của người nọ thật sự rất nổi bật và mang vẻ đẹp phi giới tính, đôi mắt phượng tựa như mực vẽ mang vẻ quyến rũ cổ điển Trung Hoa, bờ môi không thoa son cũng đỏ hồng tự nhiên. Dù mang vẻ bề ngoài như vậy nhưng anh ta vẫn sở hữu khí chất cao quý không thể khinh thường. Mọi người mất nửa nhịp mới phản ứng lại, đây thật sự là ngài Lương Nguyệt Xưng, nhà tài trợ vàng của hoạt động lần này sao?
Người nọ bước đi rất chậm mà vẫn thu hút mọi ánh mắt trong hội trường, đặc biệt là các học viên quốc tế, đây quả thật là người Trung Quốc xinh đẹp nhất mà họ từng gặp mặt. Anh ta từ từ bước lên bục đứng yên vài giây, ánh mắt nhìn quét khắp một vòng bên dưới.
Chu Cẩm Uyên chạm mắt với người nọ trong một tích tắc, ánh mắt đối phương trong vắt sâu thẳm, khiến người ta cảm thấy dễ chịu giữa trời hè nóng nực.
Người tên Lương Nguyệt Xưng đó dùng chất giọng thanh thúy như ngọc thạch bắt đầu bài phát biểu, có cảm giác như dù anh ta nói gì thì mọi người cũng sẽ vô thức nghe theo.
Minh Nguyệt ngồi ngay bên trái Chu Cẩm Uyên, cô khá kích động lên tiếng: “Trời ơi, thầy có thấy người kia rất…”
Chu Cẩm Uyên gật đầu khẳng định: “Có bệnh! Chắc chắn có bệnh!”
Minh Nguyệt: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Bước đi chậm chạp, cơ thể tương đối yếu ớt, nhưng chỉ nhìn thôi thì khó mà biết là bệnh gì.”
Đoạn anh nhìn sang Minh Nguyệt, “Cô thấy thế nào?”
Minh Nguyệt cực kỳ hối hận vì đã tranh với Thanh Phong để được ngồi gần thầy Chu, bây giờ tự dưng bị khảo bài rồi.
Cô rơm rớm nói: “Vâng, vâng, em nghĩ có lẽ là bị thiếu máu.”
……
Sau khi người đàn ông tên Lương Nguyệt Xưng kết thúc bài phát biểu ngắn gọn thì đến lượt các chuyên gia chính thức lên giảng bài. Vị đầu tiên là một tiền bối thuộc phái cứu ngải.
Chương trình học lần này tập trung chủ yếu vào thực hành lâm sàng, đương nhiên không thể thiếu được cả biện chứng kinh lạc. Quan niệm truyền thống của y học cổ truyền xưa nay là châm cứu chữa bệnh không thể tách rời khỏi nghiên cứu kinh lạc, nhấn mạnh tầm quan trọng của kinh lạc và huyệt vị.
Ở phần thực hành, các giảng viên sẽ mời một vị học viên tình nguyện lên và hướng dẫn thực hành trực tiếp.
Chu Cẩm Uyên nghe giảng rất nghiêm túc, bể học vô biên, ngày thường rất khó có cơ hội học hỏi từ các trường phái y thuật khác nhau như vậy. Anh còn chú ý Lương Nguyệt Xưng phát biểu xong không rời đi ngay mà ngồi xuống hàng ghế đầu tiên, chỉ cách Chu Cẩm Uyên một khoảng ngắn.
Ban đầu Chu Cẩm Uyên hoài nghi anh ta sẽ túm ngay một vị chuyên gia ở hiện trường để khám bệnh cho mình, thế nhưng sau đó lại nghĩ, nếu người ta đã là nhà tài trợ vàng cho quỹ hội y học cổ truyền thì ngày thường hẳn tiếp xúc không ít các danh y, có lẽ hôm nay chỉ cảm thấy hứng thú với hoạt động một chút thôi.
Lúc này chợt có người đi đến bên cạnh Lương Nguyệt Xưng, cúi người nói với trợ lý của anh ta: “… Có thể cho tôi phương thức liên lạc của ngài Lương được không?”
Âm lượng không lớn, nhưng vì tai Chu Cẩm Uyên rất thính nên vẫn nghe rõ. Anh lấy làm lạ với hành động này, người kia chẳng phải là thành viên quỹ hội sao, đối phương và Lương Nguyệt Xưng lại là cấp trên cấp dưới, tại sao không có phương thức liên lạc của nhau được.
Có điều chuyện không liên quan đến mình, ý nghĩ kia chỉ chợt lóe trong đầu anh mà thôi.
Đến phần thực hành, mọi người chia thành từng cặp luyện tập cùng nhau. Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết không tham gia nhưng anh vẫn cổ vũ Thanh Phong,Minh Nguyệt cùng luyện tập.
Giai đoạn này không tránh khỏi chút hỗn loạn nho nhỏ, đúng lúc đó Lương Nguyệt Xưng bỗng nhiên đứng dậy, được người ta dìu đi chầm chậm đến chỗ Chu Cẩm Uyên rồi ngồi xuống, “Chào bác sĩ Chu.”
“… Chào anh.” Chu Cẩm Uyên không cảm thấy kỳ lạ, bộ phim《 Thanh kiếm Larington 》vẫn chưa rút khỏi rạp, số người nhận ra anh có rất nhiều.
“Ngại quá, cậu không muốn gặp tôi nên tôi đành mạo muội đến tận đây gặp trực tiếp.” Ánh mắt Lương Nguyệt Xưng vẫn nhìn thẳng nhưng lời lại hướng về phía Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên mất một lúc mới nhận ra, “Anh chính là ‘ngài Lương’ à?!”
Không phải vì phản ứng quá chậm, mà anh hoàn toàn không thể áp hình tượng lão trọc phú than đá dát vàng bạc hột xoàn đầy người lên cho Lương Nguyệt Xưng, ai mà nghĩ Lương “này” lại là Lương “đó” cơ chứ.
Chẳng trách đến người của quỹ hội cũng thấy xa lạ, với tác phong vung tiền như rác của “ngài Lương”, quả thật là có đủ bản lĩnh để trở thành nhà tài trợ vàng quỹ hội trong vòng hai ngày ngắn ngủi…
Lương Nguyệt Xưng gật đầu xác nhận, bình đạm nói: “Bác sĩ Chu, tôi muốn biết mình còn có cơ hội nào không. Cậu cứ việc đưa ra điều kiện, bất cứ điều kiện gì cũng được ——”
Chu Cẩm Uyên hết chỗ nói, “Anh Lương à, rốt cuộc anh bị bệnh gì mà cứ khăng khăng muốn chữa ở chỗ tôi? Anh xem chỗ này nhiều chuyên gia tiền bối, danh y như vậy, chi bằng anh cứ chiêu mộ tại chỗ luôn đi.”
Lương Nguyệt Xưng không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ nói: “Nếu được thì tôi đã tìm người khác rồi, đáng tiếc… Gần đây tôi mới nghe nói đến châm pháp gia truyền của bác sĩ Chu, thực ra người đầu tiên tôi tìm đến là bố cậu cơ, nhưng ông ấy bói cho tôi một quẻ, nói đi tìm cậu sẽ tốt hơn.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Ôi, bố thật là… Thôi vậy, có lẽ chính ông ấy cũng không biết đến tính tình kỳ quặc của ngài Lương đây.
“Còn nữa ——” Lương Nguyệt Xưng nghiêng đầu nhìn Chu Cẩm Uyên, “Tôi đã từng gặp ngài Khúc Khánh Thụy, ngài ấy đề cập đến Chúc do thuật của bác sĩ Chu, cũng đánh giá rất cao sự kiên nhẫn và chăm sóc bệnh nhân của cậu.”
Chu Cẩm Uyên càng bất đắc dĩ hơn, “Vậy anh cũng nên biết sự kiên nhẫn săn sóc đó tôi dành cho tất cả bệnh nhân của mình, không thể có chuyện vì anh mà từ chối khám cho người khác được. Anh đúng là rất kiên trì, nhưng tôi cũng có chỗ khó xử của mình.”
Lương Nguyệt Xưng im lặng trong giây lát, sắc mặt khó nén thất vọng nhưng vẫn nói: “Chúng ta hãy cố tìm tiếng nói chung xem, biết đâu vẫn có thể bàn bạc được.”
Chu Cẩm Uyên thấy người kia quá cố chấp, liền hỏi: “Anh bị teo cơ à?”
Nhìn cách đi đường của Lương Nguyệt Xưng, lại nghe anh ta nhắc tới cha con ngài Khúc nên anh mới thuận miệng suy đoán.
Ánh mắt Lương Nguyệt Xưng lóe lên nhưng vẫn cố giấu kín, có lẽ trước khi Chu Cẩm Uyên đồng ý anh ta sẽ không tiết lộ mình bị bệnh gì. Anh ta đứng dậy nói: “Hẹn gặp lại cậu.”
Sau khi biết “ngài Lương” không đến mức lố lăng như mình tưởng, ấn tượng của Chu Cẩm Uyên về đối phương vẫn là một tay giàu xổi, chỉ là nhờ ngoại hình nên có vẻ cá tính hơn một chút…
Chu Cẩm Uyên hồi thần, chợt đối mắt với Vưu Tự Nhiên ở cách đó không xa.
Từ lúc nãy Vưu Tự Nhiên đã chú ý tới bọn họ, trong lòng thầm thở dài ai oán thời buổi này đến kim chủ cũng thích mấy người nổi tiếng, không chừng ngài Lương kia đi tìm Chu Cẩm Uyên để bàn chuyện hợp tác gì rồi. Đang nghĩ đột nhiên đụng phải ánh mắt Chu Cẩm Uyên, anh ta lập tức hốt hoảng dời mắt đi chỗ khác.
Chu Cẩm Uyên âm thầm cười, xem ra anh trai kia hoảng sợ không nhẹ đâu.
……
Khuôn viên trường đại học y dược cổ truyền Hạ Đô được xây dựng không quá lâu, cũng không đặc biệt xa xôi nhưng vẫn ở khá xa khu vực sầm uất nhất của thành phố. Hạ Đô vừa là đô thị lớn vừa là thành phố cổ, rất đáng để đi chơi du lãm một vòng. Vậy nên những lúc không có giờ học, các chuyên gia và học viên sẽ hẹn nhau cùng đi vào nội thành tham quan.
Chu Cẩm Uyên cũng không ngoại lệ, anh dẫn theo Dung Tế Tuyết cùng đi dạo Hạ Đô. Không phải anh không muốn cho Thanh Phong Minh Nguyệt đi cùng,mà hai người đó vốn đã hẹn với các học viên đồng trang lứa đi chơi trước đó rồi.
Chu Cẩm Uyên hơi bực bội, “Chúng ta bằng vai phải lứa với nhau mà, đi cùng xe không tốt hơn sao.”
Thanh Phong kinh sợ: “Bằng tuổi thì bằng tuổi nhưng thầy vẫn là thầy, lỡ đột nhiên đang chơi bị khảo bài biết làm sao ạ?”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Anh rất muốn phản bác rằng mình không có, nhưng rồi lại mau chóng ngậm miệng. Phải, quả thật có khả năng sẽ khảo bài.
Vậy là Chu Cẩm Uyên cùng Dung Tế Tuyết gọi taxi đi đến một địa điểm khá nổi tiếng ở Hạ Đô. Lúc xuống xe, anh theo thói quen vươn tay ra: “Đông người quá ——”
Thế nhưng trong giây phút được Dung Tế Tuyết cầm tay anh lại hơi hối hận, không rõ cụ thể là tại sao. Có điều không khí thành thị náo nhiệt đã nhanh chóng kéo lấy sự chú ý của anh, thói quen vẫn chiếm thượng phong, anh tiếp tục kéo Tay Dung Tế Tuyết đi về hướng thắng cảnh.
Vưu Tự Nhiên đang hưởng thụ cảm giác thư thái khi một mình dạo bước giữa đường phố, vừa lơ đãng quay đầu đã thấy Chu Cẩm Uyên đang cầm tay cậu trợ lý nuôi tiểu quỷ đi về phía mình, hơn nữa hình như đã phát hiện ra anh ta.
Thậm chí Chu Cẩm Uyên còn nở nụ cười tà ác.
Vưu Tự Nhiên: “!!”
Đụ má đụ má đụ má, Hạ Đô lớn như vậy tại sao vẫn gặp, chắc chắn là có thả tiểu quỷ đi theo mình rồi!
Vưu Tự Nhiên suýt mất hết bình tĩnh, nhưng mà con đường này chỉ rộng có vậy, hơn nữa anh ta không muốn mình trở nên quá mất mặt nên chỉ đành căng da đầu bước nhanh chân hơn, trong đầu nghĩ thầm đến ngã tư trước mắt nhất định sẽ rẽ hướng.
Trên con phố này có một phòng khám Đông y, Vưu Tự Nhiên chỉ thoáng nhìn vốn không có ấn tượng gì, vậy mà đột nhiên có một người thất hồn lạc phách lao từ trong phòng khám đâm thẳng vào người Vưu Tự Nhiên, miệng còn lẩm bẩm, “Xong rồi, tôi xong đời rồi, hết cứu rồi…”
Vưu Tự Nhiên cả kinh, “Anh bạn, anh làm sao thế?”
Thanh niên kia nhìn anh ta khóc ròng: “Bệnh viện không chữa được, Đông y cũng bó tay, đời tôi đến đây là xong rồi!”
Tinh thần nghĩa hiệp của Vưu Tự Nhiên lập tức dâng trào, anh ta nói: “Tôi cũng là bác sĩ đây, anh bị bệnh gì? Nói xem biết đâu tôi có thể giúp được.”
Đây là câu nói mà anh ta thích nhất từ sau khi học nghề y, mỗi lần nói ra lại thực hiện được sẽ cực kỳ có cảm giác thành tựu.
Thanh niên kia khóc rất thương tâm, “Anh mà giúp được gì —— Tôi tiêu đời rồi —— Bệnh viện nói lỡ nó có dấu hiệu hoại tử là phải cắt luôn —— Trời ơi, bị cả tháng rồi vẫn không khỏi!”
Cái gì mà bệnh những một tháng, thông tin quá rối loạn, Vưu Tự Nhiên nghe không hiểu phải hỏi đi hỏi lại.
Chu Cẩm Uyên đi gần đến nơi, trông thấy Vưu Tự Nhiên hình như đang tranh cãi với ai đó mà không biết là chuyện gì. Tuy anh có mâu thuẫn với Vưu Tự Nhiên thật nhưng cũng không đến mức bỏ mặc lúc người ta gặp rắc rối, liền quan tâm hỏi một câu: “Bác sĩ Vưu, anh không sao chứ?”
Thanh niên đang khóc cũng nhìn qua, tuy vẫn còn một khoảng cách nhưng anh ta nhận ra người này. Cũng chính vì người này mà sau khi điều trị không có kết quả ở bệnh viện, anh ta mới nghĩ đến việc đi khám Đông y.
Thanh niên kinh ngạc gọi to: “Chuyên gia Chu?”
Chẳng lẽ đây là trời không tuyệt đường người, để anh ta ra đường gặp được danh y sao!
Thanh niên này mắc phải bệnh lạ, khoảng một tháng nay bộ phận khó nói nào đó cứ liên tục c**ng c*ng mà không có dấu hiệu thuyên giảm. Nó từ từ sưng to, thậm chí dẫn tới việc khó tiểu tiện, thân thể đã cực kỳ khó chịu mà áp lực tinh thần càng miễn bàn. Sau khi phát bệnh ba ngày anh ta vẫn luôn điều trị, nhưng thử đủ mọi phương pháp cũng không có hiệu quả.
Dâng trào suốt đêm là ước mơ tha thiết của mọi đàn ông, nhưng dâng trào nguyên một tháng thì chính là ác mộng!!
Hiện giờ màu sắc thứ đó đã chuyển thành thâm đen, dù có chữa lành thì không biết công năng có bị tổn thương gì không, thanh niên nghĩ đến đây lại càng thêm tuyệt vọng.
Vưu Tự Nhiên: “…”
Tuy anh ta biết Chu Cẩm Uyên rất nổi tiếng, nhưng mắt thấy bệnh nhân ngó lơ mình Vưu Tự Nhiên vẫn vô cùng khó chịu.
Chu Cẩm Uyên dường như cũng hơi nghi hoặc, đang chuẩn bị tiến tới gần.
“Không có gì hết!” Vưu Tự Nhiên hô lớn theo bản năng, chẳng lẽ thành tựu gì nổi bật cũng do Chu Cẩm Uyên làm sao, ca bệnh này cứ giao cho tôi đi!
Vưu Tự Nhiên lại nói nhỏ với thanh niên, “Rốt cuộc anh bị bệnh gì, mau nói đi, đừng quá tin tưởng mấy người nổi tiếng trên mạng. Tôi là người thừa kế của đại sư y học cổ truyền đây, chuyện gì cậu ta làm được tôi cũng làm được! Anh bỏ lỡ sẽ không có cơ hội lần hai đâu!”
Thanh niên ngơ ngác nhìn Vưu Tự Nhiên, dường như bị từ ngữ nào đó kích động nên hô lớn: “Đừng quá tin tưởng? Chim tôi sắp cứng thành cục đá rồi đây này! Anh bảo giúp tôi? Anh giúp tôi thế nào đây!”
Âm lượng câu sau to hơn câu trước nhất thời khiến cả nửa con phố phải giật mình. Rất nhiều người qua đường xung quanh liếc nhìn hai người bằng ánh mắt ái ngại.
Vưu Tự Nhiên phản ứng chậm mất nửa nhịp, sắc mặt kinh hãi hoàn toàn không nói nên lời: “………………#@&%*!”